"Tự chủ đột phá phong ấn? Lẽ nào còn có không tự chủ sao?" Đường Vũ Lân nghi hoặc hỏi.
Lão Đường nói: "Đương nhiên là có, nếu cháu đến độ tuổi tương ứng, hoặc là không cẩn thận gặp phải chuyện hay vật phẩm gì đó dẫn động khí tức và tịnh hóa của Kim Long Vương, phong ấn bất cứ lúc nào cũng có khả năng cưỡng ép đột phá. Đối với cháu mà nói, đó sẽ là tình huống nguy hiểm nhất. Lỡ như không ổn, sẽ lấy mạng cháu. Mà phong ấn càng về sau, lại càng kiên cố. Nói cách khác, phong ấn cháu đột phá càng nhiều, khả năng xuất hiện loại đột phá phi tự chủ này càng nhỏ, cháu cũng càng an toàn. Tốt nhất là vĩnh viễn không xuất hiện đột phá phi tự chủ. Nếu không thì..."
Lão Đường không nói tiếp, nhưng giọng nói của ông rõ ràng có chút ảm đạm.
"Lão Đường, cảm ơn ngài." Đường Vũ Lân nói: "Cháu nhất định sẽ nỗ lực. Vậy thì, mục tiêu hàng đầu của cháu, chính là trước tiên đem hồn linh của mình tiến hóa đến ngàn năm rồi!"
"Đúng vậy, cố lên."...
"Kỳ thi ngày hôm qua, các em đều giành được số điểm rất cao. Nguyên nhân chủ yếu nhất, là các em đã làm đúng những việc mình nên làm một cách thích đáng. Thời gian ba tháng này không hề uổng phí, ít nhất các em đã là một đội ngũ hoàn chỉnh rồi." Vũ Trường Không rõ ràng là đang khen ngợi các đệ tử của mình, thế nhưng, lời nói của thầy nghe ra lại vẫn lạnh lùng cứng rắn như vậy. Khiến người ta nghi ngờ thầy có thật sự vì chuyện này mà cảm thấy vui mừng hay không.
"Lực khống chế của Đường Vũ Lân rõ ràng có sự nâng cao, phải tiếp tục nỗ lực. Nhưng ngày hôm qua các em đã hấp thu quá nhiều linh lực. Đợi sau khi kỳ thi cuối kỳ kết thúc, sẽ tiến hành một bài kiểm tra cơ thể tổng thể cho các em, để xác định linh lực cực hạn mà cơ thể các em hiện tại có thể chịu đựng là bao nhiêu. Nhớ kỹ, đừng cố gắng vượt qua ranh giới đỏ."
Tiếp theo là tổng kết về từng trận chiến ngày hôm qua.
Vừa nhắc tới Thăng Linh Đài thời kỳ bạo động ngày hôm qua, năm người lớp 0 không khỏi đều có chút hớn hở ra mặt, đặc biệt là trận chiến nhắm vào Nhân Diện Ma Chu, cho đến hiện tại, mỗi người đều vẫn còn một loại cảm giác khó tin.
Lúc đó, Cổ Nguyệt thậm chí còn chưa thăng cấp lên hai hoàn, nhưng chiến thuật của trận chiến đó tuyệt đối có thể dùng từ hoàn mỹ để hình dung.
"Đường Vũ Lân, thầy có một câu hỏi muốn hỏi em. Lúc em lên kế hoạch đối phó Nhân Diện Ma Chu, có từng cân nhắc qua tơ nhện kịch độc của Nhân Diện Ma Chu sẽ mang lại sự trợ giúp cho các em sau đó, dùng để đánh chết những hồn thú khác không?" Vũ Trường Không ánh mắt sáng rực nhìn về phía Đường Vũ Lân.
Đường Vũ Lân lắc đầu, "Lúc đó em nghĩ là, để nó hoàn thành việc bố trí tơ nhện, nó sẽ dễ dàng lơi lỏng hơn. Đồng thời, những tơ nhện này ít nhất có thể trở thành một bức bình phong bảo vệ chúng em. Lại không nghĩ tới những tơ nhện này sẽ giúp chúng em đánh chết nhiều hồn thú như vậy, mang lại cho chúng em lượng lớn linh lực."
Vũ Trường Không gật đầu, "Khống chế liên hoàn làm rất tốt. Em nhớ kỹ, tinh túy của chiến hồn sư hệ khống chế nằm ở chỗ, vĩnh viễn không để đối thủ biết mục đích cuối cùng của em là gì. Điểm này em đã làm rất tốt, thông qua nhiều lần dụ dỗ giống như thật để tạo ra cơ hội cho bản thân."
Đường Vũ Lân có chút ngượng ngùng gãi gãi đầu.
Vũ Trường Không nói: "Thế nhưng, sự bình tĩnh của em vẫn còn thiếu sót. Sau khi đánh chết Nhân Diện Ma Chu, việc di chuyển và xử lý khi đối mặt với hồn thú của các em, rõ ràng có chút lỏng lẻo, so với trước đó kém hơn rất nhiều. Có phải các em cảm thấy, ở trong Thăng Linh Đài đã thu hoạch được nhiều như vậy, thỏa mãn rồi không?"
Mọi người đều không lên tiếng, trên thực tế, cho dù là Đường Vũ Lân lúc đó, trong lòng cũng không phải không có ý nghĩ này, suy cho cùng thu hoạch của bọn họ đã vượt xa kế hoạch.
Vũ Trường Không nói: "Vậy thì, thầy hỏi các em một câu. Nếu lúc đó các em đang ở trong một khu đại sâm lâm chân chính, đối mặt với lượng lớn hồn thú bạo động thì sao? Các em hiện tại còn có thể sống sót xuất hiện trước mặt thầy không?"
Mọi người đều im lặng.
Vũ Trường Không nói: "Nhớ kỹ, bất luận lúc nào, đối mặt với cám dỗ lớn đến đâu, lợi ích nhiều đến đâu. Không có gì quan trọng bằng việc bình an sống sót."
Tạ Giải nói: "Vũ lão sư, em có một câu hỏi. Nếu sau này chúng em thật sự gặp phải loại hồn thú như Ám Kim Khủng Trảo Hùng thì phải làm sao?"
Vũ Trường Không nói: "Chạy. Chạy không thoát thì chờ chết."
"Á..." Tạ Giải kinh ngạc nhìn Vũ Trường Không.
Vũ Trường Không nói: "Ám Kim Khủng Trảo Hùng là một loại hồn thú vô cùng kỳ lạ, từ lúc mới sinh ra, nó đã là vương giả của hồn thú, thực lực của nó căn bản không thể dùng niên hạn tu luyện đơn giản để đo lường. Bất quá, khả năng các em chạm trán Ám Kim Khủng Trảo Hùng chân chính là tiệm cận bằng không. Suy cho cùng, Ám Kim Khủng Trảo Hùng chân chính đều đã bị săn giết gần hết vào thuở sơ khai rồi."
"Là bởi vì chúng nguy hiểm sao?" Trương Dương Tử hỏi.
Vũ Trường Không lắc đầu, nói: "Không, là bởi vì khả năng xuất hiện hồn cốt trên người Ám Kim Khủng Trảo Hùng là cực lớn. Nếu nhìn từ góc độ của hồn thú, nhân loại chúng ta là sinh vật tham lam nhất, hồn thú đứng trên bờ vực tuyệt diệt, không phải vì chúng mang lại cho nhân loại chúng ta bao nhiêu nguy hiểm, mà là vì chúng có thể mang lại cho nhân loại chúng ta bao nhiêu lợi ích."
Nghe xong câu nói này của thầy, Đường Vũ Lân không khỏi ngẩn người, cậu lần đầu tiên biết được, hóa ra mối quan hệ giữa nhân loại và hồn thú lại là như vậy. Nhớ lại những hồn thú mình đã đánh chết trong Thăng Linh Đài, không biết tại sao, trong lòng cậu đột nhiên có chút khó chịu. Mặc dù những hồn thú đó chỉ là tồn tại hư ảo, thế nhưng...
"Ca ca, anh đừng tức giận nữa." Hứa Tiểu Ngôn rụt rè nói với anh trai.
Sắc mặt Hứa Hiểu Ngữ khó coi đến mức suýt nhỏ ra nước. Hắn không thể không tức giận. Gia tộc đã tiêu tốn cái giá khổng lồ, vất vả lắm mới lấy được hai tấm thẻ vào cửa Thăng Linh Đài thời kỳ bạo động, đưa hắn và em gái vào trong đó. Lại vì một phút chủ quan của bản thân, cứ như vậy kết thúc chuyến đi Thăng Linh Đài.
Hắn hiện tại vẫn còn nhớ rõ sự thống khổ khi bị các loại công kích nguyên tố đánh cho thủng lỗ chỗ, trọn vẹn nghỉ ngơi một ngày sau đó, mới miễn cưỡng khôi phục lại.
"Khu vực thời kỳ bạo động ngày hôm qua, hẳn đều là Hồn Sư bên phía Đông Hải Thành chúng ta tiến vào. Nhìn tuổi tác của bọn chúng, hẳn là đã học trung cấp học viện rồi. Lẽ nào, là học sinh của Đông Hải Học Viện sao?" Hứa Hiểu Ngữ sắc mặt xanh mét nói.
Hứa Tiểu Ngôn ngẩn người một chút, "Vậy sao? Nếu vậy, bọn họ sau này sẽ là học trưởng của em nhỉ."
Ở nhà, Hứa Hiểu Ngữ mặc dù là nam đinh duy nhất, nhưng vì bản tính bướng bỉnh, kiêu ngạo, không được trưởng bối trong gia tộc yêu thích cho lắm. Mà Hứa Tiểu Ngôn tính cách ôn nhu có chút nhút nhát, lại là hòn ngọc quý trong mắt tất cả các trưởng bối.
Hứa Tiểu Ngôn thiên phú dị bẩm, bản thân không quá thích tu luyện, nhưng lại là tiên thiên mãn hồn lực. Trong gia tộc vì có nhân tài ưu tú như anh trai Hứa Hiểu Ngữ, cũng không ai ép buộc cô bé.
Cứ như vậy, không lâu sau khi cô bé thức tỉnh võ hồn được ba năm, trong một lần kiểm tra nội bộ của gia tộc, người ta phát hiện hồn lực của cô bé bất tri bất giác đã đạt tới cấp mười bảy, hơn nữa còn xuất hiện hiện tượng tinh luân cực kỳ hiếm thấy trong lịch sử gia tộc, lúc này mới được gia tộc coi trọng. Mới thực sự hiểu được, cô bé này lại là thiên tài ưu tú hơn cả Hứa Hiểu Ngữ.
Gia tộc họ Hứa là đại gia tộc đứng đầu toàn bộ Đông Hải Thành, cha của Hứa Hiểu Ngữ và Hứa Tiểu Ngôn, chính là Tổng trưởng Tài vụ Đông Hải Thành, vị cao quyền trọng, phát hiện con gái mang trong mình võ hồn truyền kỳ của gia tộc tự nhiên là mừng rỡ như điên, lúc này mới lợi dụng quyền lực và tài lực của bản thân, lấy thêm một tấm thẻ vào cửa, đưa con trai và con gái cùng nhau vào Thăng Linh Đài thời kỳ bạo động, đồng thời liên tục dặn dò, bảo Hứa Hiểu Ngữ phải chăm sóc tốt cho em gái, và giúp em gái thu thập thêm linh lực.
Nhưng Hứa Tiểu Ngôn bản tính nhút nhát, lại chưa trải qua bất kỳ sự rèn luyện Hồn Sư nào, tiến vào Thăng Linh Đài tự nhiên là rụt rè sợ sệt, càng không dám giết hồn thú. Bản thân Hứa Hiểu Ngữ hấp thu không ít linh lực, em gái lại vì không dám giết hồn thú nên không hút được bao nhiêu.
Hắn vất vả lắm mới vừa thuyết phục được em gái, con hồn thú tiếp theo bắt buộc phải ra tay, thì chạm trán năm người Đường Vũ Lân, sau đó, liền bi kịch rồi...
Trở về không những phải chịu đựng sự thống khổ của cơ thể, còn bị cha mắng cho một trận té tát, tâm trạng hắn có thể tốt mới là lạ.
"Đừng để ta biết là ai, nếu không, ta sẽ không tha cho bọn chúng đâu!" Hứa Hiểu Ngữ sắc mặt xanh mét nói.
Bất quá, trong đầu hắn đột nhiên hiện lên một bóng dáng, ánh mắt nhạt nhẽo đó, khuôn mặt bình tĩnh đó, mặc dù cô không đẹp bằng em gái, nhưng lại có một loại khí chất đặc thù. Hơn nữa, tại sao cô lại có thể khống chế nhiều loại nguyên tố như vậy để bản thân sử dụng chứ?
Cho đến hiện tại, trong lòng Hứa Hiểu Ngữ vẫn tràn ngập sự nghi hoặc và khó hiểu...
"Vũ lão sư, sắp đến môn thi cuối cùng của kỳ thi cuối kỳ rồi, tiết thực chiến hôm nay có phải nên hoãn lại không a?" Trương Dương Tử vẻ mặt nịnh nọt nói với Vũ Trường Không đang bước vào phòng học.
Đúng vậy a, thấy sắp được nghỉ rồi, học viên của các lớp bình thường đã sớm bắt đầu lười biếng rồi.
Vũ Trường Không nhàn nhạt nói: "Bởi vì các em đã hấp thu quá nhiều linh lực trong Thăng Linh Đài, mấy ngày nay, học viện đang liên hệ sắp xếp cho các em tiến hành kiểm tra niên hạn hồn hoàn và kiểm tra cơ thể. Đừng tưởng rằng còn trẻ là có thể phung phí thời gian, lúc trẻ không nỗ lực, đợi đến già muốn nỗ lực cũng không kịp nữa rồi. Sự phối hợp của các em không phải rất ăn ý sao? Tiết thực chiến tiếp tục. Thầy đã suy nghĩ một chút, với tình huống hiện tại của các em, Thăng Linh Đài tạm thời không thích hợp để vào, nếu là tiết thực chiến, cũng phải có sự thay đổi mới được. Đi theo thầy." Nói xong, thầy đi đầu bước ra ngoài.
Trương Dương Tử ủ rũ cúi đầu thấp giọng nói: "Vũ lão sư thật đúng là không có tình người mà."