Đối mặt với Sa La Xà Võng do Đường Nhã phóng ra, Thiết Lực cùng hai gã trưởng lão bên cạnh đồng thời ra tay, ý đồ đánh bay tấm lưới rắn này. Nhưng khi bọn hắn ra tay mới phát hiện, tấm lưới rắn kia lại hoàn toàn không chịu lực, hơn nữa còn cực kỳ bền bỉ, hồn lực bọn hắn phóng ra trực tiếp trôi đi qua các khe hở, mà tấm lưới lớn kia lại càng bay tới nhanh hơn.
Từng cây gai nhọn sắc bén trên lưới rắn khiến bọn hắn cảm thấy áp lực cực lớn, không thể ngạnh kháng, chỉ có thể lui lại. Cho dù là né tránh sang bên cạnh cũng vì tốc độ lưới rắn ập đến quá nhanh mà không kịp.
Mà khi bọn hắn rốt cuộc tránh được lưới rắn, một lần nữa xông lên, vừa vặn nhìn thấy một màn Thiết Đường bị Lam Ngân Thảo nhấn chìm.
“Ngươi, ngươi giết con ta!” Hai mắt Thiết Lực gần như đỏ ngầu. Hắn gầm lên giận dữ một tiếng, thân thể cả người bạo tăng, không hổ là cường giả cấp bậc sáu hoàn Hồn Đế, chỉ riêng việc giải phóng Võ Hồn đã khiến dáng người hắn cao đến hai mét rưỡi, ngoại trừ đôi cánh tay thô to dị thường, thân thể cũng trở nên cực kỳ cường tráng.
Bất quá, Hồn Đế như hắn so với những Hồn Đế như Mã Tiểu Đào, Đái Thược Hành thì kém xa. Chỉ nhìn từ Hồn Hoàn là có thể thấy được một phần. Một trắng, hai vàng, ba tím. Ngay cả một cái Hồn Hoàn vạn năm cũng không có. Điều này cũng có nghĩa là, Hồn Đế chính là điểm cuối của Thiết Lực, hắn vĩnh viễn cũng không có khả năng đột phá đến cảnh giới bảy hoàn Hồn Thánh.
Hai gã trưởng lão khác sắc mặt cũng kinh hãi, bọn hắn đồng dạng biết Đường Nhã là ai, nhìn bốn cái Hồn Hoàn trên người Đường Nhã, cùng với Lam Ngân Thảo đủ để tạo ra áp lực đối với bọn hắn, vội vàng riêng phần mình giải phóng ra Võ Hồn của mình.
“Tông chủ cẩn thận, nàng, Võ Hồn của nàng e rằng không phải bình thường. Nàng dường như đang thôn phệ lực lượng của Thiếu tông chủ. Đây chẳng lẽ là, chẳng lẽ là Tà Hồn Sư?” Trưởng lão bên trái kinh hô thành tiếng, khi hắn nói ra ba chữ Tà Hồn Sư, sắc mặt đã trở nên trắng bệch.
Tà Hồn Sư đối với Hồn Sư bình thường có ý nghĩa gì? Chỉ có tử vong. Tất cả Tà Hồn Sư đều có năng lực cực kỳ đặc thù, có thể làm cho tốc độ tu luyện của bọn hắn vượt xa Hồn Sư bình thường, nhưng là, thần trí của bọn hắn cũng sẽ theo sự tà ác mà trầm luân. Đến bảy hoàn về sau, tu vi muốn tiến bộ thêm chính là khó càng thêm khó.
Đường Nhã thật sự đã trở thành một gã Tà Hồn Sư sao? Đáp án là... Khẳng định.
Khi Đường Nhã vừa mới sinh ra, cha mẹ nàng cũng đã biết trong cơ thể nàng ẩn chứa một loại thiên phú khác, thiên phú thôn phệ sinh mệnh.
Trong phần thiên phú này, ẩn chứa khí tức tà ác khổng lồ. Nhưng là, phần thiên phú này là mang tính ẩn, chỉ cần không chủ động đi chạm vào, nó sẽ không xuất hiện.
Việc học tập tại Sử Lai Khắc Học Viện khiến Đường Nhã cảm thấy mình cách Bối Bối càng ngày càng xa, khôi phục tông môn càng là xa vời. Cuối cùng, trong khoảng thời gian Bối Bối đi tham gia Toàn Đại Lục Cao Cấp Hồn Sư Học Viện Đấu Hồn Đại Tái, nàng đã lựa chọn kích phát phần thiên phú này của mình.
Mỗi ngày buổi tối tan học, nàng sẽ lặng lẽ rời khỏi học viện, tìm một số khu rừng rậm rạp, phóng thích Lam Ngân Thảo của mình ra, quấn quanh những thực vật kia, hấp thu sinh mệnh lực trong thực vật để phụ trợ bản thân tu luyện. Sự thật chứng minh, phần thiên phú thôn phệ sinh mệnh kia của nàng cực kỳ cường đại. Dưới sự trợ giúp của phần thiên phú này, tu vi của nàng tăng lên có thể nói là tiến triển cực nhanh. Nhưng là, Võ Hồn của nàng cũng theo đó xuất hiện biến hóa, biến thành hiện tại: Ám Hắc Lam Ngân Thảo.
Ý chí lực của Đường Nhã rất mạnh, nàng biết, nếu như Lam Ngân Thảo của mình thôn phệ sinh mệnh lực cùng hồn lực của Hồn Sư, như vậy, tu vi của mình tăng lên sẽ càng thêm nhanh chóng. Nhưng nàng lại trước sau không làm như vậy. Nàng chỉ là vì phục hưng Đường Môn, lại làm sao có thể đi lạm sát kẻ vô tội đây? Mãi cho đến hôm nay nàng nhìn thấy kẻ thù của mình, trở lại bên trong Đường Môn. Sát cơ vẫn luôn kìm nén rốt cuộc bùng nổ. Khí tức tà ác khống chế thần trí của nàng, ngay tại trong Thiết Huyết Tông này, nàng bắt đầu điên cuồng giết chóc. Mà khi nàng dùng Ám Hắc Lam Ngân Thảo giết chết cũng thôn phệ sinh mệnh lực của đệ tử Thiết Huyết Tông đầu tiên, nàng cũng đã chân chính, không thể tránh né trở thành một gã Tà Hồn Sư.
Nếu là bình thường, đối mặt Tà Hồn Sư, Thiết Lực cũng đồng dạng sẽ sợ hãi. Tu vi của Tà Hồn Sư tuyệt đối không thể dùng ánh mắt bình thường để cân đo. Mặc dù tu vi Đường Nhã chỉ có bốn hoàn, nhưng từ việc nàng dễ dàng đánh giết Thiết Đường là có thể nhìn ra, thực lực chân chính của nàng đã vượt xa cường giả cấp bậc Hồn Tông.
Thế nhưng, con trai độc nhất của mình chết thảm, thậm chí dưới sự đè ép của Lam Ngân Thảo khủng bố kia ngay cả toàn thây cũng không có. Thiết Lực đâu còn lo lắng đến sợ hãi.
Trong tiếng gầm rung trời, hắn đã lao thẳng về phía Đường Nhã.
Đặc điểm lớn nhất của Ám Hắc Lam Ngân Thảo của Đường Nhã chính là càng đánh càng mạnh, nàng có thể thông qua việc hấp thu sinh mệnh lực cùng hồn lực của kẻ địch để bổ sung cho bản thân. Trong quá trình Lam Ngân Thảo hấp thu sẽ tiến hành tự động lọc. Đây chính là đặc tính Tà Võ Hồn của nàng.
Không phải năng lực của tất cả Tà Hồn Sư đều cực kỳ cường đại, nhưng Ám Hắc Lam Ngân Thảo của Đường Nhã không thể nghi ngờ là nhân tài kiệt xuất trong đó, tiềm năng phát triển cực cao.
Đối mặt đại thù, lúc này màu tím đỏ trong mắt Đường Nhã phảng phất như muốn nhỏ ra máu, cừu hận trong nội tâm tựa như núi lửa phun trào bùng nổ. Mấy chục cây Lam Ngân Thảo thô to lập tức phủ lên một tầng huyết quang nhàn nhạt, toàn bộ đều bay múa, giống như từng cây roi dài, điên cuồng quất về phía Thiết Lực.
Cùng là Võ Hồn Thiết Tí Hùng, sự cường hãn của Thiết Lực vượt xa con trai mình. Một đôi cánh tay vô cùng tráng kiện huy vũ, dưới sự tăng phúc của Hồn Hoàn thứ ba quả thực là cứng như tinh cương, gai nhọn kèm theo trên Ám Hắc Lam Ngân Thảo cư nhiên không cách nào đâm vào da hắn mảy may, từng cây Lam Ngân Thảo không ngừng bị hắn đánh văng ra, hắn cũng cách Đường Nhã càng ngày càng gần.
Hai gã Hồn Vương khác lúc này tự nhiên cũng sẽ không nhàn rỗi, bọn hắn một người là Mẫn Công Hệ Chiến Hồn Sư, người kia thì là Khống Chế Hệ Chiến Hồn Sư. Võ Hồn theo thứ tự là Tấn Lang và Trường Tiên. Đều là Võ Hồn thập phần bình thường.
Hồn Vương sở hữu Trường Tiên vung roi dài trong tay lên, đệ tứ hồn kỹ liền thi triển ra, trên không trung vẽ ra từng đường vòng cung lao thẳng đến Đường Nhã chụp xuống đầu, mà người sở hữu Võ Hồn Tấn Lang thì lặng yên tiếp cận Đường Nhã từ phía sau, vuốt sói bật ra, cẩn thận từng li từng tí muốn đánh lén Đường Nhã.
Đối mặt ba mặt hợp vây, hơn nữa còn là tổ hợp hai gã Hồn Vương và một gã Hồn Đế. Cho dù là đổi lại Bối Bối, Từ Tam Thạch ở đây, e rằng cũng chưa chắc có thể chiếm được tốt. Mà Đường Nhã lại đem sự cường hoành của Tà Hồn Sư hoàn toàn bày ra vào giờ khắc này.
“Các ngươi đều đi chết, đi chết đi.” Ngửa mặt lên trời quát tháo một tiếng, đệ tứ Hồn Hoàn trên người nàng cũng theo đó sáng lên. Nhất định phải nhớ kỹ, đệ tứ Hồn Hoàn này của nàng là sau khi đặc tính hắc ám trong Lam Ngân Thảo thức tỉnh mới kèm theo. Cũng là cái mạnh nhất trong bốn đại hồn kỹ của nàng. Là thu hoạch được từ trên một gốc thực vật có tu vi chừng năm ngàn năm.
Một tầng màu tím đỏ kỳ dị từ trên người Đường Nhã khuếch tán ra. Lấy thân thể nàng làm trung tâm, phạm vi đường kính hai mét biến thành một quả cầu ánh sáng màu tím đỏ khổng lồ, trên quả cầu ánh sáng ẩn ẩn có từng khối vằn vện quái dị. Tất cả Lam Ngân Thảo vốn đang công kích Thiết Lực cũng trong khoảnh khắc co rút lại không thấy đâu.
Trường Tiên từ trên không rơi xuống trực tiếp bị đánh bật ra, ngay khi Thiết Tí Hùng Hồn Đế Thiết Lực và Tấn Lang Hồn Vương tiếp cận đến bên cạnh nàng. Đoàn ánh sáng màu tím đỏ kia bùng nổ.
Vô số Lam Ngân Thảo giống như từng cây gai nhọn từ dưới chân Đường Nhã toát ra, lại nhanh chóng nở rộ ra phía ngoài. Cảm giác kia, giống như vô số đột kích nhọn hoắt do Lam Ngân Thảo hình thành như sóng biển khuếch tán ra ngoài. Toàn bộ sân nhỏ gần như đã hoàn toàn biến thành màu lam tím, bị Lam Ngân Thảo tản ra khí tức khủng bố đồng thời mọc đầy gai nhọn bao phủ trong nháy mắt.
Một kích này đến thật sự là quá đột ngột, ba người Thiết Lực cũng chưa từng thấy qua công kích phạm vi cường hoành như thế. Lam Ngân Thảo, chẳng qua là cỏ nhỏ tùy ý có thể thấy được a! Ai có thể nghĩ đến nó cư nhiên có thể phóng xuất ra hồn kỹ cường đại như thế.
Hai gã Hồn Vương đứng mũi chịu sào, trong nháy mắt đã bị Lam Ngân Thảo vọt lên đâm trúng. Đau đớn kịch liệt hỗn hợp cảm giác tê liệt truyền khắp toàn thân. Tấn Lang Hồn Vương còn tốt một chút, phát hiện không ổn kịp thời nhảy lên, độ cao Lam Ngân Thảo đâm ra chỉ có chừng hai mét, chẳng qua là đâm xuyên qua lòng bàn chân hắn. Mà vị Khống Chế Hệ Trường Tiên Hồn Vương kia lại là cả thân thể bị đâm xuyên trong nháy mắt, hắn dốc toàn lực phát ra hồn lực, mới đem Lam Ngân Thảo đâm vào thân thể nổ nát. Nhưng cũng đã là đầy người máu tươi, bị Lam Ngân Thảo bên cạnh trong nháy mắt quét ngang, cuốn lấy, từng luồng từng luồng sinh mệnh lực lớn bị rút đi.
Tấn Lang Hồn Vương thật sự may mắn thoát khỏi tai nạn sao? Đáp án đồng dạng là phủ định, mặc dù hắn chỉ có chân phải bị đâm xuyên, nhưng cảm giác tê liệt mãnh liệt lại làm cho hắn rơi thẳng xuống, thân thể một trận cứng ngắc.
Lam Ngân Thảo Đột Thích Trận đâm ra mặt đất giống như sống lại, điên cuồng công kích về phía hắn, tu vi Hồn Vương của hắn trong quá trình tê liệt căn bản không có hoàn toàn phát huy ra năng lực, liền cũng bị cuốn vào.
Cũng không phải hai đại Hồn Vương này nhỏ yếu đến trình độ như thế, chủ yếu là bọn hắn trước bị uy danh của Tà Hồn Sư làm khiếp sợ, đệ tứ hồn kỹ này của Đường Nhã lại quá mức cường hoành, lúc này mới trúng chiêu. Nếu như chỉ là Lam Ngân Thảo bình thường, nhiều nhất cũng chính là làm cho bọn hắn tạm thời mất đi sức chiến đấu. Nhưng là, Ám Hắc Lam Ngân Thảo kèm theo năng lực thôn phệ khủng bố kia, lực lượng của hai đại Hồn Vương lập tức liền trở thành thuốc bổ cho chúng nó.
Phóng xuất ra một kích này, sắc mặt Đường Nhã càng thêm tái nhợt, lại lập tức nhận được lực lượng của hai đại Hồn Vương bổ sung. Thế nhưng, lúc này nàng cũng đã lâm vào nguy cơ cực lớn.
Trên người Thiết Tí Hùng Hồn Đế Thiết Lực nhiều hơn một tầng quang mang màu xám sắt, đệ ngũ Hồn Hoàn quang mang đại phóng, những Lam Ngân Thảo ý đồ đâm vào thân thể hắn cư nhiên cứ như vậy bị đánh bật ra, hắn vượt mọi chông gai đã lao mạnh đến trước mặt Đường Nhã. Một đôi cánh tay tráng kiện hữu lực lao thẳng đến Đường Nhã nện xuống đầu.
Đệ tứ hồn kỹ Đường Nhã phóng xuất ra tuy rằng cường đại, nhưng cũng làm cho nàng mất đi tính linh hoạt, ở vào trạng thái tạm thời không cách nào di chuyển.
“Ngươi đi chết đi.” Trong tiếng quát chói tai của Đường Nhã, trên người vang lên vô số tiếng leng keng, từng mảng lớn ám khí từ những vị trí khác nhau trên người nàng bắn mạnh ra, hai tay cũng là riêng phần mình vung ra một mảnh Long Tu Châm kim quang lấp lóe. Nàng biết mình đã rất khó may mắn thoát khỏi, nàng chỉ muốn kéo theo Thiết Lực cùng chết. Ám khí dùng cơ quát phát ra đó là lực lượng của cơ quát, mà tất cả thủ phát ám khí của nàng lại đều đem lực lượng vừa mới thôn phệ được quán chú trong đó.
Thiết Lực dù sao cũng là Hồn Đế, hồn hoàn thứ sáu trên người hắn ngay khoảnh khắc này sáng lên, một đôi cánh tay tráng kiện lại tăng vọt, tăng đến gấp ba lần ban đầu. Cùng lúc đó, khi hắn đột nhiên nện xuống, quả nhiên chặn lại tất cả ám khí. Lực lượng khủng bố thổi mái tóc đen của Đường Nhã hất ngược về phía sau, mắt thấy, nàng sắp hương tiêu ngọc nát dưới một đôi trọng quyền này.
Có thể dùng sức một mình gần như tiêu diệt một cái tông môn nhỏ, hơn nữa dùng tu vi Hồn Tông đánh giết đại lượng Hồn Sư của Thiết Huyết Tông bao gồm hai gã Hồn Vương, Đường Nhã đủ để tự ngạo. Thế nhưng, nàng lại phải trả giá đắt cho sự xúc động này của mình, cái giá bằng sinh mệnh.
“Ba ba, mụ mụ, Tiểu Nhã tới tìm các người đây.” Mí mắt đã biến thành màu tím của Đường Nhã lặng yên khép lại, hai giọt nước mắt thuận theo khóe mắt trượt xuống.
Vào giờ khắc tử vong buông xuống này, nàng cảm nhận được không phải sợ hãi, mà là không nỡ. Khuôn mặt Bối Bối trước sau mang theo một tia mỉm cười tràn ngập trong đầu óc nàng.
Bối Bối...
Ngay khi Đường Nhã tự cho là hẳn phải chết, đột nhiên, kịch đau trong tưởng tượng không có truyền đến, trong một tiếng kêu đau đớn, tất cả áp lực chợt biến mất.
Con người khi tuyệt vọng thường thường là không nhạy cảm, đến mức Đường Nhã chừng vài giây sau mới phản ứng được, có chút mờ mịt mở hai mắt ra.
Uy năng đệ tứ hồn kỹ Ám Hắc Lam Ngân Đột Thích Trận của nàng đã biến mất. Toàn bộ Thiết Huyết Tông, hay nói đúng hơn là trong lãnh địa Đường Môn ban đầu, chỉ có một mảnh thi thể. Gần như tất cả đệ tử Thiết Huyết Tông, đều ngã gục dưới công kích toàn phương vị vừa rồi của nàng. Hơn nữa bị Ám Hắc Lam Ngân Thảo hút thành xác khô.
Chỉ một trận chiến này, Đường Nhã hấp thu chỉ là tinh hoa sau khi thôn phệ tinh luyện, dĩ nhiên cũng làm cho hồn lực của nàng tăng lên hơn một cấp. Đã đạt đến trình độ bốn mươi bốn cấp.
Một đôi cánh tay sắt của Thiết Lực mềm nhũn rũ xuống bên người. Thân thể hùng tráng kia của hắn lúc này bị xách trong tay một lão giả mặc hắc bào. Lão giả ánh mắt bình tĩnh nhìn Đường Nhã. Vừa nhấc tay, đem Thiết Lực ném đến trước mặt nàng.
“Hắn là của ngươi, tùy ngươi xử trí.” Thanh âm của lão giả rất ôn hòa, trong ôn hòa thậm chí còn mang theo vài phần hiền từ. Thiết Tí Hùng Hồn Đế trước đó dưới tình huống thi triển đệ lục hồn kỹ, trong tay hắn cư nhiên ngay cả cơ hội phản kháng đều không có. Mà vị lão giả này thậm chí không có giải phóng ra Võ Hồn của mình.
Đường Nhã lúc này, cảm xúc và tinh thần đều có chút mất khống chế, căn bản không có đi suy nghĩ lão giả kia là ai, trong mắt chỉ có Thiết Lực đã xụi lơ trên mặt đất nhưng vẫn còn sống.
Đại thù trước mắt, mắt thấy được báo, thân thể nàng không khỏi hưng phấn run rẩy lên.
Giơ tay lên, ngón tay thon dài chỉ vào Thiết Lực: “Thiết Lực, ngươi đã từng nghĩ tới, lúc trước ngươi giết cha mẹ ta, đoạt cơ nghiệp Đường Môn ta sẽ có kết cục như thế này? Hôm nay, ta muốn dùng ngươi để tế sống vong linh cha mẹ trên trời.”
Vừa nói, hai tay Đường Nhã liên tục búng ra, mấy chục đạo quang ảnh màu vàng trong nháy mắt chui vào thân thể Thiết Lực. Lập tức, biểu tình trên mặt cả người Thiết Lực đều trở nên vặn vẹo, thân thể không thể động, lại đang run rẩy giống như co giật.
Đường Nhã sửng sốt một chút, ngẩng đầu nhìn về phía lão giả kia: “Ngươi phong bế thanh âm của hắn.”
Lão giả mỉm cười: “Ngươi muốn nghe?”
Đường Nhã dùng sức gật đầu một cái, nghiến răng nghiến lợi nói: “Ta muốn!”
“Tốt.” Lão giả giơ tay ấn hư không về phía người Thiết Lực một cái, lập tức, tiếng kêu thảm thiết giống như giết heo của Thiết Lực chợt vang lên. Thanh âm thê lương mà to rõ kia, cho dù là lão giả phong bế năng lực hành động của hắn đều giật nảy mình. E rằng nửa tòa Thiên Đấu Thành đều có thể nghe được.
Thân thể Thiết Lực cũng bắt đầu xuất hiện biến hóa, từng cái bướu to chừng nắm tay từ khắp nơi trên thân thể hắn nổi lên. Chỉ một lát công phu, hắn liền biến thành tồn tại giống như quái vật.
Không sai, Đường Nhã ra tay, lại là Long Tu Châm. Bản Kim Phát Tinh Long Tu Châm. Trong Đường Môn ám khí, Long Tu Châm cũng không phải là loại bá đạo nhất, nhưng tuyệt đối là loại khiến đối thủ thống khổ nhất.
Sợi vàng nhỏ dài bình thường co lại thành dạng hạt nhỏ, sau khi phát ra biến thành châm dài, chui vào cơ bắp kẻ địch sau đó lại một lần nữa co lại. Từng cái bướu lớn nhô lên kia chính là do đó mà ra.
Lúc trước Từ Tam Thạch chỉ trúng một cái liền chịu không nổi, mà trên người Thiết Lực, lại là mấy chục cây Long Tu Châm bao phủ toàn thân, sự thống khổ mãnh liệt, giống như là cơ bắp và kinh lạc hoàn toàn xoắn xuýt cùng một chỗ vậy. Tu vi cấp bậc Hồn Đế kia của Thiết Lực, lúc này chỉ có thể hoàn toàn dùng trong tiếng kêu thảm thiết, thanh âm lại làm sao có thể không lớn?
Lão giả nhíu mày, nói: “Tiểu cô nương, động tác của ngươi phải nhanh một chút. Nếu không Hoàng thất Thiên Đấu Đế Quốc sắp có người tới.”
Đường Nhã gật đầu một cái, sau đó nàng giống như là Thiên Thủ Tu La, đủ loại Đường Môn ám khí từ trên tay nàng phát ra, không có đi công kích chỗ hiểm của Thiết Lực, mà là bắt đầu từ tứ chi của hắn, dần dần kéo dài đến thân thể.
“Ba ba, mụ mụ, Tiểu Nhã báo thù cho các người rồi!” Đường Nhã ngửa mặt lên trời hô to một tiếng bi thương, một hộp nỏ tiễn Gia Cát Thần Nỗ toàn bộ cắm vào đầu Thiết Lực, cũng làm cho tiếng kêu thảm thiết của hắn im bặt mà dừng.
Đúng lúc này, bên ngoài từng luồng uy áp mãnh liệt hỗn hợp tiếng xé gió truyền đến. Hắc bào lão giả nhíu mày, thân hình lóe lên liền đến trước mặt Đường Nhã: “Chúng ta nên đi.”
“Không, ta không đi. Nơi này là địa phương của Đường Môn ta. Tại sao ta phải đi? Ta chỉ là giết hung thủ hủy Đường Môn ta. Nơi này là nhà của ta!”
Hắc bào lão giả nhíu mày, giơ tay bổ một chưởng về phía Đường Nhã, Ám Hắc Lam Ngân Thảo của Đường Nhã vừa muốn chống cự, liền cảm giác được toàn thân tê rần, cả người mềm nhũn ngã xuống. Hắc bào lão giả một tay kẹp nàng lên, lắc mình một cái, một luồng sương mù màu đen bao phủ thân thể hắn ở bên trong, trong nháy mắt biến mất trong không khí...
Trải qua một ngày nghỉ ngơi, Hoắc Vũ Hạo đã một lần nữa trở nên sinh long hoạt hổ. Không thể không nói, dưới sự tẩm bổ của Sinh Linh Chi Kim, năng lực khôi phục thân thể của hắn mạnh hơn nhiều so với Hồn Sư cùng cấp. Ngay cả Tiêu Tiêu chịu đựng thống khổ nhỏ hơn hắn rất nhiều, hiện tại cũng còn có chút mệt mỏi.
“Tiêu Tiêu, muội khôi phục thế nào rồi?” Hoắc Vũ Hạo hướng Tiêu Tiêu vừa từ trong tu luyện khôi phục lại hỏi.
Tiêu Tiêu nói: “Không sai biệt lắm. Thịt Ám Kim Khủng Trảo Hùng kia rất là bổ dưỡng. Ngoại trừ cánh tay phải còn có chút xót và căng tức ra, hồn lực và thể lực cơ bản khôi phục.”
Lúc này mặt trời đã từ phương Đông xa xa dâng lên, Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông vừa mới luyện xong Tử Cực Ma Đồng. Huyền Lão lại đã không biết đi đâu.
Vương Đông nói: “Vậy hôm nay chúng ta lại tiến vào rừng rậm?”
Tiêu Tiêu từ dưới đất nhảy dựng lên, nhìn Tinh Đấu Đại Sâm Lâm phương xa, nói: “Muội không có vấn đề. Hiện tại muội cũng là Hồn Tôn rồi. Ha ha. Lớp trưởng, muội thế nhưng cao hơn huynh một bậc rồi nha.”
Nơi bọn họ nghỉ ngơi này cách Tinh Đấu Đại Sâm Lâm chừng năm mươi dặm, dưới tình huống bình thường là sẽ không có Hồn thú đến. Huyền Lão đưa bọn họ đến nơi này xong liền biến mất.
Hoắc Vũ Hạo nói: “Tiêu Tiêu, để chúng ta xem một chút hồn kỹ ngàn năm mới có được của muội là gì. Quay lại cũng tốt tăng cường sự phối hợp của chúng ta bên trong Tinh Đấu Đại Sâm Lâm.”
Mặc dù bọn họ chỉ là tìm kiếm Hồn thú trong Tinh Đấu Đại Sâm Lâm một ngày, nhưng trải nghiệm lại có thể nói là tương đối mạo hiểm. Nguy hiểm nhất hiển nhiên không phải ngàn năm Ám Kim Khủng Trảo Hùng, mà là con vạn năm Hổ Ma Miêu tốc độ cực nhanh kia. Nếu không phải thực lực của bọn họ đã xưa đâu bằng nay lại có Huyền Lão thủ hộ, e rằng đã phải ngã xuống dưới sự đột kích của vạn năm Hổ Ma Miêu rồi.
Sau khi trải qua sự mạo hiểm ngày đó, sự hưng phấn du ngoạn ban đầu của ba người đã không còn sót lại chút gì, còn lại chỉ có cảnh giác.
Tiêu Tiêu sảng khoái nói: “Được. Vậy thì cho các huynh xem một chút.”
Hắc quang lóe lên, Tam Sinh Trấn Hồn Đỉnh đã lặng yên xuất hiện trước mặt nàng, hai vàng một tím ba cái Hồn Hoàn cũng theo đó chỉnh tề từ dưới chân nàng dâng lên.
Nhiều hơn một cái Hồn Hoàn, vẻn vẹn là từ cảm thụ thị giác cũng rõ ràng bất đồng. Hồn Hoàn ngàn năm màu tím cao quý kia xác thực đẹp hơn nhiều so với Hồn Hoàn trăm năm màu vàng.
Tiêu Tiêu khẽ quát một tiếng, Tam Sinh Trấn Hồn Đỉnh trước mặt đã đằng không mà lên: “Các huynh nhìn cho kỹ nha.”
Vừa nói, Hồn Hoàn màu tím ngàn năm trên người nàng cũng đã sáng lên.
“Ong” thanh âm kỳ dị trong nháy mắt từ trên Tam Sinh Trấn Hồn Đỉnh phát ra, giống như cái đỉnh lớn này đang chấn động kịch liệt vậy. Ngay sau đó, thể tích của Tam Sinh Trấn Hồn Đỉnh liền bắt đầu kịch liệt bành trướng.
Đỉnh lớn vốn đường kính ước chừng một mét, chợt bành trướng đến đường kính hơn ba mét. Không chỉ có như thế, Tam Sinh Trấn Hồn Đỉnh cũng hoàn toàn biến thành màu ám kim giống như lông tóc của ngàn năm Ám Kim Khủng Trảo Hùng. Ám kim quang vựng lưu chuyển, không biết so với lúc trước cường hãn hơn bao nhiêu.
“Lớp trưởng, cẩn thận.” Tiêu Tiêu khẽ quát một tiếng, Tam Sinh Trấn Hồn Đỉnh khổng lồ kia liền lao thẳng đến Hoắc Vũ Hạo va chạm.
Khoảng cách còn có mười mấy mét, Hoắc Vũ Hạo cũng đã cảm thấy một trận gió ác ập vào mặt, thứ này ít nhất cũng phải nặng hơn ngàn cân đi. Bất quá hắn lại không có lui lại, hai tay nâng lên, Băng Đế Chi Ngao phóng thích, đồng thời vỗ về phía trên Tam Sinh Trấn Hồn Đỉnh màu ám kim.
“Keng” một tiếng vang giòn vang lên. Tam Sinh Trấn Hồn Đỉnh hãn nhiên rơi xuống, cả người Hoắc Vũ Hạo dĩ nhiên bị va chạm bay lên. Ngay cả hàn khí Băng Đế Chi Ngao phát ra đều bị tầng quang mang màu ám kim kia đánh tan. Tam Sinh Trấn Hồn Đỉnh rơi xuống đất ba chân hơi lún vào trong mặt đất, thật có vài phần uy nghiêm của quốc chi trọng khí.
“Thật cứng rắn.” Hoắc Vũ Hạo tán thán một tiếng, lực lượng vừa rồi từ trên Tam Sinh Trấn Hồn Đỉnh truyền đến dưới tình huống hắn thi triển Băng Đế Chi Ngao đều bị đánh tan. Có thể thấy được uy năng của nó.
Tam Sinh Trấn Hồn Đỉnh rơi xuống đất quý khí mười phần, quang mang màu ám kim phảng phất sống lại lượn lờ quanh đỉnh.
Tiêu Tiêu không khỏi đắc ý nói: “Hồn Hoàn thứ ba, kỹ năng Hồn Hoàn ngàn năm Đỉnh Chi Uy, làm cho Tam Sinh Trấn Hồn Đỉnh của muội giống như là tiến hành Ám Kim Khủng Trảo Hùng biến thân vậy, lực phòng ngự tăng lên trên diện rộng, ít nhất là gấp ba lần trước kia. Hơn nữa, thi triển Đỉnh Chi Uy trước rồi lại thi triển hai cái hồn kỹ khác, cũng là uy lực tăng gấp bội. Giống như những Thú Hồn Sư kia thông qua hồn kỹ tăng phúc đối với bản thể vậy. Có nó, Tam Sinh Trấn Hồn Đỉnh của muội toàn diện tăng lên, lại muốn đánh nát nó cũng không dễ dàng như vậy. Nhìn xem, Đỉnh Chi Chấn.”
Vừa nói, Tiêu Tiêu lần thứ hai khẽ quát một tiếng, nương theo tiếng nổ vang như sấm sét, lấy Tam Sinh Trấn Hồn Đỉnh làm trung tâm, một tầng quang vựng màu ám kim hướng ra phía ngoài kéo dài chừng bán kính ba mét, nơi màu ám kim đi qua, đại địa ầm ầm sụp đổ, khiến Tam Sinh Trấn Hồn Đỉnh lún xuống trọn vẹn một mét. Chấn ba mãnh liệt thậm chí làm cho không khí đều có chút vặn vẹo.
Mặc dù không có ở trong phạm vi đó, nhưng Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông lại như cũ cảm nhận được đại địa chấn động. Đúng như Tiêu Tiêu nói, có Đỉnh Chi Uy cái đệ tam hồn kỹ này, Tam Sinh Trấn Hồn Đỉnh của nàng tương đương với sinh ra chất bay vọt a!
“Quá tuyệt vời. Tạp vị, khống chế, phòng ngự, Tam Sinh Trấn Hồn Đỉnh này của muội không hổ là Khí Võ Hồn cường đại.” Vương Đông không khỏi tán thán nói. Thực lực Tiêu Tiêu trưởng thành, cũng tương đương với lực lượng đoàn đội bọn hắn tăng nhiều a!
Trong Sử Lai Khắc Thất Quái, tu vi ba người bọn hắn yếu nhất, muốn nói không có tâm tư đuổi theo các học trưởng là không thể nào. Bất quá, ba người bọn hắn cũng đều là Song Sinh Võ Hồn, tiềm năng cũng là lớn nhất.
Tiêu Tiêu hì hì cười một tiếng, nhìn về phía Hoắc Vũ Hạo nói: “Lớp trưởng, mau cho bọn muội nhìn xem, tên kia suýt chút nữa làm hỏng cánh tay muội uy lực mạnh bao nhiêu.”
Cho dù chỉ là nhắc tới Ám Kim Khủng Trảo Hữu Chưởng Cốt, Tiêu Tiêu hiện tại cũng còn có chút lòng còn sợ hãi. Nếu không phải Hoắc Vũ Hạo kịp thời hút đi phần lực lượng kia, cánh tay phải kia của nàng e rằng liền không giữ được.
Hoắc Vũ Hạo gật đầu một cái, tay phải nâng lên, chỉ thấy quang mang màu ám kim lóe lên, năm cái móng vuốt sắc bén màu ám kim dài hơn thước, giống như lưỡi dao liền từ trong lòng bàn tay hắn vọt ra.
“Cái Ám Kim Khủng Trảo Hữu Chưởng Cốt này dung hợp lại tương đối khó khăn, bất quá, xác thực khác biệt với Hồn Cốt bình thường, nó có hai loại hình thái. Một loại là hình thái bình thường như trước mắt, một loại khác thì là hình thái hồn kỹ công kích. Các người nhìn xem.”
Vừa nói, mũi chân Hoắc Vũ Hạo khều một cái, đem một tảng đá lớn chừng cái cối xay bay lên, tay phải vung lên, cũng không nghe được bất kỳ thanh âm leng keng nào, tảng đá cứng rắn kia cũng đã chia làm mấy khối.
Khối đá “Phốc, phốc” rơi xuống đất, Tiêu Tiêu và Vương Đông vội vàng tiến lên xem xét, chỉ thấy khối đá cư nhiên cứ như vậy bị cắt ra, vết cắt trơn nhẵn như gương.
Tiêu Tiêu trợn mắt hốc mồm nói: “Cái này, cái này quả thực giống như cắt đậu hũ a! Thật sắc bén.”
Hoắc Vũ Hạo ha ha cười nói: “Hiện tại không cảm thấy thua thiệt ta quá nhiều chứ. Ta cũng nhận được một khối Hồn Cốt cực tốt a! Ám Kim Khủng Trảo Hùng có thể trở thành một trong những Hồn thú nguy hiểm nhất đương thời, chủ yếu chính là ở trên một đôi Ám Kim Khủng Trảo này của nó.”
Tiêu Tiêu lắc đầu, nàng rất nghiêm túc nói: “Cái đó không giống nhau. Lớp trưởng, muội biết mà.”
Hoắc Vũ Hạo mỉm cười nói: “Được, không nói những thứ này nữa. Cho các người xem hình thái hồn kỹ của nó.”
Vừa nói, ánh mắt của hắn hơi ngưng lại, Ám Kim Khủng Trảo tay phải huy động về phía hư không xa xa. Lập tức, quang mang màu ám kim mãnh liệt trong nháy mắt bắn ra, Ám Kim Khủng Trảo cường hãn kia trong nháy mắt hóa thành một đạo trảo ảnh màu ám kim dài đến ba mét trên không trung, trực tiếp vỗ vào trên mặt đất.
Không có bắn lên bất kỳ bụi đất nào, năm vết cắt lớn dài ba mét trong nháy mắt xuất hiện trên mặt đất, lưu lại năm cái rãnh sâu hoắm. Sự sắc bén trong nháy mắt đó, phảng phất đem không khí đều cắt ra vậy. Mãi cho đến khi công kích kết thúc, trong không khí còn lưu lại thanh âm “Xuy xuy” như lọt khí.
Hoắc Vũ Hạo hướng Tiêu Tiêu trêu chọc nói: “Có muốn dùng Đỉnh Chi Uy của muội thử một chút Ám Kim Khủng Trảo của ta không?”
“Không cần. Cảm ơn.” Tiêu Tiêu vội vàng lắc đầu, cuống quýt đem Tam Sinh Trấn Hồn Đỉnh của mình thu hồi lại.
Vương Đông nói: “Vũ Hạo, Ám Kim Khủng Trảo này tiêu hao đối với hồn lực như thế nào?”
Hoắc Vũ Hạo nói: “Còn tốt, bởi vì nó chỉ xuất từ Ám Kim Khủng Trảo Hùng hai ngàn năm. Lúc hình thái bản thể, gần như không có tiêu hao gì, nó giống như là một bộ phận thân thể ta, cùng tay không có gì khác biệt. Lúc sử dụng hồn kỹ tiêu hao liền tương đối lớn. Sử dụng một lần, cần tiếp cận ba thành hồn lực. Huyền Lão nói đúng, ta có thể cảm giác được khối xương bàn tay phải này sau khi cùng ta dung hợp, đang chậm rãi hấp thu lực lượng của ta, dường như thật sự có thể tiến hóa.”
Vương Đông nói: “Đi thôi, chúng ta lại vào Tinh Đấu Đại Sâm Lâm, hy vọng có thể kéo dài vận may trước đó, mau chóng tìm cho cậu Hồn thú thích hợp kèm theo đệ tam Hồn Hoàn.”
“Ừm.” Hoắc Vũ Hạo gật đầu một cái. Trở thành Hồn Tôn, là con đường phải đi qua của mỗi một gã Hồn Sư cường đại, cũng là đường phân thủy đệ nhất trong quá trình trưởng thành của Hồn Sư. Một số Hồn Sư tiên thiên hồn lực khá yếu, Võ Hồn khá yếu, cả một đời cũng rất khó đột phá cánh cửa ba hoàn này. Mà sau khi qua cánh cửa này, cũng không còn là Sơ cấp Hồn Sư, mà là tiến vào cánh cửa Trung cấp.
Cho dù ba người Hoắc Vũ Hạo cũng không tương đương với Hồn Tôn bình thường, nhưng đẳng cấp hồn lực như cũ là bọn hắn nhất định phải đột phá.
Hơi thu dọn, ba người lần thứ hai đi về phía Tinh Đấu Đại Sâm Lâm.
Khoảng cách mấy chục dặm trong nháy mắt đã tới, như cũ là Hoắc Vũ Hạo ở phía trước, Vương Đông và Tiêu Tiêu hai người ở phía sau, sau khi lần thứ hai tiến vào Tinh Đấu Đại Sâm Lâm, ba người đã có chút cảm giác quen cửa quen nẻo. Hoắc Vũ Hạo mở ra Tinh Thần Tham Trắc Cộng Hưởng, ba người so với lần đầu tiên tiến vào Tinh Đấu Đại Sâm Lâm tốc độ liền nhanh hơn rất nhiều. Không đến nửa canh giờ, liền xâm nhập vào phạm vi mười dặm. Bắt đầu tìm kiếm Hồn thú thích hợp cho Hoắc Vũ Hạo tăng lên.
Hoắc Vũ Hạo mặc dù biết Hồn thú hệ tinh thần thích hợp với mình sẽ không dễ tìm, nhưng cũng không nghĩ tới tìm kiếm cư nhiên khó khăn như thế. Trong mười ngày tiếp theo, bọn hắn ở vị trí tiến vào Tinh Đấu Đại Sâm Lâm chừng mười dặm gần như vây quanh nửa cái Tinh Đấu Đại Sâm Lâm, dĩ nhiên cũng không có tìm được cái nào thích hợp.
Hồn thú hệ tinh thần cũng có đụng phải, nhưng không phải thực lực cực kỳ nhỏ yếu thì là tu luyện niên hạn không đủ. Cũng không thể đi dung hợp Hồn Hoàn mười năm và trăm năm a.
Trong lúc đó, sách lược của bọn hắn đối với Hồn thú cũng xảy ra chuyển biến, không còn đơn thuần lấy thiện lương làm gốc, không chủ động trêu chọc Hồn thú, nhưng tao ngộ Hồn thú chủ động công kích cũng tuyệt không nương tay. Như vậy, quả nhiên tránh được rất nhiều phiền toái, không có lại xuất hiện qua tình huống Hồn thú cấp thấp dẫn tới Hồn thú cấp cao.
Bất quá, mười ngày này bọn hắn cũng không phải hoàn toàn không có thu hoạch. Bên trong Tinh Đấu Đại Sâm Lâm, tinh thần bọn hắn nhất định phải thời khắc bảo trì cảnh giác, nơi này chính là tùy thời đều sẽ tao ngộ nguy cơ sinh mệnh. Dưới tình huống như vậy, trải nghiệm tham gia đại tái trước đó của bọn hắn, kinh nghiệm thực chiến cùng với sở đắc khi bế quan lĩnh ngộ sau này cũng dần dần dung hội quán thông. Sự phối hợp của ba người cũng là càng ngày càng ăn ý. Hồn thú ngàn năm trước mặt bọn hắn đã không có uy hiếp quá lớn. Đương nhiên, đây là chỉ Hồn thú đơn lẻ. Nếu như tao ngộ Hồn thú loại tộc đàn, bọn hắn liền chỉ có phần quay đầu bỏ chạy.
Mười ngày lịch luyện, vô luận tâm thái, tố chất chiến đấu hay là khai phá năng lực bản thân, đối với bọn hắn mà nói đều có ý nghĩa rất quan trọng. Mà trong vòng mười ngày này, Huyền Lão cũng không có xuất hiện qua nữa, phảng phất căn bản cũng không tồn tại vậy, hết thảy đều mặc cho bọn hắn tự hành phát huy.
Hoắc Vũ Hạo càng ngày càng hiểu rõ tại sao ban đầu mình ở Sử Lai Khắc Học Viện không có bị liệt vào đệ tử hạch tâm rồi, Linh Mâu Võ Hồn của mình muốn thu hoạch được Hồn Hoàn thích hợp thật sự là khó khăn. Vận may cũng dường như sau khi săn giết con Ám Kim Khủng Trảo Hùng kia liền dùng hết rồi.
Lại là màn đêm buông xuống, ba người Hoắc Vũ Hạo một lần nữa rút ra khỏi Tinh Đấu Đại Sâm Lâm, ngủ ngoài trời tại một chỗ trũng ngoài ba mươi dặm. Hai cái lều vải nhỏ đơn giản chính là chỗ trú tạm thời của bọn họ.
“Vũ Hạo, tiếp tục như vậy không được a! Chúng ta đã ở ngoại vi Tinh Đấu Đại Sâm Lâm du tẩu vượt qua nửa vòng, nhưng ngay cả Hồn thú hệ tinh thần đều hiếm thấy, càng đừng nói là niên hạn, tu vi cùng với các phương diện đều thích hợp với cậu.” Vương Đông nhìn Hoắc Vũ Hạo đang nướng thịt nhíu mày nói.
Hoắc Vũ Hạo thuần thục lật qua lật lại thịt nướng trong tay, nói: “Tìm kiếm Hồn thú thích hợp với ta quả nhiên khó khăn. Hồn thú hệ tinh thần chẳng những hiếm thấy, thích hợp với ta liền càng thêm hiếm thấy.”
Tiêu Tiêu nói: “Lớp trưởng, không bằng chúng ta lại xâm nhập thêm một chút đi. Nếu như chúng ta đem khoảng cách tiến vào từ mười dặm tăng lên tới hai mươi dặm, tin tưởng phẩm chất Hồn thú có thể nhìn thấy chỉnh thể sẽ có tăng lên rất lớn.”
Hoắc Vũ Hạo trầm mặc, mặc dù bọn hắn đều biết có Huyền Lão ở trong tối bảo hộ, nhưng với tư cách Sử Lai Khắc Thất Quái thế hệ mới, tâm của bọn hắn đều là kiêu ngạo. Trừ phi tao ngộ tình huống đặc biệt, bọn hắn tuyệt không hy vọng Huyền Lão nhúng tay. Lấy thiên phú của bọn hắn đương nhiên cảm giác được mười ngày lịch luyện này năng lực các phương diện của mình tăng lên. Nhất là Tiêu Tiêu đã thu hoạch được đệ tam hồn kỹ cảm giác rõ ràng nhất, Đỉnh Chi Uy kia của nàng đã vận dụng đến càng ngày càng thuận buồm xuôi gió. Quét sạch xu thế suy tàn trước đó, thường thường trong đối địch có thể đưa đến tác dụng đánh nhịp định âm quan trọng.
Vương Đông gật đầu một cái, nói: “Tớ cũng đồng ý. Vũ Hạo, cậu không cần nghĩ quá nhiều. Lấy thực lực ba người chúng ta liên thủ, cho dù là tao ngộ Hồn thú tu vi một vạn năm tả hữu, cũng miễn cưỡng có thể ứng phó. Ít nhất vấn đề tự bảo vệ mình không lớn. Lại xâm nhập mười km khoảng cách khu vực trung ương Tinh Đấu Đại Sâm Lâm cũng còn rất xa. Chẳng qua là Hồn thú trăm năm hiếm thấy một chút, chỉ cần chúng ta đầy đủ cẩn thận, cộng thêm Tinh Thần Tham Trắc Cộng Hưởng của cậu cảnh báo, hẳn là sẽ không quá nguy hiểm. Hơn nữa, áp lực càng lớn, đối với việc tăng lên năng lực bản thân chúng ta, chỗ tốt cũng lại càng nhiều. Huyền Lão tại sao vẫn luôn không có đi ra, thậm chí không chạy tới ăn thịt nướng của cậu, chính là vì để cho chúng ta gia tăng lịch luyện. Khoảng thời gian này, tớ rõ ràng cảm giác được vô luận là hồn lực hay là kinh nghiệm chiến đấu tiến bộ đều đặc biệt nhanh.”
Hoắc Vũ Hạo gật đầu một cái, nói: “Được. Vậy chúng ta liền lại xâm nhập thêm một chút. Bất quá, ta nói trước, một khi chúng ta tao ngộ Hồn thú vạn năm. Sau khi chiến đấu liền muốn lập tức rút lui ra khỏi khu vực nguy hiểm.” Với tư cách đội trưởng danh phù kỳ thực của tiểu đội ba người, hắn nhất định phải suy nghĩ cho an toàn của toàn bộ đoàn đội. Lấy thực lực của bọn hắn, xác thực có thể lại xâm nhập thêm một chút, lại thêm Huyền Lão âm thầm bảo hộ bọn hắn, Hoắc Vũ Hạo cũng liền không có lại kiên trì.
Sau khi ăn cơm tối xong, ba người sớm nghỉ ngơi. Lều vải đối với bọn hắn mà nói, kỳ thật chỉ là che sương đêm mà thôi. Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông ở trong một cái lều vải tu luyện, Tiêu Tiêu thì mình một cái lều vải.
Mặc dù Huyền Thiên Công của Hoắc Vũ Hạo đã tu luyện đến bình cảnh, nhưng tích lũy lâu dài dùng một lần là tri thức mỗi một gã Hồn Sư đều hiểu, bình cảnh tạm thời cũng không ảnh hưởng tu luyện tăng lên, sẽ sau khi thu hoạch Hồn Hoàn trực tiếp tăng lên đúng chỗ. Nghe nói phát hiện này chính là một trong những người sáng lập Sử Lai Khắc Học Viện lúc trước, giáo sư đệ nhất học viện lúc bấy giờ có xưng hào Đại Sư xác lập. Vị Đại Sư này nghiên cứu ra Hồn Sư giới thập đại hạch tâm cạnh tranh lực cũng là trọng trung chi trọng đặt nền móng cho Sử Lai Khắc Học Viện trở thành đệ nhất học viện đại lục sau này.
Đang lúc bọn hắn tu luyện tới nửa đêm canh ba, đột nhiên, mí mắt Hoắc Vũ Hạo khẽ động, nhanh chóng mở hai mắt ra, trong nháy mắt hắn mở mắt, kim quang thậm chí làm cho bên trong lều vải nhỏ xuất hiện quang minh.
Hạo Đông Chi Lực cũng là nhanh chóng chia tách, riêng phần mình hóa thành hồn lực bản thân trở về. Vương Đông cũng theo đó mở ra đôi mắt.
“Sao vậy, Vũ Hạo?” Vương Đông có chút nghi hoặc nhìn về phía hắn.
Hoắc Vũ Hạo trầm giọng nói: “Có người. Ta đi ra xem một chút, ngươi gọi Tiêu Tiêu dậy. Những người này hẳn là hướng về phía Tinh Đấu Đại Sâm Lâm tới.”
“Được.”