Virtus's Reader

“Đại sư tỷ tuy rằng khi đó chỉ có mười một mười hai tuổi, nhưng nàng cũng biết Sử Lai Khắc Học Viện, liền quỳ cầu Huyền Tổ vì nàng báo thù. Huyền Tổ khi đó bởi vì nhận lấy đả kích cha mẹ ta lần lượt rời đi, liền đáp ứng tâm nguyện báo thù của Đại sư tỷ, hơn nữa nói cho nàng biết, Sử Lai Khắc Học Viện sẽ tận lực bồi dưỡng nàng thành tài. Nhưng có một điều kiện, nàng nhất định phải chung thân thủ hộ Sử Lai Khắc Học Viện, cũng làm đồng dưỡng tức của ta. Đại sư tỷ lúc ấy không chút do dự phát hạ lời thề.”

Nói đến đây, Bối Bối dừng lại một chút, nói: “Chuyện về sau các ngươi hẳn là cũng có thể đoán được. Huyền Tổ vì nàng báo thù. Đại sư tỷ cũng lưu lại học viện khổ tu, hơn nữa có thành tựu ngày hôm nay. Sau này, theo ta dần dần lớn lên, tâm thái Huyền Tổ cũng bình thản lại. Hối hận để Đại sư tỷ phát hạ lời thề, không chỉ một lần tỏ vẻ, Đại sư tỷ có thể không cần tuân thủ lời thề kia nữa. Dù sao, nàng và ta tuổi tác chênh lệch hơn mười tuổi, chờ ta căn bản chính là không thực tế.”

“Nhưng Đại sư tỷ khăng khăng tuân thủ lời thề, hơn nữa nói cho Huyền Tổ, vô luận ta tương lai lựa chọn như thế nào, nàng đều sẽ chỉ trông coi ta. Nếu như ta không thích nàng, vậy nàng liền độc thân một đời, đem hết thảy dâng hiến cho Sử Lai Khắc, để báo đáp ân đức của Huyền Tổ.”

Giang Nam Nam sắc mặt có chút bất thiện nói: “Ngươi đều có đồng dưỡng tức, còn trêu chọc Tiểu Nhã...”

Bối Bối cười khổ nói: “Ta không biết a! Mãi cho đến khi ta và Tiểu Nhã ở cùng một chỗ, Huyền Tổ mới nói cho ta biết về lời thề của Đại sư tỷ. Lúc ấy cảm giác của ta chính là không thể tưởng tượng nổi. Ta lúc đó mới mười bốn mười lăm tuổi, Đại sư tỷ đã hai mươi bảy hai mươi tám rồi. Tuổi tác của chúng ta thật sự không thích hợp, hơn nữa, tình cảm của ta đối với Tiểu Nhã, chẳng lẽ các ngươi còn không rõ ràng sao? Ta chỉ có thể cùng Huyền Tổ cứ lý lẽ mà tranh. Ta cũng là lúc đó dọn ra khỏi nội viện. Sau này, Huyền Tổ bởi vì học viện thua thiệt Đường Môn, cũng liền ngầm thừa nhận chuyện của ta và Tiểu Nhã. Mãi cho đến trước khi qua đời, Huyền Tổ mới lần nữa cùng ta nói chuyện này, để cho ta nếu như có thể, đối với Đại sư tỷ tốt một chút, nói là người có lỗi với Đại sư tỷ.”

“Ta cũng từng tìm Đại sư tỷ, muốn đem chuyện này nói rõ ràng với nàng. Trong học viện, không biết có bao nhiêu học trưởng thanh niên tài năng xuất chúng thích nàng a! Ta thật không muốn nhìn thấy hạnh phúc cả đời của nàng chịu ảnh hưởng bởi một lời thề có chút hoang đường năm đó. Nhưng tính cách Đại sư tỷ mười phần quật cường, nàng nói, ta có thể không chọn nàng, nhưng nàng không thể vi phạm lời hứa, sau đó liền phẩy tay áo bỏ đi.”

“Nói thật, ta tuy rằng không cảm thấy mình làm sai cái gì, lại vẫn như cũ sẽ đối với nàng có cảm giác áy náy. Nhưng ta cũng không biết nên làm thế nào, mới có thể làm cho nàng buông tha phần lời thề kia. Mấy năm nay, cứ việc Tiểu Nhã vẫn luôn không ở bên cạnh ta, nhưng trong lòng ta vẫn như cũ không cách nào dung nạp người khác.”

Nói đến đây, trong sắc mặt Bối Bối ngoại trừ xấu hổ ra, càng nhiều hơn là xoắn xuýt cùng khó xử.

Vương Đông Nhi nói: “Đại sư huynh, vậy huynh đối với Đại sư tỷ tột cùng có hay không hảo cảm a?”

Bối Bối không chút do dự nói: “Đương nhiên là có. Ta khi còn bé, là nàng thủ hộ lấy ta lớn lên. Ta từ nhỏ đã không có mẫu thân, Đại sư tỷ đối với ta mà nói, như mẹ như chị, ở trong lòng ta, ngoại trừ Tiểu Nhã ra, nàng chính là nữ nhân quan trọng thứ hai. Chỉ là, loại tình cảm này không phải loại tình cảm kia a! Ta và Đại sư tỷ ở giữa, là thân tình. Các ngươi cũng giúp ta ngẫm lại, ta tột cùng phải làm sao mới có thể vừa không thương tổn Đại sư tỷ, lại có thể làm cho nàng đạt được hạnh phúc a!”

Trong ánh mắt vẻ mặt mong đợi của Bối Bối, biểu tình của mọi người lần lượt trở nên cổ quái làm sao bây giờ?

Hoắc Vũ Hạo ho khan một tiếng, nói: “Đại sư huynh, huynh xem, qua hai ngày nữa chúng ta phải thi đấu rồi. Huynh có đề nghị gì không?”

Bối Bối khóe miệng co giật một chút, lại nhìn xem những người khác cũng đều riêng phần mình đem ánh mắt bay về phía nơi khác, tức giận nói: “Các ngươi những tên gia hỏa không có nghĩa khí này a!”

Hòa Thái Đầu hắc hắc cười nói: “Quan thanh liêm khó gán việc nhà, Đại sư huynh, loại chuyện này huynh để chúng ta giúp huynh thế nào a!”

Bối Bối không thể làm gì nói: “Được rồi, không nói cái này nữa. Bất quá, các ngươi nhưng nhất định không được truyền ra ngoài, việc quan hệ đến thanh danh Đại sư tỷ. Vũ Hạo, đệ nói một chút đi, phương diện thi đấu đệ có kế hoạch gì?”

Hoắc Vũ Hạo nói: “Kế hoạch cụ thể ta còn chưa có, chỉ là có một chút ý tưởng. Giải đấu lần này, bởi vì có tông môn gia nhập, đội ngũ dự thi cao tới một trăm sáu mươi bảy đội. Trong đó, mấy vòng phía trước đều là thi đấu vòng loại, thẳng đến quyết ra ba mươi hai cường, mới tiến hành thi đấu vòng bảng. Trước mắt ban tổ chức còn chưa nói thi đấu vòng loại phía trước tiến hành như thế nào. So với thi đấu vòng bảng về sau, thi đấu vòng loại là chúng ta đầu tiên phải qua cửa.”

“Chúng ta đại biểu Đường Môn xuất chiến, cũng không phải là đội ngũ hạt giống, trên thể thức thi đấu cũng nhất định sẽ không có bất kỳ tính khuynh hướng nào có lợi đối với chúng ta. Chúng ta hiện tại còn không rõ ràng sẽ đụng phải đội ngũ dự thi như thế nào. Một khi tao ngộ một ít tông môn thực lực cường đại, đối với chúng ta mà nói chính là khảo nghiệm không nhỏ. Cho nên, ta cho rằng chúng ta đầu tiên phải ở giai đoạn thi đấu vòng loại, tận khả năng ẩn tàng thực lực.”

“Ẩn tàng thực lực?” Bối Bối sửng sốt một chút, “Vũ Hạo, lời này của đệ không phải tự mâu thuẫn sao? Đệ vừa nói tầm quan trọng của thi đấu vòng loại, làm sao lại muốn ẩn tàng thực lực đây?”

Hoắc Vũ Hạo nói: “Đại sư huynh, cũng không mâu thuẫn. Ý của ta là, trong tình huống chúng ta có thể thủ thắng, tận khả năng ẩn tàng thực lực. So với năm năm trước, ngoại mạo của chúng ta kỳ thật đều đã xảy ra biến hóa không nhỏ, hơn nữa lần này dự thi lại có rất nhiều tông môn, người nhận biết chúng ta cũng không nhiều. Chúng ta đầu tiên có thể thông qua một ít kỹ xảo hóa trang, hơi thay đổi một chút dung mạo của mình, để những người quen thuộc với chúng ta ở giải đấu lần trước nhận không ra chúng ta, ít nhất là không thể xác định là chúng ta. Chỉ cần không phải vận khí quá kém, vừa lên tới liền đụng phải Nhật Nguyệt Hoàng Gia Hồn Đạo Sư Học Viện, xác suất bị nhận ra cũng không cao.”

Bối Bối mắt sáng lên, nói: “Đây là cái biện pháp tốt. Lần trước dự thi, có thể có ấn tượng đối với chúng ta phần lớn là những dự bị đội viên kia, bọn họ ở lần này trở thành chính tuyển đội viên. Năm năm qua, biến hóa của mọi người đều rất lớn, hơi làm điều chỉnh lại thêm chúng ta đại biểu chính là Đường Môn, xác thực có tác dụng ẩn tàng rất tốt.”

Từ Tam Thạch nhíu mày nói: “Tướng mạo có thể biến, nhưng Võ Hồn không đổi được a! Võ Hồn của mấy người chúng ta vừa ra, chẳng lẽ người ta còn nhận không ra sao?”

Hoắc Vũ Hạo thần bí cười một tiếng, nói: “Đương nhiên là muốn để bọn họ tận khả năng nhận không ra rồi. Chúng ta có thể như vậy...”

Thảo luận chiến thuật trọn vẹn kéo dài hơn một canh giờ, vì để cho Bối Bối nghỉ ngơi tốt hơn mới kết thúc.

Một ngày tiếp theo, Hoắc Vũ Hạo và các đồng bạn khác lại tiến hành mấy lần thảo luận và diễn luyện, xác định phương thức thi đấu thời kỳ đầu.

Tầng cao nhất khách sạn Minh Duyệt.

Vương Thu Nhi lẳng lặng đứng ở trên ban công hình bán nguyệt rộng rãi nhìn ra xa xa. Vị trí này tầm nhìn cực giai, hầu như có thể nhìn thấy non nửa cái Minh Đô.

Phòng ở tầng cao nhất khách sạn Minh Duyệt tổng cộng chỉ có tám bộ mà thôi, được xưng là biệt thự không trung, cực kỳ xa hoa. Nghe nói, ở một đêm cần tốn hao ba ngàn kim hồn tệ, có thể nói là giá trên trời tuyệt đối.

Mỗi một gian biệt thự không trung đều có cổng vòm to lớn như lâu đài, bên trong có phòng tiếp khách, phòng sinh hoạt, phòng họp lớn, hai mươi phòng ngủ lớn nhỏ không đều, phòng tập thể dục, phòng trà, một cái hoa viên không trung vượt qua hai trăm mét vuông, thậm chí có một cái hồ bơi không trung hai mươi mét vuông nằm ở trung tâm biệt thự. Phía trên nước hồ xanh thẳm, là mái vòm thủy tinh. Nếu như buổi tối bơi lội, xung quanh hồ bơi sẽ có quang mang màu lam nhạt nhu hòa sáng lên. Nhìn lên trên, chính là vô tận tinh không. Phần mỹ cảm kia, đủ để khiến bất luận kẻ nào mê say.

Ngoài ra, trong biệt thự thậm chí còn có một cái diễn võ trường cỡ nhỏ, dùng tài liệu đặc thù và hệ thống phòng ngự Hồn đạo khí kiến tạo mà thành, có thể phòng ngự tuyệt đại đa số hồn kỹ công kích cấp bậc dưới Hồn Thánh.

Lúc mới vào ở gian biệt thự này, tất cả mọi người đội đại biểu Sử Lai Khắc Học Viện đều vì đó động dung, khách sạn xa hoa như thế, cho dù là Đái Hoa Bân vị công tước chi tử này cũng là lần đầu tiên ở. Hai mươi gian phòng, đối với đội ngũ chỉ có mười mấy người mà nói, mỗi người một gian đều đủ rồi. Đồ ăn mỗi ngày, có thể tự hành định chế, hơn nữa toàn bộ do khách sạn miễn phí cung cấp.

Đây chính là phục vụ cùng phối trí đỉnh cấp nhất cho đội ngũ dự thi lần này, chỉ có tám đội ngũ dự thi có thể hưởng thụ được. Mà đội đại biểu Sử Lai Khắc Học Viện vào ở, chính là biệt thự không trung số một. Ở phương diện này, Nhật Nguyệt Đế Quốc lộ ra mười phần đại khí. Biệt thự số một này chẳng những là hào hoa nhất, cũng tượng trưng cho bọn họ là đội ngũ quán quân giải đấu lần trước.

Xoay người lại, Vương Thu Nhi nhìn về phía không gian xa hoa, to lớn kia, trong ánh mắt toát ra một tia mê mang, lầm bầm lầu bầu nói: “Đây chính là vinh quang Sử Lai Khắc giao cho sao? Chính là bọn họ ở giải đấu lần trước tranh thủ được sao?”

“Đúng vậy. Chính là như thế. Nếu như không có bọn họ ở giải đấu lần trước biểu hiện hoàn mỹ, chúng ta căn bản không có khả năng vào ở nơi này. Mà trên thực tế, bọn họ mới càng có tư cách ở nơi này, mà không phải những gian phòng nhỏ hẹp chật chội phía dưới kia.” Trương Nhạc Huyên từ cách đó không xa đi tới, trong tay nắm bắt một cái ly rượu vang mỏng manh, bên trong là rượu vang trắng lâu năm nhan sắc như hổ phách. Mùi thơm nhàn nhạt, ở miệng ly quanh quẩn, lại cũng không tràn ra ngoài. Đây là Thụy Đô thương hội Thiên Hồn Đế Quốc chế tác, bộ đồ uống rượu đỉnh cấp nhất.

“Muốn tới một ly không?” Trương Nhạc Huyên nhàn nhạt hỏi.

Vương Thu Nhi lắc đầu, nói: “Ta không hi vọng bị những vật này ảnh hưởng tâm trí của mình.”

Trương Nhạc Huyên nhấp một ngụm rượu vang trắng trong ly, dịch rượu hơi mang chua chát tràn ngập hương trái cây nồng nặc mà phong phú, mùi vị mơ muối nhàn nhạt càng là dư vị kéo dài.

“Có đôi khi cũng phải học được buông lỏng chính mình. Tinh thần của cô căng quá chặt. Ta trước kia có đoạn thời gian cũng giống như cô vậy, nhưng sau này ta phát hiện như vậy không được, đối với tu luyện của mình ngược lại có tác dụng phụ. Cô hiện tại thậm chí so với ta lúc đó càng thêm nghiêm trọng. Cảm xúc của cô, đã căng thẳng đến trình độ nhất định, tiếp tục như vậy, rất có thể sẽ xảy ra vấn đề.”

“Ta không có.” Vương Thu Nhi lạnh lùng nói.

Trương Nhạc Huyên cười như không cười nhìn nàng: “Không có? Làm một người từng trải, bộ dáng bây giờ của cô ta quá quen thuộc. Cô giống như ta năm đó. Kể từ sau khi cô và Hoắc Vũ Hạo trở về, ta liền chưa từng ở trên mặt cô gặp lại nụ cười. Ngoại trừ đốc thúc mọi người tu luyện ra, cô cũng chỉ biết một mình ngẩn người. Là bởi vì Hoắc Vũ Hạo đi?”

Vương Thu Nhi hơi cứng đờ, không có lên tiếng, cũng không có phản bác.

Trương Nhạc Huyên nhàn nhạt hỏi: “Cô cho rằng, cô có cơ hội không?”

Vương Thu Nhi vẫn như cũ không nói, nhưng hai tay không tự giác nắm chặt.

“Không có cơ hội đúng hay không? Không nghĩ tới, cô dĩ nhiên cùng ta giống nhau như thế. Ha ha.” Trương Nhạc Huyên cười, tựa hồ cười đến rất vui vẻ, nhưng sâu trong đôi mắt đẹp lại ẩn có lệ quang.

“Giống cô?” Vương Thu Nhi nghi hoặc nhìn nàng.

Trương Nhạc Huyên cười nói: “Đúng vậy a! Bởi vì chúng ta đều yêu một người nam nhân căn bản không có khả năng cùng một chỗ với mình. Có lẽ, cô còn có một tia cơ hội, tối thiểu cô và hắn là xứng đôi. Nhưng ta... Ha ha.” Một hơi uống cạn rượu ngon trong ly, Trương Nhạc Huyên xoay người đi vào trong biệt thự.

Nhìn thân ảnh hơi khẽ run, có chút tịch mịch kia của nàng, Vương Thu Nhi theo bản năng đi theo.

Trương Nhạc Huyên lại đột nhiên dừng bước, đưa lưng về phía Vương Thu Nhi nói: “Thu Nhi, cô nói, nữ nhân chúng ta liền nhất định phải dựa vào nam nhân mà sống sao?”

Vương Thu Nhi không chút do dự nói: “Đương nhiên không.”

Trương Nhạc Huyên xoay người lại, ánh mắt đột nhiên trở nên sắc bén: “Vậy thì để cho hắn biết, cô mạnh hơn hắn. Cho dù không chiếm được tình yêu của hắn, cũng đừng để cho hắn nhìn thấy sự nhu nhược của cô. Đây là tự tôn cuối cùng của chúng ta.”

Vương Thu Nhi ánh mắt ngưng tụ, nhìn ánh mắt chấp nhất, cố chấp, thậm chí mang theo vài phần điên cuồng của Trương Nhạc Huyên, nàng dùng sức gật đầu một cái: “Ân.”

Sáng sớm ngày thứ hai, thể thức thi đấu rốt cục công bố. Mỗi một đội ngũ dự thi đều nhận được thuyết minh thể thức thi đấu đến từ ban tổ chức.

Khi Hoắc Vũ Hạo cầm tới tờ thuyết minh này, không khỏi nhíu chặt mày. Thể thức thi đấu này cùng lúc trước Huyền Lão nói, có khác biệt rồi a!

Dựa theo thể thức thi đấu hiển thị, toàn bộ giải đấu chia làm hai giai đoạn vòng loại và chung kết. Đội đại biểu tông tộc và đội đại biểu học viện tất cả đều hỗn biên tham gia.

Trong giai đoạn vòng loại, xác thực là thi đấu vòng loại. Nhưng thi đấu vòng loại này tựa hồ biến một chút hương vị. Sân thi đấu thiết lập tại ngoại ô Minh Đô, mà không phải trung tâm thành phố nơi giải đấu vốn nên ở. Trong đó có một điều thuyết minh làm cho Hoắc Vũ Hạo chú ý nhất viết: Vô luận là vòng loại hay là chung kết, sẽ chỉ hạn chế đường kính sân thi đấu, nhưng không hạn chế độ cao.

Đừng nhìn một câu thuyết minh đơn giản như vậy, lại làm cho trong lòng Hoắc Vũ Hạo cảm giác cảnh giác tăng nhiều. Cái gì gọi là không hạn chế độ cao? Các học viên đến đây dự thi, có thể có cường giả cấp bậc Hồn Thánh sao? Hiển nhiên là không có. Hồn Đế cũng đã là cực hạn của hai mươi tuổi. Điều này mang ý nghĩa, không hạn chế độ cao này đối với Hồn Sư mà nói, là không có bất kỳ ý nghĩa gì, ngoại trừ một ít Hồn Sư có được phi hành Võ Hồn ra, tuyệt đại đa số người đều là không thể bay a! Thế nhưng, tình huống tương tự, ở trên người Hồn Đạo Sư liền trở nên hoàn toàn khác biệt.

Chỉ cần có được phi hành Hồn đạo khí, Hồn Đạo Sư cấp bậc bốn hoàn Hồn Tôn liền có thể bay lượn trên bầu trời, từ bầu trời tiến hành công kích không đối đất. Không hề nghi ngờ, quy định thể thức thi đấu này đối với Hồn Đạo Sư mà nói, có chỗ tốt to lớn.

Đấu La Đại Lục bốn quốc gia Nhật Nguyệt Đế Quốc, Tinh La Đế Quốc, Thiên Hồn Đế Quốc, Đấu Linh Đế Quốc, chân chính có được quần thể Hồn Đạo Sư đầy đủ khổng lồ, trên thực tế cũng chỉ có Nhật Nguyệt Đế Quốc mà thôi. Thể thức thi đấu này quả thực chính là trắng trợn thiên vị chính mình. Nhật Nguyệt Đế Quốc này, quả nhiên là cường thế a!

Đương nhiên, Nhật Nguyệt Đế Quốc dù sao cũng không dám làm quá phận, ngoại trừ điều này ra, phương thức tính điểm cá nhân thi đấu vòng loại cũng hơi có biến hóa, sẽ dựa theo nhân số còn lại tiến hành tính toán. Nói cách khác, nếu như ở trên cá nhân thi đấu vòng loại, có một bên có thể một chấp bảy, như vậy bọn họ liền có thể dựa theo bên mình còn lại bảy cái đầu người để tính toán bảy điểm, đoàn đội thi đấu phía sau thậm chí có thể không cần tiến hành nữa. Bởi vì đoàn đội thi đấu chỉ có năm điểm, là không có cách nào lật bàn. Đương nhiên, ở trên loại giải đấu lớn này, muốn một chấp bảy hầu như là không thể nào.

Cho nên, nếu như bên thắng lợi ở cá nhân thi đấu vòng loại không thể đạt được năm điểm trở lên, như vậy, đoàn đội thi đấu tình thế bắt buộc. Như vậy đối thủ liền có cơ hội lật bàn. Đương nhiên, điểm nhỏ cũng quan trọng giống vậy. Điểm tích lũy mỗi trận đấu đều sẽ được ghi chép lại. Khi gặp được một ít tình huống đặc biệt, những điểm nhỏ này chính là tính quyết định.

Tỷ như, một trăm sáu mươi bảy đội ngũ dự thi, khi tiến vào ba mươi hai cường, trực tiếp thông qua thi đấu vòng loại tấn cấp cũng chỉ có hơn hai mươi đội. Còn lại đội ngũ cần bổ túc, liền dùng điểm nhỏ cao hơn bổ sung. Mà tiến vào ba mươi hai cường thi đấu vòng tròn, điểm tích lũy càng là trọng trung chi trọng. Thi đấu vòng bảng sẽ dựa theo điểm tích lũy tiến hành xếp hạng. Cuối cùng tám cường chung kết, tuy rằng khôi phục thi đấu vòng loại, nhưng điểm nhỏ cũng sẽ quyết định xếp hạng của đội ngũ kẻ thua.

Quy tắc tính điểm này thay đổi hiển nhiên là lành tính, làm cho toàn bộ hệ thống thi đấu trở nên càng thêm hoàn chỉnh có thứ tự.

Thể thức thi đấu thay đổi, nhất định khiến tình huống thi đấu xuất hiện biến hóa, đang lúc Hoắc Vũ Hạo nhắm mắt trầm tư, tiếng gõ cửa vang lên.

“Phanh phanh phanh”, tiếng gõ cửa dồn dập mà mạnh mẽ hiển thị ra tâm tình nôn nóng của người tới.

Vương Đông Nhi đang ở phòng vệ sinh giặt quần áo cho Hoắc Vũ Hạo vội vàng đi ra: “Ai vậy?”

“Ta, Cửu Cửu.” Thanh âm Tinh La Đế Quốc công chúa điện hạ Hứa Cửu Cửu truyền đến.

Vương Đông Nhi quay đầu nhìn thoáng qua Hoắc Vũ Hạo, hai người ánh mắt chạm nhau, đều toát ra một tia ý cười nhàn nhạt. Vị công chúa điện hạ này, tới thật đúng là nhanh a!

Mở cửa, Vương Đông Nhi mời Cửu Cửu công chúa tiến vào.

Hứa Cửu Cửu hôm nay mặc một bộ váy dài màu vàng nhạt, tóc dài búi thành búi tóc, càng hiển lộ rõ ràng khí chất cao quý kia của nàng. Chẳng qua lúc này sắc mặt của nàng hơi có chút đỏ lên, tuy rằng đã đang cố ý áp chế, nhưng một vòng hưng phấn nơi đáy mắt kia làm sao cũng che giấu không được.

Sau lưng Hứa Cửu Cửu, đi theo vị lão ẩu váy đỏ kia. Hoắc Vũ Hạo hôm qua cố ý tìm Trương Nhạc Huyên nghe ngóng một chút, vị lão ẩu váy đỏ này cũng là cường giả thành danh đã lâu, mọi người đều chỉ biết tên của bà gọi là Mạn Y, lại không ai biết bà họ gì. Võ Hồn của bà là Tinh Vân Phiến, phong hào Tinh Vân, cường giả cấp bậc Phong Hào Đấu La. Dựa theo cách nói của Trương Nhạc Huyên, tu vi của vị Tinh Vân Đấu La này còn chưa đạt tới cấp độ chín mươi lăm cấp Siêu Cấp Đấu La. Chín mươi lăm cấp cũng không phải dễ dàng siêu việt như vậy, đó đã là một thế giới khác áp đảo phía trên Phong Hào Đấu La bình thường.

“Công chúa điện hạ, xin chào. Mời ngồi đi.” Hoắc Vũ Hạo ngồi ở trên xe lăn, hướng Hứa Cửu Cửu khẽ gật đầu ra hiệu.

Hứa Cửu Cửu biết rõ chính mình vào lúc này nhất định phải tỉnh táo, nhưng tâm tình của nàng lúc này nói cái gì cũng tỉnh táo không được. Tinh Vân Đấu La là sáng sớm hôm nay trở về, khi bà đem kết quả thí nghiệm nói cho Hứa Cửu Cửu, Hứa Cửu Cửu chỉ cảm thấy mình quả thực muốn điên rồi... Loại tâm tình đó, đã hoàn toàn không thể dùng khiếp sợ để hình dung. Sau đó nàng liền không kịp chờ đợi đi tới nơi này.

Hít sâu một hơi, miễn cưỡng áp chế một chút cảm xúc nội tâm của mình, ngẩng đầu nhìn về phía thanh niên trước mắt chỉ có một cánh tay có thể động.

Hoắc Vũ Hạo cười tủm tỉm, một bộ dáng người vật vô hại, phảng phất hắn căn bản cũng không biết vị công chúa điện hạ này là vì sao mà đến.

“Hoắc Vũ Hạo, ngươi hẳn phải biết ta vì sao mà đến chứ?” Cửu Cửu công chúa dù sao trải qua vô số tràng diện lớn, cứ việc tâm tình khuấy động, nhưng chung quy vẫn là miễn cưỡng tỉnh táo lại.

Hoắc Vũ Hạo gật đầu, nụ cười trên mặt bỗng nhiên thu liễm, lòng đầy căm phẫn nói: “Nhất định là bởi vì thể thức thi đấu mới của giải đấu lần này mà đến đi. Nhật Nguyệt Đế Quốc thật sự là quá phận, cư nhiên không hạn chế độ cao thi đấu. Đây quả thực chính là thể thức thi đấu đo ni đóng giày cho Hồn Đạo Sư Nhật Nguyệt Đế Quốc bọn họ a!”

Hứa Cửu Cửu nghe vậy sửng sốt: “Ngươi nói cái gì?”

Hoắc Vũ Hạo đem thuyết minh thể thức thi đấu trong tay đưa tới, Hứa Cửu Cửu lúc này tuy rằng tâm không ở đây, nhưng giải đấu cũng là mười phần quan trọng, không khỏi nàng không chú ý.

Đơn giản nhìn một lần, nàng liền hiểu ý tứ của Hoắc Vũ Hạo, lông mày nhíu chặt, nói: “Vậy ngươi cho rằng nên làm cái gì?”

Sự phẫn nộ trên mặt Hoắc Vũ Hạo biến thành trầm tĩnh: “Tập thể tẩy chay.”

Hứa Cửu Cửu hừ một tiếng, nói: “Có tác dụng sao?”

Hoắc Vũ Hạo mỉm cười, nói: “Tổng phải thử một chút, tối thiểu gây cho bọn họ một ít áp lực, để bọn họ ở sau đó sẽ không lại làm ra động tĩnh gì.”

Hứa Cửu Cửu khẽ gật đầu, nói: “Chuyện này chúng ta lát nữa hãy nói. Gia Cát Thần Nỗ Pháo cùng bình sữa các ngươi cung cấp, chúng ta đều đã trải qua thí nghiệm.”

Hoắc Vũ Hạo thần sắc không thay đổi: “Kết quả như thế nào đây?”

Hứa Cửu Cửu nhìn bộ dáng mỉm cười ung dung không vội kia của hắn, thật muốn nhào tới dùng sức nhéo một cái, lạnh lùng nói: “Ngươi rất đắc ý sao?”

Hoắc Vũ Hạo ngạc nhiên nói: “Ta có sao?”

Hứa Cửu Cửu giận nói: “Vậy ngươi cười cái gì?”

Hoắc Vũ Hạo dở khóc dở cười nói: “Mặt mang mỉm cười chẳng lẽ không phải là tôn trọng đối với công chúa điện hạ người sao? Nếu như người không muốn nhìn thấy, vậy ta không cười là được.” Nói xong, hắn quả nhiên thu liễm nụ cười, một bộ dáng nghiêm chỉnh ngồi ngay ngắn.

“...” Hứa Cửu Cửu nhìn tên gia hỏa này đột nhiên trở nên đứng đắn, không khỏi có chút dở khóc dở cười, nộ khí trong lòng nguyên bản có chút khó chịu cũng tản đi mấy phần.

“Chúng ta trắc nghiệm qua Gia Cát Thần Nỗ Pháo cùng bình sữa niêm phong kia của các ngươi, hiệu quả rất tốt. Nếu như chúng ta muốn mua sắm số lượng lớn, có thể có chiết khấu hay không?” Cửu Cửu công chúa tựa hồ trong nháy mắt liền khôi phục bình tĩnh, ưu nhã dựa vào lưng ghế sô pha hỏi.

Hoắc Vũ Hạo lắc đầu, nói: “E rằng không được.”

“Không được? Ngươi biết ta muốn mua bao nhiêu không?” Thanh âm Cửu Cửu công chúa hơi đề cao mấy phần.

Hoắc Vũ Hạo lắc đầu, nói: “Ta không biết công chúa điện hạ muốn mua bao nhiêu, nghĩ đến lượng mua sắm là sẽ không thấp. Ta chỉ biết năng lực sản xuất của Đường Môn chúng ta bao lớn. Trước mắt bộ phận chế tác Hồn đạo khí của chúng ta đang tiến hành mở rộng lần hai, bản thân liền hao phí lượng lớn nhân thủ. Bởi vậy ở trên sản lượng, vẫn là có chỗ cực hạn. Hơn nữa, tuy rằng ta cảm thấy rất ngại ngùng, nhưng có cái tin tức vẫn là muốn nói cho người biết. Ta hôm qua vừa mới nhận được thông báo từ phương diện tông môn, bởi vì nguyên vật liệu thiếu thốn, sản phẩm của chúng ta có thể muốn tăng giá khoảng chừng ba mươi phần trăm, còn mời công chúa điện hạ lượng thứ.”

“Cái gì? Hoắc Vũ Hạo!” Hứa Cửu Cửu vừa nghe liền nóng nảy, bỗng nhiên đứng dậy, bộ ngực không ngừng phập phồng, nghiến răng nghiến lợi nói: “Lúc này mới không đến hai ngày, ngươi chơi ta sao?”

Hoắc Vũ Hạo rùng mình một cái: “Không dám, không dám. Công chúa điện hạ, người cũng đừng nói lung tung a! Ta còn muốn tìm lão bà đây.”

“Ngươi...” Hứa Cửu Cửu cảm giác mình sắp điên rồi, tên gia hỏa này quả thực là quá đáng hận.

Vương Đông Nhi sau lưng Hoắc Vũ Hạo lặng lẽ ở trên lưng hắn nhéo một cái tên bại hoại này, bóp méo ý tứ người ta còn lẽ thẳng khí hùng. Đồng dạng thân là nữ tính, Vương Đông Nhi đã có chút đồng tình Cửu Cửu công chúa rồi. Đương nhiên, nàng hiện tại là nam trang, tự nhiên không thể biểu hiện ra thần thái con gái gì, chỉ có thể cúi đầu nín cười.

Tinh Vân Đấu La Mạn Y cũng sắc mặt bất thiện đứng lên, trầm giọng nói: “Tiểu tử, ngươi có biết ngươi đang làm cái gì không? Lật lọng, thế nhưng là muốn gặp báo ứng.” Ý uy hiếp trong lời nói hiển lộ rõ ràng không thể nghi ngờ.

Hoắc Vũ Hạo khẽ thở dài một tiếng, cười khổ nói: “Thật sự xin lỗi, hai vị. Ta cũng không muốn như vậy. Nhưng các người cũng biết, toàn đại lục vượt qua bảy mươi phần trăm kim loại hiếm đều bị Nhật Nguyệt Đế Quốc lũng đoạn, hơn nữa nghiêm cấm xuất khẩu. Đường Môn chúng ta vừa mới khôi phục không lâu, đâu có con đường gì mua sắm lượng lớn nguyên vật liệu a! Đây vẫn là Sử Lai Khắc Thành đầy đủ phồn vinh, nếu không, chúng ta ngay cả cung cấp hàng e rằng đều không thể bảo đảm. Nguyên vật liệu thiếu thốn, tất nhiên sẽ dẫn đến giá cả dâng lên. Ta cũng là không có cách nào a!”

Hứa Cửu Cửu giận nói: “Ngươi bớt đến bộ này. Đường Môn căn bản chính là mấy người các ngươi làm chủ. Hơn nữa, ngươi dám nói Đường Môn các ngươi và Sử Lai Khắc Học Viện không có bất cứ quan hệ nào? Có Sử Lai Khắc Học Viện điều động tài nguyên Sử Lai Khắc Thành, các ngươi sẽ thiếu khuyết nguyên liệu? Huống chi, Gia Cát Thần Nỗ Pháo kia của các ngươi sử dụng bất quá là sắt thép mật độ cao mà thôi.”

Thân là người phụ trách tình báo Tinh La Đế Quốc, Hứa Cửu Cửu cũng không phải dễ lừa gạt như vậy.

Hoắc Vũ Hạo thở dài một tiếng, nói: “Đã như vậy, vậy công chúa điện hạ không ngại lại điều tra một chút, trước mắt chúng ta có bao nhiêu khách hàng đi. Ngoại trừ Nhật Nguyệt Đế Quốc ra, Thiên Hồn và Đấu Linh hai nước cũng đều là đối tác hợp tác quan trọng của chúng ta. Không sai, ngoại thể Gia Cát Thần Nỗ Pháo chỉ là sử dụng sắt thép cường độ cao, thế nhưng, linh kiện hạch tâm của nó thì sao? Không có kim loại hiếm, có thể chế tác hoàn thành sao?”

Hứa Cửu Cửu cười lạnh nói: “Hạch tâm dù sao cũng là không có cách nào mở ra, mở ra sẽ dẫn bạo, tự nhiên là ngươi nói thế nào thì là thế đó.”

Hoắc Vũ Hạo lông mày hơi nhíu, nói: “Công chúa điện hạ, nếu như người vẫn luôn là lấy thái độ bài xích này cùng ta nói chuyện, ta cho rằng chúng ta liền không có cần thiết nói tiếp. Đã là hợp tác, tự nhiên xây dựng ở trên cơ sở song phương tin tưởng lẫn nhau cùng có lợi. Chuyện tăng giá ta rất xin lỗi, nhưng đây xác thực là chuyện không có cách nào. Người xem như vậy thế nào, người trở về trước, tỉnh táo một chút, sau đó tính toán một chút giá thành sau khi tăng giá cùng giá trị của Gia Cát Thần Nỗ Pháo cùng bình sữa niêm phong, chúng ta lại tiếp tục nói chuyện như thế nào?”

“Hừ.” Hứa Cửu Cửu giận hừ một tiếng, cất bước liền đi ra phía ngoài. Nàng mặt ngoài tuy rằng phẫn nộ, nhưng lúc này nội tâm mười phần tỉnh táo, nàng rất rõ ràng, chính mình trong cuộc đàm phán lần này đã hoàn toàn bị Hoắc Vũ Hạo áp chế, lại nói tiếp, ngoại trừ thỏa hiệp ra, không có khả năng khác. Mà thỏa hiệp, là nàng tuyệt đối không nguyện ý a! Nàng cũng tin tưởng vững chắc, Hoắc Vũ Hạo và Đường Môn là tuyệt sẽ không bỏ qua khách hàng lớn như Tinh La Đế Quốc bọn họ.

Đúng lúc này, tiếng gõ cửa lại vang lên, điều này làm cho Cửu Cửu công chúa đang đi về phía cửa không khỏi dừng bước.

Vương Đông Nhi đi qua mở cửa, ngoài cửa đứng, thình lình là hai vị thiếu nữ xinh đẹp và một gã trung niên nam tử.

Đứng ở phía trước, là một gã thiếu nữ thân mặc váy dài màu trắng, khí chất thanh lãnh, dung mạo cực đẹp. Nhìn thấy Vương Đông Nhi mở cửa, nàng cũng hơi sửng sốt, ánh mắt phảng phất nhớ lại cái gì, lẩm bẩm nói: “Ngươi... Ngươi là?”

Vương Đông Nhi mỉm cười, nói: “Sao thế? Mộ Tuyết tiểu thư không nhận ra ta sao? Ta là Vương Đông. Chúng ta từng có duyên gặp mặt một lần.”

Đông Nhi nam trang, đó hầu như là sự tồn tại khiến tuyệt đại đa số thiếu nữ đều không thể kháng cự, tuy rằng tóc ngắn lúc trước biến thành tóc dài hiện tại, nhưng sự anh tuấn vô địch kia của nàng đủ để khiến tất cả thiếu nữ vì đó trầm mê a!

Mộ Tuyết ho nhẹ một tiếng, băng lãnh trên mặt rõ ràng tan ra mấy phần: “Thì ra là ngươi. Ta lần trước nhìn thấy Hoắc Vũ Hạo, một gã nữ tử bên cạnh hắn lớn lên cùng ngươi thật giống.”

Vương Đông Nhi đạm nhiên nói: “Đó là Vương Thu Nhi, ngay tại trong đội đại biểu Sử Lai Khắc Học Viện, tin tưởng trong trận đấu không lâu sau ngươi có thể nhìn thấy nàng.”

“Tỷ tỷ ngươi?” Trong mắt Mộ Tuyết rõ ràng có bát quái chi hỏa đang thiêu đốt.

Vương Đông Nhi mỉm cười nói: “Mộ Tuyết tiểu thư lần này đến đây, chính là vì hỏi thăm ta những thứ này sao?”

Mộ Tuyết sắc mặt cứng đờ, có chút oán hận nhìn nàng một cái, nói: “Chúng ta có thể đi vào không? Hoắc Vũ Hạo có ở đây không? Đồ vật hắn cho người đưa cho chúng ta, chúng ta đã tiến hành qua thí nghiệm. Lần này là tới cùng hắn nói chuyện công việc hợp tác.”

Vương Đông Nhi tránh ra vị trí môn hộ, làm cái thủ thế mời.

Ba người đi vào phòng, vừa vặn cùng Cửu Cửu công chúa đứng ở nơi đó đánh cái đối mặt. Ánh mắt Hứa Cửu Cửu không có dừng lại ở trên người Mộ Tuyết, mà là vượt qua nàng rơi vào trên người thiếu nữ thứ hai.

Vị thiếu nữ này thân mặc váy dài màu vàng nhạt, nhìn qua mười phần nhu nhược, trong đôi mắt to xinh đẹp sóng nước lưu chuyển, dù cho chỉ là nhìn từ xa, cũng có thể cảm nhận được tia ôn nhu như có như không trên người nàng. Vẻ đẹp dung mạo của nàng, thậm chí còn ở trên Mộ Tuyết.

“Duy Na?” Hứa Cửu Cửu kinh hô một tiếng.

Thiếu nữ kia cũng nhìn thấy nàng: “Cửu Cửu, sao ngươi lại ở chỗ này?” Thanh âm êm tai vang lên, thiếu nữ váy vàng tiến lên vài bước, vẻ mặt kinh hỉ.

Vị Duy Na và Mộ Tuyết này, chính là đoàn người Thiên Hồn Đế Quốc lúc trước Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông Nhi ở trong Tinh Đấu Đại Sâm Lâm gặp phải, vị trung niên nhân hôm nay đi theo các nàng đến đây, cũng không phải chính là người dẫn đội của đám người Thiên Hồn Đế Quốc lần đó Mạc Phi Vân sao?

Hoắc Vũ Hạo một tay chuyển động xe lăn của mình, hướng Mạc Phi Vân mỉm cười, nói: “Mạc đại thúc xin chào, đã lâu không gặp.”

Mạc Phi Vân nhìn thấy bộ dáng của hắn cũng là giật nảy cả mình: “Tiểu Hoắc, ngươi đây là...”

Hoắc Vũ Hạo cười khổ nói: “Xảy ra chút ngoài ý muốn. Hiện tại chỉ có cánh tay này còn có thể động.” Nói xong, hắn quơ quơ cánh tay phải của mình.

Nghe được cuộc nói chuyện giữa Hoắc Vũ Hạo bên này và Mạc Phi Vân, ánh mắt Mộ Tuyết và Duy Na cũng không khỏi ném tới. Khi Mộ Tuyết nhìn thấy bộ dáng Hoắc Vũ Hạo ngồi ở trên xe lăn, cũng không khỏi ngẩn ngẩn người.

“Ngươi... Ngươi làm sao biến thành bộ dáng này?” Lần trước nhìn thấy Hoắc Vũ Hạo và Vương Thu Nhi, ngay tại không lâu trước đây a! Nàng lại vạn lần không ngờ, gặp lại, hắn nguyên bản sinh long hoạt hổ thực lực cường hãn dĩ nhiên đã là một người tàn tật.

Hoắc Vũ Hạo tự giễu cười cười, nói: “Có lẽ chính là trừng phạt đối với việc ta xông vào không phận thủ đô Thiên Hồn đi. Mộ Tuyết tiểu thư xin chào, Duy Na tiểu thư, cô cũng tốt.”

“Xin chào.” Duy Na nhìn Hoắc Vũ Hạo, trong mắt toát ra vài phần thương hại. Một gã Hồn Sư chỉ có một cánh tay có thể động, đây là thảm sự bực nào a, nhưng nhìn bộ dáng của hắn, ngược lại là khoát đạt vô cùng.

Gian phòng cấp bậc thấp nhất do ban tổ chức giải đấu an bài lúc này đứng nhiều người như vậy xác thực lộ ra có chút chen chúc.

Hoắc Vũ Hạo nhìn về phía Hứa Cửu Cửu nói: “Công chúa điện hạ, người không phải muốn trở về suy nghĩ sao? Vậy ta sẽ không tiễn.”

Hứa Cửu Cửu thật sâu nhìn Hoắc Vũ Hạo một cái, lạnh hừ một tiếng, nói: “Ta và Duy Na đã lâu không gặp. Ta bồi nàng đợi thêm một lát.” Nói xong, ánh mắt của nàng cũng dần dần biến thành nhìn hằm hằm. Không hề nghi ngờ, cục diện nhìn như ngẫu nhiên gặp gỡ trước mắt này, nhất định là tên gia hỏa này an bài.

Hoắc Vũ Hạo tự nhiên đọc hiểu ý tứ trong ánh mắt nàng, cười khổ nói: “Ta muốn nói đây là trùng hợp, công chúa điện hạ tin hay không đây?”

“Ngươi nói xem?” Hứa Cửu Cửu nâng nâng cằm.

“Được rồi. Vậy coi như là ta an bài đi.” Hoắc Vũ Hạo bất đắc dĩ nói, “Các vị, chỗ này của chúng ta địa phương nhỏ, các người cứ tùy tiện ngồi đi.”

Làm cho Hoắc Vũ Hạo kinh ngạc chính là, trong đoàn ba người Mộ Tuyết, mở miệng cũng không phải nàng và Mạc Phi Vân, mà là Duy Na nhìn qua nhu nhu nhược nhược, phảng phất bóp một cái liền có thể bóp ra một vũng nước kia.

Duy Na mặt mang mỉm cười tiến lên vài bước, đi tới trước mặt Hoắc Vũ Hạo: “Xin chào, Vũ Hạo. Không biết ta có thể cùng ngươi nói chuyện riêng một chút hay không.”

Hoắc Vũ Hạo bất đắc dĩ nói: “Cô xem, phòng này của ta chỉ có lớn như vậy, nói chuyện riêng e rằng có chút khó.”

Duy Na nói: “Nếu như ngươi không ngại, ta có thể đẩy ngươi đi phòng của ta, nói xong ta lại đưa ngươi trở về.”

“Không được!” Hai giọng nữ trăm miệng một lời kêu lên.

Trong hai thanh âm này cũng không có Vương Đông Nhi, mà là Mộ Tuyết và Cửu Cửu công chúa. Cửu Cửu công chúa ánh mắt rốt cục tái hiện cấp thiết, mà Mộ Tuyết thì là vẻ mặt giới bị. Vương Đông Nhi nam trang đứng ở một bên lại đang cười, cười đến có chút quỷ dị, chẳng qua lúc này ngoại trừ Hoắc Vũ Hạo không ai chú ý tới nàng mà thôi.

Hoắc Vũ Hạo bất đắc dĩ nói: “Các vị, bình tĩnh.”

Mộ Tuyết hừ một tiếng: “Không được, ta nhất định phải ở đây. Ta và Duy Na cùng một chỗ đưa ngươi qua nói chuyện, sau đó lại đưa ngươi trở về.”

Hứa Cửu Cửu lại là sắc mặt trầm xuống, nói: “Không được, ngươi không thấy ta và hắn đang nói chuyện sao? Tổng phải có cái tới trước tới sau đi.”

Mộ Tuyết liếc nàng một cái, nói: “Tinh La Đế Quốc Cửu Cửu công chúa đúng không. Nếu như ta nhìn không lầm, khi chúng ta mới vừa tới, ngươi đã muốn rời đi. Điều này nói rõ, chuyện của các ngươi đã nói xong, cũng nên đến phiên chúng ta.”

Hai nữ ánh mắt tương đối, lập tức bắn ra hỏa hoa mãnh liệt. Duy Na thì là mang theo vài phần áy náy nhìn xem Hoắc Vũ Hạo, lại nhìn xem Hứa Cửu Cửu.

Hoắc Vũ Hạo là cố ý để các nàng đụng phải sao? Thật đúng là không phải. Đối với thân phận của Duy Na, Hoắc Vũ Hạo đã sớm đoán được một ít. Lúc còn ở Đường Môn, bọn họ liền vơ vét qua tin tức có liên quan Thiên Hồn Đế Quốc. Thiên Hồn Đế Quốc cũng tiếp giáp Nhật Nguyệt Đế Quốc, tình huống cũng không tốt hơn Tinh La Đế Quốc bao nhiêu, quốc lực còn kém xa Tinh La, rất có thể càng thêm nguy hiểm.

Khi thông qua hệ thống tình báo Sử Lai Khắc Thành điều tra, Hoắc Vũ Hạo liền kinh ngạc phát hiện, thiếu nữ nhu mỹ Duy Na từng gặp qua, dĩ nhiên là công chúa Thiên Hồn Đế Quốc. Cứ việc địa vị của nàng không thể so sánh cùng Hứa Cửu Cửu ở Tinh La Đế Quốc, nhưng cũng thực sự là một vị công chúa điện hạ a!

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!