"Ừm." Kim Cương Thiên Tinh Hoàng gật đầu.
Trong số bảy vị Thiên Tinh Hoàng, Thiên Dương Thiên Tinh Hoàng và Địa Âm Thiên Tinh Hoàng mạnh nhất, cùng với Ngô Đồng Thiên Tinh Hoàng xếp hạng thứ ba và vị Nhiếp Hồn Thiên Tinh Hoàng trước mắt đây, tất cả đều thuộc hệ thực vật.
Trong đó, Ngô Đồng Thiên Tinh Hoàng và Nhiếp Hồn Thiên Tinh Hoàng lại thuần túy thuộc Mộc hệ, bọn họ đều có mối quan hệ thiên ti vạn lũ với Thụ Tổ.
Tuy nói các Hoàng Giả hùng mạnh trong tộc này chưa chắc đã không ra tay với Lam Kim Thụ tộc, nhưng ít nhất về mặt hình thức, bọn họ bắt buộc phải bảo vệ chủng tộc kế thừa huyết mạch của Thụ Tổ. Bằng không, Lam Kim Thụ tộc đã không thể ngồi vững vị trí chủ của một tòa chủ thành cho đến tận ngày hôm nay trong tình cảnh không có Hoàng Giả nào.
Nếu hôm nay hắn hạ sát thủ với Đường Tam, rất có thể vị Nhiếp Hồn Thiên Tinh Hoàng này sẽ ra tay ngăn cản. Tuy nhiên, thân là Hoàng Giả, Kim Cương Thiên Tinh Hoàng có sự tự tin tuyệt đối rằng đến lúc đó, hắn muốn giết chết một tên Đại Tinh Vương, hoặc trọng thương bản nguyên của đối phương cũng không phải là chuyện khó.
Theo Kim Cương Thiên Tinh Hoàng thấy, lựa chọn khiêu chiến của Đường Tam quả thực là ngu xuẩn hết thuốc chữa. Nếu hôm nay hắn chọn rời đi và chấp nhận bồi thường, thì món nợ này coi như y phải ngậm bồ hòn làm ngọt. Nhưng bây giờ hắn lại chọn khiêu chiến, vậy thì chẳng khác nào dê vào miệng cọp, tự mình tìm đường chết.
Kim Cương Thiên Tinh Hoàng phóng ánh mắt băng giá về phía Đường Tam: "Chúng ta lên không trung quyết đấu." Vừa dứt lời, hắn đã điểm mũi chân xuống đất, vút lên trời cao, hóa thành một vệt kim quang lao thẳng lên không trung.
Lựa chọn giao chiến trên không trung, tự nhiên là để tránh dư chấn ảnh hưởng đến thành phố. Mà trên thực tế, bản thân Kim Cương Thiên Tinh Hoàng thuộc Thổ tính, chỉ khi ở trên mặt đất mới có thể phát huy ra sức mạnh lớn nhất. Nhưng đối mặt với một Đại Tinh Vương quèn như Đường Tam, hắn thật sự chẳng thèm để vào mắt, huống hồ Lam Kim Thụ tộc vốn dĩ đâu có giỏi chiến đấu!
Đường Tam lại hơi cúi người hành lễ với Nhiếp Hồn Thiên Tinh Hoàng: "Đa tạ Nhiếp Hồn miện hạ đã ra tay tương trợ."
Sau đó, hắn quay sang các vị trưởng lão Lam Kim Thụ tộc đang có mặt. Lúc này, gương mặt các vị trưởng lão đều mang vẻ bi tráng, nhất thời không nói nên lời. Cận Miểu Sâm thì nước mắt như mưa, nức nở nhìn Đường Tam: "Ca, huynh nhất định phải bình an trở về, đừng cố sức. Huynh còn sống mới là điều quan trọng nhất đối với Lam Kim Thụ tộc chúng ta."
"Yên tâm đi, ta không sao đâu. Xin các vị trưởng lão hãy ngồi xuống, dùng phương thức truyền thống của Lam Kim Thụ tộc chúng ta để cầu nguyện cho ta. Trận chiến này là trận chiến vì chính nghĩa của tộc ta."
Nói rồi, ánh mắt hắn hướng về phía Nhị trưởng lão và Tam trưởng lão, trong mắt lóe lên một tia sáng.
Hai vị trưởng lão vốn đang mang vẻ mặt bi thương, nhưng khi cảm nhận được sự thay đổi trong ánh mắt của Đường Tam, trong lòng họ khẽ động, lập tức nhớ lại những lời chỉ điểm của hắn trong khoảng thời gian bế quan trước Thụ Tổ ở Kiến Mộc thành. Họ vội vàng gật đầu, cung kính hành lễ với Đường Tam.
Lúc này Đường Tam mới phóng người lên, tám chiếc gai nhọn màu lam sau lưng bung ra, cơ thể từ từ lơ lửng bay lên không trung.
Cận Miểu Sâm kích động đến mức suýt bay theo hắn, nhưng bị Nhị trưởng lão kéo lại. Nhị trưởng lão truyền âm cho nó vài câu, Cận Miểu Sâm sững sờ một lúc, nhưng rồi nhanh chóng bình tĩnh lại. Mười hai vị trưởng lão Lam Kim Thụ tộc cứ thế khoanh chân ngồi xuống tại chỗ, mỗi người đều nhắm mắt lại.
Nhị trưởng lão trầm giọng nói: "Chúng ta hãy cùng cầu nguyện cho tộc trưởng. Chính nghĩa tất thắng!"
Mười hai vị trưởng lão đồng thanh hô vang: "Chính nghĩa tất thắng!" Vừa dứt lời, trên người họ đều sáng lên một vầng hào quang màu lam lất phất, sinh mệnh khí tức cuồn cuộn lan tỏa ra xung quanh.
Đây chính là mười hai vị Lam Kim Thụ tộc từ Vương cấp trở lên! Năng lượng sinh mệnh của họ vô cùng hùng hậu, ngay cả Nhiếp Hồn Thiên Tinh Hoàng khi cảm nhận được luồng sinh mệnh khí tức tỏa ra từ họ cũng cảm thấy toàn thân khoan khoái, dồi dào sức sống. Các cường giả khác của Kim Cương Tinh tộc có mặt tại đây lại càng cảm nhận rõ rệt hơn.
Nhiếp Hồn Thiên Tinh Hoàng thầm than trong lòng, thảo nào các tộc khác đều thèm muốn Lam Kim Thụ tộc, năng lượng sinh mệnh của bộ tộc này quả thực quá quý giá, đúng là mang ngọc có tội! Ngay cả bản thân y trong khoảnh khắc vừa rồi cũng nảy sinh vài phần tham niệm. Nếu không phải vì Thụ Tổ đã phục hồi, e rằng y cũng đã có ý định ra tay. Sinh mệnh lực của một Lam Kim Thụ tộc cấp Tinh Vương trở lên sẽ có tác dụng bồi bổ cực tốt đối với y. Phải tìm cơ hội đến Kiến Mộc thành xem xét tình hình phục hồi của Thụ Tổ mới được.
Ánh mắt y lóe lên, trong khi đó Đường Tam và Kim Cương Thiên Tinh Hoàng đã bay lên độ cao ngàn mét. Hai bên giằng co giữa không trung.
Kim Cương Thiên Tinh Hoàng nhìn Đường Tam bằng ánh mắt lạnh như băng, nói: "Ta cho ngươi cơ hội cuối cùng, bây giờ từ bỏ, mang người của ngươi chạy về Kiến Mộc thành, ta có thể coi như chưa có chuyện gì xảy ra. Đúng là chúng ta đã cướp đoạt tộc nhân của ngươi, nhưng lần này ngươi cũng đến Kim Cương thành của ta đại náo một trận, còn giết cả tộc nhân của ta. Đôi bên xem như huề nhau. Bằng không, hôm nay ta nhất định sẽ giết ngươi. Dù cho có bị các Hoàng Giả khác trách tội, ta cũng sẽ không nương tay."
Đường Tam lại bật cười: "Ngươi nói vậy là vì lo sợ mấy vị Hoàng Giả xếp trên sẽ bất mãn, hay là sợ đánh không lại ta?"
"Thằng nhãi ranh, xem ra ngươi thật sự muốn chết!" Kim Cương Thiên Tinh Hoàng nổi giận. Y nói những lời vừa rồi, đúng là không muốn tạo ra hiềm khích với các Hoàng Giả khác, đồng thời cũng có phần lo ngại về Thụ Tổ. Khoảnh khắc Thụ Tổ phục hồi vẫn còn in sâu trong tâm trí y, dư chấn của nó ảnh hưởng rất lớn đến y, dù đã qua hơn một tháng và còn nhờ các Hoàng Giả khác giúp đỡ, đến tận bây giờ y vẫn chưa hoàn toàn bình phục.
Nếu Thụ Tổ thật sự thức tỉnh, vậy đó chắc chắn sẽ là Hoàng Giả mạnh nhất thiên hạ hiện nay. Mặc dù xác suất này cực kỳ nhỏ, nhưng nhỏ không có nghĩa là không có. Nếu có thể không làm căng chuyện này, tổn thất trước mắt vẫn có thể chấp nhận được.
Vầng hào quang màu lam vàng trên người Đường Tam lấp lánh: "Bớt nói nhảm đi, ta đã nói rồi, mối thù này chỉ có thể giải quyết bằng cái chết. Có bản lĩnh thì ngươi giết ta, nếu không, chính là ta giết ngươi."
"Chỉ bằng ngươi sao? Đã muốn chết thì tới đây! Ngươi là hậu bối, ta nhường ngươi ra tay trước." Chút do dự cuối cùng trong lòng Kim Cương Thiên Tinh Hoàng cũng tan biến vào khoảnh khắc này. Chỉ có giết chết tên nhãi ranh trước mắt mới có thể giải tỏa mối hận trong lòng y.
Đường Tam cũng không khách sáo, dù sao đối phương cũng là một vị Hoàng Giả! Hào quang màu lam vàng trên người hắn đột nhiên bùng nổ, năng lượng sinh mệnh khổng lồ từ cơ thể hắn tuôn ra như suối nguồn phun trào. Luồng sinh mệnh khí tức khổng lồ ấy vô cùng thuần khiết, tám chiếc gai nhọn sau lưng hắn trong nháy mắt đều chuyển từ màu lam sang màu vàng rực rỡ. Một quang ảnh khổng lồ cũng theo đó hiện lên, đó chẳng phải chính là hình dáng của Thụ Tổ hay sao?
Nhìn thấy ảo ảnh của Thụ Tổ, ánh mắt Kim Cương Thiên Tinh Hoàng cũng ngưng lại, nhưng rất nhanh đã khôi phục bình thường. Khí tức năng lượng tỏa ra từ người Đường Tam lúc này tuy mãnh liệt, nhưng nói cho cùng vẫn chỉ dừng lại ở cấp độ Đại Tinh Vương. Cảnh giới tu vi như vậy, đối với y mà nói, tuyệt đối là một trời một vực. Hoàng Giả là cấp 12, Đại Tinh Vương là cấp 11, nhìn qua chỉ chênh lệch một bậc, nhưng một bậc này lại là khác biệt tựa trời với đất.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, Đường Tam đã hành động. Năng lượng sinh mệnh ngập trời theo tám chiếc gai nhọn sau lưng hắn vươn dài trong nháy mắt, ập thẳng về phía Kim Cương Thiên Tinh Hoàng. Toàn bộ bầu trời, trong chớp mắt này đều biến thành màu lam vàng.
Dường như chịu ảnh hưởng từ luồng sinh mệnh khí tức tỏa ra từ Đường Tam, sinh mệnh khí tức trên người mười hai vị trưởng lão Lam Kim Thụ tộc dưới mặt đất cũng trở nên mãnh liệt hơn.
Nhiếp Hồn Thiên Tinh Hoàng nhìn các trưởng lão dưới đất, rồi lại nhìn Đường Tam đang phát động tấn công trên không, trong lòng dấy lên một tia nghi ngờ. Đây là trùng hợp sao?
Mà lúc này, trên không trung, hai bên đã bắt đầu va chạm.
Đối mặt với đòn tấn công của Đường Tam, Kim Cương Thiên Tinh Hoàng vẫn lơ lửng tại chỗ không hề nhúc nhích, trên mặt thậm chí còn lộ ra vẻ khinh thường.
Trong số bảy vị Thiên Tinh Hoàng, y nổi danh về phòng ngự, nếu bàn về cấp độ phòng ngự của cơ thể, thậm chí còn trên cả Mãnh Mã Đại Yêu Hoàng của Yêu Quái tộc. Dù sao thì cơ thể của y không quá lớn, nên lực phòng ngự càng thêm tập trung. Bộ Kim Tinh giáp này chính là bản mệnh Thần khí chân chính, được y không ngừng rèn luyện từ ngày thành tinh. Đừng nói là Đại Tinh Vương, ngay cả Hoàng Giả muốn phá vỡ lớp phòng ngự của y cũng không phải chuyện dễ dàng.