Sức chiến đấu mà Đường Vũ Lân thể hiện ra, so với trong tưởng tượng của hắn còn cường đại hơn. Hắn đây đã không còn là sức chiến đấu ở tầng thứ Phong Hào Đấu La nữa, mà là Siêu Cấp Đấu La! Nếu không thì, vạn vạn không có khả năng một kích miểu sát Mục Điền.
Lôi Thần Chi Tiên! Lấy cánh tay thay thế dây leo làm Lôi Thần Chi Tiên. Tay của Đường Vũ Lân bị chấn động cũng có chút tê rần, nhưng không thể không nói, uy lực của một kích này tuyệt đối khủng bố. Nếu không phải hắn thủ hạ lưu tình, hiện tại cỗ Cơ Giáp cấp Đen kia đã biến thành một đống bột mịn rồi. Sức bạo tạc của lôi đình hoàn toàn được giải thích hoàn mỹ trong Lôi Thần Chi Tiên.
Rắc rối lớn nhất của việc mạo danh Ngọc Long Nguyệt, trên thực tế chính là đến từ việc bản thân có rất nhiều Hồn Kỹ không thể dùng, đây cũng là căn nguyên xúc động Đường Vũ Lân phải sáng tạo thêm dung hợp kỹ.
Bởi vì Hồn Kỹ liên quan đến lôi điện của hắn, trên thực tế chỉ có hai cái, Lam Hoàng Sâm La Lôi Ngục, Lam Hoàng Lôi Thần Chi Tiên.
Hai đại Hồn Kỹ này tự nhiên đều là uy năng phi phàm, nhưng uy lực quá lớn cũng có vấn đề, chính là dễ dàng đả thương người. Nếu không phải bởi vì nghiên cứu ra Long Hoàng Cấm Pháp khiến tinh thần lực của bản thân Đường Vũ Lân lại có sự thăng hoa, từ đó mức độ khống chế đối với bản thân được tăng cường cực lớn, hắn vừa rồi cũng không dám sử dụng Lôi Thần Chi Tiên, nếu không thì, đánh chết Mục Điền phải làm sao?
Hiện tại xem ra, ứng dụng của Lôi Thần Chi Tiên còn không tồi, hắn đối với chính mình vẫn tương đương hài lòng. Lúc này, hắn cảm thấy điểm quan trọng nhất chính là ở chỗ, tiếp tục phát dương quang đại Lôi Thần Chi Tiên, trở thành thủ đoạn chiến đấu hữu lực nhất trong các trận đấu phía sau.
Thân phận giống như trói buộc, cũng giống như phong ấn, nhưng có phong ấn, trong rất nhiều thời điểm chưa hẳn đã là chuyện xấu.
Khán giả trọn vẹn trầm mặc mười mấy giây, mới tựa như nổ tung ầm ầm vang lên.
Trận chiến này tuy vẫn rất ngắn ngủi, nhưng bọn họ lại xem đến mức có loại cảm giác sảng khoái đầm đìa. Miểu sát vĩnh viễn đều là rung động nhất, phương thức chiến đấu cường hãn vô song này của Đường Vũ Lân dễ dàng khiến người ta nhiệt huyết sôi trào nhất. Tuyệt đại đa số người quan chiến ở đây đều là người trẻ tuổi, nhiệt huyết của bọn họ nháy mắt giống như bị nhen nhóm, trong lúc nhất thời, rất nhiều người đều bắt đầu hoan hô tên của Ngọc Long Nguyệt.
Trong mắt bọn họ, lần đầu tiên cảm thấy Ngọc Long Nguyệt nên kiêu ngạo, bởi vì hắn thật sự đủ mạnh.
Lam Phật Tử ánh mắt có chút phức tạp nhìn Đường Vũ Lân đang đứng trên đài ra vẻ ta đây, bĩu môi, "Có gì đặc biệt hơn người chứ!"
Trận đấu của Thiên Cổ Trượng Đình vừa vặn ở ngay sau Đường Vũ Lân. Khi Đường Vũ Lân từ trên đài thi đấu đi xuống, liền chạm mặt với hắn.
Đường Vũ Lân nhướng mày với hắn, Thiên Cổ Trượng Đình cười lạnh một tiếng, "Ngươi cho rằng, như vậy là đủ rồi sao? Đợi đến ngày đó, hy vọng ngươi đừng có khóc nhè."
"Ha ha!" Lời đáp trả của Đường Vũ Lân khiến biểu cảm của Thiên Cổ Trượng Đình có chút cứng đờ. Hắn cảm thấy, với tên gia hỏa này thật sự không có cách nào giao tiếp.
Đường Vũ Lân không trực tiếp rời đi, mà là đứng dưới đài thi đấu, chuẩn bị quan sát trận đấu tiếp theo này của Thiên Cổ Trượng Đình. Không nghi ngờ gì nữa, Thiên Cổ Trượng Đình mang theo sự phẫn nộ tham gia thi đấu, rất có thể sẽ thể hiện ra sức chiến đấu mạnh hơn.
"Trận đấu hôm nay thật sự là quá đặc sắc, vị phía trước đã là như thế, tiếp theo lên sân khấu, càng là cuộc đọ sức giữa hai vị Phong Hào Đấu La. Do đương đại Truyền Linh Sứ của Truyền Linh Tháp là Thiên Cổ Trượng Đình miện hạ, đối đầu với Lư Vũ Tinh miện hạ đến từ hoang mạc Tây Bắc có danh xưng Hoàng Sa Mạn Thiên Thiên Đường Lộ."
Trong lòng Đường Vũ Lân khẽ động, lúc này mới biết, hóa ra đối thủ hôm nay của Thiên Cổ Trượng Đình lại cũng là một vị Phong Hào Đấu La. Như vậy cũng tốt, càng có thể xem xét thực lực của hắn.
Lư Vũ Tinh là một người trung niên thoạt nhìn khoảng bốn mươi tuổi, cũng coi như là tướng mạo đường hoàng, chỉ là hơi già dặn, thoạt nhìn lớn hơn tuổi thật một chút. Vóc dáng cao lớn, nước da ngăm đen. Một đôi nhãn mâu tản ra vài phần hương vị âm lãnh.
Trước đó ở khu vực nghỉ ngơi, Lư Vũ Tinh vẫn luôn ngồi trong góc, cũng không nói lời nào, chỉ lẳng lặng nhìn những người khác, thuộc loại người che giấu bản thân phi thường tốt.
Luận ngoại hình, Thiên Cổ Đông Phong đương nhiên mạnh hơn hắn nhiều. Khán giả lúc này vẫn còn đang dư vị trận chiến vừa rồi, nhưng mắt thấy hai vị Phong Hào Đấu La sắp sửa triển khai va chạm, sự chú ý của bọn họ cũng bị thu hút trở lại.
Hoàng Sa Mạn Thiên Thiên Đường Lộ, mấy chữ này quanh quẩn trong đầu Đường Vũ Lân. Căn cứ vào tài liệu Đường Môn đưa ra, thông tin liên quan tới Lư Vũ Tinh rất ít, thậm chí có thể dùng từ ít đến đáng thương để hình dung. Chỉ biết người này đến từ khu vực hoang mạc Tây Bắc, tu vi Phong Hào Đấu La. Trong các trận đấu trước, vận khí của hắn cũng không tồi, không gặp phải cường giả nào, một đường cũng coi như là thuận buồm xuôi gió. Võ Hồn của hắn dường như là hạt cát, công phòng nhất thể, rất là khó chơi. Đây chính là đánh giá do nội bộ Đường Môn đưa ra.
"Năm, bốn, ba, hai, một, trận đấu bắt đầu."
Nương theo một tiếng tuyên bố của trọng tài, trận đấu chính thức bắt đầu.
Mà lúc này, Mục Điền thân thể có chút co giật và run rẩy vừa vặn từ một bên đi tới. Vừa rồi sau khi trận đấu kết thúc liền có Hồn Sư trị liệu đưa hắn từ trong Cơ Giáp ra ngoài tiến hành trị liệu khẩn cấp.
Dưới tình huống Đường Vũ Lân cố ý thủ hạ lưu tình, vấn đề của Mục Điền không quá nghiêm trọng, chỉ là chịu lôi điện kích thích tương đối kịch liệt, cần một khoảng thời gian để làm dịu.
"Cảm tạ thủ hạ lưu tình." Mục Điền gật đầu với Đường Vũ Lân.
Đường Vũ Lân nói: "Bắc Mang Đao của anh rất tốt, phong mang tất lộ. Hơn nữa cũng đã hạ khổ công. Nhưng có một điểm anh phải chú ý một chút, đó chính là Bắc Mang Đao của anh lúc xuất đao, tuy đã có sự coi chết như không, nhưng lại không có Đao hồn. Anh chỉ là quá thuần túy coi nó thành vũ khí, chứ không phải coi nó thành một phần của chính mình. Lại thiếu đi một phần dung hợp đó, cho nên cũng thiếu đi chỗ đáng sợ nhất trong Đao hồn. Đao hồn chân chính, là đao trực kích linh hồn! Sức mạnh sắc bén đến đâu đều có thể ngăn cản, nhưng công kích trực kích linh hồn, làm sao ngăn cản đây?"
Tuy ánh mắt của Đường Vũ Lân vẫn luôn rơi vào trong sân thi đấu, cũng không nhìn Mục Điền một cái, nhưng phen lời nói này của hắn lại khiến trong lòng Mục Điền chấn động.
"Thụ giáo. Tu luyện không đến Đao hồn tôi vẫn luôn tìm kiếm vấn đề nằm ở đâu, không ngờ lại là bởi vì tôi và đao không đủ thân cận sao?"
Đường Vũ Lân lúc này mới quay đầu lại, nhìn về phía Mục Điền, "Anh căng quá chặt rồi. Quá cương thì dễ gãy, anh nhất định là tự tạo cho mình áp lực quá lớn. Áp lực cố nhiên là động lực, nhưng trong một số thời điểm, áp lực quá lớn anh sẽ thiếu đi cơ hội lĩnh ngộ. Không phải cứ một mực khổ luyện thì nhất định sẽ thăng hoa. Anh nhìn xem."
Vừa nói, ánh mắt của hắn đột nhiên biến đổi, cả người nháy mắt phảng phất đã dung nhập vào trong không khí. Tuy gần trong gang tấc, cũng có thể nhìn thấy Đường Vũ Lân, nhưng Mục Điền lại phát hiện, trong cảm giác của mình, người trước mặt này lại giống như đã biến mất.
Sau đó hắn liền nhìn thấy, tay phải Đường Vũ Lân lướt qua không trung, chém ra!
Không có bất kỳ âm thanh nào, cũng không có bất kỳ động tĩnh nào xuất hiện, nhưng trong nháy mắt đó, Mục Điền lại là toàn thân kịch chấn. Hắn chỉ cảm thấy cả người mình đều lâm vào một mảnh trống rỗng. Khi cánh tay Đường Vũ Lân vung qua, tinh thần chi hải của hắn vậy mà tự hành tách ra trong thế giới tinh thần. Tuy chỉ là một nháy mắt liền một lần nữa dung hợp lại cùng một chỗ, nhưng chính là một nháy mắt lúc trước kia, lại khiến hắn có loại cảm giác sởn gai ốc.
"Đao ý, Đao hồn, Đao thần! Đao ý lĩnh ngộ chính là ý cảnh của đao, Đao hồn chính là sự dung hợp chân chính giữa người và đao, không chỉ là nhân đao hợp nhất, càng phải dung hợp làm một với hồn phách của đao." Đường Vũ Lân nói.
"Thì ra là thế. Vậy còn Đao thần thì sao?" Mục Điền nhịn không được hỏi.
Đường Vũ Lân mỉm cười nói: "Về phần Đao thần, đó chính là lấy đao để dẫn dắt sức mạnh pháp tắc thiên địa, cho nên gọi là thần!"
Mục Điền hít sâu một hơi. Ở trong quân đội đương nhiên cũng có cường giả tiến hành chỉ điểm bọn họ tu luyện, nhưng so với lời giảng thuật vừa rồi của Đường Vũ Lân lại có sự khác biệt rất lớn. Đặc biệt là cái vung tay làm mẫu vừa rồi của Đường Vũ Lân, phảng phất như mở ra một cánh cửa hoàn toàn mới trước mặt hắn vậy. Cảm giác này khiến hắn có loại cảm giác ngứa ngáy trong lòng khó gãi.
Đồng thời, hắn cũng cực kỳ khiếp sợ, Ngọc Long Nguyệt này rốt cuộc là tồn tại như thế nào? Quá trình vung cánh tay vừa rồi nếu là đao, thì rõ ràng đã đạt tới mức độ Đao hồn rồi a! Hóa ra hắn luyện đao vậy mà cũng đã đến tầng thứ này sao?
Đường Vũ Lân tiếp tục nói: "Anh phục vụ trong quân đội bao nhiêu năm rồi?"