Virtus's Reader

Hoắc Vũ Hạo nín cười nói: “Đúng, cậu rất cần cù, cần cù đến mức ngày nào cũng trùm chăn kín đầu không chịu rời giường. Cũng không biết là ai cần cù cầu xin tớ buổi sáng đừng đánh thức cậu ta nữa.”

“Hừ!” Vương Đông hừ một tiếng, hất tay Hoắc Vũ Hạo ra, sải bước đi về phía ký túc xá. Hoắc Vũ Hạo vội vàng cười hì hì đuổi theo. Đi tới cửa lầu ký túc xá, hai người chào hỏi lão giả đang nằm ở cửa một tiếng, sau đó liền trở về phòng.

“Đến đây đi, để tớ xem xem, sau khi có Hồn Hoàn thứ hai và Võ Hồn thứ hai, tu vi của cậu so với trước kia cao hơn bao nhiêu.” Vương Đông trực tiếp leo lên giường.

Hoắc Vũ Hạo cười nói: “Cậu gấp gáp như vậy, không phải là vì vụ cá cược chiều nay nên mới nước đến chân mới nhảy chứ. Đã là tính điểm, phỏng chừng là phải cộng điểm của ba người chúng ta lại để so với ba người bọn họ. Chẳng lẽ cậu còn chưa có lòng tin sao?”

Vương Đông liếc hắn một cái, nói: “Tớ đối với bản thân đương nhiên có lòng tin, chỉ là không có lòng tin với kẻ chuyên kéo chân sau như cậu mà thôi.”

Hoắc Vũ Hạo một trận không nói gì, thật thà không khách khí đặt mông ngồi lên giường Vương Đông, cởi giày khoanh chân ngồi xuống: “Đến đây đi, để cho cậu mở mang kiến thức, thấy được sự lợi hại của Ca.” Đi cùng Thiên Mộng Băng Tàm chuyến này, ngày nào cũng nghe y tự xưng là Ca, Hoắc Vũ Hạo cũng coi như học được rồi.

Vương Đông tức giận nói: “Tớ không phải đã tặng chăn đệm cho cậu rồi sao? Chạy qua đây làm gì?”

Hoắc Vũ Hạo nói: “Được rồi, đừng có nhiều tật xấu như vậy nữa, nhanh lên đi.”

Vương Đông cũng không kiên trì nữa, xoay người lại, song chưởng giơ lên chạm vào tay Hoắc Vũ Hạo. Mà ngay khoảnh khắc tiếp theo, trên mặt cả hai đều lộ ra vẻ kinh ngạc.

Hồn lực dung hợp, thứ bọn họ cảm nhận được, đều là hồn lực mãnh liệt tăng lên trên diện rộng của đối phương. Hơn nữa đều không chỉ là biến đổi về lượng đơn giản, thậm chí có thể nói là biến đổi về chất. Một tháng trước, khi bọn họ chia tay, nếu nói Hạo Đông Chi Lực chỉ là dòng suối nhỏ róc rách, thì hiện tại sau khi dung hợp quả thực giống như biến thành một dòng sông nhỏ. Hồn lực mênh mông kia chảy xuôi trong cơ thể hai người, bọn họ đều có thể cảm nhận rõ ràng hồn lực đang vận chuyển với tốc độ nhanh hơn 50% trở lên.

Cảm nhận của Hoắc Vũ Hạo thể hiện nhiều hơn ở sự tăng vọt hồn lực của Vương Đông, mà cảm nhận của Vương Đông lại khác biệt. Hắn phát hiện, Hoắc Vũ Hạo không chỉ hồn lực tăng lên trên diện rộng, kinh mạch càng là rộng hơn gấp đôi so với trước khi chia tay, Hạo Đông Chi Lực do hai người hội tụ tương đối khổng lồ, nhưng khi vọt vào kinh mạch Hoắc Vũ Hạo lại không hề thấy tắc nghẽn, dễ dàng liền có thể vận hành một chu thiên. Tốc độ vận hành kia thậm chí còn vượt qua cả trong cơ thể Vương Đông. Hơn nữa, tố chất thân thể của Hoắc Vũ Hạo giống như là đã dùng qua thiên tài địa bảo, có sự thay đổi kinh người, sau khi Hạo Đông Chi Lực từ trong cơ thể hắn chảy qua, Vương Đông thậm chí đều có thể cảm nhận được một cỗ cảm giác đầy sức mạnh.

Hai người tuy rằng trong lòng giật mình, nhưng tu luyện đã bắt đầu, bọn họ cũng không dám sơ ý, vội vàng riêng phần mình thủ vững tâm thần, dần dần chìm vào trong trạng thái minh tưởng.

Tu luyện kéo dài mãi cho đến giờ cơm trưa mới kết thúc. Khi bọn họ chậm rãi thu hồi song chưởng mở mắt ra, nhìn đối phương ánh mắt đều trở nên có chút quái dị.

Chỉ là tu luyện một canh giờ này, bọn họ lại đều cảm giác được hồn lực có sự tăng lên rõ rệt. Theo tốc độ này, e rằng không dùng đến một tháng, hồn lực mỗi người bọn họ đều có thể tăng lên một cấp a! Tốc độ tu luyện bực này thật sự là quá kinh người.

“Cậu quả thực chính là một quái thai a!” Vương Đông nhịn không được nói ra.

Hoắc Vũ Hạo tức giận nói: “Vậy còn cậu? Chẳng lẽ cậu không phải? Tớ đây là tích lũy lâu dài cộng thêm vận khí tốt.”

Vương Đông hắc hắc cười cười, nói: “Thảo nào lúc cậu đánh cược với Đái Hoa Bân lại nắm chắc như vậy, yên tâm, chỉ cần điểm thi lên lớp của cậu có thể vượt qua Chu Lộ hoặc là Thôi Nhã Khiết, cơ hội chiến thắng của chúng ta là rất lớn. Tớ nhất định sẽ cố gắng đuổi kịp điểm số của Đái Hoa Bân.”

Hoắc Vũ Hạo gật đầu, nói: “Cậu nói xem, nếu chúng ta gian lận, giáo viên giám thị có thể phát hiện không?”

Hai người tâm ý tương thông, Vương Đông tự nhiên hiểu được hắn có ý gì: “E là rất khó đi. Tớ có thể cảm giác được, lực khống chế của cậu cũng có sự tăng lên trên diện rộng, cẩn thận một chút là được. Nhất định phải để cho đám Đái Hoa Bân dập đầu nhận sai với chúng ta, xem hắn còn dám kiêu ngạo nữa hay không.”

Đãi ngộ cơm trưa của Hoắc Vũ Hạo cũng không vì hắn bị tước đoạt thân phận đệ tử nòng cốt hệ Võ Hồn mà giảm xuống. Khi hắn và Vương Đông đi tới nhà ăn, một đầu bếp hơn ba mươi tuổi đã đợi ở đó. Nhìn thấy Hoắc Vũ Hạo, lập tức đón chào.

“Cậu chính là Hoắc Vũ Hạo phải không?”

“Ngài là?” Hoắc Vũ Hạo có thể khẳng định, mình là lần đầu tiên nhìn thấy người này.

Người đàn ông trung niên trang phục đầu bếp mỉm cười nói: “Tôi là đầu bếp riêng của Phàm Vũ đại sư, bắt đầu từ bây giờ, về sau cơm nước của cậu tôi đều sẽ đưa tới.” Vừa nói, hắn vừa đưa hộp cơm trên tay tới.

Hoắc Vũ Hạo ngẩn ngơ, trong lòng lập tức dâng lên một cỗ ấm áp, lão sư suy nghĩ quá chu đáo rồi. Nhận lấy hộp cơm, cảm ơn đầu bếp, hắn lúc này mới cùng Vương Đông đi vào trong nhà ăn.

Vương Đông nói: “Được đấy nhé! Đều có người đưa cơm rồi. Đãi ngộ của đệ tử nòng cốt hệ Hồn Đạo quả nhiên là không bình thường.”

Hoắc Vũ Hạo ha ha cười cười, nói: “Cậu mau đi lấy cơm đi.”

Bữa ăn này thật sự là quá phong phú. Khi Hoắc Vũ Hạo nhìn rõ cơm nước trong hộp cơm của mình, cũng không khỏi giật mình kinh hãi.

Cơm nước mà đệ tử nòng cốt hệ Võ Hồn có thể hưởng dụng đối với hắn mà nói đã là cực phẩm, nhưng cơm nước do vị đầu bếp của Phàm Vũ đưa tới lại cao hơn không chỉ một bậc.

Hai món mặn một món canh, còn có một chậu cơm lớn. Nghe thì rất đơn giản. Nhưng nguyên liệu nấu ăn kia lại có thể dùng từ trân phẩm để hình dung.

Trong hộp cơm có nhãn hiệu, phía trên thậm chí viết rõ phải ăn cái gì trước, ăn cái gì sau, để đạt được hiệu quả tốt nhất của nguyên liệu nấu ăn.

Đầu tiên phải uống canh, Bách Niên Ngọc Tham hầm Thiên Ma Tinh. Hoắc Vũ Hạo hiện tại đã không phải là thiếu niên ngây thơ trước kia nữa, làm đệ tử nòng cốt hệ Võ Hồn một năm, hắn đối với những nguyên liệu nấu ăn cao cấp này cũng có nghiên cứu nhất định. Hắn đại khái có thể tính ra, một bát canh như thế này, e rằng giá trị phải vượt qua năm mươi Kim Hồn Tệ.

Nhà ăn bên hệ Võ Hồn cũng từng có thức ăn tương tự, bất quá lại là Thập Niên Ngọc Tham hầm Thiên Ma. Về mặt nguyên liệu thì kém hơn nhiều. Món canh này bổ não, bổ thân, coi như là thuốc bổ tuyệt hảo rồi.

Lại nhìn hai món mặn kia, trong đó một món là Gân Địa Long trăm năm kho tàu. Gân Địa Long này chính là gân chính rút ra từ trên lưng Địa Long chân chính. Sức chiến đấu của Hồn thú Địa Long trăm năm, trong các loài Hồn thú trăm năm tuyệt đối là tồn tại đỉnh cấp. Đại biểu cho Hồn thú hệ sức mạnh. Gân của nó đối với nhân loại tẩm bổ gân cốt có hiệu quả đặc biệt. Nhất là đối với người chưa thành niên thì chỗ tốt càng cực lớn.

Món ăn này dĩ nhiên lại đem gân Địa Long kiên dẻo làm cho mềm mại chín nhừ, ít nhất cũng phải hầm ba ngày ba đêm mới có thể đạt tới a! Chẳng những ăn ngon, hơn nữa càng có lợi cho việc hấp thu.

Món ăn khác thì là Tủy Thanh Điểu xào tương. Thanh Điểu nghe nói có một tia huyết mạch Phượng Hoàng, tủy xương của nó chẳng những vị ngon, đối với xương cốt nhân loại cũng là vật đại bổ.

Ba món ăn, có thể xưng là canh Long Gân Phượng Tủy Ngọc Tham, bất luận là từ hiệu quả tẩm bổ hay là từ giá trị mà nói, đó đều là tồn tại đỉnh cấp nhất rồi.

Ngay cả cơm tẻ đều là hạt nào hạt nấy no tròn như trân châu nhỏ, là Thủy Tinh Bạch Ngọc Mễ. Bổ khí dưỡng thân, tăng cường thể lực.

Tiêu chuẩn ăn uống của bữa cơm này, tuyệt đối là phải vượt qua một trăm năm mươi Kim Hồn Tệ. Đây là còn chưa tính đến chi phí chế biến.

Thế là, khi Vương Đông lấy cơm trở về, nhìn xem cơm nước của mình, lại nhìn xem của Hoắc Vũ Hạo, lập tức mắt phóng kỳ quang: “Vũ Hạo, tớ ghen tị rồi. Tớ cũng muốn đi hệ Hồn Đạo. Cơm nước của hệ Hồn Đạo từ lúc nào lại tốt như vậy. Tớ nghe nói đệ tử nòng cốt nhà ăn bên bọn họ ăn kém xa chúng ta mới đúng a! Hệ Võ Hồn chúng ta mới càng cần tẩm bổ.”

Tin tức của Vương Đông là không sai, nhưng đó chỉ là nhằm vào đệ tử nòng cốt hệ Hồn Đạo bình thường. Mà Hoắc Vũ Hạo có bình thường không? Hắn chẳng những là đệ tử đích truyền của Phàm Vũ, càng là đệ tử nòng cốt Song Sinh Võ Hồn đầu tiên trong lịch sử hệ Hồn Đạo. Hy vọng mà hệ Hồn Đạo gửi gắm trên người hắn, là ngay cả bản thân Hoắc Vũ Hạo cũng không biết.

Hoắc Vũ Hạo ha ha cười cười, đẩy cơm nước của mình qua: “Đến đây, chúng ta mỗi người một nửa, chia cho tớ một nửa của cậu nữa, như vậy chúng ta đều có thể nếm thử nhiều loại khẩu vị hơn.” Không đợi Vương Đông có phản ứng, hắn đã thật thà không khách khí lùa rất nhiều cơm nước của Vương Đông về phía mình, sau đó từng ngụm lớn ăn.

Vương Đông thật sâu nhìn hắn một cái, đột nhiên trở nên trầm mặc, cũng không có cự tuyệt, cứ như vậy cùng Hoắc Vũ Hạo đồng thời ăn hai phần cơm nước của đệ tử nòng cốt hệ Võ Hồn và hệ Hồn Đạo.

Khu Đấu Thú.

Làm khu vực chuyên biệt lớn nhất của toàn bộ Học viện Sử Lai Khắc, cũng là kiến trúc lớn nhất Học viện Sử Lai Khắc, diện tích của Khu Đấu Thú to bằng tất cả các tòa nhà dạy học, ký túc xá của hệ Võ Hồn cộng thêm Quảng trường Sử Lai Khắc.

Trên toàn bộ Đấu La Đại Lục, có thể dùng sức một học viện để nuôi nhốt Hồn thú, đó tuyệt đối là lông phượng sừng lân, có thể đạt tới quy mô như Khu Đấu Thú của Học viện Sử Lai Khắc càng là độc nhất vô nhị, cho dù là hoàng thất các đại đế quốc cũng sẽ không làm loại chuyện này. Nuôi nhốt Hồn thú cũng không phải dễ dàng như vậy, phải giữ được dã tính của Hồn thú, đồng thời Hồn thú khác nhau còn có thói quen ăn uống khác nhau, còn phải bảo đảm an toàn, cộng thêm việc sai khiến Hồn thú. Đầu tư to lớn, là các học viện Hồn Sư bình thường ngay cả nghĩ cũng không dám nghĩ.

Thuế thu nhập hàng năm của thành Sử Lai Khắc toàn bộ thuộc về Học viện Sử Lai Khắc, mà một phần ba trong số tiền khổng lồ này, đều đầu tư vào trong Khu Đấu Thú. Có thể tưởng tượng được, Khu Đấu Thú này cần sự đầu tư đắt đỏ đến mức nào.

Các học viên vừa nhập học bình thường đều sẽ cảm thấy học phí đắt, nhưng chỉ cần là học viên đã từng đi qua Khu Đấu Thú thì sẽ không có loại cảm giác này nữa. So với học phí của bọn họ, sự đầu tư to lớn của Học viện Sử Lai Khắc, quả thực chính là đom đóm so với trăng rằm.

Ngoại trừ thuế thu nhập đến từ thành Sử Lai Khắc ra, một khoản thu nhập khác của Học viện Sử Lai Khắc chính là đến từ bên phía hệ Hồn Đạo. Hàng năm đều sẽ có Hồn Đạo Khí do hệ Hồn Đạo chế tạo bán ra bên ngoài. Nhưng đối tượng bán ra chỉ giới hạn trong ba đại đế quốc Thiên Hồn, Đấu Linh, Tinh La. Cũng không bao gồm Nhật Nguyệt Đế Quốc. Đây cũng là nguyên nhân vì sao Ngôn Thiếu Triết nói Tiền Đa Đa có tiền. Chuồng thú ngoại trừ ở trên mặt đất ra, dưới mặt đất còn có một bộ phận, lúc trước khi kiến tạo tòa chuồng thú này, ngoại trừ thợ thủ công ra, còn có hơn một trăm vị Hồn Đạo Sư phối hợp. Dùng các loại Hồn Đạo Khí cường đại để hạn chế Hồn thú được nuôi nhốt. Đồng thời, nơi này quanh năm còn phải có Hồn Sư và Hồn Đạo Sư cường đại trấn thủ. Nghe nói, nơi này thậm chí nuôi nhốt Hồn thú cấp bậc vạn năm. Còn về mười vạn năm, đó là không thể nào. Muốn bắt sống Hồn thú mười vạn năm, độ khó này tuy rằng lớn, nhưng cũng không phải hoàn toàn không có khả năng thành công. Thế nhưng, Hồn thú mười vạn năm đối với bất kỳ Hồn Sư nào mà nói, đều là tài phú to lớn. Không khoa trương mà nói, một con Hồn thú mười vạn năm có thể làm cho một gã Hồn Sư một bước lên trời. Hồn Hoàn mười vạn năm cộng thêm bốn kỹ năng cường đại của Hồn Cốt mười vạn năm, cường hãn bực nào?

Đấu Thú Trường là nơi chuyên cung cấp cho các học viên Học viện Sử Lai Khắc tiến hành huấn luyện thực chiến cũng như khảo hạch. Lúc này, các học viên năm hai đang lục tục tiến vào Đấu Thú Trường, chuẩn bị tiếp nhận khảo hạch thăng cấp của bọn họ.

Đấu Thú Trường có hình bầu dục, đường kính dài 187 mét, đường kính ngắn 155 mét, chỗ cao nhất khoảng 57 mét. Từ bên ngoài nhìn vào, toàn bộ kiến trúc chia làm bốn tầng, ba tầng dưới đáy là kiến trúc kiểu vòm liên tiếp, hai bên mỗi cửa vòm có cột đá chống đỡ. Tầng thứ tư có bích trụ trang trí, đối diện với bốn bán kính có bốn cửa vòm lớn, là lối vào để lên hành lang khán đài bên trong Đấu Thú Trường. Khán đài bên trong Đấu Thú Trường, từ thấp đến cao chia làm bốn nhóm, trong tình huống đặc biệt, Học viện Sử Lai Khắc sẽ tiến hành phân chia khu vực đặc định. Toàn bộ công trình to lớn, tráng quan, thậm chí có thể dùng huy hoàng, hùng vĩ để hình dung.

Đấu Thú Trường khổng lồ này có thể chứa khoảng một vạn khán giả, bởi vì càng nhiều diện tích được dùng cho bên trong Đấu Thú Trường. Giống như Khu Đấu Hồn, nơi này vừa có thể đồng thời bắt đầu nhiều trận đấu thú, cũng có thể chỉ tiến hành một trận đấu thú đơn độc. Đối với học viên cấp cao hệ Võ Hồn mà nói, nơi này tuyệt không xa lạ, học viên tu vi cao nguyện ý tới nơi này rèn luyện kỹ năng thực chiến của mình, mà đối với học viên tu vi khá thấp mà nói, nơi này quả thực chính là ác mộng.

Sau năm thứ tư, mỗi tuần mỗi lớp đều sẽ có ít nhất một lần chương trình học ở Đấu Thú Trường, mà thành tích của mỗi lần học đều sẽ tính vào thành tích khảo hạch cuối kỳ của học viên.

Khi Hoắc Vũ Hạo, Vương Đông và Tiêu Tiêu cùng nhau đi vào tòa Đại Đấu Thú Trường này, đều có cảm giác không kịp nhìn. Bất luận bọn họ xuất thân như thế nào, đây đều là kiến trúc hùng vĩ nhất mà bọn họ từng thấy.

“Vũ Hạo.” Giọng nói của Thiên Mộng Băng Tàm đột nhiên vang lên trong đầu Hoắc Vũ Hạo, mặc dù hắn đã quen với phương thức thần xuất quỷ nhập này của Thiên Mộng Ca, nhưng vẫn giật nảy mình.

“Sao vậy, Thiên Mộng Ca.”

Thiên Mộng Băng Tàm nói: “Đệ không phải muốn tên tiểu tử kia dập đầu nhận sai với đệ sao? Ta dạy cho đệ một biện pháp đơn giản nhất. Đây cũng là một trong những phương thức chiến đấu tương lai của đệ.”

Hoắc Vũ Hạo đại hỉ: “Được.”

Thiên Mộng Băng Tàm nói: “Đệ làm như vậy...”

Tất cả học viên năm hai đều phải đi nhận bảng biểu khảo hạch thăng cấp trước, trên bảng biểu này có thứ tự ra sân của bọn họ. Thành tích cũng sẽ được ghi lại trên bảng biểu này.

Mọi người đều đang xếp hàng nhận bảng, Vương Đông liếc mắt một cái liền thấy được Đái Hoa Bân ở cách đó không xa, dùng khuỷu tay đụng nhẹ Hoắc Vũ Hạo bên cạnh một cái, nói: “Nhìn kìa, bọn Đái Hoa Bân tới rồi.”

Hoắc Vũ Hạo gật đầu, đi thẳng về phía Đái Hoa Bân.

Vương Đông sửng sốt một chút, Vũ Hạo đây là muốn làm gì? Sao lại xúc động như vậy? Nhưng hắn và Tiêu Tiêu vẫn vội vàng đi theo.

Đái Hoa Bân vốn dĩ đang chú ý bọn họ, Hoắc Vũ Hạo đột nhiên đi tới hắn tự nhiên nhìn thấy, không chút yếu thế lạnh lùng nhìn chăm chú.

Các học viên khác đang báo danh tuy rằng cũng không biết vụ cá cược giữa bọn họ, nhưng lúc khảo hạch tân sinh, bọn họ chính là đối thủ cạnh tranh cuối cùng, hơn nữa chuyện Đái Hoa Bân và Chu Lộ bị đuổi học, cũng là ai ai cũng biết. Tự nhiên rõ ràng giữa bọn họ có túc oán. Sáu người bọn họ lập tức trở thành tiêu điểm chú ý của các học viên.

Hoắc Vũ Hạo đi tới vị trí cách Đái Hoa Bân còn khoảng ba mét thì đứng lại, trầm giọng nói: “Đái Hoa Bân, vụ cá cược của chúng ta là vào hôm nay, ta xác nhận lại một chút, ngươi có hối hận không?”

Đái Hoa Bân sững sờ, thầm nghĩ, tên Hoắc Vũ Hạo này có bệnh à, lạnh giọng nói: “Đái Hoa Bân ta nói chuyện chưa bao giờ có lúc không giữ lời. Hôm nay ba người hai bên chúng ta cộng điểm khảo hạch thăng cấp lại, bên nào thấp, thì dập đầu nhận sai với bên kia.”

Hoắc Vũ Hạo gật đầu, nói: “Được, vậy thì xin mọi người hỗ trợ làm chứng, vụ cá cược này là vào hôm nay. Không sai chứ, Đái Hoa Bân.”

Đái Hoa Bân theo bản năng nói: “Không sai. Bất quá, nếu ngươi hối hận rồi, bây giờ ngươi và Vương Đông dập đầu nhận sai với ta, Tiêu Tiêu là con gái, ta có thể chuyện cũ sẽ bỏ qua.”

Hoắc Vũ Hạo cười lạnh một tiếng: “Khảo hạch xong, ta ở chỗ này chờ ngươi.” Nói xong câu đó, hắn xoay người rời đi.

Cuộc đối thoại giữa bọn họ lập tức khiến cho các học viên năm hai lớp một, lớp hai đang nhận bảng biểu khảo hạch thăng cấp xì xào bàn tán một trận, sắc mặt Đái Hoa Bân càng là âm trầm khó coi, lạnh lùng nói: “Tự gây nghiệt, không thể sống. Đã ngươi muốn mất mặt lớn hơn, vậy ta sẽ thành toàn cho ngươi.” Theo hắn thấy, Hoắc Vũ Hạo cố ý trước mặt nhiều người như vậy nói ra những lời này, chính là vì muốn cho toàn bộ học viên năm hai đều biết vụ cá cược giữa bọn họ. Ai thua, không thể nghi ngờ sẽ vĩnh viễn không ngóc đầu lên được trong học viện. Hắn lấy đâu ra lòng tin? Đái Hoa Bân tuy rằng biết rõ Hoắc Vũ Hạo nhất định có chỗ dựa, nhưng hắn đối với mình cũng là lòng tin mười phần. Một năm nay, nỗ lực hắn bỏ ra cũng không ít a!

Sau khi nhận bảng biểu, dưới sự dẫn dắt của chủ nhiệm hai lớp, các học viên nhao nhao tiến vào bên trong Đại Đấu Thú Trường.

Bởi vì là tiến hành khảo hạch thăng cấp, cho nên, bọn họ cũng sẽ không đi lên đài quan chiến, mà là chỉnh tề xếp hàng bên ngoài khu đấu thú của Đại Đấu Thú Trường chờ đợi khảo hạch của mình.

Học viên tiến hành khảo hạch thăng cấp năm hai ở đây, lớp một và lớp hai cộng lại tổng cộng có hơn một trăm người. Bởi vì bọn họ đều là lần đầu tiên tới Đại Đấu Thú Trường tiến hành khảo hạch, bởi vậy, học viện vô cùng coi trọng, vì để bảo đảm an toàn cho bọn họ. Từ sớm đã có hai mươi vị lão sư đợi ở chỗ này rồi. Bọn họ phụ trách tiến hành dẫn dắt Hồn thú, bảo vệ học viên, chấm điểm khảo hạch các loại công việc. Số người tham gia khảo hạch tuy rằng không ít, nhưng để cho mọi người làm quen với phương thức này, bởi vậy, bên trong Đại Đấu Thú Trường cũng không phân chia khu vực, sẽ tiến hành khảo hạch từng người, từng người một. Như vậy cũng có thể thuận tiện cho các lão sư chấm điểm nhìn được rõ ràng hơn.

Chủ nhiệm giáo dục Đỗ Duy Luân cũng tới, hắn là tổng giám khảo hôm nay, cùng bốn gã lão sư phụ trách chấm điểm khác đều ở trên đài cao một bên, từ nơi đó có thể rõ ràng nhìn xuống Đấu Thú Trường.

Hoắc Vũ Hạo và Vương Đông thân là hai lớp trưởng của năm hai lớp một, đứng ở phía trước nhất của đội ngũ lớp, bên phía lớp hai, đứng ở phía trước nhất là Đái Hoa Bân và Tà Huyễn Nguyệt. Luận tu vi, Tà Huyễn Nguyệt so với Đái Hoa Bân cũng kém không bao nhiêu, hơn nữa năng lực phòng ngự của hắn mạnh mẽ, bọn Hoắc Vũ Hạo thế nhưng là đã lĩnh giáo sâu sắc rồi.

Mộc Cẩn đứng ngay bên cạnh Đái Hoa Bân, ánh mắt thỉnh thoảng nhìn về phía Chu Y bên này, thần sắc băng lãnh cũng không có nửa phần thiện ý.

Chu Y thấp giọng nói: “Vũ Hạo, hiện tại em đã được xác định là đệ tử nòng cốt hệ Hồn Đạo rồi, lượng sức mà làm, không cần chọn Hồn thú quá mạnh làm đối thủ, phải tận khả năng bảo đảm chiến thắng. Nhưng cũng không cần nương tay. Thứ tự thi đấu em xem rồi chứ. Học viện vì để cổ vũ cho các học viên, hai lớp chúng ta đều là lớp trưởng dẫn đầu ra sân, lớp chúng ta ra một người khảo hạch xong, lại đến lớp hai. Vương Đông, lát nữa em lên trước, nhất định phải đánh một trận vang dội. Nếu em nắm chắc, cô đề nghị em chọn đối tượng khảo hạch cấp bậc cao nhất. Như vậy, cho dù cuối cùng thua, chỉ cần em kiên trì thời gian đủ lâu, thành tích cũng sẽ không kém.”

“Được. Cô yên tâm.” Vương Đông so so nắm đấm nhìn qua có chút tú khí của mình.

“Không, Chu lão sư, để em lên trước đi.” Hoắc Vũ Hạo đột nhiên nói.

“Hả? Vũ Hạo. Chuyện này quan hệ đến vinh dự của lớp chúng ta.” Chu Y trầm giọng nói.

Hoắc Vũ Hạo gật đầu: “Chu lão sư, em sẽ không để cô thất vọng đâu.”

Nhìn vẻ kiên quyết trong mắt hắn, Chu Y do dự một lát sau, cắn răng một cái, gật đầu nói: “Được, vậy xem biểu hiện của em.” Mặc dù bà hy vọng áp đảo Mộc Cẩn, nhưng lại không muốn dập tắt sự tích cực của đệ tử.

Lúc này, trên đài cao, giọng nói của Đỗ Duy Luân vang lên: “Khảo hạch bắt đầu đi. Năm hai lớp một phái học viên ra trước. Sau đó là lớp hai.”

Hoắc Vũ Hạo cầm bảng khảo hạch của mình, sải bước đi ra ngoài, đi vào khu đấu thú, hắn lập tức có loại cảm giác không tên, phảng phất như máu huyết trong cơ thể mình hoàn toàn sôi trào lên vậy. Có lẽ là bởi vì nơi này đã từng có quá nhiều, quá nhiều trận chiến đấu, đi tới nơi này, đối với mỗi một vị học viên Học viện Sử Lai Khắc mà nói, đều sẽ sinh ra dục vọng chiến đấu mãnh liệt. Chỉ có thực chiến, mới có thể thật sự đem những gì đã học dung hội quán thông, đây cũng là ý nghĩa tồn tại của Đấu Thú Trường, cũng là một trong những nguyên nhân vì sao học viên tốt nghiệp Học viện Sử Lai Khắc sau khi tốt nghiệp đều có thể trở thành Hồn Sư ưu tú được các đại đế quốc tranh giành.

Đem bảng biểu trong tay giao cho một gã lão sư chuyên phụ trách truyền tin, lão sư đem nó bỏ vào trong ô thăng hàng dưới đài cao bình thẩm, rất nhanh, bảng khảo hạch của Hoắc Vũ Hạo đã đến trong tay chủ nhiệm Đỗ Duy Luân.

Đỗ Duy Luân vừa nhìn người đầu tiên tiến hành khảo hạch chính là Hoắc Vũ Hạo, tinh thần lập tức tập trung lại, hắn cũng muốn xem xem, học viên mà hệ Hồn Đạo không thể chờ đợi được muốn thu về dưới trướng rốt cuộc ưu tú bao nhiêu. Thực chiến với Hồn thú và chiến đấu giữa các học viên với nhau hoàn toàn khác biệt. Hồn thú trời sinh thù địch nhân loại, trong quá trình chiến đấu tuyệt đối sẽ không nương tay, mang đến cho các học viên cảm giác là nguy cơ sinh tử, hắn mới chỉ mười hai tuổi, còn có thể không toàn lực ứng phó?

Hoắc Vũ Hạo đi tới trung tâm sân bãi, phụ trách đảm đương trọng tài có hai gã lão sư, đây là vì để bảo vệ an toàn cho học viên tốt hơn.

Trọng tài chính bên trái nói: “Em chủ tu cái gì?”

Hoắc Vũ Hạo cung kính nói: “Hệ khống chế.”

Trọng tài chính nói: “Lựa chọn Hồn thú em muốn tiến hành khảo hạch, nhớ kỹ, hệ khống chế phải tận lực thể hiện ra hai chữ khống chế, cơ hội khảo hạch chỉ có một lần, cẩn thận nắm chắc. Cấp bậc Hồn thú lấy trăm năm làm đơn vị, từ một trăm năm đến cao nhất là một ngàn năm.” Các học viên năm hai lớp một, lớp hai sự chú ý tất cả đều ở trên người Hoắc Vũ Hạo, đơn độc đối mặt Hồn thú, đối với tuyệt đại đa số người trong bọn họ mà nói đều vẫn là lần đầu tiên, nói không khẩn trương là gạt người. Tự nhiên đều hy vọng từ chỗ học viên bắt đầu khảo hạch đầu tiên phía trước hấp thu kinh nghiệm. Khảo hạch thăng cấp quan hệ đến việc bọn họ có thể ở lại học viện tiếp tục học tập hay không a!

Trong mắt Hoắc Vũ Hạo quang mang lóe lên, trầm giọng nói: “Em chọn Hồn thú một trăm năm.”

“Một trăm năm? Em xác định?” Lão sư khảo hạch tưởng mình nghe lầm, học viên có thể đại diện cho lớp xuất chiến đầu tiên không ai không phải là ưu tú nhất, chỉ chọn một trăm năm, cái này cũng quá kém một chút đi. Cho dù là Chiến Hồn Sư hệ khống chế cũng không nên như thế a!

Hoắc Vũ Hạo khẳng định nói: “Không sai, em chọn một trăm năm.” Giọng nói của hắn rất lớn, sư sinh ở xa xa đều có thể nghe được.

Chu Y chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm, trong lòng thầm nghĩ, Hoắc Vũ Hạo này muốn làm cái gì?

Mộc Cẩn thì là vẻ mặt cười trên nỗi đau của người khác, Đái Hoa Bân trước là sửng sốt, ngay sau đó trên mặt liền lộ ra vẻ khinh thường nồng đậm.

Dưới sự kiên trì của Hoắc Vũ Hạo, lão sư trọng tài gật đầu, nói: “Sẽ ngẫu nhiên chọn lựa một con Hồn thú trăm năm tiến hành khảo hạch đối với em. Chuẩn bị xong chưa?”

Hoắc Vũ Hạo không chút do dự nói: “Chuẩn bị xong rồi.”

“Khảo hạch bắt đầu.” Lão sư trọng tài ra hiệu về phía xa, chỉ nghe tiếng cơ quan ken két vang lên, phía xa một cái cổng sắt khổng lồ chậm rãi mở ra, trong đường hầm tối om, truyền đến tiếng chạy như điên. Các học viên lúc trước còn đang cười nhạo Hoắc Vũ Hạo lập tức an tĩnh lại, lần đầu tiên đối mặt loại cục diện này, trong lòng bọn họ đều không khỏi sinh ra một cỗ áp lực không tên.

Một đạo thanh quang bỗng nhiên từ trong hang động thâm thúy kia lóe lên lao ra, tốc độ cực nhanh, gần như chỉ trong nháy mắt liền chạy ra mấy chục mét, lao thẳng về phía Hoắc Vũ Hạo.

Thân thể dài chừng hai mét, cao khoảng một mét, lông tóc màu xanh tung bay trong gió, một đôi mắt màu vàng nâu tràn ngập cuồng táo, chính là Hồn thú hệ tốc độ thường gặp, Phong Linh Lang.

Ngay lúc này, Hoắc Vũ Hạo đột nhiên thay đổi, dưới sự chăm chú đầy rung động của tất cả mọi người, từ dưới chân hắn, hai cái quang hoàn màu đỏ như máu trong nháy mắt dâng lên, trên mỗi một cái quang hoàn thậm chí còn có bốn đạo hoa văn màu vàng nhàn nhạt lấp lánh. Ngay khi chúng dâng lên, đôi mắt Hoắc Vũ Hạo cũng theo đó biến thành màu đỏ tươi ướt át.

Khí tức kinh khủng phảng phất như đến từ viễn cổ man hoang bỗng nhiên bộc phát, mỗi người dường như đều nhìn thấy một tầng huyết quang màu đỏ nhạt lấy thân thể hắn làm trung tâm bỗng nhiên khuếch tán. Giờ khắc này, thân thể nhỏ bé kia của hắn lại như Ma Thần viễn cổ chấn nhiếp lòng người.

“Gâu ư...” Phong Linh Lang kêu thảm một tiếng, thân thể đang chạy như điên bỗng nhiên ngừng lại, sau đó liền biến thành hồ lô lăn đất, trong nháy mắt xụi lơ trên mặt đất, đại tiểu tiện bài tiết không kiềm chế.

Cùng lúc đó, vô số tiếng bi minh vang lên thành từng mảng trong từng cái hang động thâm thúy ở phía xa Đại Đấu Thú Trường.

Hồn Hoàn màu đỏ đại biểu cho cái gì? Đại biểu cho mười vạn năm, đại biểu cho Hồn Hoàn xuất ra từ Hồn thú đỉnh cấp nhất, mỗi một cái Hồn Hoàn mười vạn năm đều là tồn tại vô cùng cao quý, đừng nói là học viên, cho dù là trong số tất cả lão sư ở đây cũng không có một ai có thể sở hữu Hồn Hoàn mười vạn năm.

Nhưng lúc này đây, Hoắc Vũ Hạo chẳng những thể hiện ra Hồn Hoàn màu đỏ tươi mười vạn năm kia, càng là một lần phóng xuất ra tới hai cái. Bất luận là cảm nhận thị giác hay là phần khí tức kinh khủng kia, đều khiến Đại Đấu Thú Trường trong nháy mắt dưới uy áp kinh khủng kia lặng ngắt như tờ.

Không chỉ là Hồn thú được nuôi nhốt trong Đại Đấu Thú Trường có phản ứng, tất cả lão sư, học viên ở đây, toàn bộ đều sinh ra phản ứng mãnh liệt. Bọn họ chỉ cảm thấy trước mặt dường như có thêm một đầu hung thú kinh khủng không thể địch nổi, sự sợ hãi tột độ khiến bọn họ theo bản năng phóng xuất ra Võ Hồn của mình, toàn lực ứng phó làm ra tư thái phòng ngự.

Một số nữ học viên gan nhỏ thậm chí “Oa” một tiếng khóc òa lên. Cho dù là các lão sư, cũng từng người sắc mặt tái nhợt, kinh hãi muốn chết nhìn thân ảnh không tính là cao lớn ở trung tâm sân bãi.

Đỗ Duy Luân đã sớm từ trên chỗ ngồi của mình đứng lên, trên người hắn, tám cái Hồn Hoàn quang mang lấp lánh. Đối mặt khí tức của Hồn thú mười vạn năm, hắn cũng không thể ngoại lệ, ngay lập tức phóng xuất ra Võ Hồn của mình.

“Không, điều này không có khả năng. Hắn mới mười hai tuổi, sao có thể sở hữu Hồn Hoàn mười vạn năm? Thế nhưng, đây xác thực là khí tức của Hồn thú mười vạn năm a! Hơn nữa cỗ khí tức này so với Hồn thú mười vạn năm ta từng thấy đều cường đại hơn nhiều. Hắn rốt cuộc đang làm cái gì?”

Màu đỏ dần dần thu liễm, huyết sắc trong mắt Hoắc Vũ Hạo dẫn đầu rút đi, sau đó là hai cái Hồn Hoàn màu đỏ trên người cũng theo đó biến mất. Uy áp kinh khủng một khắc trước còn vô cùng khủng bố, lúc này lại là không còn sót lại chút gì, tất cả đều khôi phục bình thường. Cỗ uy áp này do Hoắc Vũ Hạo mang đến cũng không lan xa, chỉ là lan tràn bên trong Đại Đấu Thú Trường mà thôi.

Mùi hôi thối nhàn nhạt bắt đầu từ trong những hang động đen ngòm phía xa kia bay ra, hơn nữa mùi vị dần dần nồng đậm.

Hoắc Vũ Hạo cung kính thi lễ với hai gã lão sư đã sớm nhìn đến ngây người kia: “Lão sư, khảo hạch của em đã xong.”

Đúng vậy, xác thực đã kết thúc, đầu Phong Linh Lang kia bất quá là Hồn thú trăm năm, trước mặt uy áp kinh khủng của Hồn thú mười vạn năm, nó là kẻ duy nhất trực diện thừa nhận, đồng thời là có địch ý. Cho nên, lúc này nó chẳng những sợ đến mức đại tiểu tiện bài tiết không kiềm chế, càng là miệng sủi bọt mép, nằm trên mặt đất co giật, đâu còn nửa điểm năng lực chiến đấu.

“Cái này, cái này...” Lão sư trọng tài đã nói không ra lời. Hắn chủ trì không biết bao nhiêu trận khảo hạch thăng cấp của học viên. Nhưng tình huống như thế này lại tuyệt đối là lần đầu tiên trong lịch sử.

Học viện Sử Lai Khắc cho dù ra quái vật, cũng không nên xuất hiện quái vật kinh khủng như vậy chứ! Học viên năm hai sở hữu Hồn Hoàn mười vạn năm? Còn một cái liền là hai cái?

Sau sự rung động mãnh liệt, trong số mọi người ở đây người duy nhất phản ứng lại, hiểu được là chuyện gì xảy ra, cũng chỉ có Chu Y và Vương Đông. Bởi vì tối hôm qua bọn họ đã từng bị rung động qua. Chỉ có điều sự rung động lúc đó cũng không mãnh liệt như trước mắt mà thôi.

Mặc dù Chu Y nghe Phàm Vũ nói qua kỹ năng Mô Phỏng này của Hoắc Vũ Hạo diệu dụng vô cùng, lại cũng không nghĩ tới cư nhiên còn có thể sinh ra hiệu quả kinh khủng như thế. Thậm chí ngay cả Song Sinh Võ Hồn đều không sử dụng, liền giải quyết xong chiến đấu.

Không sai, đối thủ của Hoắc Vũ Hạo xác thực chỉ là một con Hồn thú tu vi một trăm năm, nhưng hắn từ đầu đến cuối thậm chí ngay cả động cũng chưa động, chỉ là đem Võ Hồn của mình đơn thuần phóng xuất ra liền giải quyết xong chiến đấu, phần đánh giá này có thể kém được sao? Đây quả thực chính là cực hạn của khống chế a! Chu Y cũng trong nháy mắt hiểu được vì sao Hoắc Vũ Hạo lại chọn một con Hồn thú một trăm năm mà không phải đối thủ mạnh hơn. Hắn là muốn bảo đảm sự thành công của mình. Nếu Hồn thú quá mạnh, Hồn Hoàn mười vạn năm của hắn nhất định có thể khiến nó mất đi sức chiến đấu sao? Cho dù có thể, vậy cũng sẽ không phản ứng trực tiếp, kịch liệt giống như Hồn thú một trăm năm.

Sự xung kích về thị giác, tinh thần thật sự là quá mãnh liệt. Lần này, đừng nói trấn trụ lớp hai, cho dù là tất cả lão sư cũng đều bị trấn trụ a! Nhất thời, toàn trường lặng ngắt như tờ, tất cả mọi người đều ngây ra như phỗng nhìn Hoắc Vũ Hạo chậm rãi đi về lớp một.

Chu Tư Trần dùng sức nuốt một ngụm nước bọt, lẩm bẩm nói: “Hoắc lão đại sẽ không phải là một con Hồn thú mười vạn năm chuyển thế trùng sinh chứ. Quá kinh khủng, tớ cũng muốn đi tiểu.”

Tào Cẩn Hiên tức giận nói: “Tớ còn muốn đi ị đây này.”

Sau sự khiếp sợ ngắn ngủi, trọng tài trong sân cùng với các bình thẩm khác trên đài cao đều đem ánh mắt ném về phía chủ nhiệm Đỗ Duy Luân. Ánh mắt của bọn họ chỉ bao hàm ý nghĩa của ba chữ: Làm thế nào?

Đúng vậy! Làm thế nào? Tình huống chưa từng có trong lịch sử này xuất hiện, nên làm thế nào cho phải? Bất luận có bao nhiêu khó tin, hai cái Hồn Hoàn mười vạn năm cứ như vậy xuất hiện, hơn nữa dọa tê liệt một con Hồn thú trăm năm. Khảo hạch này bất luận thế nào Hoắc Vũ Hạo cũng là thông qua, chỉ là điểm số này tính thế nào?

Đúng lúc này, mấy đạo thân ảnh đột nhiên từ cửa hông bên cạnh chuồng thú của Đại Đấu Hồn Trường lao ra. Đi đầu là một lão giả, mặt như trọng táo, dáng người cao lớn, một đầu tóc đỏ càng là cực kỳ bắt mắt. Vừa lao ra, vừa gầm thét nói: “Chuyện gì xảy ra? Là ai làm? Đem Hồn thú dưới vạn năm dọa cho đại tiểu tiện bài tiết không kiềm chế hết cả, từng con một hư nhược không chịu nổi. Đỗ Duy Luân, có phải tiểu tử ngươi phóng thích không?”

Đỗ Duy Luân vẻ mặt cười khổ nói: “Cung Lão, không phải tôi.” Vừa nói, hắn vừa từ trên đài cao bay xuống, đi tới bên cạnh vị lão giả kia, thấp giọng giải thích.

Vị lão giả tóc đỏ này tên là Cung Trường Long, chính là người phụ trách Đại Đấu Thú Trường, ở Học viện Sử Lai Khắc có địa vị siêu nhiên, đối với Hồn thú có nghiên cứu cực kỳ sâu sắc. Cho dù là Đỗ Duy Luân đều phải khách khách khí khí với hắn.

“Hả? Có tình huống này? Không thể nào. Tuyệt đối không thể nào, thiếu niên mười hai tuổi cho dù thiên phú tốt hơn nữa, có nhiều thiên tài địa bảo phụ trợ hơn nữa, cũng tuyệt không có khả năng hấp thu được Hồn Hoàn mười vạn năm. Là tiểu tử nào, gọi hắn ra cho ta xem một chút.” Cung Trường Long là cái tính tình nóng nảy, lập tức liền ồn ào lên.

Đỗ Duy Luân có chút khó xử nói: “Cung Lão, ngài xem, đang tiến hành khảo hạch thăng cấp, có phải đợi sau khi khảo hạch kết thúc rồi hãy...”

Cung Trường Long tức giận nói: “Còn thi cái rắm. Ngươi không nghe ta nói sao, Hồn thú dưới vạn năm đại bộ phận toàn bộ đại tiểu tiện bài tiết không kiềm chế, Hồn thú dưới ngàn năm càng là không một may mắn thoát khỏi, còn khảo hạch thế nào? Những Hồn thú này ít nhất phải nghỉ ngơi hai đến ba ngày mới có thể khôi phục lại. Bên dưới hôi thối ngập trời, ngươi biết ta phải phái người quét dọn bao lâu không? Khó khăn lắm mới quản được đám Hồn thú này không bài tiết tùy tiện, lần này thì hay rồi, kiếm củi ba năm thiêu một giờ.”

Đỗ Duy Luân cũng không nghĩ tới dĩ nhiên nghiêm trọng đến mức độ như thế, thậm chí đều không thể tiến hành khảo hạch thăng cấp rồi. Đây cũng không phải là chuyện nhỏ, sẽ ảnh hưởng đến thời gian học tập của các học viên.

“Được rồi, Cung Lão, vậy tôi đi bàn giao một chút trước. Ngài chờ một chút.”

Đỗ Duy Luân xoay người đi tới bên phía học viên hai lớp, trầm giọng nói: “Bởi vì tình huống đặc biệt, khảo hạch thăng cấp hôm nay tạm dừng, chủ nhiệm lớp dẫn các học viên về phòng học học tập trước.”

Chu Y vội vàng hỏi: “Đỗ chủ nhiệm, vậy khảo hạch của Hoắc Vũ Hạo tính thế nào?”

Đỗ Duy Luân nhíu mày nói: “Tính hắn thông qua là được. Hoắc Vũ Hạo, em đi theo tôi.” Nói xong, hắn xoay người lần nữa đi về phía Cung Lão.

Hoắc Vũ Hạo lại không có đi theo ngay lập tức, mà là đi tới trước mặt lớp hai, lạnh lùng nhìn Đái Hoa Bân, nói: “Nhớ kỹ ở bên ngoài chờ ta đi ra. Ta nhớ không lầm thì, vụ cá cược giữa chúng ta là, hôm nay bên nào tích phân cao thì là người chiến thắng. Ngươi thua rồi. Ta chờ ngươi dập đầu nhận sai!”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!