Mục Lão dừng lại một chút, nói: “Năm đó, ta vô tình phát hiện được thi thể của một con Hồn thú Cự long hệ Quang minh trong một di tích viễn cổ. Nếu ta nhìn không lầm, đó hẳn là Bạch Long nhất tộc, là tử địch với Hắc Long tộc của Thú Thần Đế Thiên. Sau khi con Cự long kia chết, lực lượng tinh hoa ngưng kết thành Long Đan. Nhưng bởi vì lực lượng trong Long Đan này quá mức bá đạo, nhân loại chúng ta không có cách nào trực tiếp hấp thu.
Ta sau khi đạt được viên Long Đan kia, vẫn luôn mang theo bên người. Tuy rằng không có cách nào trực tiếp hấp thu nó, nhưng năng lượng khổng lồ ẩn chứa trong Long Đan vẫn rất có lợi cho việc tu luyện của ta. Vốn dĩ thiên phú của ta cũng tạm được, dưới sự giúp đỡ của nó, tốc độ tăng lên sau này rõ ràng nhanh hơn. Mãi cho đến khi ta chín mươi tám cấp, cuối cùng dùng phương pháp Đồng Vị Cộng Chấn hình thành Đệ Nhị Hồn Hạch, thực tế cũng là mượn nhờ lực lượng của Long Đan này. Nếu không, thời gian ta dừng lại ở cấp chín mươi tám chưa chắc đã ngắn hơn Huyền Tử.
Có thể nói, sự ra đời của mỗi một vị Cực Hạn Đấu La, đều nương theo đại khí vận. Ta là như thế, Tiêu Dao và Diệp Tịch Thủy cũng là như thế.
Ta cũng từng thử qua, dùng viên Long Đan này giúp đỡ người khác, nhưng mà, đều không được. Lực lượng của bọn họ không đủ để thừa nhận khí tức bá đạo trong Long Đan, bản thân Võ Hồn lại không thích hợp, cho nên đều không thể hấp thu Long Đan chi lực. Sau đó ta liền ôn dưỡng Long Đan trong cơ thể mình, dùng hồn lực Quang Minh Thánh Long của bản thân không ngừng cải thiện nó, mài đi góc cạnh của nó, để năng lượng bên trong nó dần dần phát sinh biến hóa. Quá trình này rất dài đằng đẵng, Long Đan kia ở trong cơ thể ta, được ôn dưỡng trọn vẹn trăm năm.
Chuyện sau đó con cũng biết rồi, ta và Tông chủ Bản Thể Tông lúc đó, cũng chính là đại ca của Độc Bất Tử đại chiến một trận, ta bị trọng thương. Khi đó bởi vì một số nguyên nhân đặc thù, ta muốn đi tìm Tịch Thủy. Cho nên nóng lòng khôi phục, hơn nữa lúc ấy Long Đan ta cũng đã ôn dưỡng một thời gian rất dài, theo ta thấy, hẳn là sẽ không có vấn đề gì. Cho nên, ta liền thử bắt đầu hấp thu lực lượng của Long Đan, hy vọng đem nó hoàn toàn hấp thu. Ta suy đoán, nếu như ta có thể làm được, có lẽ sẽ có cơ hội dẫn động Thần Giới chú ý, từ đó đạt được cơ hội tiến vào Thần Giới.
Đáng tiếc, ta vẫn là quá xem thường viên Long Đan do một con Cự long trước khi chết đem toàn bộ tinh hoa chú nhập vào. Mới bắt đầu hấp thu không lâu, ta liền phát hiện vấn đề. Vào thời kỳ toàn thịnh của ta, lực lượng của Long Đan này không đủ để tạo thành tổn thương cho ta, ta cũng tưởng rằng lệ khí của nó đã biến mất. Nhưng ai biết được, lệ khí trong Long Đan này lại ẩn giấu đi, khi ta bắt đầu hấp thu, nó cảm nhận được sự suy yếu của ta, cư nhiên nhanh chóng bùng nổ, tàn phá trong cơ thể ta.
Tu vi vốn có của ta cao hơn huynh trưởng của Độc Bất Tử không ít, tuy rằng bị trọng thương, lại cũng không phải thương tổn đến bản nguyên. Thế nhưng, sai lầm khi hấp thu Long Đan này, lại làm cho bản nguyên của ta thật sự bị trọng thương, mới có thể biến thành bộ dáng sau này. Ta cửu tử nhất sinh, thật vất vả mới hoàn toàn áp chế được Long Đan, nhưng lệ khí trong Long Đan hoàn toàn dung nhập vào thân thể ta. Trong vài chục năm sau đó, ta thực tế vẫn luôn đấu tranh, chống lại phần lệ khí này. Mãi cho đến khi nhục thể ta suy vong.
Bất quá, trải qua trăm năm ta ôn dưỡng, cộng thêm lệ khí của Long Đan đã bị ta triệt để hút đi, lực lượng bên trong Long Đan này cũng trở nên phá lệ thuần túy. Có thể để người có Võ Hồn phi Long hệ hấp thu. Vốn dĩ, ta định đem nó cho Bối Bối, có sự giúp đỡ của nó, tương lai Bối Bối trở thành Cực Hạn Đấu La hẳn là vấn đề không lớn. Thế nhưng, ngay lúc đó, ta gặp được con. Khi ta phát hiện con sở hữu Cực Trí Võ Hồn, ta liền thay đổi chủ ý. Bởi vì ta biết, Cực Trí Võ Hồn tu luyện, giai đoạn đầu rất khó khăn, trung kỳ sẽ phi thường nhanh chóng. Nhưng đến thời khắc cuối cùng, khi đột phá Cực Hạn Đấu La ngưng tụ Đệ Nhị Hồn Hạch, lại sẽ đặc biệt khó khăn. Nếu như chỉ dựa vào lực lượng của chính con, thân thể con rất khó thừa nhận sự trùng kích khi ngưng tụ Đệ Nhị Hồn Hạch. Cho nên, ta liền giữ Long Đan lại, quyết định quan sát con sau đó hãy nói.
Biểu hiện và tiềm năng của con làm ta kinh diễm, hơn nữa, con lại có một trái tim lương thiện, bản thân lại biết nỗ lực. Trước khi ta chết, ta rốt cuộc quyết định đem viên Long Đan này truyền cho con. Nhưng mà, lực lượng của Long Đan chung quy vẫn là quá bá đạo. Trực tiếp để con hấp thu là không thể nào, khi đó con cũng không có năng lực hấp thu nó. Vì thế, ta tìm đến Tiêu Dao, nhờ hắn giúp ta chiếu cố con, đồng thời vào thời điểm thích hợp đem Long Đan cho con.
Nếu ta đoán không lầm, lần trước con gặp hắn, nhất định là bị hắn đánh cho thân thể gần như suy kiệt. Đó cũng không phải là hắn muốn đối phó con, mà là muốn để cơ thể con tận khả năng duy trì trạng thái không linh. Lực lượng trong Long Đan này, cũng không phải dung nhập vào hồn lực của con, mà là muốn dung nhập vào trong huyết mạch mới là tốt nhất, để thân thể con có được năng lực nhất định của loài rồng, thoát ly phạm trù nhân loại. Thiên phú của con, cộng thêm viên Long Đan này, liền hoàn toàn có cơ hội sáng tạo ra một kỳ tích của nhân loại.
Chỉ bất quá, làm ta không nghĩ tới chính là, ngày này sẽ đến nhanh như vậy, hơn nữa lựa chọn của con còn vượt ra khỏi kế hoạch của chúng ta. Âm Dương Hỗ Bổ a! Hài tử, con thật sự là gan lớn. Con có biết, những siêu cấp Hồn thú đi con đường này có bao nhiêu kẻ đều kết thúc bằng thất bại, cuối cùng khó thoát khỏi vận mệnh tử vong hay không? Chuyện mà ngay cả thân thể Hồn thú đều làm không được, con lại muốn dùng thân thể nhân loại để làm. Phần can đảm và tín niệm này, không hổ là đệ tử của Mục Ân ta. Mà nếu con đã chọn con đường này, như vậy, làm lão sư, ta vô luận như thế nào cũng đều phải giúp con một tay. Hiện tại lực lượng của Long Đan đã bởi vì con điều động mà bị dẫn phát ra. Con tiếp tục tu luyện, ta giúp con khống chế nó hoàn toàn dung nhập vào huyết mạch của con, để con có được thể phách của loài rồng, cứ như vậy, khả năng thành công của con sẽ tăng lên rất nhiều.”
“Vâng! Cảm ơn lão sư.” Trong lòng Hoắc Vũ Hạo tràn ngập ấm áp, lão sư cho dù nhục thể đã tử vong, lại vẫn luôn nhớ thương hắn, đã sớm trải đường sẵn cho hắn, phần ân tình này, tương lai hắn chỉ có thể đền đáp lên Sử Lai Khắc Học Viện mà thôi.
Hiện tại không phải lúc nói nhiều, Hoắc Vũ Hạo đã cảm giác được năng lượng trùng kích trong cơ thể mình lại trở nên càng thêm mãnh liệt, mà lực lượng Long Đan dung nhập vào trong huyết mạch của mình dường như cũng có chút không ổn định.
Không dám trễ nải nữa, hắn vội vàng để ý niệm quay về Tinh Thần Chi Hải, toàn lực khống chế Tinh Thần Hồn Hạch của mình. Khống chế được Tinh Thần Hồn Hạch mới là mấu chốt của tất cả.
Việc khống chế Tinh Thần Hồn Hạch thập phần thuận lợi, nhận được sự tẩm bổ của Long Đan, thống khổ mà thân thể phải thừa nhận giảm đi rất nhiều, điều này làm cho hắn có thể càng thêm tập trung tinh thần.
Khí tức nhu hòa của Mục Lão rất nhanh dung nhập vào trong huyết mạch Hoắc Vũ Hạo, huyết mạch chi lực màu vàng bắt đầu không ổn định của Long Đan dưới sự dẫn dắt của Mục Lão, bắt đầu tự hành lưu động trong kinh mạch Hoắc Vũ Hạo. Trong đó có một số lực lượng kỳ dị bắt đầu dung hợp cùng kinh mạch, nội tạng của Hoắc Vũ Hạo.
Tốc độ dung hợp rất nhanh, vảy rồng trên người Hoắc Vũ Hạo dần dần bắt đầu xuất hiện góc cạnh, cũng trở nên càng thêm dày đặc, hoa lệ.
Viên Long Đan này lúc trước sau khi được Long Tiêu Dao dung nhập vào cơ thể Hoắc Vũ Hạo, thực tế vẫn luôn chịu lực lượng của hắn ôn dưỡng, dưới sự kích thích mãnh liệt vừa rồi, mới bùng nổ ra. Nó đối với thân thể Hoắc Vũ Hạo đã sớm có chút thích ứng, hơn nữa Hoắc Vũ Hạo kỳ thật cũng vẫn luôn tiềm di mặc hóa hấp thu nó.
Mục Lão để Long Tiêu Dao đem Long Đan cho hắn, chính là vì muốn dùng đến khi hắn ngưng tụ Đệ Nhị Hồn Hạch. Chỉ bất quá ông và Long Tiêu Dao đều không nghĩ tới, Hoắc Vũ Hạo nhanh như vậy liền có thể dùng đến lực lượng của viên Long Đan này.
Hồn lực dao động nhu hòa lưu chuyển trong không khí, khí tức trong toàn bộ phòng thí nghiệm đều bởi vì sự xuất hiện của Long Đan mà trở nên bình thản.
Băng tinh do Tuyết Đế biến thành cũng không có ý tứ muốn bùng nổ nữa, mà là tiếp tục ổn định khống chế Đệ Nhị Hồn Hạch Cực Trí Chi Băng mà Hoắc Vũ Hạo đang ngưng tụ, tiếp tục hấp thu lực lượng Cực Trí Chi Băng.
Lực lượng do Tinh Thần Hồn Hạch phát ra chịu sự hạn chế của Hoắc Vũ Hạo, trước sau không thể chân chính quấy nhiễu đến sự hình thành của Hồn hạch Cực Trí Chi Băng. Bản thân còn chịu sự dẫn dắt, không ngừng bùng phát ra tinh thần ba động kịch liệt, trùng kích thân thể Hoắc Vũ Hạo.
Lực lượng của Long Đan xác thực cường hoành, Hoắc Vũ Hạo lúc này chỉ cảm thấy mình tràn ngập lực lượng, lực lượng vốn dĩ làm hắn cảm giác được thân thể muốn vỡ nát, hiện tại trùng kích lên người, thừa nhận lại dễ dàng hơn nhiều. Tuy rằng vẫn như cũ kịch đau, nhưng ít ra không còn cảm giác muốn hỏng mất.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, thần sắc trên mặt Hoắc Vũ Hạo cũng trở nên thư giãn.
Khí tức của Mục Lão lặng yên biến mất, cả người Hoắc Vũ Hạo đều đã biến thành màu vàng.
Hồn hạch ở ngực hắn đã tăng lớn gấp đôi, biến thành bộ dáng băng tinh màu lam trong suốt, bắt đầu liên tục gia tốc xoay tròn.
Bởi vì năng lực thừa nhận của thân thể Hoắc Vũ Hạo tăng cường, tốc độ ngưng tụ này của Tuyết Đế đối với hắn tự nhiên cũng có sự tăng lên. Càng nhanh hoàn thành, thống khổ mà thân thể Hoắc Vũ Hạo phải chịu đựng cũng càng nhỏ.
Nhưng mà lực lượng bên trong Tinh Thần Hồn Hạch giống như là vô cùng vô tận, bắt đầu càng phát ra mãnh liệt trùng kích Đệ Nhị Hồn Hạch của Hoắc Vũ Hạo.
Trạng thái bình thản kia cũng không duy trì được quá lâu, thống khổ lần nữa gia tăng, làm cho Hoắc Vũ Hạo lại một lần nữa trở về loại cảm giác trước đó.
Lão sư đã thông qua lực lượng Long Đan giúp mình vượt qua một kiếp rồi, vô luận như thế nào cũng phải kiên trì.
Hoắc Vũ Hạo cắn chặt hàm răng, nỗ lực gánh vác. Nhưng mà, sự khống chế của hắn cũng trở nên càng ngày càng khó khăn. Bởi vì muốn hoàn thành Âm Dương dung hợp, hai đại Hồn hạch thực tế chính là phải không ngừng tiến hành câu thông. Nương theo năng lượng của Đệ Nhị Hồn Hạch biến mạnh, Băng Đế yêu cầu tinh thần lực bên phía Hoắc Vũ Hạo phát ra cũng phải biến mạnh. Mà cứ như vậy, tinh thần lực từ trong Tinh Thần Hồn Hạch phát ra tăng cường, Hoắc Vũ Hạo muốn khống chế nó cũng càng thêm khó khăn. Bên phía Tinh Thần Hồn Hạch, bất cứ lúc nào cũng có khả năng xuất hiện vấn đề. Mà trải qua sự kích thích liên tục, Tinh Thần Hồn Hạch vốn dĩ ổn định cũng bắt đầu xuất hiện chấn động, không còn ổn định như vậy nữa.
Làm sao bây giờ? Vào lúc này, tâm tình Hoắc Vũ Hạo cũng bắt đầu khẩn trương lên. Mọi người đã bỏ ra nhiều nỗ lực như vậy, nếu lần này thất bại, như vậy, không chỉ bản thân sẽ bị trọng thương, trong thời gian ngắn cũng tuyệt đối không có khả năng làm lại một lần nữa. Thậm chí, bản thân trực tiếp sẽ phải trả giá bằng sinh mệnh.
Thống khổ kịch liệt còn đang không ngừng gia tăng, cảm giác choáng váng mãnh liệt dường như bất cứ lúc nào cũng có thể làm cho Hoắc Vũ Hạo lâm vào trong hôn mê. Thế nhưng, một khi hắn hôn mê bất tỉnh, Tinh Thần Hồn Hạch sẽ mất khống chế.
“Hài tử, thay lão sư thủ hộ tốt Sử Lai Khắc, thủ hộ tốt Đường Môn. Lão sư tự hào về con.” Thanh âm già nua của Mục Lão vang lên trong đầu Hoắc Vũ Hạo. Ngay sau đó, một cỗ tinh thần lực cực kỳ mãnh liệt đột nhiên từ trong Tinh Thần Chi Hải của Hoắc Vũ Hạo bùng phát ra.
Cảm giác mà cỗ tinh thần lực này mang lại thế mà là đồng nguyên với Hoắc Vũ Hạo, Hoắc Vũ Hạo chỉ cảm thấy lực khống chế của mình chợt tăng cường, mà ở chung quanh Tinh Thần Hồn Hạch của mình, xuất hiện một mảnh biển cả màu vàng.
Mảnh biển cả màu vàng này cũng không phải là Tinh Thần Chi Hải của bản thân hắn, mà hoàn toàn là tinh thần lực ngoại lai. Những tinh thần lực này sau khi xuất hiện, Tinh Thần Hồn Hạch vốn dĩ kịch liệt giãy dụa tức khắc ổn định lại. Không chỉ có như thế, nó còn đang tham lam hấp thu tinh thần lực cực kỳ thuần túy trong biển cả màu vàng này. Trong quá trình hấp thu, sự bùng nổ của bản thân nó liền yếu bớt.
Giống như là một cường giả vốn dĩ muốn xử lý kẻ địch đột nhiên gặp được thiên tài địa bảo, làm hắn tạm thời buông tha kẻ địch, trước tiên tới hấp thu lực lượng của thiên tài địa bảo này vậy.
Tinh Thần Hồn Hạch vừa ổn định lại, cảm giác choáng váng và thống khổ tự nhiên cũng liền yếu bớt. Hắn kinh ngạc phát hiện, bản thân khống chế tinh thần lực trở nên dễ dàng hơn nhiều. Tinh Thần Hồn Hạch sau khi lâm vào biển cả màu vàng kia, ôn thuận hơn rất nhiều, hắn muốn thế nào thì được thế đó. Hơn nữa hắn dường như cũng không cảm nhận được sự bài xích mãnh liệt của Hồn hạch bản thân đối với Hồn hạch Cực Trí Chi Băng ở ngực nữa. Ít nhất vào lúc này, hắn không cảm giác được.
“Vũ Hạo, đây là điều cuối cùng lão sư có thể giúp con, con đường tương lai, phải dựa vào chính con đi rồi. Lão sư tin tưởng, con nhất định có thể tìm được con đường của mình. Lão sư đi trước đây.”
Kim quang lấp lóe, trong cảm tri của Hoắc Vũ Hạo, Mục Lão lặng yên rời đi.
Lão sư...
Nếu như có thể rơi lệ, Hoắc Vũ Hạo lúc này đã sớm lệ rơi đầy mặt, sự giúp đỡ vô tư của lão sư, làm cho hắn lại một lần nữa vượt qua cửa ải khó khăn.
Quang ảnh màu vàng lặng yên từ trong cửa kim loại tràn ra.
Mục Lão xuất hiện trước mặt Huyền Lão.
Huyền Lão vẫn luôn nôn nóng chờ đợi ở ngoài cửa, nhìn thấy Mục Lão đi ra, ông thở phào nhẹ nhõm một hơi. Lời nói trước đó của Mục Lão, làm trong lòng ông tràn ngập dự cảm không lành, đối với ông mà nói, Mục Lão vừa là thầy vừa là bạn, trước đó ông biết Mục Lão vẫn luôn ôn dưỡng linh thức bên trong Hoàng Kim Thụ, nếu không, thống khổ của ông nhất định sẽ không ít hơn Hoắc Vũ Hạo.
Mục Lão mặt mang mỉm cười nhìn Huyền Lão, trên khuôn mặt già nua tràn đầy ấm áp cùng hiền từ: “Huyền Tử, Sử Lai Khắc giao cho ngươi. Đừng nói cho Vũ Hạo, cứ coi như ta, vẫn còn ở trong Hoàng Kim Thụ...”
Tiếng nói vừa dứt, quang ảnh màu vàng do Mục Lão biến thành lặng yên tán loạn, hóa thành vô số điểm sáng màu vàng nhạt, hồng phi minh minh trong không khí.
Huyền Lão ngẩn người, không có phản ứng lại ngay lập tức.
Khí tức của Mục Lão, biến mất!
Mục Lão, Mục Lão!
Huyền Lão lảo đảo lui lại mấy bước, lấy thực lực Cực Hạn Đấu La của ông, thế mà suýt chút nữa ngã sấp xuống đất. Thân thể cả người ông đều kịch liệt run rẩy lên, ông muốn kêu, thế nhưng, lại cố tình không dám kêu ra tiếng.