Virtus's Reader
Đấu La Đại Lục II: Tuyệt Thế Đường Môn

Chương 3: THIÊN MỘNG BĂNG TÀM, BÁCH VẠN NIÊN HỒN THÚ

Tuổi của Hoắc Vũ Hạo rốt cuộc vẫn còn nhỏ, sau sự kinh ngạc khẩn trương ngắn ngủi, cảm xúc càng nhiều chuyển hóa thành hưng phấn. Đi nhiều ngày như vậy, đích đến rốt cuộc cũng tới rồi, chỉ cần nghĩ đến việc mình có khả năng thu được một cái Hồn Hoàn từ đó chân chính trở thành một gã Hồn Sư, hắn liền có loại cảm giác nhiệt huyết sôi trào. Vì sự xuất hiện của ngày này, hắn tuy chỉ mới mười một tuổi, nhưng lại đã khắc khổ tu luyện hơn năm năm thời gian.

Dưới trạng thái hưng phấn, Hoắc Vũ Hạo theo bản năng đẩy nhanh cước bộ tiến lên của mình, hắn có chút không kịp chờ đợi rồi.

Đang tiến về phía trước, đột nhiên, một tia cảm giác có chút quái dị xuất hiện trong đầu hắn, Hoắc Vũ Hạo chỉ cảm thấy hai mắt mình hơi có chút đau nhói, theo bản năng thôi động Hồn Lực vào trong Linh Mâu.

Luồng khí lưu yếu ớt xoay quanh hai mắt, Hoắc Vũ Hạo dường như nhìn thấy bên trái con đường phía trước có một đạo hắc ảnh lóe lên rồi biến mất.

Là biến dị Võ Hồn tinh thần loại cực kỳ hiếm thấy, Linh Mâu có năng lực cảnh báo rất mạnh, cảm giác nguy cơ khiến phản ứng của Hoắc Vũ Hạo lập tức trở nên nhạy bén, cơ thể nhanh chóng nhào về phía bên trái, đồng thời tay phải nhanh chóng rút Bạch Hổ Chủy từ sau eo ra.

Một đạo thân ảnh màu đen từ vị trí trước đó của hắn lóe lên rồi lướt qua, vồ xuống mặt đất bên cạnh, gần trong gang tấc, Hoắc Vũ Hạo lập tức nhìn rõ bộ dáng của nó.

Đó là một con khỉ đầu chó cao chừng một mét, toàn thân mọc lông màu vàng nâu, hai mắt màu nâu, một đôi cánh tay dài kỳ lạ, trên móng vuốt có móng tay sắc bén, răng nanh ở môi lộ ra ngoài, hung quang trong hai mắt phóng ra. Một kích không trúng, nó lập tức phát ra một tiếng gầm gừ trầm thấp với Hoắc Vũ Hạo, hai chân sau hữu lực đạp đất, một lần nữa vồ về phía Hoắc Vũ Hạo.

Tuy rằng Linh Mâu của Hoắc Vũ Hạo còn chưa phụ gia một cái Hồn Hoàn, nhưng tác dụng cơ bản của nó lại vẫn tương đương không tồi. Dưới sự rót vào của Hồn Lực, con khỉ đầu chó vồ tới trong mắt hắn động tác chậm đi rất nhiều. Hoắc Vũ Hạo trước đó chính là nhào xuống đất, nhanh chóng lăn về phía bên trái, búng người đứng lên, đồng thời lùi lại vài bước đưa Bạch Hổ Chủy lên trước ngực.

Tiếng tim đập khẩn trương vang lên rõ ràng, nhịp thở của Hoắc Vũ Hạo rõ ràng trở nên dồn dập, đây vẫn là lần đầu tiên trong đời hắn đối mặt với sự công kích của kẻ địch, không, Hồn thú. Trong lòng bàn tay nắm chặt Bạch Hổ Chủy đã rịn đầy mồ hôi, càng là có chút mờ mịt không biết nên ứng phó thế nào.

Khỉ đầu chó liên tiếp hai kích không trúng, dường như cũng bị chọc giận, nửa thân trên nhô lên, hai nắm đấm dùng sức đấm thình thịch vào ngực mình, đồng thời với một tiếng gầm gừ, mãnh liệt há to miệng về hướng Hoắc Vũ Hạo, lập tức, một đoàn bạch quang từ trong miệng nó phun ra, bay thẳng đến Hoắc Vũ Hạo.

Lúc này cho dù Hoắc Vũ Hạo có thiếu kinh nghiệm đến đâu cũng có thể nhìn ra thứ hắn đối mặt là một con Hồn thú rồi. Nơi này cách Tinh Đấu Đại Sâm Lâm còn một khoảng cách nhất định, hắn lại không có nửa phần chuẩn bị, trơ mắt nhìn sắp bị đoàn bạch quang kia đánh trúng, với tu vi hiện tại của hắn, một khi bị trúng đích, như vậy, rất có thể chính là tai họa ngập đầu.

Hoắc Vũ Hạo lúc này đại não đã là một mảnh trống rỗng, trong Linh Mâu, tốc độ bay tới của đoàn bạch quang kia nhìn như không nhanh, nhưng trên thực tế chớp mắt đã đến trước mặt hắn.

Đồng thời với việc phun ra bạch quang, bản thân khỉ đầu chó cũng bay tốc vồ về phía Hoắc Vũ Hạo, hung quang trong mắt bộc lộ.

Bạch quang đã đến trước mặt, Hoắc Vũ Hạo mất đi năng lực suy nghĩ trong sự khẩn trương chỉ theo bản năng cơ thể vô thức giơ Bạch Hổ Chủy trong tay phải lên, bị bạch quang kia đâm sầm vào.

Một màn kỳ dị cũng đúng lúc này xuất hiện. Đồng thời với việc bạch quang đâm vào Bạch Hổ Chủy, khỉ đầu chó cũng đã vồ tới, một đôi cánh tay thon dài vươn ra phía trước, hai bàn tay mang theo móng vuốt sắc bén đồng thời tóm lấy hai vai Hoắc Vũ Hạo.

Chiến đấu tiến hành đến đây, dường như vận mệnh của Hoắc Vũ Hạo đã được định đoạt, hắn thật sự sắp vẫn diệt dưới móng vuốt của con Hồn thú này sao?

Khỉ đầu chó tóm lấy hai vai Hoắc Vũ Hạo, cơ thể cường tráng theo đà xông lên lộn một vòng trên không trung, sắp sửa hung hăng ném Hoắc Vũ Hạo ra ngoài.

Cùng lúc đó, một đạo bạch quang ngay tại cùng một thời gian khỉ đầu chó ném Hoắc Vũ Hạo ra lóe lên rồi biến mất dưới thân nó. Cơ thể khỉ đầu chó dường như cứng đờ một chút, Hoắc Vũ Hạo vốn dĩ nên bị đập xuống đất lại bị văng bay ra ngoài. Mà bản thân con khỉ đầu chó kia lại lăn lộn một trận trên mặt đất rồi không nhúc nhích nữa.

"Phanh" Cơ thể Hoắc Vũ Hạo va đập vào thân cây cách đó không xa, hắn chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm, cơn đau kịch liệt khiến hắn trong nháy mắt mất đi năng lực hô hấp.

Hoắc Vũ Hạo lúc này, bộ dáng thoạt nhìn quả thực có chút thê thảm, trên hai vai mỗi bên lưu lại vài đạo vết máu dài, áo trên gần như bị xé nát.

Bất quá, hắn lại cũng trong phần thống khổ kịch liệt này tỉnh táo lại. Ánh mắt theo bản năng nhìn về phía con khỉ đầu chó ngã xuống đất không nhúc nhích kia.

Quang mang màu trắng nhàn nhạt xuất hiện trên người khỉ đầu chó, dần dần, những bạch quang này chậm rãi ngưng kết thành một vòng sáng màu trắng phía trên cơ thể nó, vòng sáng không rõ ràng, quang mang cũng như ẩn như hiện, nhưng lại y nguyên khiến Hoắc Vũ Hạo nhìn đến ngây người.

Hồn Hoàn, đây là Hồn Hoàn? Hoắc Vũ Hạo kích động đến mức cơ thể thậm chí có chút run rẩy, vết thương trên người dường như cũng không còn đau đớn như vậy nữa.

Trong Công tước phủ, thứ hắn học được chỉ có phương pháp minh tưởng cơ bản nhất, nhưng đối với chủ đề Hồn thú, Hồn Hoàn lại nghe quá nhiều quá nhiều rồi. Gần như mỗi một gã thị vệ trong Công tước phủ đều sẽ thường xuyên nhắc tới những thứ này. Mà đây lại là lần đầu tiên hắn tận mắt nhìn thấy.

Chẳng lẽ nó đã chết rồi? Hoắc Vũ Hạo ngây ngốc nghĩ, chỉ có Hồn thú chết đi, mới có thể phóng thích ra Hồn Hoàn a! Thế nhưng, nó chết như thế nào?

Tác dụng của Linh Mâu trong một khắc này hiển hiện ra, ký ức như thủy triều tuôn trào trong đầu hắn.

Khoảnh khắc bạch quang do khỉ đầu chó phát ra đâm vào Bạch Hổ Chủy, Bạch Hổ Chủy đột nhiên quang mang đại phóng, dĩ nhiên đem bạch quang kia toàn bộ hấp thu vào trong. Mà đây cũng là một khắc mấu chốt nhất cải biến toàn bộ chiến cục.

Theo bản năng chiến đấu của khỉ đầu chó, nhân loại yếu ớt Hoắc Vũ Hạo này sau khi bị bản mệnh Hồn Kỹ của nó đánh trúng nhất định sẽ mất đi sức chiến đấu, sau đó lại bị nó hung hăng đập xuống mặt đất, ít nhất một cái mạng liền đi tong một nửa. Nhưng nó lại vạn vạn không ngờ tới, bản mệnh Hồn Kỹ của mình dĩ nhiên bị Bạch Hổ Chủy của Hoắc Vũ Hạo theo bản năng hóa giải. Mà khi nó tóm lấy Hoắc Vũ Hạo, cơ thể lộn vòng muốn ném Hoắc Vũ Hạo ra ngoài, Hoắc Vũ Hạo đồng dạng là dưới tác dụng của bản năng cơ thể, hai tay vung lên, Bạch Hổ Chủy trong tay phải rất tự nhiên hất ngược lên trên.

Vốn dĩ chiều dài của Bạch Hổ Chủy là không với tới khỉ đầu chó đã đằng không bay lên, thế nhưng, ngay tại một cái chớp mắt đó, trên Bạch Hổ Chủy đột nhiên phóng thích ra đao mang dài cả thước, từ trên người khỉ đầu chó lướt qua. Dường như là đem bạch quang hấp thu trước đó hóa thành sự sắc bén. Tuy rằng Hoắc Vũ Hạo lúc đó đại não một mảnh trống rỗng, không nhớ rõ chém trúng vị trí nào, nhưng có thể khẳng định là, đao mang kia nhất định là chém lên người khỉ đầu chó rồi.

Ta dĩ nhiên thắng rồi? Hoắc Vũ Hạo nhìn Hồn Hoàn màu trắng kia, sự hưng phấn trong lòng lại dần dần biến mất.

Hồn Hoàn là vật phẩm thiết yếu để Hồn Sư tiến giai. Thế nhưng, không phải tất cả Hồn Hoàn đều thích hợp cho Hồn Sư hấp thu. Chỉ có Hồn Hoàn có độ khế hợp cao với bản thân Võ Hồn mới có thể được hấp thu tốt hơn.

Hồn Hoàn tốt mang đến cho Hồn Sư kỹ năng cũng sẽ càng cường đại. Mà cường độ của Hồn Hoàn là dựa theo số năm tu luyện của Hồn thú để phân biệt.

Trong đó, Hồn Hoàn màu trắng đại biểu chính là do Hồn thú mười năm xuất ra. Tất cả Hồn thú có tu vi từ mười năm đến một trăm năm sau khi bị giết chết, đều sẽ sản xuất ra Hồn Hoàn màu trắng. Không nghi ngờ gì nữa, con khỉ đầu chó bị Hoắc Vũ Hạo dưới sự may mắn giết chết lúc này chính là một con Hồn thú mười năm, cái Hồn Hoàn mười năm kia cũng rõ ràng xuất hiện trước mặt Hoắc Vũ Hạo. Đáng tiếc, đây lại không phải là Hồn Hoàn mà hắn có thể hấp thu.

Tuy rằng Hoắc Vũ Hạo đối với việc săn giết Hồn thú không có chút kinh nghiệm nào, cũng nhìn không ra khỉ đầu chó này là tồn tại thuộc tính gì, nhưng hắn lại có thể khẳng định, khỉ đầu chó này tuyệt không phải Hồn thú tinh thần thuộc tính. Hồn Hoàn của nó càng không thích hợp với mình.

Hoắc Vũ Hạo có tâm đi xem tình huống của khỉ đầu chó, nhưng vừa định đứng lên, lại là toàn thân một trận bủn rủn. Sự khẩn trương quá độ dẫn đến hắn lúc này một tia khí lực cũng không dùng ra được, cộng thêm sự đau đớn trên vai, dưới sự dùng sức, càng là khiến hắn rên lên một tiếng, suýt nữa ngất đi.

Hắn rốt cuộc mới chỉ mười một tuổi a! Vừa tao ngộ đại biến, sự kiên định trong lòng hắn thậm chí cũng xuất hiện một tia dao động. Số lượng Hồn thú tinh thần thuộc tính cực kỳ thưa thớt, đây mới chỉ là con Hồn thú đầu tiên hắn gặp phải, càng chỉ là cấp bậc Hồn thú mười năm, đã suýt chút nữa giết chết hắn. Lỡ như gặp phải một con Hồn thú trăm năm thì sao? Hắn càng là không có nửa điểm khả năng may mắn thoát khỏi, vận may không thể lần nào cũng đứng về phía hắn. Mà sự thần kỳ trong chớp mắt Bạch Hổ Chủy vừa thể hiện ra hiển nhiên không thể bù đắp năng lực yếu ớt của hắn.

Ta nên làm thế nào? Hoắc Vũ Hạo giãy giụa miễn cưỡng ngồi dậy, tựa vào cái cây lớn va đập trước đó, từng ngụm từng ngụm thở dốc.

Ta không thể chết, ta nhất định sẽ thành công. Ta còn phải đòi lại công đạo cho mẫu thân, ta không thể cứ như vậy bỏ cuộc. Hoắc Vũ Hạo cắn chặt răng, không ngừng kiên định tín niệm của mình trong lòng. Thế nhưng, từng màn vật lộn ngắn ngủi với khỉ đầu chó trước đó lại không ngừng nói cho hắn biết trong lòng thế nào gọi là không tự lượng sức.

Ngay lúc trong lòng Hoắc Vũ Hạo tràn ngập sự mờ mịt không biết làm sao, đột nhiên, không hề có điềm báo trước, một thanh âm vang lên trong đầu hắn.

"Rốt cuộc cũng để ta gặp được một nhân loại tinh thần thuộc tính, đáng tiếc Ca không biết rơi lệ, nếu không nhất định là lệ rơi đầy mặt a!"

Hoắc Vũ Hạo bị giật nảy mình, hắn hoàn toàn không hiểu vì sao trong đầu mình lại đột nhiên xuất hiện một thanh âm. Đúng lúc này, mặt đất dưới thân hắn đột nhiên chấn động không hề có điềm báo trước. Mặt đất cách phía trước hai mét bắt đầu xuất hiện từng đạo vết nứt, vết nứt dần dần lớn lên, biến thành khe nứt. Lờ mờ có thể nhìn thấy quang mang màu vàng trắng nhàn nhạt từ trong khe nứt kia sáng lên.

Đây, đây là cái gì? Lại là Hồn thú?

Hoắc Vũ Hạo theo bản năng nắm chặt Bạch Hổ Chủy, khẩn trương nhìn khe nứt đang dần dần mở rộng kia. Nếu không phải cơ thể bủn rủn, nói không chừng hắn đã co cẳng bỏ chạy rồi.

Từng tia hàn ý băng lãnh từ trong khe nứt trên mặt đất tản ra, nhiệt độ xung quanh bắt đầu giảm xuống rõ rệt, diện tích khe nứt xuất hiện ngày càng lớn, một lát công phu dĩ nhiên đạt tới đường kính hơn năm mét. Mà quang mang màu vàng trắng kia cũng rốt cuộc lộ ra chân dung.

Đó là một cái đầu tròn vo, thoạt nhìn mập mạp, đường kính chừng hơn một mét, nó nhúc nhích chậm rãi bò ra, chiều dài cơ thể chừng hơn bảy mét.

Nương theo sự xuất hiện của nó, hơi thở của Hoắc Vũ Hạo bắt đầu xuất hiện sương băng, hàn ý băng lãnh cũng không khỏi khiến hắn liên tiếp rùng mình mấy cái.

Tên này tuyệt đối là Hồn thú, thoạt nhìn dĩ nhiên giống như một con tằm bảo bảo. Chỉ là so với tằm bảo bảo bình thường không biết nó lớn hơn bao nhiêu lần.

Toàn thân hiện ra màu ngọc bạch, oánh nhuận dịch thấu, tuy rằng từ trong bùn đất chui ra, nhưng trên làn da nhẵn nhụi lại không có bất kỳ vết bẩn nào. Dưới lớp biểu bì vầng sáng lưu chuyển, trên đầu dĩ nhiên còn có một đôi mắt nhỏ kim quang lấp lánh. Kỳ lạ nhất là bắt đầu từ cách đầu nó nửa mét, cứ cách một đoạn cự ly lại có một đạo kim văn vây quanh, từ đầu đến đuôi, tổng cộng có tới mười đạo kim văn.

Nhìn thân thể khổng lồ của nó, Hoắc Vũ Hạo đã khẩn trương lộ ra vẻ tuyệt vọng, thân hình khổng lồ như vậy, còn có năng lực cải biến nhiệt độ, đây ít nhất cũng là một con Hồn thú trăm năm đi. Xong rồi, hết thảy đều xong rồi.

"Đừng sợ, đừng sợ. Ca sẽ không làm hại ngươi đâu." Thanh âm trước đó lại một lần nữa vang lên trong đầu Hoắc Vũ Hạo, con tằm bảo bảo khổng lồ kia gật đầu với hắn, cái đầu khổng lồ rủ xuống, dừng lại cách Hoắc Vũ Hạo một mét, từ trên người nó, thậm chí còn truyền ra khí tức thanh hương nhàn nhạt.

Hoắc Vũ Hạo giật mình nói: "Là ngươi đang nói chuyện với ta?"

Tằm bảo bảo khổng lồ gật đầu với hắn, thanh âm y nguyên vang lên trong đầu hắn, "Đương nhiên là Ca. Có phải bị kiều khu xinh đẹp của ta làm cho mê mẩn rồi không?"

Không cảm giác được con tằm bảo bảo khổng lồ này lưu lộ ra nửa phần ác ý, tâm huyền căng thẳng của Hoắc Vũ Hạo cũng theo đó buông lỏng vài phần.

"Ngươi muốn làm gì?"

Tằm bảo bảo nói: "Trước tiên tự giới thiệu một chút, ta chính là hóa thân của anh hùng và hiệp nghĩa, vương trung vương của Hồn thú trí tuệ và mỹ mạo tịnh trọng, tuyệt đại cường giả, tu luyện trăm vạn năm lâu, sáng tạo kỷ lục tuổi thọ cao nhất Đấu La Đại Lục Thiên Mộng Băng Tàm. Ân, ngươi có thể gọi ta là Thiên Mộng Ca!"

Ánh mắt Hoắc Vũ Hạo trong nháy mắt ngây dại, "Bách, bách vạn năm Hồn thú?" Điều này so với phán đoán của hắn chênh lệch chừng một vạn lần, hơn nữa, trên thế giới này, thật sự có tồn tại như bách vạn năm Hồn thú sao? Hồn thú cường đại nhất trên Đấu La Đại Lục hẳn là mười vạn năm a!

Thiên Mộng Băng Tàm dương dương đắc ý nói: "Có phải rất kinh ngạc không? Có phải rất hưng phấn không? Có thể nhìn thấy bản thể của bản đại năng nhân loại, ngươi vẫn là người đầu tiên."

Hoắc Vũ Hạo ngây ngốc nói: "Vậy ngươi muốn làm gì?"

Thanh âm của Thiên Mộng Băng Tàm đột nhiên trở nên trịnh trọng: "Ca muốn trở thành Hồn Hoàn của ngươi, cái Trí Tuệ Hồn Hoàn đầu tiên sử vô tiền lệ trên Đấu La Đại Lục."

"A?" Hoắc Vũ Hạo trợn mắt hốc mồm nhìn Thiên Mộng Băng Tàm trước mặt, trong lúc nhất thời hắn đã có chút mất đi năng lực suy nghĩ rồi.

Hết thảy chuyện này đến thực sự quá đột ngột, hắn cố nhiên khát vọng một cái Hồn Hoàn, nhưng từ trước đến nay, thứ hắn muốn có được đều chỉ là một cái Hồn Hoàn mười năm mà thôi, chưa từng có hy vọng xa vời nào hơn, mà giờ này khắc này, đột nhiên từ dưới mặt đất chui ra một con tằm bảo bảo to lớn hơn nữa còn biết nói chuyện, nói cho Hoắc Vũ Hạo biết nó là một con bách vạn năm Hồn thú vĩ đại, đồng thời nguyện ý trở thành Hồn Hoàn của hắn, điều này khiến Hoắc Vũ Hạo hoàn toàn không hiểu là chuyện gì xảy ra. Càng là không biết lời Thiên Mộng Băng Tàm này nói là thật hay giả.

Thế nhưng, bất luận thật giả, con tằm bảo bảo khổng lồ trước mắt này lại đều không phải thứ hắn có thể chống lại.

Cái đầu khổng lồ của Thiên Mộng Băng Tàm hướng về phía Tinh Đấu Đại Sâm Lâm cảnh giác nhìn nhìn, sau đó mới quay đầu lại nhìn về phía Hoắc Vũ Hạo, nói: "Ta sắp bắt đầu rồi nha. Yên tâm, ta sẽ nhẹ một chút, sẽ không làm ngươi quá đau."

"Ngươi..." Chưa đợi Hoắc Vũ Hạo phát ra thanh âm phản đối, một cỗ khí tức cực hàn đã trong nháy mắt khiến hắn mất đi ý thức. Hắn chỉ lờ mờ nhìn thấy một đoàn thứ gì đó trắng toát lao về phía mình, một khắc sau, mọi năng lực suy nghĩ đã rời xa hắn rồi.

Mười cái vòng sáng màu vàng trên người Thiên Mộng Băng Tàm giống như sống lại nhịp nhàng chuyển động. Thứ trắng toát mà Hoắc Vũ Hạo nhìn thấy kia, kỳ thật chính là Thiên Mộng Băng Tàm thò đầu qua tì vào trán hắn.

Mười cái vòng sáng màu vàng nhanh chóng bao phủ lên cơ thể gầy gò của Hoắc Vũ Hạo, mà bản thân Thiên Mộng Băng Tàm thì hóa thành từng luồng vầng sáng màu trắng không ngừng tràn vào trong cơ thể hắn.

"Quá yếu, quá yếu. Cái này cũng quá thảm rồi. Ta thật đáng thương a! Ta phải dùng bao nhiêu đạo phong ấn phụ gia lên người mình mới có thể để cơ thể yếu ớt này của ngươi thừa nhận. Cái Trí Tuệ Hồn Hoàn này thật không dễ làm."

Một tầng tinh thần ba động vô hình ngay khi Thiên Mộng Băng Tàm đem bản thân tràn vào trong cơ thể Hoắc Vũ Hạo từ trên người nó khuếch tán ra ngoài. Tinh thần lực khủng bố gần như trong nháy mắt bao phủ mỗi một góc trong vòng đường kính trăm dặm.

Bối Bối và Đường Nhã đang gia tốc đi đường muốn đuổi kịp Hoắc Vũ Hạo khi bị cỗ tinh thần ba động này bao phủ, lập tức lâm vào sự ngây dại ngắn ngủi. Tinh thần trùng kích không có lực phá hoại quá lớn, nhưng lại có thể khiến mọi sinh vật trong thời gian ngắn toàn bộ mất đi năng lực suy nghĩ.

Một khắc này, phần lớn khu vực cực nam của Tinh Đấu Đại Sâm Lâm, tĩnh lặng đến đáng sợ.

Cũng đúng lúc này, bầu trời một khắc trước còn vạn phần quang đãng đột nhiên tối sầm lại, một tiếng nổ vang tựa như sấm sét vang lên trên không trung, trong một cái chớp mắt đó, ánh sáng mặt trời dĩ nhiên hoàn toàn bị hắc ám che khuất. Một cỗ uy áp khổng lồ khiến người ta không thở nổi từ trên trời giáng xuống.

Thiên Mộng Băng Tàm đang nỗ lực đem bản thân dung nhập vào trong cơ thể Hoắc Vũ Hạo khi tiếng nổ vang tựa như sấm sét kia vang lên thân thể khổng lồ kịch liệt chấn động một cái, hai con mắt nhỏ màu vàng lật ngược lên trên, nhìn lên không trung. Trong ánh mắt lập tức lưu lộ ra vẻ kinh hãi. Trong sự kinh hãi còn có vài phần mờ mịt, hiển nhiên sự đè nén trên bầu trời này không liên quan đến nó, càng là vượt qua nhận thức của nó.

Một đạo luồng khí xám, giống như tao ngộ lực hút khổng lồ từ trên trời giáng xuống, chỉ là một nháy mắt, liền rơi xuống sau gáy Hoắc Vũ Hạo lặng lẽ chui vào.

"Thứ gì dám giành người với Ca?" Thiên Mộng Băng Tàm giận dữ, tinh thần ba động khổng lồ trong nháy mắt bôn dũng, ý đồ đem luồng khí xám kia từ trong cơ thể Hoắc Vũ Hạo xua đuổi ra ngoài.

Một thân ảnh mười phần mơ hồ hiện lên sau lưng Hoắc Vũ Hạo, thanh âm già nua mang theo một loại uy nghiêm khó có thể hình dung vang lên, "Tay nắm nhật nguyệt hái tinh thần, thế gian không người như ta. Không ngờ lão phu dĩ nhiên còn có thể có một tia tàn hồn được lưu tồn."

Đối mặt với tinh thần lực trùng kích khổng lồ của Thiên Mộng Băng Tàm, đạo hư ảnh mơ hồ này lại giống như không chịu nửa phần ảnh hưởng, "Vèo" một tiếng, chui vào trong đầu Hoắc Vũ Hạo biến mất không thấy.

Thiên Mộng Băng Tàm lại không dám gia tăng tinh thần lực trùng kích nữa, bởi vì trong thất khiếu của Hoắc Vũ Hạo đã rỉ ra tơ máu. Nó phát hiện, đoàn luồng khí xám kia sau khi tiến vào trong đầu Hoắc Vũ Hạo, lập tức hóa thành một viên hạt châu màu xám chỉ cỡ hạt đậu nành, sau đó liền trầm tịch xuống. Vừa không xung đột với lực lượng của nó, lại cũng sẽ không bị lực lượng của nó ảnh hưởng.

"Sẽ không xui xẻo như vậy chứ. Thật vất vả mới tìm được một nhân loại tinh thần thuộc tính, lại còn có hỗn đản giành với ta. Chẳng lẽ là trời ghen tị anh tài? Ca thật đáng thương a!" Tuy rằng đang phát bực tức, nhưng động tác của Thiên Mộng Băng Tàm lại không chậm chút nào. Bạch quang nồng đậm dần dần trở nên ngày càng ngưng thực, chậm rãi rót vào trong cơ thể Hoắc Vũ Hạo, mà bản thể của nó thì trong quá trình này dần dần trở nên trong suốt, đồng thời thể tích cũng đang nhanh chóng thu nhỏ. Ngay một khắc nó bắt đầu rót lực lượng vào trong cơ thể Hoắc Vũ Hạo, cũng đã không còn đường lui rồi.

Cơ thể Hoắc Vũ Hạo đã hoàn toàn biến thành màu trắng như ngọc, giống như Thiên Mộng Băng Tàm trước đó. Vết thương trên hai vai đang khép lại với tốc độ mắt thường có thể thấy được.

"Oa ha ha, bất luận nói thế nào, Ca rốt cuộc cũng giải thoát rồi. Những tên hỗn đản coi Ca là thức ăn kia, các ngươi không có cơ hội nữa đâu. Oa ha ha." Thanh âm đắc ý của Thiên Mộng Băng Tàm dần dần nhỏ đi, tinh thần lực khổng lồ bao phủ đường kính trăm dặm trước đó cũng thu hẹp lại với tốc độ kinh người, dần dần biến mất.

Sâu trong Tinh Đấu Đại Sâm Lâm, mấy đạo khí tức khủng bố đồng thời kịch liệt ba động, dường như đang cảm nhận điều gì, nhưng bọn chúng lại định trước phải vô công mà phản rồi.

Cũng ngay khi thanh âm của Thiên Mộng Băng Tàm hoàn toàn biến mất, dưới thân Hoắc Vũ Hạo, một vòng sáng màu trắng oánh nhuận lặng lẽ nổi lên, vây quanh cơ thể hắn liên tục xoay tròn ba vòng, mới một lần nữa nhạt đi, dung nhập vào trong cơ thể hắn biến mất không thấy.

Hoắc Vũ Hạo hoàn toàn không biết, trong lúc bất tri bất giác, hắn thật sự nắm giữ cái Hồn Hoàn đầu tiên, hơn nữa thật sự là Hồn Hoàn độc nhất vô nhị tuyệt đối trong lịch sử Đấu La Đại Lục.

Màu trắng oánh nhuận dần dần phai đi, một tầng màu lam băng nhàn nhạt bắt đầu từ dưới da Hoắc Vũ Hạo nổi lên, kéo dài chừng mười mấy giây sau đó mới dần dần nhạt đi, khôi phục màu sắc vốn có của làn da hắn, cơ thể hắn cũng nghiêng đi, ngã xuống dưới gốc cây tựa lưng trước đó.

Một tầng màng trắng mỏng manh mang theo màu vàng nhạt lặng lẽ từ mặt đất bay lên, nhanh chóng thu nhỏ lại ngưng kết thành một đoàn chui vào trong ngực Hoắc Vũ Hạo biến mất không thấy. Thiên Mộng Băng Tàm cũng không còn nửa phần khí tức lưu lại.

Cái hố to trên đường không biết từ lúc nào đã khép lại, ngoại trừ Hoắc Vũ Hạo ngã xuống ra, thì chỉ có thi thể con khỉ đầu chó bị hắn giết chết cách đó không xa vẫn còn ở đó. Hết thảy mọi thứ cũng dường như đều khôi phục bình thường.

Thời gian không lâu, hai đạo thân ảnh lấy tốc độ cực nhanh hướng bên này lao tới.

"Nha!" Trong một tiếng kinh hô, một đạo thân ảnh trong nháy mắt gia tốc, bay tốc đi tới bên cạnh Hoắc Vũ Hạo dừng lại.

"Chúng ta đến muộn rồi, Vũ Hạo tiểu đệ hình như bị công kích. Những Hồn thú này thật sự là ngày càng kiêu ngạo rồi, đây đều đã ra khỏi Tinh Đấu Đại Sâm Lâm rồi a!" Đường Nhã cẩn thận đỡ Hoắc Vũ Hạo từ dưới đất lên, vẻ mặt buồn bực và lo lắng.

Bối Bối thì đi tới bên cạnh con khỉ đầu chó kia, lật thi thể khỉ đầu chó lại, có thể nhìn thấy, khỉ đầu chó từ ngực bị rạch chéo một đạo vết thương dài chừng hơn thước, ngay cả trái tim cũng bị rạch rách, đây hiển nhiên là vết thương chí mạng của nó.

"Đây là Phong Phí Phí, nhìn kích cỡ và cường độ cơ bắp này, hẳn là cấp bậc Hồn thú mười năm. Đã chết rồi." Bối Bối đi tới bên cạnh Đường Nhã, ngồi xổm xuống cùng nàng kiểm tra tình huống của Hoắc Vũ Hạo.

Điều khiến hai người kinh ngạc là, quần áo trên người Hoắc Vũ Hạo tuy rách nát lợi hại, nhưng lại không tìm thấy vết thương nào.

Ngón trỏ tay phải Bối Bối điểm lên cổ tay Hoắc Vũ Hạo, Bạch Hổ Chủy rơi vào trong tay hắn, một tầng quang mang màu lam nhạt trên tay Bối Bối lóe lên rồi biến mất, lập tức, trên Bạch Hổ Chủy tuôn ra một tầng quang thải màu lam mông lung.

"Đây là một kiện Hồn Đạo Khí. Vũ Hạo hẳn là dùng nó giết chết Phong Phí Phí. Con Phong Phí Phí này tuy chỉ là Hồn thú mười năm, nhưng tốc độ và sức mạnh đều tương đương không tồi, còn có bản mệnh Hồn Kỹ có thể công địch. Vũ Hạo tiểu đệ ở độ tuổi này có thể đánh chết nó đã là tương đương không tồi rồi. Xem ra, trước đó chúng ta phán đoán về Vũ Hạo còn chưa đủ chuẩn xác, hắn hẳn là đã là cấp bậc Hồn Sư một hoàn."

Đường Nhã nôn nóng kiểm tra cơ thể Hoắc Vũ Hạo, nói: "Bây giờ nói những thứ này còn có tác dụng gì, đều tại ta cứ đòi rửa tay, rửa mặt mới làm lỡ thời gian. Nếu tiểu Vũ Hạo vì vậy mà xảy ra chuyện, ta vĩnh viễn đều không tha thứ cho mình. Bất luận thiên phú của hắn thế nào, ta đã quyết định rồi, nhất định phải thuyết phục hắn gia nhập Đường Môn chúng ta."

Bối Bối nhìn Đường Nhã nôn nóng, ánh mắt trở nên nhu hòa hơn, hắn thích nhất chính là phần thiện lương phát ra từ nội tâm này của Đường Nhã. "Đừng vội, hắn không sao. Muội không thấy nhịp thở của hắn rất bình thường sao? Trên người lại không có vết thương gì. Từ vị trí hắn ngất xỉu mà xem, hẳn là trong quá trình chiến đấu với Phong Phí Phí bị chấn động đập vào cây dẫn đến ngất xỉu, nghỉ ngơi một lát hẳn là có thể khôi phục rồi."

Đường Nhã sửng sốt một chút, ngẩng đầu trừng Bối Bối một cái, "Vậy huynh không nói sớm, hại ta lo lắng."

Bối Bối bất đắc dĩ nói: "Ai biết muội ngay cả điều này cũng nhìn không ra."

"Hừ!" Đường Nhã đỡ Hoắc Vũ Hạo, để hắn tựa vào người mình, xác nhận hắn quả thực không có vấn đề gì lớn, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Bối Bối thì đứng dậy, ánh mắt bình hòa nhìn ra bốn phía, lặng lẽ thủ hộ bên cạnh nàng.

Hoắc Vũ Hạo sau khi hôn mê cảm thấy mình làm một giấc mộng, hắn mơ thấy mình đi tới một không gian trắng tinh, trong không gian này, có vô số điểm sáng, liếc mắt một cái không thấy bờ bến. Mà tầm mắt của hắn lại cố tình giống như có thể lan tràn đến mỗi một góc của không gian này vậy.

Ngay khi hắn đang thể hội sự thần kỳ của không gian này, trong không gian đột nhiên phong khởi vân dũng, từng đạo quang mang màu vàng xen kẽ tiến vào.

Những quang mang màu vàng này hội tụ thành mười cái vòng sáng màu vàng khổng lồ lơ lửng giữa không trung, tất cả điểm sáng trong không gian đều vì sự xuất hiện của chúng mà trở nên lớn hơn rất nhiều.

Mười cái vòng sáng màu vàng bắt đầu chậm rãi xoay tròn, bên trong mỗi một vòng sáng, đều có vầng sáng màu trắng sữa xuất hiện, vầng sáng ngày càng mạnh, dần dần biến thành mười quả cầu ánh sáng khổng lồ lơ lửng ở đó. Chiều cao và thể tích của toàn bộ không gian cũng theo đó tăng lên không biết bao nhiêu lần.

Cũng đúng lúc này, ở gần một trong những quả cầu ánh sáng, xuất hiện một đoàn ánh sáng màu xám không bắt mắt, thể tích của đoàn ánh sáng này nhỏ hơn mười quả cầu ánh sáng khác rất nhiều. Những quả cầu ánh sáng kia cũng đều đang phóng thích ra kim quang mãnh liệt, dường như muốn xua đuổi nó đi. Nhưng quả cầu ánh sáng màu xám kia lại bình tĩnh lơ lửng ở đó, mặc cho quang mang màu vàng trùng kích thế nào, cũng không thể tạo thành bất kỳ ảnh hưởng gì đối với nó.

Cuối cùng, mười đoàn ánh sáng kia chỉ có thể từ bỏ nỗ lực vô vị, tự mình củng cố lại, lấp lánh quang thải nhàn nhạt.

Thần trí của Hoắc Vũ Hạo cũng dần dần trở nên rõ ràng, những điểm sáng lơ lửng trên không trung kia dần dần chìm xuống phía dưới, hội tụ thành một vùng đại dương màu vàng nhạt, nâng đỡ mười quả cầu ánh sáng màu vàng trắng khổng lồ kia, duy chỉ có đoàn ánh sáng màu xám rất nhỏ kia y nguyên lơ lửng trên không trung, không chịu tụ tập cùng những quả cầu ánh sáng lớn này.

"Hóa ra ngươi tên là Hoắc Vũ Hạo." Một thanh âm đột ngột vang lên, ngay sau đó, tầm mắt Hoắc Vũ Hạo trong nháy mắt thu hẹp, hắn theo bản năng cúi đầu nhìn lại, chỉ thấy mình trần truồng đứng phía trên đại dương màu vàng kia, cũng là giữa mười quả cầu ánh sáng màu vàng trắng kia.

"Đây là đâu? Vì sao ta lại ở đây?" Hoắc Vũ Hạo giật mình hỏi.

"Đây là ý thức chi hải hoặc có thể nói là Tinh Thần Chi Hải trong đại não của chính ngươi. Sau này đây cũng là nhà của Ca rồi. Chỗ quá nhỏ, Ca giúp ngươi mở rộng một chút. Bất quá, cơ thể ngươi quá yếu, chỉ có thể tạm bợ ở trước."

"Ngươi là Thiên Mộng Băng Tàm? Chẳng lẽ ta không phải đang nằm mơ sao?" Nghe ngữ khí và thanh âm nói chuyện kia, Hoắc Vũ Hạo càng thêm khiếp sợ. Hết thảy những gì nhìn thấy trước mắt, đã hoàn toàn vượt qua nhận thức của hắn. Đừng nói hắn mới mười một tuổi, cho dù là người trưởng thành gặp phải một màn thần kỳ như vậy cũng sẽ sợ đến mức hồn xiêu phách lạc.

"Nằm mơ? Nếu có thể có giấc mộng đẹp như vậy, ngươi chẳng phải là sướng chết rồi sao? Đây đương nhiên không phải nằm mơ, ta đều nói rồi, đây là trong thế giới tinh thần của ngươi." Thiên Mộng Băng Tàm tức giận nói.

Hoắc Vũ Hạo ngây ngốc nói: "Thế giới tinh thần lại là cái gì?"

Thiên Mộng Băng Tàm nói: "Ngươi thật sự là ngốc hết chỗ nói. Giải thích với ngươi thế nào đây? Nói thế này đi, con mắt của chính ngươi ngươi biết chứ. Chính là cái Võ Hồn gọi là Linh Mâu trong ý thức của ngươi. Ta vừa mới thác ấn ký ức của ngươi, chuyện trước kia của ngươi ta đều biết rồi. Linh Mâu này là Võ Hồn của ngươi, cũng là con mắt của ngươi. Mà Tinh Thần Chi Hải chính là nơi lưu trữ tinh thần lực của ngươi. Đối với ngươi mà nói, muốn đem Linh Mâu Võ Hồn phát huy ra uy lực, như vậy, cần phải đem Hồn Lực chuyển hóa thành tinh thần lực, lại thông qua Linh Mâu phóng thích ra ngoài. Mà nơi lưu trữ tinh thần lực, chính là Tinh Thần Chi Hải của ngươi. Vị trí cụ thể có thể nói là ở trong đại não phía sau đôi Linh Mâu kia của ngươi. Ngươi bây giờ là ý thức chìm đắm trong Tinh Thần Chi Hải, cơ thể mà ngươi nhìn thấy không phải là bản thể của ngươi, là ta dùng tinh thần lực giúp ngươi ngưng tụ mà thành, để có thể giao lưu giao lưu với ngươi."

Nghe nó giải thích còn tính là chi tiết, Hoắc Vũ Hạo rốt cuộc hiểu ra vài phần, nỗi sợ hãi trong lòng cũng theo đó phai nhạt đi nhiều, trẻ con có những lúc mẫn cảm hơn người lớn, hắn có thể cảm giác được Thiên Mộng Băng Tàm này đối với mình quả thực không có bất kỳ ác ý nào.

"Vậy vì sao ngươi lại xuất hiện trong Tinh Thần Chi Hải của ta?" Hoắc Vũ Hạo lại hỏi.

Thiên Mộng Băng Tàm nói: "Ta trước đó không phải đã nói với ngươi rồi sao? Ta muốn làm Hồn Hoàn của ngươi a! Trí Tuệ Hồn Hoàn. Bây giờ ta đã là rồi. Để có thể trở thành Hồn Hoàn của ngươi, ta đã áp súc và phong ấn lực lượng của mình trên diện rộng, sau này ngươi liền có Hồn Hoàn rồi. Cũng tức là trở thành Hồn Sư mà nhân loại các ngươi nói rồi. Bất quá, thiên phú của ngươi quả thực là kém hơn trong tưởng tượng của ta, quả thực có thể dùng từ kém đến mức thái quá để hình dung. Ta thật không biết lựa chọn của mình là đúng hay sai."

Hoắc Vũ Hạo có chút xấu hổ nói: "Thiên phú của ta là không tốt lắm, thế nhưng, ta sẽ nỗ lực. Tiên thiên Hồn Lực của ta chỉ có cấp một."

Thiên Mộng Băng Tàm buồn bực nói: "Sau này ta nghĩ cách, ở hậu thiên cải thiện cho ngươi đi."

Nương theo sự giao lưu kéo dài, lá gan của Hoắc Vũ Hạo cũng lớn lên: "Thiên Mộng Băng Tàm."

"Gọi ta Thiên Mộng Ca."

"Được rồi, Thiên Mộng Ca. Ngươi nói ngươi là bách vạn năm Hồn thú, đây là thật sao? Còn nữa, vì sao ngươi lại chọn ta a! Ta nghe nói, Hồn Hoàn mà Hồn Sĩ có thể thừa nhận không thể vượt quá bốn trăm năm, ngươi lại là bách vạn năm Hồn thú, sao có thể trở thành Hồn Hoàn của ta chứ?"

Thiên Mộng Băng Tàm đột nhiên thở dài một tiếng, "Ngươi tưởng ta nguyện ý chọn ngươi a! Ta là hết cách a! Nếu không có lựa chọn nữa, sinh mệnh của ta sẽ đi đến hồi kết. Mà một khi ta chết, e rằng cơ thể ta cũng sẽ trở thành thức ăn của những tên kia trong Tinh Đấu Đại Sâm Lâm. Dưới sự bất đắc dĩ, ta chỉ có thể xuất hạ sách này, dựa dẫm vào nhân loại các ngươi. Đây cũng là lối thoát duy nhất của ta. Có muốn nghe câu chuyện của ta không? Sau này chúng ta phải ở cùng nhau rất lâu, ta cũng không muốn giấu giếm ngươi điều gì, dứt khoát đều nói cho ngươi biết vậy."

Hoắc Vũ Hạo gật đầu, nói: "Thiên Mộng Ca, ngươi nói đi."

Thiên Mộng Băng Tàm nói: "Ta vốn là một con Băng Tàm Hồn thú rất bình thường. Không phải sinh ra ở Tinh Đấu Đại Sâm Lâm, mà là sinh ra ở Cực Bắc Chi Địa cực hàn phía bắc đại lục. Băng Tàm chúng ta trời sinh là Hồn thú song tu tinh thần thuộc tính và băng thuộc tính. Nhưng sức chiến đấu của bản thân lại bị ảnh hưởng nghiêm trọng bởi tốc độ, chỉ có thể coi là Hồn thú rất bình thường mà thôi. Huống chi chúng ta lại có thiên địch tồn tại. Gần như rất ít tộc nhân có thể tu luyện đến vạn năm trở lên. Mà ta lại là một ngoại lệ."

"Năm ta mười ba tuổi, trong một lần trốn tránh sự truy sát của thiên địch, không cẩn thận rơi vào một khe băng. Lúc đó ta tưởng mình xong đời rồi. Nhưng ai ngờ, ta lại rơi vào một đoàn vạn niên hàn tủy. Sau đó ta liền lâm vào trầm thụy. Lúc đó ta còn rất yếu ớt, chiều dài cơ thể chỉ chưa tới ba tấc, giấc ngủ này, chính là một vạn năm. Đợi khi ta tỉnh lại, phát hiện mình ở trong một hang băng, vạn niên hàn tủy vốn có đã sớm biến mất không thấy, toàn bộ đều bị ta hấp thu rồi. Ta cũng từ đó trở thành vạn năm Hồn thú. Ta lúc đó, thật sự là kinh hỉ mạc danh a! Nhưng ta lại phát hiện, không tìm thấy lối ra nữa."

"Trong hang băng đó, xung quanh đều là vạn tải hàn băng, cực kỳ kiên ngạnh. Ta tuy đã là vạn năm Hồn thú, nhưng Băng Tàm nhất tộc chúng ta về mặt sức chiến đấu luôn luôn yếu ớt, căn bản không thể nào cưỡng ép đột phá ra ngoài. May mắn, trong hang băng còn có rất nhiều lỗ hổng có thể cho ta bò đi. Thế là, ta liền ở bên trong bò đi tìm lối ra. Kết quả, lối ra không tìm thấy, lại tìm được một đoàn vạn niên hàn tủy lớn hơn. Có vạn niên hàn tủy, liền ý nghĩa ta có thức ăn, thế là, ta liền một lần nữa lâm vào trầm thụy, giấc ngủ này, lại là mấy vạn năm..."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!