Virtus's Reader
Đấu La Đại Lục II: Tuyệt Thế Đường Môn

Chương 58: CẬU CÒN SỐNG KHÔNG?

Cảnh tượng ăn ý mười phần như vậy, dọa cho mấy danh học viên bên cạnh ngây ngốc sững sờ, hoàn toàn không hiểu đã xảy ra chuyện gì.

Chu Y hướng bọn họ phẩy phẩy tay: "Các em về chuẩn bị trước đi."

"Vâng." Ba danh học viên mặc dù rất tò mò, nhưng lại không dám dừng lại, vội vàng lui ra ngoài, hơn nữa còn thông minh giúp Chu Y đóng kỹ cửa văn phòng.

Vương Đông vội vã nói: "Chu lão sư, Hoắc Vũ Hạo vẫn chưa về sao? Nếu cô cũng chưa từng gặp cậu ấy, chúng ta có nên đi sang bên Hồn Đạo Hệ hỏi thử không?"

Chu Y chân mày nhíu chặt, trong ánh mắt càng là nộ khí hiển hiện: "Không cần đi. Ta đã sớm hỏi qua rồi. Tên tiểu tử thối Hoắc Vũ Hạo này muốn làm gì? Hắn nói với ta, bên Hồn Đạo Hệ đã an bài lão sư đi cùng hắn đi thu hoạch Hồn Hoàn. Kết quả ta hỏi Phàm Vũ, Phàm Vũ nói, Hoắc Vũ Hạo nói với hắn là bên Võ Hồn Hệ phái lão sư giúp hắn thu hoạch Hồn Hoàn. Đây không phải là lừa gạt cả hai bên sao? Kết quả tương đương với việc không có bất kỳ ai đi cùng hắn. Tên tiểu tử này lẽ nào tự mình đi sâu vào Tinh Đấu Đại Sâm Lâm rồi?"

Nghe cô nói như vậy, Vương Đông lập tức càng thêm sốt ruột: "Không thể nào, cậu ấy ngay cả Hồn Kỹ công kích cũng không có, sao có thể tự mình đi săn giết Hồn thú chứ! Như vậy cũng quá nguy hiểm rồi. Sẽ không đâu, sẽ không đâu. Cậu ấy sao có thể ngốc như vậy? Lúc chúng ta chia tay, cảm xúc của cậu ấy cũng rất bình thường mà!"

Chu Y trầm giọng nói: "Hắn nhất định có chuyện gì giấu giếm chúng ta. Thế này đi, ngươi bây giờ lập tức đi đến bộ phận khóa trên, tìm Bối Bối và Đường Nhã đến cho ta, nếu bọn họ cũng không có ở đây thì đúng rồi. Hoắc Vũ Hạo là người của Đường Môn, có lẽ bọn họ biết. Nếu là Bối Bối và Đường Nhã đi cùng hắn đến Tinh Đấu Đại Sâm Lâm thì cũng hợp lý."

"Vâng." Vương Đông xoay người rời đi, lúc này trong lòng cậu chỉ đang cầu nguyện, Bối Bối và Đường Nhã nhất định cũng đừng trở về. Nhất định là bọn họ giúp Hoắc Vũ Hạo đi thu hoạch Hồn Hoàn rồi.

Thế nhưng, sự thật không chuyển dời theo ý chí của con người. Không bao lâu sau, trong văn phòng của Chu Y đã có thêm Bối Bối và Đường Nhã. Bọn họ mặc dù cũng mới trở về không lâu, nhưng quả thực là đã trở về rồi a!

Nghe nói Hoắc Vũ Hạo không trở về, bọn họ cũng giật mình kinh hãi, Bối Bối nói: "Chu lão sư, lúc chúng ta chia tay tiểu sư đệ đều vẫn rất tốt. Đệ ấy không thể nào tự mình đi săn giết Hồn thú được. Mặc dù lúc trước lần đầu tiên chúng ta nhìn thấy đệ ấy, đệ ấy chính là tự mình săn giết Hồn thú, nhưng lần đó đệ ấy đã bị thương rồi. Hơn nữa săn giết chỉ là Hồn thú mười năm cấp thấp nhất mà thôi. Lần này đệ ấy muốn phụ gia Hồn Hoàn thứ hai, với sức chiến đấu của đệ ấy, cho dù là cộng thêm Hồn Đạo Khí cấp thấp và võ học Đường Môn chúng ta, e rằng cũng rất khó đối phó với Hồn thú trăm năm. Dù sao, tu vi của đệ ấy còn quá thấp. Tiểu sư đệ người rất thông minh, sao có thể phạm ngốc như vậy chứ?"

Mấy người đưa mắt nhìn nhau, nghĩ thế nào cũng không hiểu Hoắc Vũ Hạo rốt cuộc tại sao lại giấu giếm tất cả mọi người tự mình rời khỏi học viện.

Người chưa về, gấp cũng vô dụng. Chu Y sốt ruột, Phàm Vũ càng sốt ruột hơn.

Vất vả lắm mới nhận được một đệ tử tốt như vậy, ở phương diện chế tác Hồn Đạo Khí lại thể hiện ra thiên phú kinh người, vậy mà lại làm ra chuyện rắc rối như thế này, hắn không gấp mới là lạ. Giống như những người khác, hắn cũng hoàn toàn không hiểu Hoắc Vũ Hạo tại sao lại làm như vậy. Nhưng với sự hiểu biết của hắn về Hoắc Vũ Hạo, đứa trẻ này không phải là loại người không đáng tin cậy a! Hắn làm như vậy nhất định là có nỗi khổ tâm bất đắc dĩ nào đó mới đúng.

Mỗi người thân cận với Hoắc Vũ Hạo trong lòng đều có những suy nghĩ khác nhau, có người phẫn nộ, có người hối hận, có người nghi hoặc. Nhưng bọn họ ai cũng không ngờ tới nguyên nhân thực sự khiến Hoắc Vũ Hạo che giấu chân tướng. Thế nhưng, thời gian lại không đợi người.

Mắt mở rồi nhắm, một ngày đã trôi qua.

Mắt lại mở lại nhắm, ngày thứ hai cũng theo đó kết thúc.

Thời điểm báo danh năm học mới của Sử Lai Khắc Học Viện cuối cùng cũng đến. Học viên các khối lớp đều bắt đầu báo danh, đăng ký. Khảo hạch nhập học tân sinh đã hoàn thành, tân sinh đều đã nhập học. Mà các khối lớp khác thì toàn bộ đối mặt với kỳ thi thăng cấp sắp tới.

Báo danh bắt đầu từ sáng sớm, mãi cho đến chiều mới toàn bộ kết thúc.

Vương Đông từ sớm đã hoàn thành đăng ký báo danh của mình, sau đó cậu liền sốt ruột đứng ở cổng Sử Lai Khắc Học Viện nhìn về phía xa xăm, chờ đợi.

Tại sao, cậu ấy vẫn chưa trở về? Tại sao?

Quy củ của Sử Lai Khắc Học Viện rất nghiêm ngặt, nếu không thể báo danh đúng hạn, sẽ bị xử lý đuổi học a!

Trời, dần dần tối rồi, thế nhưng, cậu ấy lại vẫn chưa trở về.

Vương Đông nhìn về phương xa, ánh mắt đã có chút ngây dại, đờ đẫn rồi. Cậu năm nay cũng mười hai tuổi, nhỏ hơn Hoắc Vũ Hạo một chút, trong mười hai năm sinh mệnh, đây là lần đầu tiên cậu nhớ nhung một người như vậy.

Đứng ở đó, hai chân cậu đã sớm có chút tê dại, nhưng trong đầu cậu, lại không ngừng hiện lên cuộc sống và học tập cùng phòng ký túc xá với Hoắc Vũ Hạo trong một năm qua.

Bọn họ cùng nhau lên lớp, cùng nhau tu luyện, cùng nhau tham gia khảo hạch tân sinh, cùng nhau giành quán quân, cùng nhau ăn cá nướng, cùng nhau đi hết năm học đầu tiên của Sử Lai Khắc Học Viện.

Tớ về rồi, cậu ở đâu?

Sắc trời dần dần tối sầm lại, ánh tà dương còn sót lại lưu lại chút màu đỏ nhạt nơi chân trời xa xa, ráng chiều rất đẹp, lại không thể chiếu sáng bóng ma trong lòng Vương Đông.

Muộn rồi, đã muộn rồi. Cậu ấy đã qua thời gian báo danh rồi. Không kịp nữa rồi, không kịp nữa rồi a!

Bối Bối, Đường Nhã, Tiêu Tiêu cũng lần lượt đi tới cổng học viện, nhìn sắc trời dần tối sầm lại, sắc mặt bọn họ cũng đều ảm đạm xuống.

Vương Đông căn bản không biết mình về ký túc xá như thế nào, lúc cậu trở về, trời bên ngoài đã hoàn toàn tối đen. Hoắc Vũ Hạo cuối cùng vẫn không thể kịp thời chạy về, không thể chạy về báo danh. Mà lúc này, trong lòng Vương Đông lại không hề trách hắn chút nào.

Chỉ cần cậu có thể sống sót trở về là tốt rồi!

Cậu lo lắng nhất là Hoắc Vũ Hạo táng thân tại Tinh Đấu Đại Sâm Lâm a! Nếu là như vậy, cậu ấy sẽ thi cốt vô tồn.

Vừa nghĩ, Vương Đông chậm rãi ngồi xuống chiếc giường ván gỗ vẫn còn vương bụi bặm kia của Hoắc Vũ Hạo, khoảnh khắc này, cậu dường như đã quên mất bệnh sạch sẽ của mình.

Hoắc Vũ Hạo, cậu còn sống không? Hai tay Vương Đông không khỏi siết chặt thành quyền, hốc mắt dần dần đỏ lên, trong lòng càng sinh ra một loại nôn nóng phảng phất như muốn khiến người ta phát điên.

Đúng lúc này, một trận tiếng bước chân dồn dập từ bên ngoài truyền đến, còn nương theo tiếng thở dốc có chút nặng nề.

Vương Đông có chút ngạc nhiên ngẩng đầu lên, ngay sau đó, "phanh" một tiếng, một người đột nhiên lao vào.

"Tiêu đời rồi, tiêu đời rồi, đến muộn rồi, ta vội vàng chạy về, vẫn là đến muộn rồi. Thế này phải làm sao đây a!" Thiếu niên lao vào cửa vẻ mặt sốt ruột, buồn bực lẩm bẩm tự nói, hắn ngẩng đầu nhìn về phía Vương Đông, cười nói: "Cậu về rồi a! Hôm nay có phải đều báo danh xong rồi không, ta thảm rồi, đến muộn rồi. Không được, ta phải mau chóng đi tìm Chu lão sư, nhân lúc buổi tối nghĩ cách."

Nói xong, thiếu niên này xoay người định chạy.

"Hoắc, Vũ, Hạo." Tiếng hét chói tai với âm lượng cực cao ầm ầm vang lên, Hoắc Vũ Hạo vừa mới xoay người định lao ra ngoài chỉ cảm thấy sau lưng trầm xuống, một cỗ cự lực truyền đến, lập tức đâm hắn ngã nhào xuống đất, sau đó lưng hắn liền đón nhận những cú đấm như mưa sa bão táp.

Đúng vậy, thiếu niên lao vào phòng này, chẳng phải chính là chủ nhân của chiếc giường ván gỗ kia Hoắc Vũ Hạo sao? Hắn mặc dù đã dốc hết khả năng, nhưng cuối cùng vẫn là trở về muộn. Thực sự là bởi vì trong quá trình dung hợp với Băng Đế đã tiêu hao quá nhiều thời gian, hơn nữa hắn còn không biết tình huống tiêu hao cụ thể. Đợi sau khi hắn dưới sự giúp đỡ của Thiên Mộng Băng Tàm thu hoạch được Hồn Hoàn thứ hai đi ra khỏi bình nguyên băng giá, tìm người hỏi thời gian, lúc này mới ngớ người, liều mạng chạy về, lại vẫn muộn một ngày.

"Á..." Hoắc Vũ Hạo hai tay ôm đầu, bị Vương Đông đánh cho có chút choáng váng, chỉ là cảm thấy có hai cục thịt mềm mại ngồi trên mông mình không ngừng vặn vẹo, khiến cơ mông mệt mỏi của hắn nhận được sự xoa dịu rất không tồi...

"Cậu còn biết đường về? Tên khốn nhà cậu còn biết đường về?" Nước mắt không tranh khí từ hốc mắt Vương Đông tuôn rơi, cậu lần đầu tiên cảm thấy, ngoại trừ người nhà ra vậy mà còn có một người khiến mình lo lắng như vậy. Khoảnh khắc cậu nhìn thấy Hoắc Vũ Hạo, chỉ cảm thấy trong nội tâm có thứ gì đó vỡ vụn, cảm xúc kìm nén không khống chế được bộc phát ra.

Nắm đấm đập xuống dần dần vô lực, cậu mãnh liệt nằm sấp trên lưng Hoắc Vũ Hạo gào khóc thảm thiết.

Hoắc Vũ Hạo vốn dĩ bị đánh rất có chút buồn bực, nhưng Vương Đông khóc thế này, hắn cũng ngớ người. Bị đè trên mặt đất, hắn muốn đứng dậy cũng không đứng dậy nổi, trong lúc nhất thời không khỏi có chút mờ mịt không biết làm sao.

"Vương Đông, cậu khóc cái gì a! Sao cứ như con gái vậy?" Hoắc Vũ Hạo rất có chút cạn lời.

"Tên khốn, cậu có biết mọi người lo lắng cho cậu thế nào không? Tớ còn tưởng, cậu đã biến thành phân của Hồn thú Tinh Đấu Đại Sâm Lâm rồi chứ. Tại sao cậu lại lừa chúng tớ, lừa chúng tớ nói có lão sư đi cùng cậu đi săn giết Hồn thú? Lại tại sao phải tự mình đi?"

Vương Đông nằm sấp trên người Hoắc Vũ Hạo, hai tay gắt gao bấu chặt lấy bả vai hắn, đùng đùng nổi giận nói.

"Cái này... Các lão sư sẽ không đều biết hết rồi chứ." Hoắc Vũ Hạo có chút chột dạ nói.

"Nói nhảm, cậu đều chưa về, có thể không biết sao?" Vương Đông hận đến ngứa răng, hận không thể cắn hắn hai cái mới hả giận.

Hoắc Vũ Hạo cười khổ nói: "Tớ nói này, cậu có phải nên đứng lên trước rồi nói không, mặc dù cậu không nặng, nhưng cũng không thể cứ đè tớ như vậy mãi chứ."

Vương Đông lúc này mới phản ứng lại, tựa như bị điện giật bật người dậy, trên mặt đã là một mảnh đỏ bừng.

Hoắc Vũ Hạo xoay người đứng lên, nhìn Vương Đông nước mắt nhạt nhòa, biết cậu là quan tâm đến an nguy của mình, trong lòng không khỏi dâng lên một trận cảm động. Gãi gãi đầu, áy náy nói: "Xin lỗi a! Để cậu lo lắng rồi. Tớ cũng không ngờ sẽ dùng lâu như vậy, thực sự là bởi vì quên mất thời gian."

Vương Đông lau nước mắt, hung hăng trừng hắn một cái: "Cậu lừa tất cả chúng tớ, không cho tớ một lời giải thích hợp lý tớ không xong với cậu đâu."

Hoắc Vũ Hạo hắc hắc cười, nói: "Nhìn dáng vẻ đó của cậu kìa, giống như một cô nương nhỏ lê hoa đái vũ vậy. Làm gì còn khí thế của Chiến Hồn Sư Hệ Cường Công nữa!"

Vương Đông giật mình, ngữ điệu lập tức trở nên trầm ổn vài phần: "Cậu nói ai là cô nương nhỏ? Cậu không phải muốn tìm Chu lão sư sao? Mau đi đi. Tớ đi cùng cậu. Chu lão sư cũng rất tức giận, cậu tự cầu nhiều phúc đi." Vừa nói, cậu có chút vội vã đẩy Hoắc Vũ Hạo ra khỏi cửa.

Hoắc Vũ Hạo cũng quả thực đang gấp gáp tìm lão sư nói rõ tình huống, hắn cũng không muốn cứ như vậy bị khai trừ a! Cho nên, cũng không chú ý tới sự bối rối của Vương Đông.

Ra khỏi ký túc xá, cảm xúc của Vương Đông cũng liền bình phục lại, bóng đêm lan tràn, nhìn Hoắc Vũ Hạo đi phía trước, cậu đột nhiên cảm thấy trong lòng rất an tâm, mọi sự nôn nóng trong khoảnh khắc này đã tan biến không còn sót lại chút gì. Thậm chí bởi vì gánh nặng trong lòng được buông xuống mà cảm thấy mệt mỏi.

"Cậu rốt cuộc đi làm gì rồi? Còn lừa gạt lão sư." Bước nhanh hai bước, đuổi kịp Hoắc Vũ Hạo, Vương Đông sóng vai đi cùng hắn.

Hoắc Vũ Hạo cười khổ nói: "Một lời khó nói hết, đợi gặp Chu lão sư rồi nói sau, chút thời gian trên đường này tớ cũng nói không hết."

Vương Đông nói: "Dù sao cậu cũng cẩn thận một chút. Tớ cảm thấy đến muộn ngược lại không phải là vấn đề quá lớn, quy củ học viện mặc dù nghiêm ngặt, nhưng đối với Hạch tâm đệ tử mà nói, thì nới lỏng hơn nhiều. Cậu dù sao cũng là Hạch tâm đệ tử Hồn Đạo Hệ. Vấn đề bây giờ là, cậu bắt buộc phải giải thích rõ ràng nguyên nhân nói dối với các lão sư, để các lão sư không truy cứu nữa. Chỉ cần Phàm Vũ lão sư và Chu lão sư chịu bảo vệ cậu, sẽ không có vấn đề gì quá lớn. Tính tình của Chu lão sư cậu cũng biết, bên phía Phàm Vũ lão sư mặc dù không tỏ thái độ, nhưng cũng nhất định rất lo lắng."

Hoắc Vũ Hạo trên đường trở về đã sớm nghĩ xong lời lẽ, gật gật đầu, nói: "Tớ quả thực là có nguyên nhân đặc thù, tin rằng các lão sư sẽ hiểu."

Hai người vừa nói, đã đi tới khu văn phòng giáo viên, nơi ở của giáo viên ngoại viện ngay trong tòa nhà văn phòng. Mấy tầng dưới làm việc, mấy tầng trên chính là nhà của các lão sư.

Bất quá, Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông còn chưa từng đến nhà Chu Y, chỉ có thể đến văn phòng thử vận may trước.

Vận may của bọn họ quả thực rất không tồi, đèn trong văn phòng Chu Y đang sáng.

Còn chưa đi tới cửa văn phòng, Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông đã nghe thấy tiếng gầm thét của Chu Y...

"Phàm Vũ, chàng nói tên tiểu tử Hoắc Vũ Hạo này muốn làm gì? Chúng ta dốc sức bồi dưỡng hắn như vậy, hắn thì hay rồi, bịa ra một lời nói dối liền chạy mất. Bây giờ vẫn chưa về. Chàng nói hắn có lý do gì để lừa chúng ta? Lẽ nào có lão sư giúp hắn đi thu hoạch Hồn Hoàn không tốt sao? Thật không ngờ, ta vậy mà lại nhìn lầm người. Vốn tưởng rằng hắn rất thành thật, lại chịu nỗ lực. Nhưng ai ngờ lại là một kẻ vô ơn bạc nghĩa, thật sự là tức chết ta rồi, đừng để ta nhìn thấy hắn nữa, nếu không, ta nhất định lột da hắn."

Nghe những lời của Chu Y, Hoắc Vũ Hạo không khỏi rùng mình một cái, da đầu một trận tê dại. Có chút cầu cứu nhìn về phía Vương Đông bên cạnh.

Vương Đông cười như không cười nhìn hắn, hướng hắn làm một thủ thế tự cầu nhiều phúc. Thầm nghĩ, ai bảo cậu lừa người? Ai bảo cậu muộn thế này mới về, đáng đời!

Hoắc Vũ Hạo nhăn nhó mặt mày, cẩn thận từng li từng tí nhích về phía cửa văn phòng Chu Y. Lúc này, bên trong lại truyền ra giọng nói của Phàm Vũ.

"Được rồi, nàng cũng đừng tức giận nữa. Lẽ nào ta không sốt ruột hơn nàng sao? Chọn ra một gã đích truyền đệ tử khó khăn nhường nào? Thiên phú của Vũ Hạo còn tốt hơn Thái Đầu. Ta đã gửi gắm bao nhiêu hy vọng vào nó? Nó mất tích thế này, ta còn gấp hơn nàng. Thế nhưng, ta cảm thấy nàng nói không đúng. Trải qua thời gian tiếp xúc dài như vậy, ta đối với đứa trẻ này vẫn rất hiểu. Nó mặc dù rất có chủ kiến, nhưng tâm địa lương thiện, trầm ổn, tuyệt đối sẽ không làm một số chuyện vô lý. Nó đã lừa chúng ta một mình rời đi, ta tin rằng, nó nhất định có lý do để một mình rời đi. Ta bây giờ chỉ mong nó có thể trở về, như vậy, tin rằng nó sẽ cho chúng ta một lời giải thích hợp lý."

Chu Y bực tức nói: "Hắn đều đã đến muộn rồi, trở về còn có cái rắm tác dụng gì, chẳng phải vẫn là bị trừ danh sao?"

Phàm Vũ nói: "Lời cũng không thể nói như vậy. Chỉ cần nó có lời giải thích hợp lý, chúng ta có thể thông qua phương thức bại lộ nó là Hạch tâm đệ tử Hồn Đạo Hệ, giữ nó lại trong học viện. Đãi ngộ Hạch tâm đệ tử của nó ở Võ Hồn Hệ các nàng đã hết hạn, nếu lần khảo hạch này không thể có biểu hiện kinh người, là sẽ bị tước đoạt đãi ngộ Hạch tâm đệ tử. Đã như vậy, không bằng chúng ta cứ nói toạc ra. Dù sao lúc trước Tiền viện trưởng cũng đã chuẩn bị sẵn đường lùi rồi."

Nghe cuộc trò chuyện của vợ chồng Phàm Vũ, trong lòng Hoắc Vũ Hạo dâng lên một trận cảm động, mình lừa gạt lão sư, lão sư lại vẫn luôn suy nghĩ cho mình. Cảm giác áy náy mãnh liệt dâng lên trong lòng, liền muốn nói ra sự thật.

Giọng nói nhạt nhòa của Thiên Mộng Băng Tàm vang lên trong đầu hắn: "Nếu đệ không định trở thành vật thí nghiệm, thì quản cho tốt cái miệng của mình."

Nghe nó nhắc nhở, Hoắc Vũ Hạo lập tức tỉnh táo lại, đúng vậy! Dù thế nào cũng không thể nói ra sự thật. Hồn thú trăm vạn năm cộng thêm một trong Cực Bắc Tam Đại Thiên Vương, đều trở thành Hồn Hoàn trí tuệ của mình. Tin tức này đã không thể dùng từ chấn động để hình dung nữa rồi.

Cắn răng một cái, Hoắc Vũ Hạo bước nhanh hơn, đi tới cửa văn phòng Chu Y.

Văn phòng của Chu Y không đóng cửa, lúc này mấy tầng văn phòng của tòa nhà văn phòng giáo viên đã sớm không còn người khác. Hoắc Vũ Hạo vừa thò đầu vào, vừa vặn nhìn thấy một màn vô cùng kiều diễm.

Chu Y không đeo mặt nạ, trên khuôn mặt xinh đẹp tràn đầy vẻ phẫn nộ, bất quá, lúc này cô lại đang ngồi trên đùi Phàm Vũ, hai tay còn ôm lấy cổ Phàm Vũ. Hai cánh tay Phàm Vũ thì vòng quanh eo cô.

"Khụ khụ, lão sư, Chu lão sư, em về rồi."

Đột nhiên nhìn thấy sự xuất hiện của Hoắc Vũ Hạo, Phàm Vũ và Chu Y đều sửng sốt, Chu Y theo bản năng liền từ trên đùi Phàm Vũ bật dậy.

Vương Đông đi theo sau Hoắc Vũ Hạo, nhìn thấy một màn trước mắt này cũng khiếp sợ đến mức trợn mắt há hốc mồm, cậu mặc dù từng nghe Hoắc Vũ Hạo nói qua chuyện Chu Y đeo mặt nạ, nhưng nếu nói nhìn thấy diện mạo thật của Chu lão sư, đây lại vẫn là lần đầu tiên, hơn nữa là trong tình huống hoàn toàn không có bất kỳ sự che đậy nào.

"Hoắc Vũ Hạo, ngươi còn biết đường về!" Chu Y đùng đùng nổi giận lao tới.

Không thể không nói, vận may của Hoắc Vũ Hạo thật sự rất tốt, Vương Đông đang trong trạng thái trợn mắt há hốc mồm bên cạnh hắn theo bản năng nói một câu: "Chu lão sư, cô thật đẹp."

Chu Y đang hùng hổ dọa người sửng sốt một chút, ngọn lửa giận trong lòng lập tức suy yếu hơn ba phần. Cô dừng bước, hung hăng trừng Hoắc Vũ Hạo một cái, nói: "Hai đứa các ngươi đều vào đây cho ta, đóng cửa lại."

Hoắc Vũ Hạo hiện tại hoàn toàn hiểu được tại sao Chu Y bình thường nhất định phải đeo mặt nạ hóa trang thành dáng vẻ bà lão rồi. Cô không những xinh đẹp, hơn nữa dung mạo vô cùng nhu mỹ, hiện tại mặc dù tràn đầy nộ khí, nhưng thực sự là rất khó khiến người ta có cảm giác uy hiếp, ngược lại khiến người ta cảm thấy giống như là một đại mỹ nữ đang làm nũng vậy.

Phàm Vũ ngồi ở đó không nhúc nhích, chỉ là ánh mắt sáng rực nhìn Hoắc Vũ Hạo, hắn vừa rồi mặc dù đang giải vây cho vị đắc ý đệ tử này của mình, nhưng hắn thật sự không tức giận sao?

Hoắc Vũ Hạo cúi mi thuận nhãn thành thành thật thật đi vào văn phòng, Vương Đông ở phía sau hắn đóng cửa lại.

Hoắc Vũ Hạo đi tới trước mặt Phàm Vũ, "phịch" một tiếng hai đầu gối quỳ rạp xuống đất: "Lão sư, em sai rồi."

Trong lòng Phàm Vũ vốn dĩ cũng tràn đầy lửa giận, Hoắc Vũ Hạo trở về rồi, sắc mặt hắn cũng vô cùng lạnh lùng, chờ đợi vị đắc ý đệ tử này của mình giải thích. Nhưng Hoắc Vũ Hạo không tìm lý do giải vây cho mình trước, mà là lập tức quỳ rạp trước mặt hắn nhận lỗi, đường nét cứng rắn trên mặt Phàm Vũ lập tức trở nên nhu hòa vài phần.

Không thể không nói, bất kỳ lão sư nào cũng sẽ khoan dung hơn một chút đối với học sinh mình thích. Chu Y và Phàm Vũ cũng không ngoại lệ. Đừng thấy Chu Y vô cùng nghiêm khắc với các học viên, nhưng có Phàm Vũ ở đây, cô lại không mở miệng nữa, mà là đứng ra sau lưng Phàm Vũ, giao quyền chủ động cho trượng phu.

Phàm Vũ nhàn nhạt nói: "Tại sao?"

Hoắc Vũ Hạo ngẩng đầu lên, tràn đầy áy náy nói: "Lão sư, em sai rồi, em không nên lừa gạt thầy và Chu lão sư. Thế nhưng, em, em sợ hai người lo lắng, cho nên mới bịa ra lời nói dối tự mình rời đi. Bởi vì, lúc em đi, em cũng không biết mình có thể trở về hay không."

Bộ lời lẽ này của hắn trên đường trở về đã nghĩ rất nhiều lần, dưới sự giúp đỡ của Thiên Mộng Băng Tàm, về cơ bản xem như không có sơ hở gì rồi. Sự áy náy của hắn là không giả, thế nhưng, hắn lại không thể nói ra sự thật, bất luận là đối với bản thân hắn hay là đối với hai vị lão sư này mà nói, nói ra sự thật đều chưa chắc đã là chuyện tốt a!

"Hửm?" Nghe Hoắc Vũ Hạo nói như vậy, bất luận là Phàm Vũ, Chu Y hay là Vương Đông, đều bị hắn khơi dậy hứng thú.

Chu Y nhịn không được nói: "Có chuyện gì mà học viện không thể giúp ngươi giải quyết? Nhất định phải tự mình một mình đi đối mặt? Lẽ nào ngươi nói ra chúng ta sẽ không giúp ngươi sao?"

Hoắc Vũ Hạo nhẹ nhàng lắc đầu, nói: "Không giúp được đâu, Võ Hồn của em xảy ra vấn đề rồi. Chu lão sư, cô còn nhớ không? Vương lão sư lúc lên lớp cho chúng ta từng nói qua, đối với một Hồn Sư mà nói, chuyện kinh khủng nhất chính là Võ Hồn phá toái."

Chu Y giật mình kinh hãi: "Cái gì? Võ Hồn của ngươi..."

Hoắc Vũ Hạo gật đầu nói: "Vào lúc năm học trước sắp kết thúc, em liền phát hiện Võ Hồn của mình xảy ra vấn đề rồi. Võ Hồn Linh Mâu của em thỉnh thoảng sẽ khiến em cảm thấy tinh thần hoảng hốt, Võ Hồn thậm chí có dấu hiệu muốn nứt vỡ. Lúc đó em liền nhớ tới lời Vương lão sư nói. Vương lão sư từng nói, Võ Hồn nếu tiên thiên bất túc, trong tình huống Hồn Lực tiên thiên khá thấp mà cưỡng ép tu luyện, là có tỷ lệ rất nhỏ xuất hiện tình huống Võ Hồn nứt vỡ. Mà một khi Võ Hồn nứt vỡ, đó chính là tai họa của Hồn Sư, nhẹ thì Hồn Lực mất hết, Võ Hồn vỡ nát biến mất. Nặng thì nguy hiểm đến tính mạng."

Lần này, ngay cả sắc mặt của Phàm Vũ cũng thay đổi, nếu thật sự là Võ Hồn phá toái, vậy thì quả thực là không có bất kỳ cách nào có thể cứu vãn. Cho dù là Phong Hào Đấu La cũng không thay đổi được.

Võ Hồn là cốt lõi nội tại của mỗi một vị Hồn Sư, nếu bên trong xảy ra vấn đề, bất luận sử dụng thiên tài địa bảo gì cũng vô dụng, tương đương với việc bị phán án tử hình a!

"Vũ Hạo, vậy em..." Phàm Vũ hiện tại đã không màng đến việc tức giận nữa, tràn đầy quan tâm hỏi.

Chu Y bực tức nói: "Hắn có thể hảo hảo quỳ ở đây, hiển nhiên là không sao rồi. Vũ Hạo, ngươi nói tiếp đi."

Hoắc Vũ Hạo nói: "Vào mấy ngày năm nhất sắp tốt nghiệp, cảm giác của em ngày càng rõ ràng, em bắt đầu sợ hãi, em sợ Võ Hồn thật sự phá toái, em cũng sợ phụ lòng yêu thương của hai vị lão sư. Em suy nghĩ kỹ càng, cuối cùng quyết định tạm thời không nói cho hai người. Nếu Võ Hồn thật sự phá toái rồi, vậy thì, nói gì cũng vô dụng. Nếu không phá toái, em nhất định sẽ trở về. Thế là, em liền lừa gạt hai vị lão sư, em không muốn để hai người vì em mà sốt ruột."

"Em... Em bảo ta nói em thế nào cho phải đây a!" Phàm Vũ thở dài một tiếng, khom người vươn tay, đỡ dưới nách Hoắc Vũ Hạo, nâng hắn từ dưới đất lên. Đứa trẻ này cũng quá hiểu chuyện rồi.

Nộ khí giữa lông mày Chu Y vốn dĩ cũng dịu đi rất nhiều, chỉ có Vương Đông đứng sau lưng Hoắc Vũ Hạo nộ khí không giảm, trong lòng thầm nghĩ, tên khốn này, cậu ta đang nói dối, cậu ta lại đang nói dối.

Lời của Hoắc Vũ Hạo lừa được Chu Y và Phàm Vũ, lại không lừa được cậu, giữa bọn họ có Võ Hồn Dung Hợp hoàn mỹ, lúc trước trước khi rời khỏi học viện còn cùng nhau tu luyện, nếu Võ Hồn của Hoắc Vũ Hạo xuất hiện vấn đề, Vương Đông hẳn là trong thời gian đầu tiên liền có thể cảm nhận được. Nhưng cậu làm gì có cảm giác gì a!

Nhưng vào lúc này, Vương Đông lại không thể đi vạch trần Hoắc Vũ Hạo, chỉ có thể chôn giấu nghi vấn vào sâu trong đáy lòng.

Chu Y nói: "Vậy tình huống hiện tại của ngươi thế nào rồi? Võ Hồn có phải đã không còn dấu hiệu phá toái nữa không?"

Hoắc Vũ Hạo gật gật đầu.

Chu Y chân mày nhíu chặt nói: "Đó cũng là một rắc rối, ngươi không những đến muộn, cũng không thu hoạch được Hồn Hoàn thứ hai, bên phía học viện e rằng..."

Hoắc Vũ Hạo chớp chớp mắt, nói: "Chu lão sư, em thu hoạch được Hồn Hoàn thứ hai rồi a!"

"Hửm?" Chu Y kinh ngạc nhìn về phía hắn, Phàm Vũ nói: "Nàng để Vũ Hạo nói hết đã."

Hoắc Vũ Hạo nói: "Lúc trước, khi rời khỏi học viện, em cảm thấy mình đã không còn hy vọng gì nữa, hơn nữa, trong cõi u minh dường như có một cỗ lực lượng chỉ dẫn em cứ đi mãi về phía Bắc. Sự hoảng hốt do Võ Hồn mang đến cho em cũng ngày càng mãnh liệt, em luôn có thể cảm giác được từng tia băng lãnh từ trong Linh Mâu phóng thích ra, nó dường như đang chỉ dẫn em đi về phương Bắc. Chính trong trạng thái hoảng hốt này, em cũng không biết mình đã đi bao lâu, vậy mà đi tới một nơi tuyết trắng xóa. Nơi đó rất lạnh, rất lạnh, em chỉ cảm thấy mình sắp bị đông cứng rồi. Mà cảm giác phá toái của Võ Hồn cũng trở nên ngày càng mãnh liệt, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể vỡ ra vậy. Cũng không biết chuyện gì xảy ra, em liền hôn mê trong vùng băng thiên tuyết địa đó. Trước khi hôn mê lúc thần trí em còn tỉnh táo, em đều cảm thấy mình e rằng vĩnh viễn cũng không tỉnh lại được nữa. Lần hôn mê này bao lâu em cũng không biết, nhưng cũng chính lần hôn mê này, mới khiến em trở về muộn."

Phàm Vũ và Chu Y đưa mắt nhìn nhau, bên phía Sử Lai Khắc Học Viện nằm ở miền trung đại lục hiện tại mặc dù vẫn còn chút hàn ý, nhưng cũng đã là thời tiết cuối xuân. Nếu nói băng thiên tuyết địa, vậy chẳng phải là phải đến Cực Bắc Chi Địa hoang vu hẻo lánh sao? Hoắc Vũ Hạo vậy mà không đến Tinh Đấu Đại Sâm Lâm, ngược lại đi xa như vậy. Hơn nữa còn là dưới sự chỉ dẫn của Võ Hồn có dấu hiệu phá toái, điều này thực sự là có chút sắc màu kỳ dị.

Hoắc Vũ Hạo tiếp tục nói: "Đợi khi em tỉnh lại, vẫn là ban ngày, em cũng không biết đã qua bao lâu, cơ thể đã bị vùi lấp trong lớp tuyết đọng. Lúc đó em vừa mở mắt, trước mắt tràn ngập màu trắng ảm đạm, em tưởng mình đã chết rồi. Nhưng qua một lúc, em mới phát hiện không đúng, tình huống cơ thể em rất bình thường, em còn có thể cảm giác được Hồn Lực của mình lưu chuyển, Võ Hồn Linh Mâu của em cũng hoàn toàn ổn định lại, không có vấn đề gì nữa."

"Em kinh ngạc từ trong lớp tuyết đọng bò ra, lúc này mới phát hiện, mình vẫn ở chỗ cũ. Càng khiến em kinh ngạc là, trong cơ thể em phảng phất như nhiều thêm một cỗ lực lượng. Ở cách em không xa, có một con bọ cạp chiều dài vượt qua một mét chết ở đó, nó toàn thân trắng bóng, chỉ có đuôi là màu bích lục, trên bề mặt lớp vỏ còn có rất nhiều tinh thể, mặc dù nó đã sớm chết rồi, nhưng em vẫn có thể cảm giác được sự cường đại của nó."

"Băng Bích Hạt?" Chu Y hít sâu một ngụm khí lạnh, trong mắt Phàm Vũ cũng tràn đầy khiếp sợ.

Vương Đông nhịn không được hỏi: "Chu lão sư, Băng Bích Hạt là gì?"

Chu Y nói: "Đó là một loại Hồn thú cực kỳ cường đại ở Cực Bắc Chi Địa. Bọn chúng là một quần thể khổng lồ, là một trong những chúa tể chân chính của vùng đất khổ hàn đó. Bọn chúng có thuộc tính Băng cực trí, nói chung, chỉ sinh sống ở khu vực cốt lõi của Cực Bắc. Cho dù đối với Hồn Sư chúng ta mà nói, nơi đó cũng là cấm địa. Là cấm địa chân chính của nhân loại. Cho dù là cường giả cấp bậc Phong Hào Đấu La cũng không dám dễ dàng tiến vào nơi có nhiệt độ siêu thấp đó. Vũ Hạo, ngươi vậy mà gặp được một con Băng Bích Hạt còn có thể sống sót trở về."

Vốn dĩ Chu Y và Phàm Vũ đối với lời của Hoắc Vũ Hạo ít nhiều cũng có một chút nghi vấn, nhưng khi Hoắc Vũ Hạo miêu tả ra dáng vẻ của Băng Bích Hạt, sự nghi hoặc trong lòng bọn họ lập tức giảm xuống diện rộng. Chủng loại Hồn thú ở Cực Bắc Chi Địa mặc dù cũng không ít, nhưng đối với Hồn Sư nhân loại mà nói gần như rất ít có cơ hội tiếp xúc được, trong giảng dạy của ngoại viện từ năm nhất đến năm thứ sáu đều không có giáo trình về bọn chúng. Nếu không phải thật sự nhìn thấy, Hoắc Vũ Hạo sao có thể nói ra được loại Hồn thú này chứ?

Hoắc Vũ Hạo nói: "Em cũng không biết nó chết như thế nào, bởi vì phát hiện trong cơ thể hình như nhiều thêm một cỗ lực lượng, em liền thử dùng Hồn Lực đi thôi động, kết quả..."

Nói xong, Hoắc Vũ Hạo chậm rãi nâng hai tay mình lên, trong đôi nhãn mâu thâm lam sắc nguyên bản xẹt qua một tia sáng bóng màu trắng, ngay sau đó, trong văn phòng của Chu Y, nhiệt độ giảm mạnh.

Hàn ý mãnh liệt thậm chí khiến Vương Đông nhịn không được rùng mình một cái, Phàm Vũ và Chu Y nhìn thấy rõ ràng, trên hai tay Hoắc Vũ Hạo nhiều thêm một tầng sáng bóng trong suốt long lanh, giống như là đeo một đôi găng tay kim cương vậy, rực rỡ động lòng người. Nhiệt độ trong văn phòng càng đang giảm xuống kịch liệt.

Phàm Vũ không ngồi yên được nữa, hắn đột nhiên từ trên ghế đứng dậy, nhìn Hoắc Vũ Hạo bất giác trừng lớn hai mắt. Ngay sau đó, hắn và Chu Y liền nhìn thấy một vòng Hồn Hoàn màu tím từ dưới chân Hoắc Vũ Hạo chậm rãi dâng lên, lấp lánh vầng sáng màu tím cao quý, xoay quanh cơ thể Hoắc Vũ Hạo nhịp nhàng lên xuống.

"Hồn Hoàn ngàn năm." Vương Đông lập tức kinh hô một tiếng.

Màu tím, đại diện chẳng phải chính là ngàn năm sao? Thế nhưng, điều này sao có thể? Đây rốt cuộc là tình huống gì a!

Hoắc Vũ Hạo nhanh chóng cởi vạt áo của mình, cởi áo trên ra, lộ ra nửa thân trên trần trụi.

"A!" Vương Đông đứng sau lưng hắn, vừa vặn liếc mắt một cái liền nhìn thấy hình xăm Băng Bích Đế Hoàng Hạt toàn thân trong suốt kia, con bọ cạp lớn sống động như thật đó thực sự khiến cậu giật nảy mình.

Hoắc Vũ Hạo chậm rãi xoay người, đưa lưng của mình cho Phàm Vũ và Chu Y xem.

Trên đường trở về, khi hắn và Thiên Mộng Băng Tàm nghiên cứu đến bước này, Hoắc Vũ Hạo từng hỏi Thiên Mộng Băng Tàm, các lão sư có phát hiện ra hình xăm Băng Đế trên lưng mình khác với Băng Bích Hạt bình thường hay không.

Thiên Mộng Băng Tàm dùng lời lẽ đơn giản nhất trả lời hắn: "Ngoại trừ đệ ra, nhân loại từng nhìn thấy Băng Đế toàn bộ đều chết hết rồi!"

"Băng Bích Hạt, thật sự là Băng Bích Hạt. Vũ Hạo, em, em đây là... Điều này không thể nào a!" Trong mắt Chu Y tràn đầy vẻ khó tin, Phàm Vũ cũng như vậy, hai vợ chồng nhìn Hoắc Vũ Hạo giống như đang nhìn quái vật vậy.

Hoắc Vũ Hạo mặc lại quần áo, thu hồi Võ Hồn của mình, thành thành thật thật đứng ở đó, nói: "Lão sư, Chu lão sư, em cũng không hiểu đã xảy ra chuyện gì. Hai người có thể giải đáp nghi vấn này cho em không? Dù sao sau khi em sở hữu cỗ lực lượng này, liền không còn sợ lạnh nữa, dường như em đã trở thành một phần trong băng tuyết đó vậy."

Đột nhiên, mắt Chu Y sáng lên, nhìn về phía Phàm Vũ nói: "Chàng nói xem, có thể liên quan đến Bản Thể Võ Hồn hay không? Linh Mâu của Vũ Hạo hẳn là Bản Thể Võ Hồn. Ta nghe Vương Ngôn lão sư nói qua, Hồn Sư Bản Thể Võ Hồn cường đại, Võ Hồn đều sẽ xuất hiện tình huống thức tỉnh lần hai. Nếu thật sự là như vậy, tình huống hiện tại này của hắn mặc dù đặc thù, nhưng cũng không phải hoàn toàn không thể giải thích được. Hay là, ta bây giờ đi tìm Vương Ngôn hỏi thử?"

Chu Y luôn là phái hành động, ngoài miệng nói liền muốn đi ra ngoài, Phàm Vũ lại một phát bắt lấy cánh tay cô kéo cô lại: "Không được, không thể đi. Nàng bình tĩnh một chút, nếu chuyện này để Vương Ngôn biết được, nàng cảm thấy Võ Hồn Hệ còn buông tha cho Vũ Hạo sao?"

Chu Y sửng sốt, nhìn về phía Phàm Vũ, nhìn sự kiên quyết trong ánh mắt hắn, lập tức hiểu ra, giữ im lặng.

Phàm Vũ ngồi lại vào ghế, nhìn Hoắc Vũ Hạo nói: "Vũ Hạo, tình huống này xảy ra trên người em, trong Hồn Sư chúng ta cũng là cực kỳ hiếm thấy. Bất luận là ta hay là Chu lão sư của các em cũng đều là lần đầu tiên gặp phải. Cho nên, chúng ta không thể cho em lời giải thích hoàn toàn chính xác. Thế nhưng, theo ước tính của chúng ta, điều này hẳn là có liên quan đến Võ Hồn của chính em. Bản Thể Võ Hồn luôn là tồn tại vô cùng kỳ dị. Trên đại lục có một tông môn thần bí gọi là Bản Thể Tông, bọn họ luôn dốc sức thu thập và bồi dưỡng Hồn Sư có Bản Thể Võ Hồn. Có lẽ, chỉ có bọn họ mới có thể hiểu được trên người em rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Lão sư có thể nói cho em biết là, đây không phải chuyện xấu, theo tình huống em thể hiện ra trước mắt mà xem, em hẳn là đã sở hữu Đệ Nhị Võ Hồn, hơn nữa Đệ Nhị Võ Hồn còn sở hữu một Hồn Hoàn ngàn năm, cũng chính là con Băng Bích Hạt chết bên cạnh em cung cấp cho em. Còn về việc tại sao Đệ Nhị Võ Hồn của em lại là Băng Bích Hạt, điều này chúng ta cũng không thể giải thích. Nhưng đối với em mà nói, đây tuyệt đối là một chuyện tốt lớn. Võ Hồn Băng Bích Hạt, chính là Thú Võ Hồn Hệ Cường Công đỉnh cấp nhất trong thuộc tính Băng, đối với việc tu luyện trong tương lai của em sẽ có chỗ tốt cực lớn. Ta nói như vậy em có thể hiểu không?"

Hoắc Vũ Hạo gật gật đầu, nói: "Lão sư, vậy em bây giờ nên làm thế nào?"

Phàm Vũ nói: "Chuyện em đến muộn cứ giao cho ta giải quyết, ta sẽ chính thức đối ngoại tuyên bố em là Hạch tâm đệ tử Hồn Đạo Hệ. Đồng thời báo cáo với học viện, em là vì đi chấp hành nhiệm vụ ta giao phó, cho nên mới trở về muộn. Nhưng như vậy, sau này em liền không thể trở thành Hạch tâm đệ tử của Võ Hồn Hệ nữa. Lão sư không muốn ép em, tự em lựa chọn. Nhưng ta có thể khẳng định là, chỉ cần Võ Hồn Hệ phát hiện em là Song Sinh Võ Hồn, hơn nữa Hồn Hoàn thứ nhất của Đệ Nhị Võ Hồn chính là ngàn năm, cũng giống như vậy sẽ không khai trừ em. Do đó, lựa chọn tiếp tục đi theo ta học tập hay là ở lại Võ Hồn Hệ trở thành Hạch tâm đệ tử, em phải tự mình quyết định."

"Còn về việc tu luyện trong tương lai, cá nhân ta cho rằng, bất luận em ở lại Võ Hồn Hệ hay là chân chính chuyển sang Hồn Đạo Hệ, đều nên lấy Linh Mâu làm chủ. Ưu thế lớn nhất của Song Sinh Võ Hồn nằm ở chỗ Hồn Hoàn của Đệ Nhị Võ Hồn có thể đợi đến khi tu vi đủ cường đại rồi mới phụ gia. Lúc đó ưu thế của Hồn Sư Song Sinh Võ Hồn mới có thể thể hiện ra ở mức độ lớn nhất. Mà em đã đi theo lộ tuyến của Linh Mâu, thì không nên dễ dàng thay đổi phương thức chiến đấu của mình thì tốt hơn. Vừa rồi em nói Linh Mâu đã có Hồn Kỹ thứ hai, đã như vậy, thì càng nên tiếp tục tu luyện Linh Mâu, chứ không phải Võ Hồn mới nhận được. Võ Hồn mới này đến một cách kỳ lạ, vẫn là phải quan sát nhiều hơn mới được. Hãy để chúng ta xem Hồn Hoàn thứ hai của em trước đi."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!