Virtus's Reader
Đấu La Đại Lục III: Long Vương Truyền Thuyết

Chương 1191: THẦN THÁNH THIÊN SỨ NHẠC CHÍNH VŨ

Lam Mộc Tử năm nay đã hơn ba mươi tuổi, đang ở đỉnh cao của cuộc đời.

Tại sao học viện không chọn y? Cứ nhất quyết phải chọn Đường Vũ Lân?

Cho dù là bản thân Lam Mộc Tử, nếu nói trong lòng không có chút suy nghĩ nào thì đó cũng là không thể nào. Mặc dù y cũng biết, trở thành Các chủ Hải Thần Các đương đại phải gánh chịu áp lực to lớn đến nhường nào. Thế nhưng với tư cách là đại sư huynh nội viện nhiều năm như vậy, nếu nói một chút suy nghĩ cũng không có, thì đó là không thể nào, y cũng đồng dạng nguyện ý gánh vác phần trách nhiệm này.

Cho nên, khi Long lão triệu tập mọi người quan chiến, bọn họ không chút do dự liền đều đến, không thiếu một ai. Ngay cả Thánh Linh Đấu La cũng đến. Bà đến, là lo lắng trong quá trình luận bàn có người bị thương. Mà có bà ở đây, cho dù là có người bị thương, cũng căn bản không tính là gì, chỉ cần còn một hơi thở liền có thể cứu sống lại được.

Giọng nói của Long lão truyền khắp toàn trường, "Chuẩn bị. Chiến đấu không luật lệ, cho đến khi một bên mất đi sức chiến đấu mới thôi."

Đường Vũ Lân nhìn về hướng Long lão một cái, cậu hiểu, sở dĩ Long lão gọi mọi người qua đây, cũng không phải không có ý để mình lập uy. Trận này, không thể coi như luận bàn bình thường.

"Bắt đầu!"

Nương theo một tiếng bắt đầu của Long Dạ Nguyệt, trên người Nhạc Chính Vũ ngay lập tức liền xuất hiện biến hóa, bảy cái hồn hoàn tựa như giếng phun từ dưới chân hắn leo lên. Càng khiến người ta kinh ngạc là, bảy cái hồn hoàn này của hắn dĩ nhiên đều là màu vàng kim.

Không sai, chính là màu vàng kim!

Đường Vũ Lân nhìn ra được, hắn đây là dùng thuật che mắt học được từ Ma Quỷ Đảo, chính là vì không để người ta nhận ra màu sắc hồn hoàn của hắn rốt cuộc là gì.

Không chỉ là hồn hoàn xuất hiện, đồng thời xuất hiện, còn có ánh sáng màu vàng kim tựa như giếng phun kia.

Trong chớp mắt, cơ thể Nhạc Chính Vũ liền biến thành màu vàng kim rực rỡ, quang nguyên tố vô cùng nồng đậm khiến cả người hắn trở nên giống như một mặt trời nhỏ vậy.

Quang nguyên tố thật mạnh!

Đám đệ tử nội viện nhìn mà đều có chút ngây ngốc.

Lúc này, Vũ Ti Đóa đám người cũng được gọi tới, bọn họ cũng đồng dạng là đệ tử nội viện, sau này cũng phải tu luyện ở bên này, đồng thời chuẩn bị tiến về Ma Quỷ Đảo rồi.

Cảm nhận quang nguyên tố nồng đậm nở rộ trên người Nhạc Chính Vũ, thần sắc trên mặt bọn họ cũng không khỏi hơi xảy ra biến hóa.

Mặc dù tên này thoạt nhìn chỉ là tu vi bảy hoàn, nhưng trong tình huống không động dụng Đấu Khải, dĩ nhiên có thể phóng thích ra chấn động năng lượng cường đại như thế, đây đâu phải là cấp bậc Hồn Thánh có thể đạt tới?

Nhạc Chính Vũ đắm chìm trong đại dương ánh sáng, nói với Đường Vũ Lân: "Lão đại, cậu phải cẩn thận rồi, tôi của hiện tại, không giống với trước kia nữa đâu."

Vừa nói, Nhạc Chính Vũ động rồi, hắn chỉ giơ tay lên, một đạo kim quang liền nháy mắt từ trên trời giáng xuống, trực tiếp oanh tạc lên người Đường Vũ Lân.

Thánh Quang thuấn phát. Thậm chí không nhìn thấy ánh sáng hồn hoàn chấn động, Đường Vũ Lân đã hứng chịu một đòn ánh sáng thần thánh.

Cùng lúc đó, ánh sáng trên người Nhạc Chính Vũ trở nên càng thêm chói lọi, sau lưng hắn, một hư ảnh khổng lồ nổi lên. Hư ảnh này cao chừng mười lăm mét, toàn thân tỏa ra ánh sáng màu vàng kim rực rỡ, sau lưng, mười hai chiếc lông chim nhẹ nhàng vỗ. Không nhìn rõ tướng mạo, nhưng khoảnh khắc hắn xuất hiện, cơ thể cả người Nhạc Chính Vũ đều trở nên trong suốt.

Lần này mọi người có thể nhìn rõ, hắn trực tiếp thiêu đốt đệ thất hồn hoàn của mình, Võ Hồn Chân Thân, hoặc có thể nói là, Thần Thánh Thiên Sứ Chân Thân!

Thần Thánh Thiên Sứ Chân Thân phóng thích, sau lưng bản thân Nhạc Chính Vũ cũng xuất hiện hai đôi cánh trắng muốt. Cánh vỗ, cơ thể cả người hắn đã hoàn toàn trở nên trong suốt.

Lúc này Đường Vũ Lân vẫn đang trong sự oanh tạc của Thánh Quang, không nhìn thấy bóng dáng của hắn, không nghi ngờ gì nữa, dưới sự che chắn của quang nguyên tố nồng đậm đó, cậu cũng không nhìn thấy bên ngoài. Thậm chí chịu ảnh hưởng của quang nguyên tố, cậu muốn cảm nhận sự biến hóa năng lượng bên ngoài đều không làm được.

Nói cách khác, cậu là không biết Nhạc Chính Vũ hiện tại đã phóng thích Võ Hồn Chân Thân.

Không nghi ngờ gì nữa, Nhạc Chính Vũ vừa lên đã chiếm cứ thế chủ động, hơn nữa trong việc vận dụng chiến thuật vô cùng khéo léo.

Người quan chiến đều là học viên nội viện Sử Lai Khắc Học Viện, mỗi một người đều là tồn tại thiên phú trác tuyệt, ít nhất đều là cảnh giới từ Nhị tự Đấu Khải Sư trở lên. Nhìn thấy một màn này cũng không khỏi âm thầm gật đầu, Nhạc Chính Vũ đem năng lực của mình phóng thích vô cùng hoàn mỹ. Hơn nữa, sau khi hắn phóng thích ra Võ Hồn Chân Thân, năng lượng quang minh dĩ nhiên cường đại đến mức độ như thế. Thật là khiến người ta khiếp sợ a!

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, bọn họ liền nhìn thấy, Nhạc Chính Vũ tựa như một ngôi sao băng màu vàng kim lao về phía Đường Vũ Lân. Mà hư ảnh thiên sứ mười hai cánh sau lưng hắn lại lặng yên không một tiếng động xuất hiện sau lưng Đường Vũ Lân.

"Thẩm phán!" Giọng nói trầm thấp vang vọng trong không khí. Toàn bộ không gian phảng phất như đều ngưng tụ trong khoảnh khắc này. Mà trên người Nhạc Chính Vũ sáng lên chính là đệ tam hồn hoàn, cũng là đệ tam hồn kỹ của hắn, Thẩm Phán Chi Quang.

Thánh Quang vốn chiếu rọi trên người Đường Vũ Lân, vừa mới bắt đầu yếu đi nháy mắt biến thành màu vàng kim. Uy nghiêm vô tận cho dù là ở bên ngoài sân thi đấu cũng có thể cảm nhận rõ ràng.

Trong sự đắm chìm của Thẩm Phán Chi Quang, cơ thể Đường Vũ Lân dường như đều trở nên vặn vẹo, Thẩm Phán Chi Quang dưới tác dụng của Thần Thánh Thiên Sứ Chân Thân quá mạnh. Đó là đòn đả kích thần thánh mang theo uy nghiêm vô tận. Đến mức Đường Vũ Lân đều phát ra một tiếng rên rỉ.

Bên ngoài sân, Long Dạ Nguyệt nhìn một màn này không khỏi gật đầu, bà mặc dù là song sinh võ hồn, được mệnh danh là Quang Ám Long Hoàng, đồng thời nắm giữ hai đại võ hồn Quang Minh Thánh Long và Hắc Ám Thánh Long. Nhưng nếu nói về cấp bậc thần thánh của thuộc tính quang minh, thì rốt cuộc vẫn không bằng võ hồn Thần Thánh Thiên Sứ.

Võ hồn Thần Thánh Thiên Sứ tuyệt đối là võ hồn thuộc tính quang minh đỉnh cao nhất, mà hiệu quả lớn nhất của nó, chính là khi đối mặt với Tà Hồn Sư.

Lúc này Long Dạ Nguyệt đã nhìn ra, Nhạc Chính Vũ là hoàn thành Thần Thánh Tẩy Lễ lần thứ hai, mà có khí tức thần thánh ở cấp bậc này, cho dù là đối mặt với Tà Hồn Sư cấp bậc Phong Hào Đấu La đều có thể khiến đối phương vô cùng đau đầu.

Thẩm Phán Chi Quang như vậy, đủ để vượt cấp đi tiêu diệt một số Tà Hồn Sư rồi.

Hơn nữa, đây vẫn là trong tiền đề không mặc Đấu Khải. Một khi Nhạc Chính Vũ sở hữu Tam tự Đấu Khải, không nghi ngờ gì nữa, hắn sẽ theo đó sở hữu một lĩnh vực thuộc tính thần thánh, lúc đó, ánh sáng thần thánh của hắn sẽ trở nên càng thêm đáng sợ.

Đường Vũ Lân dưới sự đả kích của Thẩm Phán Chi Quang, cả người dường như đều trở nên chậm chạp. Mà giờ này khắc này, Nhạc Chính Vũ lại đã lao tới trước người cậu. Một thanh thánh kiếm màu vàng kim trong tay trong quá trình bay đã ngưng tụ ra. Không hề bảo lưu trực tiếp chém lên người Đường Vũ Lân đang ở trong Thẩm Phán Chi Quang.

Đường Vũ Lân chịu ảnh hưởng của Thẩm Phán Chi Quang, cả người giống như bị định trụ, bị thánh kiếm chém vào trước ngực, lập tức toàn thân bốc cháy ngọn lửa thần thánh màu vàng kim bị chém bay ra ngoài.

Thoạt nhìn, vị Các chủ Hải Thần Các lúc này dĩ nhiên giống như không có sức đánh trả a!

Nhưng Nhạc Chính Vũ lại không cho là như vậy, hắn lúc này, thoạt nhìn giống như có thâm cừu đại hận gì với Đường Vũ Lân vậy, đồng thời chém bay Đường Vũ Lân, đệ tứ hồn hoàn trên người hắn liền sáng lên, thiên sứ mười hai cánh trước đó phóng thích Thẩm Phán Chi Quang sau lưng Đường Vũ Lân nháy mắt dung hợp làm một với hắn, khiến cả người hắn đều trở nên cao lớn. Sau lưng ngoại trừ bốn chiếc cánh thực thể ra, còn có thêm một đôi cánh ánh sáng. Thánh kiếm màu vàng kim trong tay nháy mắt ngưng tụ thành thực chất.

Hai tay nắm kiếm, Nhạc Chính Vũ bạo quát một tiếng, "Chém!"

Giữa thiên địa phảng phất như xuất hiện một vệt màu vàng kim, vệt màu vàng kim này dường như muốn chém đôi toàn bộ thế giới. Sợi chỉ vàng nháy mắt đuổi theo cơ thể Đường Vũ Lân. Khoảnh khắc này không có bất kỳ quang nguyên tố nào tràn ra ngoài, nhưng các đệ tử nội viện đang quan chiến lại không ai không biến sắc.

Công kích thật cường đại! Hắn đây thật đúng là thủ hạ không lưu tình a!

Cũng đúng lúc này, bên phía Đường Vũ Lân cuối cùng cũng xuất hiện biến hóa, ngọn lửa màu vàng kim bốc cháy xung quanh cơ thể cậu đột ngột nổ tung, hóa thành vô số điểm sáng khuếch tán ra xung quanh, cậu cũng theo đó hiện ra thân hình của mình ở bên trong.

Một lớp vảy màu vàng kim rực rỡ bao phủ toàn thân, trong tay có thêm một cây trường thương.

Hoàng Kim Long Thương thoạt nhìn có một loại cảm giác trong trẻo long lanh, trước đó liên tiếp hứng chịu ba lần công kích của Nhạc Chính Vũ, lúc này thoạt nhìn dĩ nhiên phảng phất như không có chuyện gì vậy.

Đối mặt với sự xuất hiện của sợi chỉ vàng kia, ánh mắt Đường Vũ Lân thoạt nhìn cũng vô cùng ngưng trọng, tiếng long ngâm sục sôi theo đó từ trên người cậu vang lên, ngay khoảnh khắc tiếp theo, một đôi long dực màu vàng kim sau lưng mãnh liệt vỗ.

Cậu chỉ có một đôi cánh, nhưng đôi long dực này của cậu lại lớn hơn bất kỳ đôi cánh nào của Nhạc Chính Vũ rất nhiều, mãnh liệt vỗ một cái, lập tức đẩy cơ thể cậu tựa như một đạo kim quang rực rỡ. Chính diện đón lấy sợi chỉ vàng kia.

Kim quang lóe lên rồi biến mất, thoạt nhìn hoàn toàn giống như lướt qua người Đường Vũ Lân.

Nhưng một màn quỷ dị xuất hiện, phần sợi chỉ vàng đánh trúng trên người cậu, dĩ nhiên bị Đường Vũ Lân chống đỡ lên, chứ không phải chém qua người cậu.

(Hoan nghênh mọi người gia nhập nền tảng WeChat của Đường Môn chúng ta, cách gia nhập rất đơn giản, WeChat - dấu cộng góc trên bên phải, thêm bạn bè, tìm kiếm tài khoản công khai, tìm kiếm Đường Gia Tam Thiếu, số tài khoản công khai là tjss33, chính là nhà của chúng ta.)

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!