Hải Thần Chi Tử!
Quỷ Đế nghi hoặc, bản thân Ma Hoàng mới thực sự là buồn bực. Nàng có thể cảm nhận được thực lực của mình tuyệt đối nằm trên Đường Vũ Lân, thần lực vô địch. Thế nhưng, Đường Vũ Lân giống như một vũng bùn lầy, thế công của nàng cho dù có hung mãnh đến đâu, lại luôn giống như trâu đất xuống biển, bị hắn hóa giải.
Cộng thêm Hải Thần Tam Xoa Kích quả thực là tồn tại có thể uy hiếp đến nàng, nàng cũng không thể không ném chuột sợ vỡ bình, lúc này mới tạo thành thế cục như trước mắt.
Đại quân nhân loại đã bắt đầu phản công, lượng lớn sinh vật Thâm Uyên đều bị chèn ép xung quanh thông đạo Thâm Uyên. Tình hình đối với Thánh Linh Giáo và Thâm Uyên Vị Diện bên này đã ngày càng bất lợi.
Trong mắt Ma Hoàng lóe lên ánh sáng màu tử kim, đột nhiên, ánh sáng màu tử kim trên người nàng mãnh liệt bạo phát ra ngoài, đánh bật Đường Vũ Lân ra xa trăm mét.
"Dừng tay!" Tiếng quát phẫn nộ này của nàng vang vọng toàn trường, thần lực cường đại hòa lẫn với tinh thần lực Thần Nguyên Cảnh, trong nháy mắt đã truyền khắp mọi ngóc ngách của chiến trường.
Tất cả mọi người theo bản năng đều khựng lại. Tinh thần lay động. Trong khoảnh khắc đó, bầu trời đều hóa thành màu tử kim.
Tay phải Đường Vũ Lân dựng Hải Thần Tam Xoa Kích ở một bên người, tay trái cầm Hoàng Kim Long Thương chỉ xéo xuống mặt đất, nhạt giọng nói: "Ma Hoàng muốn nhận thua rồi sao?"
Ma Hoàng giận quá hóa cười, "Tiểu tử vắt mũi chưa sạch, khẩu khí không nhỏ. Nếu không phải không muốn trả giá quá nhiều, ngươi tưởng ngươi có thể kiên trì đến lúc này sao? Cứ dây dưa chiến đấu như vậy quá lãng phí thời gian. Không biết các ngươi có gan cùng chúng ta đánh cược một ván lớn hay không."
Từng chữ của Ma Hoàng đều truyền đến rõ ràng mọi ngóc ngách của chiến trường, cho dù là sinh vật Thâm Uyên không hiểu tiếng người, đều có thể từ trong dao động tinh thần cảm nhận được ý tứ của nàng.
Ngân quang lóe lên, Ngân Long Công Chúa Cổ Nguyệt Na đã đi tới bên cạnh Đường Vũ Lân, hai người nhìn nhau. Đường Vũ Lân hướng nàng khẽ gật đầu một cái. Nhìn nàng trong bộ Ngân Long Vũ Lân, trong lòng hắn đột nhiên sinh ra một loại cảm giác nóng bỏng cực kỳ mãnh liệt.
Bọn họ lúc này, rốt cuộc đã đứng trên đỉnh cao của nhân loại. Chỉ cần trận đại chiến này giành chiến thắng, vậy thì, trên thế giới này, sẽ không còn bất kỳ ai có thể ngăn cản bọn họ ở bên nhau nữa.
Cổ Nguyệt Na nhìn thoáng qua Hải Thần Tam Xoa Kích trong tay Đường Vũ Lân, cũng khẽ vuốt cằm. Lúc này, Bạch Ngân Long Thương trong tay nàng đã hiện ra màu bạch kim chói mắt, không biết trong đó đã cắn nuốt bao nhiêu năng lượng Thâm Uyên.
Các cường giả nhân loại khác cũng nhao nhao tụ tập lại, ở một bên khác, đông đảo cường giả cấp Đế của Thâm Uyên Vị Diện cùng với tầng lớp cao cấp của Thánh Linh Giáo cũng đã đi tới phía sau Ma Hoàng. Song phương hình thành hai đại trận doanh.
"Ma Hoàng muốn đánh cược lớn như thế nào?" Đường Vũ Lân trầm giọng hỏi.
Cổ Nguyệt Na đứng bên cạnh hắn, với tư cách là công thần lớn nhất trên chiến trường hôm nay, nàng cũng có tư cách đại diện cho bên phía nhân loại. Nhưng vào lúc này, nàng lại rất tự nhiên lùi lại nửa bước, đứng ở phía sau nghiêng của Đường Vũ Lân, giao quyền giao thiệp với đối phương cho hắn.
Đường Vũ Lân thậm chí có cảm giác như trở lại thời điểm ở học viện Sử Lai Khắc lúc trước, khi ở học viện Sử Lai Khắc, nàng không phải vẫn luôn làm như vậy sao?
Thần Bút Đấu La Dư Quan Chí với tư cách là tổng chỉ huy ba quân, lúc này cũng không tiếp tục tiến lên, mà là hạ đạt mệnh lệnh, để hỏa lực pháo binh phương xa tạm thời dừng lại.
Chiến tranh từ lúc bắt đầu đến hiện tại, thế cục cuối cùng cũng coi như ổn định lại. Có Kim Long Nguyệt Ngữ Đường Vũ Lân và Ngân Long Vũ Lân Cổ Nguyệt Na ở đây, xem ra, Ma Hoàng của đối phương cho dù đã đạt tới cấp trăm, cũng không có cách nào dễ dàng chiến thắng bên phía nhân loại. Mọi thứ đều đang phát triển theo chiều hướng tốt. Ma Hoàng kêu gọi dừng chiến đấu, sao có thể không có vài phần ngoài mạnh trong yếu ở trong đó?
Ánh mắt lạnh lẽo âm u của Ma Hoàng quét qua khuôn mặt mọi người có mặt, cuối cùng trở lại trên người Đường Vũ Lân, nhạt giọng nói: "Ngươi và hắn có quan hệ gì?" Vừa nói, nàng vừa đưa tay chỉ vào Hải Thần Tam Xoa Kích trong tay Đường Vũ Lân.
Đường Vũ Lân chần chờ một chút, khoảnh khắc tiếp theo, hắn không còn do dự nữa, từ từ giơ cao Hải Thần Tam Xoa Kích đang tỏa sáng rực rỡ ánh kim quang trong tay phải của mình lên, trầm giọng nói: "Ông ấy là cha ta."
Lời này vừa nói ra, không chỉ Ma Hoàng toàn thân chấn động, ngay cả Cổ Nguyệt Na bên cạnh Đường Vũ Lân cũng lộ vẻ khiếp sợ.
Trong đám đông, Thú Thần Đế Thiên kia càng là kinh ngạc trừng lớn hai mắt.
Khi Đường Vũ Lân vừa mới trở về, Đế Thiên đã nhận ra Hải Thần Tam Xoa Kích trong tay Đường Vũ Lân, nếu không phải là món Siêu Thần Khí này, Đường Vũ Lân sao có thể chống đỡ được thực lực Thần cấp của Ma Hoàng.
Đã từng, vào vạn năm trước, vị Thú Thần này cũng từng gặp qua Đường Tam một lần, mà Đường Tam lúc đó, mang đến cho hắn cảm giác căn bản là không thể vượt qua, đó mới thực sự là người nắm giữ thế giới này a!
Mà giờ này khắc này, Đường Vũ Lân vậy mà lại nói hắn là con trai của Đường Tam, điều này sao có thể không khiến hắn vô cùng khiếp sợ.
Trong trí nhớ của Thú Thần Đế Thiên, Hải Thần Đường Tam lúc trước hình như có một cô con gái, cũng chính là người sáng lập Truyền Linh Tháp, thê tử của Linh Băng Đấu La Hoắc Vũ Hạo, Long Điệp Đấu La Đường Vũ Đồng.
Đúng rồi, Đường Vũ Đồng, Đường Vũ Lân. Trời ạ! Sao lại không nghĩ tới chứ. Đường Vũ Lân này, vậy mà, vậy mà lại là con trai của Đường Tam.
Thảo nào, thảo nào trên người hắn lại có tinh hoa Kim Long Vương. Trong chớp mắt, tất cả mọi thứ đều được liên kết lại với nhau trong lòng hắn. Biểu cảm trên khuôn mặt cũng trở nên vô cùng phong phú.
Bất quá, trong số những người có mặt, người có thể hiểu được câu nói này của Đường Vũ Lân lại ít càng thêm ít. Bao gồm cả đám người học viện Sử Lai Khắc và Đường Môn, đều sinh lòng nghi hoặc.
Ví dụ như Kỳ Lân Đấu La Đồng Vũ chính là như vậy, con trai của ông ấy? Hắn không phải là con trai của Đường Tư Nhiên sao? Nhưng tại sao Ma Hoàng này lại hỏi đến Đường Tư Nhiên?
"Không, điều này không thể nào. Ngươi, ngươi mới bao nhiêu tuổi?" Ma Hoàng thất thanh nói.
Đường Vũ Lân hít sâu một hơi, hắn lúc này đã đứng trên đỉnh cao nhân loại, thành tựu Chuẩn Thần, nhận được sự công nhận của Hải Thần Tam Xoa Kích, không còn gì phải che giấu nữa.
"Trên thế giới này không có chuyện gì là không thể, đây là điều cha nuôi ta đã nói với ta khi ta còn rất nhỏ. Ông ấy còn nói với ta, trên thế giới này, người mà mỗi người có thể hoàn toàn tin tưởng và dựa dẫm, chỉ có chính mình. Thần Giới biến mất, ta chính là bị cha từ Thần Giới lưu lại nhân gian. Bởi vì một số tình huống đặc thù, ta chỉ có thể ở lại đây, không thể đi theo bọn họ, đi theo Thần Giới cùng nhau rời đi. Nguyên nhân cụ thể là gì ngươi không cần biết. Ta chính là con trai của Hải Thần Đường Tam! Ngươi đoán đều đúng, Hoàng Kim Tam Xoa Kích trong tay ta, chính là thần khí của Hải Thần, Hải Thần Tam Xoa Kích."
Những lời này của hắn không chỉ nói cho Ma Hoàng nghe, mà cũng là nói cho tất cả các đồng đội nghe.
Lời này vừa nói ra, toàn trường không ai không khiếp sợ. Kẻ địch biến sắc, ngay cả bên phía phe mình, lại làm sao không phải tất cả mọi người đều khiếp sợ đến mức không thể kìm nén được chứ?
Điều này quả thực là khó có thể tưởng tượng nổi! Phải biết rằng, Đường Tam thành danh, chính là vào hai vạn năm trước a! Mà lúc này, Đường Vũ Lân lại nói mình là con trai của Đường Tam, điều này bảo bọn họ làm sao tin được?
Giống như Ma Hoàng đã nói, Đường Vũ Lân mới bao nhiêu tuổi a!
Cơ thể Ngân Long Công Chúa Cổ Nguyệt Na theo bản năng lảo đảo một cái, đáy mắt xẹt qua một tia thê lương.
Khoảnh khắc tiếp theo, tiếng nghị luận cũng theo đó vang lên. Xung quanh đều trở nên ồn ào hỗn loạn. Mọi người không khỏi bàn tán xôn xao.
Sáu người khác của Sử Lai Khắc Thất Quái từng người biểu cảm đều cổ quái đến cực điểm. Bọn họ và Đường Vũ Lân có thể nói là quen thuộc nhất.
Mặc dù từ trước đến nay thực lực của Đường Vũ Lân tăng lên có đôi khi sẽ vượt qua lẽ thường, đặc biệt là năng lực Kim Long Vương kia của hắn. Nhưng mọi người vẫn luôn cho rằng đó chỉ là sự biến dị của võ hồn mà thôi.
Nhưng ai có thể ngờ tới, hắn lại là con trai của Đường Tam. Đối với lời nói của Đường Vũ Lân, bọn họ không có gì để nghi ngờ. Suy cho cùng, quen biết nhiều năm như vậy rồi, hơn nữa hiện tại Đường Vũ Lân lại đang đại diện cho Đường Môn và học viện Sử Lai Khắc, hắn không thể nào nói dối trong chuyện như thế này.
Đường Tam chính là người sáng lập Đường Môn, tiên tổ thực sự của Đường Môn a! Chuyện khinh nhờn tiên tổ như thế này Đường Vũ Lân không thể nào làm, hơn nữa đối với hắn mà nói, điều này cũng không có bất kỳ ý nghĩa gì.
Cho nên, vào giờ này khắc này, sự chấn động lấn át tất cả.
Con trai của Đường Tam, bốn chữ đơn giản, đã che lấp tất cả những danh hiệu mà Đường Vũ Lân từng sở hữu trước đây.
Ma Hoàng sau khi nói ra lời nghi ngờ, cũng dần dần bình tĩnh lại. Đôi mắt lấp lóe ánh sáng màu tử kim của nàng, lóe lên sự hận thù khắc cốt ghi tâm.