Virtus's Reader
Đấu La Đại Lục II: Tuyệt Thế Đường Môn

Chương 364: THẤT VỊ NHẤT THỂ TỔ HỢP KỸ

Đối với Vương Thu Nhi, trong lòng hắn có một loại tình cảm khó có thể hình dung. Hắn có thể khẳng định, không phải là yêu, tình yêu của hắn đều dành cho Vương Đông Nhi rồi, nhưng đối với Vương Thu Nhi, hắn vẫn như cũ có loại cảm giác không cách nào dứt bỏ. Đó dĩ nhiên là một loại tình thân giống như huyết mạch tương liên, điều này chính Hoắc Vũ Hạo đều không cách nào lý giải.

Đấu loại tiến nhập vòng thứ hai, bởi vì vòng thứ nhất dùng thời gian quá dài, bởi vậy, vòng thứ hai cũng không có thời gian nghỉ ngơi. Sau khi trận đấu ngày hôm qua kết thúc, liền tiến hành bốc thăm vòng thứ hai.

Trận đấu của Đường Môn tiến hành vào ngày mai, mà hôm nay, Sử Lai Khắc Học Viện liền muốn dẫn đầu xuất tràng rồi. Làm chiến đội truyền kỳ của Toàn Đại Lục Cao Cấp Hồn Sư Học Viện Tinh Anh Đại Tái, không biết có bao nhiêu người chờ đợi xem trận đấu của bọn họ đây. Giải đấu khóa trước, trong tình huống gian nan như vậy, Sử Lai Khắc Học Viện đều có thể sáng tạo kỳ tích, đoạt được quán quân cuối cùng, giải đấu khóa này, bọn họ còn có thể sao? Không có người nào biết đáp án. Sự tham gia của tông môn, khiến tính đáng xem của giải đấu khóa này tăng mạnh, nhưng huyền niệm cũng đồng dạng tăng mạnh.

Sau khi trải qua vòng thi đấu thứ nhất, trong tám mươi bốn chi đội ngũ còn lại, có năm mươi sáu chi đến từ tông môn, chiếm cứ tỷ trọng vượt qua hai phần ba, sự cường đại của tông môn có thể nghĩ. Bất quá, một số đội mạnh của học viện lâu đời cũng đều xuất hiện rồi, ví dụ như Tinh La Quốc Gia Học Viện, Nhật Nguyệt Hoàng Gia Hồn Đạo Sư Học Viện vân vân.

Một lần nữa tiến nhập khu nghỉ ngơi của sân bãi thi đấu, toàn bộ khu nghỉ ngơi thoáng cái liền trở nên trống trải rồi. Chỗ ngồi cũng tiến hành sắp xếp lại. Đường Môn ở vòng thứ nhất thu được thành tích mười hai điểm tối đa, càng là được trực tiếp dẫn vào khu lều mát. Đương nhiên, từ góc độ tổ ủy hội mà nói, nơi này gọi là khu nghỉ ngơi khách quý, chỉ có đội ngũ thực lực cường đại mới có thể ở chỗ này nghỉ ngơi.

"Đấu loại vòng thứ hai sắp bắt đầu, xin mọi người an tĩnh. Quán quân của giải đấu khóa trước, hoặc là nói đội đại diện Sử Lai Khắc Học Viện thiền liên (liên tiếp) nhiều năm quán quân sẽ ở trận đấu đầu tiên ngày hôm nay lượng tướng (xuất hiện)."

Đối với Sử Lai Khắc Học Viện, dân chúng của Nhật Nguyệt Đế Quốc cũng không có quá nhiều ấn tượng tốt. Trong các khóa giải đấu trước, chính là dưới sự áp chế của Sử Lai Khắc Học Viện, Nhật Nguyệt Hoàng Gia Hồn Đạo Sư Học Viện chỉ có thể là số mệnh vạn năm lão nhị, vừa nghe đến mấy chữ "Sử Lai Khắc Học Viện" này, trong khu vực khán giả lập tức vang lên không ít tiếng la ó.

Tiến nhập khu nghỉ ngơi khách quý, thứ Hoắc Vũ Hạo có thể nhìn thấy liền nhiều hơn nhiều rồi. Đường Môn tuy rằng dựa vào thành tích tốt của vòng thi đấu trước được tiến nhập nơi này, nhưng cũng chỉ có thể ngồi ở biên duyên.

Đội đại diện Sử Lai Khắc Học Viện thì là ở chính giữa khu nghỉ ngơi khách quý. Ở bên cạnh bọn họ, hách nhiên là những đối thủ cường đại như Nhật Nguyệt Hoàng Gia Hồn Đạo Sư Học Viện, Thánh Linh Tông.

Hoắc Vũ Hạo còn chú ý tới một chi chiến đội, bọn họ ở biên duyên một đầu khác của khu nghỉ ngơi khách quý. Trong trận đấu ngày thứ hai hắn liền chú ý tới chi chiến đội này rồi. Biểu hiện của bọn họ thoạt nhìn bình thường không có gì lạ, Võ Hồn lại là không giấu được người. Chi chiến đội này rất có thể chính là Bản Thể Tông. Chẳng qua là, bọn họ tận khả năng che giấu thực lực của bản thân.

Ngoại trừ mấy chi chiến đội nhất định phải chú ý này ra, Tinh Thần Tham Trắc của Hoắc Vũ Hạo tản ra sau đó, trên mặt lập tức động dung. Trong khu nghỉ ngơi khách quý này, mỗi một chi chiến đội thực lực đều tương đương không tầm thường. Trong cảm nhận của hắn, số lượng đội viên dự thi dưới ngũ hoàn cực ít, gần như đều là tu vi từ Hồn Vương trở lên. Bản thân Hoắc Vũ Hạo chỉ là Hồn Vương, Tinh Thần Tham Trắc tuy tốt, nhưng đối với phán định khí tức hồn lực cấp bậc từ Hồn Vương trở lên liền có chút không chuẩn xác rồi. Phán đoán đại thể mạnh yếu vẫn là không có vấn đề.

Vương Thu Nhi liền ngồi trên chiếc ghế phía trước nhất của đội đại diện Sử Lai Khắc Học Viện. Hoắc Vũ Hạo phát hiện, bọn người Đái Hoa Bân, Ninh Thiên, Chu Lộ, Vu Phong ngồi phía sau nàng, mỗi một người đều là sắc mặt bình tĩnh trong đó mang theo vài phần kiên nghị. Ngắn ngủi thời gian không gặp, bọn họ dường như đều trưởng thành không ít, ít nhất là trên tâm thái, giảm bớt rất nhiều sự nóng nảy.

Xem ra, áp lực của giải đấu đối với bọn họ mà nói cũng không phải là chuyện xấu gì a! Hoắc Vũ Hạo trong lòng âm thầm tán thán.

"Đấu loại vòng thứ hai, trận thứ nhất, chiến đội Sử Lai Khắc Học Viện đối trận Thiên Giáp Tông, song phương chọn ra đội viên tiến nhập khu chờ thi đấu." Thanh âm truyền đến từ trên đài chủ tịch tuyên bố vòng thi đấu thứ hai chính thức bắt đầu.

Thiên Giáp Tông? Nghe được ba chữ này, Hoắc Vũ Hạo lập tức cảm thấy có chút quen thuộc, lập tức nhớ lại trước khi đến Minh Đô, bọn họ từng đụng phải Thiên Giáp Tông kỷ luật nghiêm minh kia. Bọn họ toàn bộ cưỡi Giác Lân Mã từ Đấu Linh Đế Quốc chạy tới, lưu lại cho hắn ấn tượng mười phần không tồi. Không nghĩ tới bọn họ ở vòng thứ hai vừa lên tới liền đụng phải Sử Lai Khắc Học Viện.

Song phương tiến nhập vào trong khu chờ thi đấu. Không ngoài dự liệu, bên phía Sử Lai Khắc Học Viện xuất tràng phân biệt là: Vương Thu Nhi, Đái Hoa Bân, Chu Lộ, Ninh Thiên, Tà Huyễn Nguyệt, Vu Phong và Tào Cẩn Hiên bảy người.

Chu Tư Trần, Lam Tố Tố, Lam Lạc Lạc tỷ muội thì ngồi ở phía dưới, làm dự bị. Trận đấu hôm nay bọn họ hiển nhiên là không cách nào xuất tràng rồi.

Thiên Giáp Tông cũng không ở trong khu nghỉ ngơi khách quý, bọn họ còn ở khu nghỉ ngơi bên ngoài, Hoắc Vũ Hạo phóng thích ra Tinh Thần Tham Trắc, lập tức liền cảm nhận được Hàn Chiến Hổ đang một bên diện thụ cơ nghi (trực tiếp chỉ bảo) một bên chọn ra đội viên dự thi của Thiên Giáp Tông. Từ trong sự biến hóa của khí huyết có thể cảm giác ra, những đội viên của Thiên Giáp Tông này đều lộ ra có chút khẩn trương.

Danh tiếng của người bóng của cây, Sử Lai Khắc Học Viện uy danh hiển hách, đó chính là dựa vào thực lực từng chút từng chút đúc thành. Vận khí bốc thăm của Thiên Giáp Tông thật sự là quá kém rồi. Vòng thứ nhất qua ải, vòng đấu loại thứ hai liền đụng phải Sử Lai Khắc.

Hàn Chiến Hổ hiện tại cũng cảm thấy rất bất đắc dĩ, thế nhưng, đã đụng phải rồi, lại có thể thế nào? Chỉ có thể dốc toàn lực ứng phó đi liều mạng. Đây chính là lý niệm mà hắn sau khi bốc thăm kết thúc quán thâu cho các đệ tử tông môn. Có thể cùng Sử Lai Khắc Học Viện đánh một trận, đối với bọn họ mà nói, đồng dạng cũng là cơ ngộ tương đương không tồi, ít nhất có thể cảm nhận một chút thực lực và phương thức chiến đấu của đệ nhất học viện đại lục.

Bảy gã đội viên của song phương toàn bộ tiến nhập khu chờ thi đấu.

Trọng tài trên sân cao giọng nói: "Cá nhân đấu loại, gã đội viên dự thi đầu tiên của song phương đăng tràng."

Dưới sự vạn chúng chú mục, bên phía Thiên Giáp Tông, một gã thanh niên vóc người tráng thạc dẫn đầu nhảy lên đài thi đấu. Mà bên phía Sử Lai Khắc Học Viện, đăng đài thì là Đái Hoa Bân.

"Ồ!" Trong miệng Hoắc Vũ Hạo khẽ ồ lên một tiếng, nhìn bóng lưng của Vương Thu Nhi trong khu chờ thi đấu, ánh mắt không khỏi biến đổi.

"Nàng dĩ nhiên không có cái thứ nhất xuất tràng? Điều này không giống phong cách của nàng a!" Vương Đông Nhi lẩm bẩm nói.

Hoắc Vũ Hạo vỗ vỗ tay nàng, nói: "Hai ta thật sự là tâm linh tương thông. Xem ra, Thu Nhi đối với giải đấu lần này thật sự rất coi trọng, vì có thể bảo tồn thực lực, cân bằng trận đấu, nàng dĩ nhiên có thể nhẫn nại tính tình. Nếu là chúng ta gặp phải bọn họ, chỉ sợ cũng không nhẹ nhõm a!"

Vương Đông Nhi nói: "Tốt nhất vẫn là đừng gặp phải bọn họ. Cảm giác tự giết lẫn nhau cũng không mỹ diệu."

Hoắc Vũ Hạo mỉm cười, nói: "Xem vận khí đi. Chỉ cần vòng tiếp theo không gặp phải, ít nhất liền có thể chống đỡ đến giai đoạn chung kết rồi."

Vóc người của Đái Hoa Bân so với trước kia càng thêm kiện tráng rồi, tuổi của hắn so với Hoắc Vũ Hạo chỉ lớn hơn mấy tháng mà thôi, bước lên đài thi đấu, rất có vài phần tư thái long hành hổ bộ.

Song phương ở trước mặt trọng tài hành lễ lẫn nhau.

"Sử Lai Khắc Học Viện, Đái Hoa Bân."

"Thiên Giáp Tông, Hàn Vũ."

Trọng tài lại lão sinh thường đàm (nói đi nói lại) đem quy tắc trận đấu tóm tắt một lần, đồng thời cường điệu không được cố ý hạ sát thủ đánh chết đối thủ, nếu không sẽ bị phán thua, sau đó mới để hai người tự lùi lại, chuẩn bị thi đấu.

Đái Hoa Bân bề ngoài tuy rằng bình tĩnh, nhưng tâm tình của hắn lúc này lại ba đào phập phồng.

Rốt cục đi tới trên sân thi đấu của Toàn Đại Lục Thanh Niên Cao Cấp Hồn Sư Tinh Anh Đại Tái, mặc dù đây là vị trí do đám gia hỏa kia nhường ra, nhưng ta rốt cuộc vẫn đi tới nơi này. Khổ luyện nhiều năm, liền muốn có cơ hội thể hiện rồi. Phụ thân, đại ca, hai người chờ xem đi. Ta nhất định sẽ để hai người nhìn thấy thực lực của ta.

Hai nắm đấm ở trước ngực đối chàng, chiến ý mãnh liệt trong nháy mắt bùng phát ra, toàn thân xương cốt một trận lốp bốp rung động, song đồng tà mâu nhìn chằm chằm về phía đối thủ ở đằng xa, hắn lúc này, giống như là một đầu mãnh hổ cực kỳ đói khát.

"Trận đấu bắt đầu." Trọng tài tay phải mãnh liệt vung xuống.

Đái Hoa Bân giống như một đầu mãnh hổ xuất chuồng trong nháy mắt bắn ra, thế nhưng, cùng phương thức chiến đấu trước kia của hắn bất đồng chính là, hắn cũng không có trong thời gian đầu tiên phóng thích ra những hồn lực tăng phúc thân thể kia của mình, mà chỉ là đem Võ Hồn phóng thích ra ngoài.

Hai vàng, hai tím, một đen, phối hợp hồn hoàn tốt nhất, ngũ hoàn. Lông tóc màu trắng điên cuồng chui ra, thân hình bạo trướng, phóng thích ra sự cường thế của thú trung chi vương của Bạch Hổ Võ Hồn.

Tu vi như vậy xuất hiện trên người đội viên khác, ít nhiều sẽ khiến người ta kinh ngạc, nhưng xuất hiện trên người Đái Hoa Bân đại biểu Sử Lai Khắc Học Viện chiến đấu, liền lộ ra thuận lý thành chương (hợp tình hợp lý).

Thanh niên Thiên Giáp Tông lại không có vội vã hướng về phía trước, lộ ra rất tỉnh táo, phóng thích ra Võ Hồn của mình, hai vàng, hai tím, một đen, dĩ nhiên giống như Đái Hoa Bân, cũng là phối hợp hồn hoàn tốt nhất cấp bậc Hồn Vương.

Từng mảnh giáp phiến hình lục giác đen kịt từ trên người hắn cấp tốc bay vụt mà ra, sau đó ở trước người ngưng kết, hóa thành một tấm khiên hình lục giác. Tấm khiên dày nặng, bên trên phân bố đều đặn giáp phiến hình lục giác, bộ dáng mười phần quy chỉnh.

Sau khi Võ Hồn phóng thích hoàn thành, Hàn Vũ mới sải bước lớn, hướng về phía Đái Hoa Bân khí thế đang không ngừng tăng lên nghênh đón.

"Rống!" Trong tiếng hổ gầm, tốc độ lao tới của Đái Hoa Bân chợt bạo tăng, hai chân tráng kiện hữu lực trong nháy mắt bùng phát ra lực lượng cường đại. Tốc độ thể hiện ra trong sát na thậm chí khiến sau lưng hắn kéo ra một cái hư ảnh. Hổ chưởng khổng lồ lao thẳng tới Hàn Vũ vỗ tới.

Động tác của Hàn Vũ và hắn vừa vặn tương phản, đang trong lúc lao tới chân trái chợt giậm đất, từ động đến tĩnh, trong nháy mắt đình trệ lại đồng thời, bước ra cung bộ, Thiên Giáp Thuẫn đâm về phía trước.

Thiên Giáp Tông chính là một gia tộc tông môn, tất cả người trong tông môn đều là hậu duệ Thiên Giáp Tông, sở hữu Võ Hồn gần như giống y hệt nhau, đó chính là Thiên Giáp Thuẫn này.

"Phanh" Chỉ là đệ nhất kích, Đái Hoa Bân liền hướng mọi người thể hiện ra năng lực công kích cường đại của hắn. Dưới tình huống tu vi của song phương ở cùng một cái tầng thứ, đối thủ còn dùng tấm khiên ngăn cản, một cái tát này của hắn, dĩ nhiên ngạnh sinh sinh đem Hàn Vũ đánh lui ba mét, khiến hắn trượt ngược mà ra.

Hai chân của Hàn Vũ ở trên bề mặt kim loại của đài thi đấu ma sát ra hỏa hoa, mà năm cái hổ trảo phong duệ của Đái Hoa Bân cũng ở trên Thiên Giáp Thuẫn kia của hắn lưu lại năm đạo vết tích thật sâu.

Đây chính là chính diện ngạnh bính không có bất kỳ hoa tiếu nào, song phương đều không có sử dụng hồn kỹ, thuộc về công kích mang tính thăm dò. Ở phương diện lực lượng, cao thấp lập phán.

Động tác của Đái Hoa Bân không có nửa phần đình đốn, một chưởng đánh lui đối thủ đồng thời, cái miệng rộng há ra, một đạo bạch quang liền từ trong miệng phun trào mà ra, đệ nhị hồn kỹ Bạch Hổ Liệt Quang Ba.

Tiếng oanh minh kịch liệt nổ vang, Hàn Vũ lại một lần nữa rút lui mà ra, đệ nhất, đệ nhị hai cái hồn hoàn trên người hắn trước sau sáng lên, mặt ngoài Thiên Giáp Thuẫn xuất hiện hiệu ứng như mặt gương. Bạch Hổ Liệt Quang Ba kia chiếu rọi ở trên đó, nương theo sự ba động kỳ quỷ trong nháy mắt của giáp phiến, dĩ nhiên bị phản xạ ra đông đảo bạch quang nhỏ bé, thoáng cái liền hóa giải đại bộ phận lực trùng kích. Cùng lúc đó, Thiên Giáp Thuẫn kia chợt chấn động, mười sáu mảnh giáp phiến hình lục giác chợt bay ra, lao thẳng tới Đái Hoa Bân cuốn tới. Biên duyên của mỗi một mặt giáp phiến đều là lợi nhận mười phần phong duệ.

Phòng ngự, phản kích, Hàn Vũ ở trước mặt Đái Hoa Bân cường thế lộ ra mười phần trầm ổn, vô luận là thực lực hay là tố chất tâm lý, đều là cực giai.

Đái Hoa Bân lại giống như là không nhìn thấy những giáp phiến này vậy, thân thể lại một lần nữa lao tới, đệ nhất hồn hoàn của hắn cũng sáng lên rồi. Một tầng quang vựng màu trắng hiển hiện ở mặt ngoài thân thể hắn. Ngay tại lúc những giáp phiến kia mắt thấy muốn cắt chém ở trên người hắn, bạch quang chợt hướng ra phía ngoài giương ra, đem những giáp phiến kia toàn bộ văng ra. Mặc dù những giáp phiến kia sau khi xoay vòng một lần nữa hướng hắn bay đi, nhưng liền mượn nhờ khe hở ngắn ngủi này, hắn đã lại một lần nữa đi tới trước mặt Hàn Vũ.

"Rống!" Đái Hoa Bân một tiếng rống to, chấn động đến mức Hàn Vũ trước mắt tối sầm. Ngay sau đó, một cái hổ chưởng liền trọng kích ở trên Thiên Giáp Thuẫn.

Đệ nhất hồn kỹ của Thiên Giáp Thuẫn của Hàn Vũ am hiểu nhất phản xạ công kích năng lượng cự ly xa, giống như đối phó Bạch Hổ Liệt Quang Ba lúc trước. Nhưng đối với loại công kích vật lý thực đả thực này, lại biện pháp không nhiều. Nhưng hắn suy cho cùng là Hồn Sư lấy phòng ngự làm chủ, cảm giác được không ổn, toàn bộ thân thể lập tức ngồi xổm xuống, phần đáy Thiên Giáp Thuẫn ngạnh sinh sinh cắm vào mặt đất kim loại, toàn bộ tấm khiên nghiêng về phía sau, lấy góc độ nghiêng đối mặt với công kích của Đái Hoa Bân. Đồng thời, đệ tam hồn hoàn của hắn cũng sáng lên rồi.

Mười sáu mặt giáp phiến bay vụt ở bên ngoài đột nhiên đều biến thành màu đỏ rực, giống như bị mãnh hỏa thiêu đỏ vậy, mang theo tiếng lệ khiếu chói tai gia tốc hướng Đái Hoa Bân cuốn tới. Đệ tam hồn kỹ Lưu Tinh Hỏa Giáp.

Công địch sở tất cứu (tấn công vào chỗ kẻ địch bắt buộc phải cứu), Hàn Vũ đối với lực công kích của hồn kỹ ngàn năm Lưu Tinh Hỏa Giáp này của mình vẫn là rất có nắm chắc. Theo hắn thấy, Đái Hoa Bân tuy rằng cường thế, nhưng loại Cận Chiến Hệ Chiến Hồn Sư này bị mình trước sau giáp công cũng rất khó lấy lòng.

Thế nhưng, ngoài dự liệu của hắn chính là, Đái Hoa Bân cũng không có xoay người chống cự Lưu Tinh Hỏa Giáp, hữu chưởng vẫn như cũ vỗ kích ở trên Thiên Giáp Thuẫn của hắn.

Một cỗ cự lực khủng bố chợt truyền đến, cùng lực đẩy cường kình lúc trước bất đồng, lần này, từ trên hổ chưởng của Đái Hoa Bân truyền đến chính là sự chấn động mãnh liệt.

Hàn Vũ khó chịu đến mức suýt nữa thổ huyết, chỉ cảm thấy Thiên Giáp Thuẫn kia của mình giống như muốn bị vỗ tan vậy, thậm chí đều có thể nghe được thanh âm giáp phiến chắp vá tấm khiên đang thống khổ rên rỉ.

Bất quá, lúc này tâm tình của Hàn Vũ lại là hưng phấn, bởi vì, đệ tam hồn kỹ Lưu Tinh Hỏa Giáp của hắn đã đến sau lưng Đái Hoa Bân. Vô luận Đái Hoa Bân muốn xoay người chống cự hay là né tránh, đều đã không thể nào rồi. Mười sáu mảnh Lưu Tinh Hỏa Giáp phong tử tất cả lộ tuyến mà hắn có thể né tránh.

Chẳng lẽ, Đái Hoa Bân thật sự liền không có phát hiện sao? Hắn trong nháy mắt liền cho hắn đáp án, lông tóc màu trắng toàn thân chợt tản mát ra kim quang mãnh liệt, thân thể cả người lại một lần nữa trướng đại một vòng, hổ chưởng vỗ kích ở trên Thiên Giáp Thuẫn giống như dính ở phía trên bình thường, dùng sức hướng lên trên nhấc một cái, sau đó cùi chỏ phải liền hung hăng lại một lần nữa va chạm ở trên tấm khiên.

"Đang"

"Oanh"

Hai loại thanh âm bất đồng gần như đồng thời vang lên, chỉ thấy từng mảnh Lưu Tinh Hỏa Giáp kia đang lúc không có chút hoa tiếu nào oanh kích ở trên người Đái Hoa Bân, dĩ nhiên lại một lần nữa tứ tán bay tóe bị văng lên không trung. Đái Hoa Bân lại giống như là căn bản không có cảm giác vậy, ngạnh sinh sinh thừa nhận xuống tới. Một tiếng oanh minh kịch liệt kia, là cùi chỏ phải của hắn cùng Thiên Giáp Thuẫn của Hàn Vũ thân mật tiếp xúc phát ra.

Hàn Vũ vạn vạn không nghĩ tới Đái Hoa Bân sẽ lấy phương thức ngạnh kháng này để đối mặt với công kích của mình, đối với một kích trầm trọng này căn bản liền không có chuẩn bị tốt.

Trong tiếng oanh minh, Thiên Giáp Thuẫn bị chợt oanh toái, hóa thành đông đảo mảnh vỡ tứ tán phân phi. Đái Hoa Bân thì man hoành vô bỉ mượn thế lao tới, trầm vai một cái liền đụng vào lồng ngực của Hàn Vũ.

Thiên Giáp Thuẫn phá toái, hổ khẩu của Hàn Vũ cũng đã bị chấn nứt rồi, máu tươi chảy ròng, một đôi cánh tay càng là kịch thống. Hết thảy phát sinh quá nhanh, muốn lại dùng hồn kỹ mạnh hơn đã không làm được. Mà giáp phiến Thiên Giáp Thuẫn của hắn muốn thu hồi cũng cần thời gian a! Hắn lúc này, giống như là con rùa mất đi lớp vỏ bảo vệ vậy, đem một mặt yếu ớt nhất hiện ra ở trước mặt Đái Hoa Bân.

Đề tụ hồn lực, hai bàn tay đẩy về phía Đái Hoa Bân, đây là chuyện duy nhất Hàn Vũ có thể làm.

"Oanh"

Trong tầm mắt của khán giả, thân thể của Hàn Vũ ở một sát na bị va chạm đến, liền giống như đạn pháo bình thường bay ngược ra ngoài, bay thẳng ra cự ly mấy chục mét, hung hăng va chạm ở trên lồng bảo hộ của đài thi đấu, mới một lần nữa bắn ngược về mặt đất, ngã gục không dậy nổi.

Đái Hoa Bân thu hồi động tác, bình tĩnh xoay người, hướng trung ương đài thi đấu đi tới.

Từ lúc trận đấu bắt đầu đến khi kết thúc, đây tuyệt đối tính là một trận đấu ngắn ngủi, Đái Hoa Bân dùng một mặt cực kỳ cường thế của mình thể hiện ra sức chiến đấu cường đại.

Hàn Vũ và hắn số lượng hồn hoàn tương đồng, thân là Phòng Ngự Hệ Chiến Hồn Vương hơn năm mươi cấp, ở trước mặt Đái Hoa Bân đồng dạng là cấp bậc Hồn Vương, dĩ nhiên ngay cả đệ tứ, đệ ngũ hồn kỹ đều không có phóng thích ra liền thua mất rồi. Đây hoàn toàn là sự chênh lệch về thực lực. Phương thức chiến đấu mang đến cho người ta hương vị tràn ngập dã tính này của Đái Hoa Bân, cũng khiến rất nhiều người hít sâu một hơi khí lạnh.

"Cái này..." Vương Đông Nhi kinh ngạc nói, "Hắn chịu ảnh hưởng của Thu Nhi có thể thật không nhỏ a!"

Khóe miệng Hoắc Vũ Hạo khẽ nhếch một chút: "Năng lực thực chiến của hắn tăng cường rất nhiều. Mặc dù phương thức chiến đấu đơn giản, thô bạo, nhưng so với trước kia tỉnh táo hơn nhiều. Việc sử dụng Bạch Hổ Kim Cương Biến vừa đúng lúc."

Vương Đông Nhi gật gật đầu, nói: "Đúng vậy a! Bất quá đây cũng là chuyện tốt, nói thế nào bọn họ đều đại biểu cho Sử Lai Khắc. Biến hóa mà Thu Nhi mang đến cho bọn họ thoạt nhìn thật sự là không nhỏ."

Trận thứ hai của Sử Lai Khắc Học Viện đối với Thiên Giáp Tông vẫn như cũ không có bất kỳ huyền niệm nào, dựa vào thực lực cường hoành và phong cách chiến đấu bưu hãn, Đái Hoa Bân lại một lần nữa lấy ưu thế áp đảo giành chiến thắng.

Tiếng la ó của khán giả rõ ràng nhỏ đi, ở trước mặt thực lực tuyệt đối, tiếng la ó có nhiều hơn nữa lại có tác dụng gì chứ?

Thế nhưng, ngay tại lúc mọi người cho rằng Đái Hoa Bân sẽ tiếp tục liên thắng tiếp, chưa đợi gã đội viên thứ ba của Thiên Giáp Tông lên sân khấu, hắn dĩ nhiên chủ động nhận thua, đi xuống đài thi đấu.

"Ồ, đây là tiết tấu gì?" Từ Tam Thạch tò mò lẩm bẩm nói.

Bên phía Sử Lai Khắc Học Viện, Vu Phong đã lên đài thi đấu, đi đến trung ương đài.

"Đái Hoa Bân phân minh có thể tái chiến, sao lại nhận thua rồi? Chẳng lẽ hắn là bởi vì không nắm chắc tiếp tục trận tiếp theo? Không thể nào a! Lấy tính cách của hắn, làm sao biết cái gì gọi là thẩm thời độ thế (xem xét thời thế)?" Tiêu Tiêu cũng là vẻ mặt không hiểu.

Hoắc Vũ Hạo lại hai mắt híp lại: "Đây hẳn là chiến thuật do Thu Nhi an bài đi. Nàng đây là muốn luyện binh, để mọi người đều đăng tràng thích ứng một chút tiết tấu của trận đấu. Suy cho cùng, bọn họ cũng đều là lần đầu tiên tới tham gia thi đấu."

Điều Hoắc Vũ Hạo nói, chính là suy nghĩ của Vương Thu Nhi. Dĩ chiến dưỡng chiến (lấy chiến tranh nuôi chiến tranh), đây chính là sách lược thi đấu mà nàng chế định. Thông qua trận đấu không ngừng, để tăng cường thực lực của mọi người, đem thành quả thu được trong đoạn thời gian tập huấn này thể hiện ra, đồng thời cũng kiên định lòng tin của bọn họ. Nếu không mà nói, lấy thực lực của Vương Thu Nhi, đối mặt Thiên Giáp Tông, một mình nàng xuất tràng cơ bản liền đủ rồi.

Đối thủ mà Vu Phong đối mặt đồng dạng sử dụng chính là Thiên Giáp Thuẫn.

"Trận đấu bắt đầu." Nương theo một tiếng quát lớn của trọng tài, hai mắt Vu Phong trong nháy mắt sáng lên. Long lân Sí Nhiệt hiển hiện, từ phần mặt một mực hướng trên người kéo dài, trong lúc thân thể lao ra, không khí xung quanh thân thể nàng đều sinh ra gợn sóng dạng nước rất nhỏ, có thể thấy được nhiệt độ xung quanh thân thể nàng lúc này có bao nhiêu Sí Nhiệt rồi.

Gã đội viên thứ ba này của Thiên Giáp Tông hấp thu giáo huấn của hai người trước, vừa lên tới liền phóng thích ra kỹ năng công kích của mình.

Liên tục hai cái hồn kỹ phóng thích, Lưu Tinh Hỏa Giáp ở giữa không trung hoàn thành, chính diện hướng về phía Vu Phong đang xông lên bao trùm tới.

Vu Phong luôn luôn tính tình nóng nảy, dĩ nhiên không có lựa chọn ngạnh bính, thân thể linh lung kiều tiểu trong quá trình lao tới cấp tốc chớp động lên. Động tác của nàng không có phiêu miểu huyền kỳ như Quỷ Ảnh Mê Tung Bộ của Đường Môn, lại tốc độ cực nhanh, từng tiếng long ngâm từ trên người nàng bùng phát, thân thể mỗi một lần vặn vẹo, đều có thể sinh ra biến hóa hoàn toàn vượt ra khỏi phạm trù bình thường của nhân loại. Chợt nhìn lại, nàng chỉ là vặn vẹo vài cái, liền từ trong Lưu Tinh Hỏa Giáp chui qua. Nhưng trên thực tế, ở một sát na kia, thân thể của nàng không biết động bao nhiêu lần, mới từ trong khe hở gần như không tồn tại kia ngạnh sinh sinh chui ra ngoài.

Nhìn đến đây, ánh mắt của Hoắc Vũ Hạo không khỏi phóng tới trên người Vương Thu Nhi trong khu chờ thi đấu của Sử Lai Khắc Học Viện. Hắn ở chỗ Vương Thu Nhi, cũng từng nhìn thấy động tác né tránh tương tự. Đây phân minh chính là Vương Thu Nhi dạy nàng. Đồng dạng là Võ Hồn loại rồng, làm người sở hữu Cực Trí Lực Lượng, thứ Vương Thu Nhi có thể dạy Vu Phong hẳn là nhiều nhất. Xem ra thu hoạch của Vu Phong này so với Đái Hoa Bân một chút cũng không nhỏ.

Trong miệng Vu Phong vang lên một tiếng long ngâm trầm thấp, sau khi chui qua Lưu Tinh Hỏa Giáp, tốc độ cả người nàng lại một lần nữa bạo trướng, lao thẳng tới đối thủ xông đi.

Thanh niên Thiên Giáp Tông kia đã có chuẩn bị, không chút do dự phóng thích ra đệ tứ hồn kỹ mạnh nhất của mình. Đúng vậy, hắn và gã đội viên thứ hai xuất tràng lúc trước giống nhau, chỉ là một gã Hồn Tông.

Mặt khiên của Thiên Giáp Thuẫn từ lồi ra bên ngoài đột nhiên biến thành lõm vào bên trong. Đông đảo hồng quang thuộc tính Hỏa từ trên từng khối giáp phiến như mặt gương kia phản xạ mà ra, chợt ngưng kết tại một điểm, hóa thành một đạo hỏa tuyến hướng về phía Vu Phong điện xạ mà đi.

Thiên Giáp Châm — đơn thể công kích hồn kỹ sở hữu lực phá hoại cường đại. Uy lực của nó mạnh mẽ, có thể so với hồn kỹ ngàn năm, nhất là lực xuyên thấu, đem uy năng của tấm khiên thuộc tính Hỏa Thiên Giáp Thuẫn này hoàn mỹ thể hiện ra ngoài.

Hơn nữa, thời cơ phát động của Thiên Giáp Châm cực tốt, vừa vặn là sát na Vu Phong vừa mới từ trong Lưu Tinh Hỏa Giáp chui ra, nàng lại muốn né tránh, đã hoàn toàn không thể nào rồi. Vu Phong cũng không nghĩ tới, Lưu Tinh Hỏa Giáp phía trước dĩ nhiên sẽ là một cái bẫy.

Trên thực tế, lúc trước Đái Hoa Bân đã hai lần phá Lưu Tinh Hỏa Giáp rồi, đối với hồn kỹ này đám người Thiên Giáp Tông đã sớm không còn tự tin. Lấy tứ hoàn đối ngũ hoàn, không nghĩ chút phương pháp đặc thù làm sao có khả năng thu được cơ hội chiến thắng? Lực công kích của Thiên Giáp Châm chính là cơ hội duy nhất của hắn.

Thế nhưng, Vu Phong trải qua nhiều ngày khổ luyện như vậy, gần như mỗi ngày đều ở trong sự tra tấn không lưu tình chút nào của Vương Thu Nhi liều mạng, lại há là dễ dàng thua trận đấu như vậy? Xuất thân từ nội viện Sử Lai Khắc Học Viện nàng cố nhiên không thể so sánh cùng Hoắc Vũ Hạo, nhưng so với Hồn Sư ở những nơi khác, ưu thế vẫn là mười phần rõ ràng.

Há miệng phun một cái, một cỗ hỏa diễm liền từ trong miệng Vu Phong phun trào mà ra, đem Thiên Giáp Châm kia hơi chút ngăn cản một chút. Mượn nhờ sự giảm xóc trong nháy mắt này, đệ tam hồn hoàn trên người nàng liền sáng lên rồi, một quyền chính diện oanh xuất.

Chỉ thấy không gian chính diện của Vu Phong đột nhiên trở nên vặn vẹo rồi, đồng thời biến thành một mảnh màu đỏ sậm. Loại cảm giác đó, giống như không gian trước người bị một quyền này của nàng oanh kích đến sụp đổ vậy. Toàn bộ nắm đấm của nàng cũng hoàn toàn biến thành màu đỏ thẫm.

"Oanh"

Một cái quang đoàn màu đỏ thẫm lấy trung tâm nơi hai người chiến đấu chợt nổ tung ra, ba động hồn lực thuộc tính Hỏa khủng bố ròng rã hướng ra phía ngoài khuếch trương ra mười mét mới theo đó hội tán. Hỏa quang mãnh liệt ở giữa không trung tứ tán bắn tóe, vị thanh niên Thiên Giáp Tông kia đã bị lực nổ tung khủng bố kia tạc phi ra ngoài hơn mười mét, Thiên Giáp Thuẫn trong tay hoàn toàn phá toái.

Thiên Giáp Châm tuy mạnh, nhưng hắn chỉ có tu vi tứ hoàn, đối mặt Vu Phong ngũ hoàn, muốn tìm kiếm cơ hội chiến thắng nói dễ vậy sao a!

Đệ tam hồn kỹ của Vu Phong Long Chi Bạo, dựa vào lực phá hoại cường đại, ngạnh sinh sinh chấn toái Thiên Giáp Châm, đồng thời đem đối thủ chấn phi.

Trận thứ ba, Sử Lai Khắc Học Viện, thắng.

Đối thủ trận thứ tư của nàng, vẫn như cũ là một vị tứ hoàn Hồn Tông, Võ Hồn cũng vẫn như cũ là Thiên Giáp Thuẫn, kết quả tự nhiên cũng không có chút huyền niệm nào.

Và Đái Hoa Bân lúc trước giống nhau, sau khi liên thắng hai trận, Vu Phong cũng nhảy xuống đài thi đấu, kết thúc cá nhân đấu loại của mình ngày hôm nay.

Sự nhận thua của nàng, cũng mang ý nghĩa hôm nay Sử Lai Khắc Học Viện không cách nào ở trên cá nhân đấu loại trực tiếp kết thúc trận đấu rồi, nhất định phải trải qua đoàn đội tái, mới có thể thu được cơ hội xuất tuyến.

Người thứ ba đăng tràng, là Tà Huyễn Nguyệt. Hắn cũng là sau khi liên thắng hai người, tuyên bố nhận thua.

Cá nhân đấu loại tiến hành đến đây, Sử Lai Khắc Học Viện xuất tràng ba người, cũng thua ba trận, mà bên phía Thiên Giáp Tông lại đã có sáu người xuất cục, chỉ còn lại gã đội viên cuối cùng rồi.

"Cá nhân đấu loại, chúng ta nhận thua rồi." Thanh niên hàm hậu ngồi ở vị trí đầu tiên trong khu chờ thi đấu của Thiên Giáp Tông đứng dậy lãng giọng nói. Hắn chính là đội trưởng của Thiên Giáp chiến đội, Hàn Kiến.

Cá nhân đấu loại tiếp tục tiến hành đối với bọn họ mà nói đã không có quá nhiều ý nghĩa, điểm nhỏ chỉ có sau khi xuất tuyến mới có ý nghĩa. Cùng với việc lại một lần nữa thất lợi, chi bằng ở trong đoàn đội tái tiếp theo liều mạng một phen.

Các đội viên Thiên Giáp Tông lạc bại trong mấy trận đấu phía trước đều có thương thế nặng nhẹ không đồng nhất, nhưng đều miễn cưỡng có thể xuất chiến.

"Cá nhân đấu loại kết thúc, Sử Lai Khắc Học Viện còn lại đội viên bốn người, tích bốn điểm. Thiên Giáp Tông tích không điểm. Nghỉ ngơi hai phút sau, tiến hành đoàn đội tái. Xin song phương làm tốt chuẩn bị."

Mặc dù trong những trận đấu phía trước tuyệt đại đa số chiến đội đều là thông qua đoàn đội tái quyết ra thắng bại, nhưng bởi vì cũng có số ít mấy chi chiến đội ở cá nhân đấu loại liền kết thúc trận đấu, cho nên đối với người có kỳ vọng vào Sử Lai Khắc Học Viện, ít nhiều là có chút thất vọng.

Lúc này, sáu gã đội viên khác của Sử Lai Khắc Học Viện đều vây quanh trước người Vương Thu Nhi, mười hai đạo ánh mắt toàn bộ tập trung ở trên người đội trưởng của bọn họ.

Vương Thu Nhi gật gật đầu, nói: "Đoàn đội tái, dựa theo lúc bình thường chúng ta huấn luyện mà tiến hành. Tam giác trận. Đều hiểu chưa?"

"Rõ." Sáu người khác đồng thời cung kính đáp ứng một tiếng.

Hai phút sau, đội viên song phương đồng thời đăng đài, ở trung ương đài thi đấu xếp thành một hàng.

Trọng tài trầm giọng nói: "Và cá nhân đấu loại giống nhau, song phương các ngươi tự lùi đến biên duyên đài thi đấu nghe ta mệnh lệnh. Đội viên mất đi sức chiến đấu coi như bị đào thải, nhưng cũng không thể tiếp tục công kích. Phải tận khả năng tránh thương vong, hiểu chưa?"

"Hiểu."

"Hiểu."

Đội trưởng song phương đồng thời đáp ứng một tiếng, mà lúc này ánh mắt của Hàn Kiến lại có chút đờ đẫn, thật sự là bởi vì, Vương Thu Nhi quá đẹp rồi.

Mặc dù lúc này trên mặt Vương Thu Nhi mang theo một tầng lụa mỏng, thế nhưng, mái tóc dài gợn sóng lớn màu phấn lam, tỷ lệ thân thể hoàn mỹ kia của nàng, cùng với một đôi minh mâu lộ ra bên ngoài, chỉ là nhìn thoáng qua, Hàn Kiến đều cảm thấy nhịp tim của mình có chút gia tốc, vội vàng cúi đầu xuống, không dám tiếp tục nhìn thẳng.

Trên mặt Vương Thu Nhi không có bất kỳ biểu tình gì, mang theo các đội viên lùi lại đến biên duyên đài thi đấu. Nàng đương nhân bất nhượng (không nhường ai) đứng ở phía trước nhất. Ở hai bên hơi lùi về phía sau của nàng, bên trái và bên phải phân biệt là Vu Phong và Đái Hoa Bân.

Phía sau Đái Hoa Bân là Chu Lộ, phía sau Vu Phong là Tà Huyễn Nguyệt, mà phía sau Vương Thu Nhi, thì là Tào Cẩn Hiên và Ninh Thiên. Chính là một cái chiến trận hình tam giác tiêu chuẩn do bảy người tạo thành.

Các đội viên của Thiên Giáp Tông ở đối diện thì không giống nhau, bọn họ xếp thành một cái hình vòng cung. Điều này ở trong đoàn chiến chính là cực kỳ hiếm thấy.

Hình vòng cung tuy rằng hiện ra thế bán bao vây, nhưng đơn thể quá mỏng, rất dễ dàng bị đục xuyên, một khi bị chia cắt rồi, vậy cơ bản cũng liền thua rồi. Xếp thành trận hình như vậy, có thể thấy được bọn họ là có một số phương thức chiến đấu đặc thù.

Khu nghỉ ngơi khách quý, Hoắc Vũ Hạo như có điều suy nghĩ nói: "Biểu tình trên mặt các đội viên Thiên Giáp Tông cũng không có đồi nhiên, ngược lại có thêm vài phần tự tin. Cộng thêm trận hình kỳ quái này và Võ Hồn giống nhau của bọn họ, hẳn là ở trong đoàn chiến có năng lực đặc thù gì."

Giang Nam Nam có chút lo lắng nói: "Vậy bọn họ sẽ không thua chứ? Bọn họ suy cho cùng đại biểu chính là học viện."

Vinh quang của Sử Lai Khắc Học Viện, ở trong lòng mỗi người bọn họ đều rất trọng yếu.

Hoắc Vũ Hạo lắc đầu, nói: "Nhất lực hàng thập hội, khi chênh lệch tu vi đạt tới trình độ nhất định, cho dù có thủ đoạn đặc thù, cũng rất khó cải biến chiến cục. Xem đi, Thiên Giáp Tông đã có bộ dáng rất có lòng tin, tin tưởng bọn họ trong đoàn đội chiến nhất định có thủ đoạn xuất kỳ chế thắng." Lòng tin của hắn đối với chiến đội Sử Lai Khắc Học Viện chủ yếu vẫn là đến từ Vương Thu Nhi.

Trên đài thi đấu, bảy gã thanh niên Thiên Giáp Tông lấy Hàn Kiến cầm đầu đem trận hình sắp xếp chỉnh tề, tuy rằng có mấy người sắc mặt đều bởi vì thụ thương rất tái nhợt, nhưng bọn họ không có toát ra nửa phần đồi thế, ánh mắt tràn ngập sự khát vọng và chấp nhất đối với thắng lợi.

"Trận đấu bắt đầu." Trọng tài tay phải vung xuống, cấp tốc lùi lại.

Bên phía Sử Lai Khắc Học Viện, bảy người gần như đồng thời động lên, giống như thất vị nhất thể lao thẳng tới đối thủ xông đi, không chỉ chỉnh tề đồng nhất, hơn nữa tốc độ cực nhanh.

Vương Thu Nhi tay phải nâng lên, hai vàng, hai tím, hai đen, sáu cái hồn hoàn cũng đã từ dưới chân nàng bốc lên. Mặc dù nàng che mặt bằng lụa mỏng, nhưng thân tư động lòng người và mái tóc dài gợn sóng lớn màu phấn lam phiêu dật kia, lại vẫn như cũ lưu lại cho người ta ấn tượng sâu sắc.

Bên trong khu nghỉ ngơi của Nhật Nguyệt chiến đội, Mộng Hồng Trần ngây ngốc nhìn trên đài thi đấu, ánh mắt có chút đờ đẫn, lẩm bẩm nói: "Vì sao ta luôn cảm thấy đội trưởng dẫn đội của Sử Lai Khắc Học Viện này có chút quen mắt. Có phải hay không từng gặp ở nơi nào rồi a? Nếu là nàng có thể tháo mạng che mặt xuống xem một chút thì tốt rồi."

Mộng Hồng Trần hừ lạnh một tiếng: "Chỉ cần là mỹ nữ, muội đều sẽ cảm thấy quen thuộc đi?"

"Khụ khụ! Trước mặt mọi người, chừa cho ta chút mặt mũi." Tiếu Hồng Trần tức giận thấp giọng nói với muội muội.

Trên đài thi đấu.

Tam giác chiến trận bên phía Sử Lai Khắc Học Viện vừa mới phát khởi xung phong, một bên khác, bảy người Thiên Giáp Tông cũng lập tức hành động lên. Bọn họ không có hướng về phía trước, mà là đồng thời phóng thích ra Thiên Giáp Thuẫn của mình.

Bảy tấm khiên do giáp phiến hình thành đồng thời xuất hiện, ngay sau đó, bảy người này chỉnh tề đồng nhất hét lớn một tiếng, dĩ nhiên toàn bộ đem tấm khiên trong tay mình ném ra ngoài.

Bảy tấm khiên ở giữa không trung bay lượn, ngay sau đó, chỉ nghe một chuỗi tiếng leng keng bên trong, bảy tấm khiên này dĩ nhiên nhao nhao giải thể, một lần nữa hóa thành từng khối giáp phiến hình lục giác.

Đây là muốn tập thể dùng tấm khiên hóa thành giáp phiến tiến hành công kích? Trong lòng tuyệt đại đa số người sinh ra đều là ý nghĩ này.

Nhưng lúc này trên mặt đám người Đường Môn đang quan chiến lại biến sắc, Hoắc Vũ Hạo gần như buột miệng thốt ra, nói: "Thất Vị Nhất Thể, Võ Hồn Tổ Hợp Kỹ?"

Ngay tại lúc hắn nói chuyện, giáp phiến đầy trời kia chợt hướng trung ương khép lại, lập tức, một tấm Thiên Giáp Thuẫn khổng lồ chợt hình thành, lơ lửng ở giữa không trung. Toàn bộ tấm khiên tản mát ra một tầng khí tức u sâm đen kịt như mực. Ngay sau đó, từng khối giáp phiến hình lục giác kia liền bắt đầu biến màu, biến thành đỏ bừng, hơn nữa là hiện ra trạng thái đỏ bừng như mặt gương.

Phía sau tấm khiên, đệ tứ hồn hoàn trên người các đệ tử Thiên Giáp Tông vây thành hình vòng cung toàn bộ sáng lên. Trên người mỗi người đều tản mát ra ba động hồn lực nồng đậm.

Võ Hồn Tổ Hợp Kỹ và Võ Hồn Dung Hợp Kỹ hoàn toàn không phải là một chuyện. Nói một cách chuẩn xác, Võ Hồn Tổ Hợp Kỹ càng giống như là điệp gia (chồng chất), bình thường là Võ Hồn giống nhau điệp gia cùng một chỗ, đem lực lượng tập trung lại phát động công kích một loại phương thức. Võ Hồn Tổ Hợp Kỹ yêu cầu Võ Hồn giống nhau, hồn kỹ giống nhau, dưới tình huống đủ ăn ý mới có khả năng thi triển ra.

So với sự biến chất của Võ Hồn Dung Hợp Kỹ, sự biến lượng của Võ Hồn Tổ Hợp Kỹ hiển nhiên là phải kém cỏi hơn một chút, nhưng đối với một số tông môn sở hữu Võ Hồn chuyên môn mà nói, lại tuyệt đối là sát thủ giản.

Bảy tấm khiên tập trung cùng một chỗ, hóa thành một mặt cự thuẫn, phóng thích lại là kỹ năng giống nhau, liền tương đương với việc đem cùng một cái hồn kỹ của bảy người Thiên Giáp Tông điệp gia lại phát xạ, đem bảy cái hồn kỹ biến thành một cái hồn kỹ, uy lực của nó có thể nghĩ.

Kỳ cảnh này đã không biết bao lâu không có xuất hiện trên Toàn Đại Lục Cao Cấp Hồn Sư Đấu Hồn Đại Tái rồi. Giải đấu thời kỳ đầu, là cho phép tông môn tham gia. Đây cũng là nguyên nhân trọng yếu vì sao lần này Nhật Nguyệt Đế Quốc đưa ra việc gia nhập tông môn cuối cùng nhận được sự tán thành.

Chỉ có tông môn, mới có thể sở hữu đông đảo Hồn Sư có Võ Hồn giống nhau, điều này ở trong học viện là rất khó xuất hiện, càng sẽ không chuyên môn đi khai phá Võ Hồn Tổ Hợp Kỹ. Nhiều năm trôi qua, khi Toàn Đại Lục Thanh Niên Cao Cấp Hồn Sư Tinh Anh Đại Tái khóa này gia nhập tông môn sau đó, Võ Hồn Tổ Hợp Kỹ này cũng rốt cục lần đầu tiên hiện thân trên giải đấu rồi.

Bao gồm cả Vương Thu Nhi ở bên trong, khi Thiên Giáp Thuẫn của đối thủ tổ hợp hoàn thành, nở rộ ra quang mang màu đỏ rực lúc, mỗi người bọn họ đều có loại cảm giác nguy cơ lông tơ dựng đứng. Phảng phất có một đầu cái thế hung thú liền ở trước mặt, hơn nữa đang hướng bọn họ lộ ra răng nanh vậy.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!