Virtus's Reader
Đấu La Đại Lục III: Long Vương Truyền Thuyết

Chương 1199: TIN TỨC CỦA PHỤ MẪU

Đột nhiên, một loại cảm xúc cực kỳ mãnh liệt đột ngột xông vào trong lòng.

"Ba, mẹ!"

Cậu gần như là buột miệng thốt ra, ngay sau đó, sự nhớ nhung mãnh liệt tựa như giếng phun tuôn trào, trong lúc nhất thời, cậu chỉ cảm thấy trong lòng đè nén phảng phất như không thở nổi.

Đối mặt với vô số áp lực của Đường Môn, Sử Lai Khắc Học Viện, mọi thời gian của Đường Vũ Lân đều đang không ngừng kéo dài trong kế hoạch. Mà trong kế hoạch ban đầu, một chuyện rất quan trọng chính là phải đi tìm ba mẹ a!

Nhưng nương theo sự "chết đi sống lại" của mọi người Sử Lai Khắc Học Viện lần này, dưới sự kinh hỉ, cậu đã quên mất chuyện quan trọng này. Mà ngay vừa rồi, tiếng gọi đột nhiên xuất hiện trong thế giới tinh thần đó, khiến cậu đột nhiên bừng tỉnh. Đúng vậy a! Mình còn phải đi tìm ba, mẹ.

Tay trái nhẹ nhàng ấn xuống mặt đất, bật người đứng dậy.

Khi ý nghĩ này xuất hiện, tâm trạng của cậu liền có chút kích động không kìm nén được.

Giơ cổ tay lên, bấm số trên thiết bị liên lạc hồn đạo, nhịp thở của Đường Vũ Lân cũng theo đó trở nên có chút dồn dập.

Liên lạc vang lên trọn vẹn nửa ngày, đầu dây bên kia mới kết nối.

"Vũ Lân?" Giọng nói quen thuộc mà có chút tang thương truyền đến.

Đường Vũ Lân vội vàng cấp thiết nói: "Mang Thiên lão sư, là con. Người vẫn khỏe chứ?"

Đúng vậy, giọng nói ở đầu dây bên kia, chính là đến từ lão sư vỡ lòng nghề rèn của Đường Vũ Lân là Mang Thiên, Thợ rèn cấp 6 (Tông Tượng). Nhiều năm như vậy trôi qua, ông vẫn luôn là cấp 6, trước sau chưa thể bước vào cấp bậc Thánh Tượng.

Đường Vũ Lân vẫn luôn giữ liên lạc với ông, cứ cách một khoảng thời gian, đều sẽ gọi điện thoại hỏi thăm, đồng thời cũng hỏi xem có tin tức của ba mẹ mình hay không. Nhưng mỗi lần đáp án đều là phủ định.

"Ta vẫn khỏe. Con sao vậy? Nghe có vẻ cảm xúc có chút không ổn định. Con không phải đang tòng quân sao?" Mang Thiên có chút nghi hoặc hỏi. Bởi vì bí mật của Huyết Thần Quân Đoàn, Đường Vũ Lân chỉ nói cho ông biết mình đang ở Huyết Thần Quân Đoàn, lại chưa từng nói qua quân đoàn là ở đâu.

Đường Vũ Lân nói: "Mang Thiên lão sư, con đã từ quân đoàn ra rồi, phải thi hành một số nhiệm vụ. Có tin tức của ba, mẹ con chưa ạ?"

Mang Thiên trầm mặc một chút, "Vẫn chưa."

Hơn mười năm rồi, trọn vẹn hơn mười năm trôi qua, trước sau đều không có tin tức của ba mẹ, Đường Vũ Lân chỉ cảm thấy tim mình đau nhói như kim châm. Đặc biệt là sau khi phảng phất như nghe thấy tiếng gọi của ba mẹ lúc trước, cảm giác này liền trở nên càng thêm mãnh liệt.

"Tại sao, tại sao ba, mẹ trước sau không liên lạc với chúng ta. Bọn họ rốt cuộc đang ở nơi nào a! Con rất nhớ bọn họ. Năm xưa, bọn họ từng nói, đợi con đạt tới cấp bậc từ Hồn Thánh bảy hoàn trở lên là có thể đi tìm bọn họ sao? Hiện tại con đã đạt tới rồi, thế nhưng, con lại căn bản không biết bọn họ đang ở nơi nào."

Nói tới đây, Đường Vũ Lân không khống chế được cảm xúc của mình nữa, giọng nói trở nên có chút nghẹn ngào.

"Cái gì? Con đã đạt tới cấp bậc Hồn Thánh rồi?" Trong giọng nói của Mang Thiên tràn đầy sự kinh ngạc và không dám tin. Suy cho cùng, Đường Vũ Lân mới chỉ hai mươi mốt tuổi a! Hồn Thánh hai mươi mốt tuổi? Cho dù cậu từng ở trong Sử Lai Khắc Học Viện cũng quá khó tin rồi chứ. Nhưng ông cũng biết Đường Vũ Lân là một trong Sử Lai Khắc Thất Quái đương đại, trong lúc kinh ngạc, nhiều hơn là kinh hỉ.

"Vâng, con ở trong quân đội, đã thăng lên cấp bậc Hồn Thánh rồi. Nhưng như vậy thì có ích gì, vẫn không thể..."

Đường Vũ Lân vừa nói tới đây, lại bị Mang Thiên ngắt lời, "Vũ Lân, con đợi một chút."

Đường Vũ Lân sửng sốt, theo đó như bị sét đánh, "Mang Thiên lão sư, lẽ nào nói..."

Mang Thiên thở dài một tiếng, "Đúng vậy, đã con đã đến cấp bậc Hồn Thánh, vậy thì, cũng có thể nói cho con biết rồi. Xin lỗi, vẫn luôn lừa con. Nhưng đây là dưới yêu cầu mãnh liệt của ba con, ta chỉ có thể đồng ý với ông ấy. Ông ấy từng liên lạc với ta."

"Cái gì?" Giọng nói của Đường Vũ Lân nháy mắt cao vút, thậm chí có chút run rẩy. Hơn mười năm rồi a! Đây vẫn là lần đầu tiên cậu biết được dĩ nhiên có tin tức của ba.

"Mang Thiên lão sư, con không trách người, người mau nói cho con biết, bọn họ, bọn họ đang ở nơi nào a!" Cổ tay đeo thiết bị liên lạc hồn đạo của Đường Vũ Lân đều không khống chế được mà run rẩy.

Mang Thiên nói: "Con đừng kích động, con phải bình tĩnh một chút. Chính vì lo lắng sự bốc đồng của con, ba con mới không cho ta đem tình hình của bọn họ nói cho con biết. Đầu tiên có thể nói cho con biết là, bọn họ rất tốt, đều còn sống, không có nguy hiểm gì."

Đường Vũ Lân hơi thở phào nhẹ nhõm, "Bọn họ bị hạn chế tự do?" Sau khi tâm thái hơi bình ổn lại, chỉ số thông minh của cậu cũng theo đó khôi phục bình thường.

"Đúng vậy, không sai. Cho nên, mỗi lần ba con gọi liên lạc hồn đạo về đều không an toàn. Nhưng ông ấy lại vẫn cứ cách một khoảng thời gian mạo hiểm gọi liên lạc hồn đạo cho ta. Chính là vì, muốn biết tình hình gần đây của con. Trên thực tế, mỗi lần ta chủ động gọi thông liên lạc hồn đạo cho con, đều là ông ấy vừa mới gọi liên lạc cho ta không lâu. Mỗi lần ta đều đem tình hình của con nói cho ông ấy biết."

"Ông ấy biết lúc con vào Sử Lai Khắc Học Viện rất vui, vô cùng vui. Cho nên, ông ấy càng yêu cầu ta giữ bí mật chuyện ông ấy từng liên lạc với ta. Ông ấy chỉ sợ bởi vì bọn họ mà ảnh hưởng đến con. Ông ấy hy vọng con có thể thành tài ở Sử Lai Khắc Học Viện. Cho nên, con cũng đừng trách ông ấy, ông ấy đây đều là một phen dụng tâm lương khổ."

"Hài tử, ta biết những năm nay con rất khổ, nhưng bọn họ lại làm sao không khổ chứ? Giống như con nhớ bọn họ vậy, bọn họ cũng vẫn luôn vô cùng, vô cùng nhớ con." Nói tới đây, Mang Thiên rõ ràng có sự dao động cảm xúc xuất hiện.

Đường Vũ Lân nói: "Vậy bọn họ đang ở đâu? Hiện tại đang ở đâu?"

Mang Thiên trầm giọng nói: "Bọn họ đang ở một viện nghiên cứu, vị trí cụ thể ngay cả bản thân bọn họ cũng không rõ, điều duy nhất có thể khẳng định chính là, viện nghiên cứu này có liên quan đến Truyền Linh Tháp. Đây cũng là lý do tại sao vẫn luôn ba con đều không cho ta nói cho con biết tình hình của bọn họ. Truyền Linh Tháp, chính là tổ chức đệ nhất đại lục. Không chỉ như vậy, nghiên cứu của bọn họ liên quan đến vũ khí vô cùng nguy hiểm. Cho nên, không ở trên Đấu La Đại Lục của chúng ta, mà là bị đưa đến Đấu Linh Đại Lục. Manh mối duy nhất mà ba con biết chính là, nơi đó của bọn họ, địa thế rất cao. Là một thành phố có địa thế rất cao, sau đó bọn họ liền bị nhốt vào trong viện nghiên cứu."

Đấu Linh Đại Lục? Đường Vũ Lân nhíu chặt mày, cậu làm sao cũng không ngờ tới, ba mẹ dĩ nhiên căn bản không ở trên Đấu La Đại Lục nữa, dĩ nhiên là ở Đấu Linh Đại Lục, hơn nữa còn có liên quan đến Truyền Linh Tháp.

Đối với Truyền Linh Tháp, Đường Vũ Lân vốn dĩ không có ấn tượng tốt đẹp gì. Nghe xong lời của Mang Thiên, cậu không khỏi vô thức nắm chặt nắm đấm.

Thật là trời giúp ta, ba tháng sau, chính là lúc tiến về Đấu Linh Đại Lục và Tinh La Đại Lục.

"Vũ Lân, con ngàn vạn lần đừng bốc đồng. Con mặc dù đã có tu vi cấp bậc Hồn Thánh, nhưng con thế cô sức yếu, làm sao có thể chống lại Truyền Linh Tháp? Ba con một tháng trước từng gọi điện thoại tới, nói với ta rằng nghiên cứu của bọn họ nhiều nhất một năm nữa là có thể hoàn thành rồi. Truyền Linh Tháp cam kết, sau khi hoàn thành nghiên cứu, sẽ đưa bọn họ trở về."

Đưa bọn họ trở về? Nghe mấy chữ này, Đường Vũ Lân không những không hưng phấn, ngược lại là giật mình kinh hãi.

Nếu đặt vào trước kia, cậu đương nhiên sẽ vô cùng vui vẻ, thế nhưng, kể từ khi hiểu rõ quan hệ giữa Truyền Linh Tháp và phe Diều Hâu, cộng thêm Truyền Linh Tháp rất có khả năng là một trong những kẻ chủ mưu đứng sau thảm họa lớn đó của Sử Lai Khắc Học Viện, cậu đối với tổ chức đệ nhất đại lục này không còn bất kỳ kỳ vọng nào nữa.

Một nghiên cứu bí mật cuối cùng cũng có thành quả, để giữ bí mật, Truyền Linh Tháp chuyện gì mà không làm được? Huống hồ ba mẹ vốn dĩ là bị bọn họ bí mật đưa đi, còn có phương pháp giữ bí mật nào tốt hơn việc để bọn họ bốc hơi khỏi thế gian chứ?

Nghĩ tới đây, trong lòng Đường Vũ Lân căng thẳng, "Mang Thiên lão sư, con nhờ người một việc, nếu lần sau ba lại gọi liên lạc hồn đạo tới, người bất luận thế nào, cũng phải nói với ông ấy, ngàn vạn lần đừng vội hoàn thành nghiên cứu trong tay ông ấy, cố gắng hết sức kéo dài thời gian. Còn nữa, đem số liên lạc của con nói cho ông ấy, bảo ông ấy nhất định phải nghĩ cách nói chuyện với con. Ba tháng sau, tầng lớp cao cấp của Đường Môn sẽ tiến về Đấu Linh Đế Quốc viếng thăm, đến lúc đó con sẽ đi theo cùng. Con hiện tại ở Đường Môn đã có địa vị nhất định, con sẽ nhờ các tiền bối của Đường Môn ra tay, giải cứu bọn họ."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!