Đường Tam xoa xoa đầu hắn, thân thể dần dần trở nên hư ảo, "Đại cục đã định, ba cũng coi như có thể yên tâm rồi. Nhưng con còn phải nỗ lực hơn nữa. Có năng lượng Thâm Uyên làm cơ sở, con muốn thiết lập Thần Giới cũng không phải là chuyện quá khó khăn. Nhưng cần tích lũy thâm hậu mới bộc phát, không thể nóng vội. Có ông nội, bà nội con ở đây chăm sóc con, ba cũng có thể yên tâm rồi."
Đường Hạo nhìn con trai, nói: "Bên các con hiện tại thế nào rồi?"
Đường Tam nói: "Chúng con sau khi bị thời không loạn lưu cuốn đi, lại đi nhầm vào trong hắc động. Nhưng lại gặp được rất nhiều Thần Giới khác cũng bị cuốn vào hắc động (Chi tiết xem tác phẩm Đấu La Đại Lục Ngoại Truyện Đường Môn Anh Hùng Truyện, sẽ phát hành sau khi Long Vương Truyền Thuyết kết thúc.), hiện tại mọi người đang đồng tâm hiệp lực, nỗ lực thoát ly. Ký ức ba lưu lại trong một sợi phân hồn này chỉ đến đây thôi. Nhưng vẫn còn rất nhiều cơ hội. Ba, mẹ, phân hồn này của con sắp biến mất rồi. Vũ Lân liền giao cho hai người. Hai người yên tâm, chúng con nhất định sẽ trở về."
Nói đến đây, phân hồn của Đường Tam dần dần hư ảo, hắn làm ra một động tác ôm lấy Đường Vũ Lân, nhưng khi Đường Vũ Lân đón lấy, thân thể của hắn đã hóa thành hư ảo, biến mất trong cõi u minh.
"Ba." Đường Vũ Lân kêu to một tiếng, không khỏi nhiệt lệ doanh tròng.
Mãi đến giờ khắc này hắn mới biết, thì ra phụ thân đã sớm an bài tốt mọi thứ, những gian nan khổ cực mình phải chịu đựng, những khó khăn mình gặp phải, càng là vẫn luôn nằm trong sự chiếu cố của ông nội, bà nội. Bọn họ là đang dùng phương thức như vậy để mài giũa mình a!
Đường Hạo bay tới trước mặt Đường Vũ Lân, ôm lấy bả vai hắn, trầm giọng nói: "Nam tử hán, đại trượng phu, đổ máu không đổ lệ. Lúc trước, ba con cũng là sáu tuổi liền rời khỏi bên cạnh ông, một mình xông pha, dựa vào sự nỗ lực của bản thân cuối cùng trở thành một thế hệ Thần Vương. Trọng trách nó gánh vác, một chút cũng không nhẹ hơn con. Thậm chí còn từng trải qua khoảng thời gian đau khổ nhất khi mẹ con hiến tế. So với thời đại đó, thời đại này của các con đã rất tốt rồi. Hiện tại mọi chuyện đều đã kết thúc rồi."
A Ngân mang theo nụ cười đi tới bên cạnh Đường Vũ Lân, có chút hờn dỗi trừng mắt nhìn Đường Hạo một cái, trong đôi mắt đẹp tràn đầy vẻ cưng chiều ôm lấy Đường Vũ Lân, "Đừng nghe ông nội con. Cháu trai của bà đã làm tốt nhất rồi. Cháu cũng đừng trách ông nội bà nội, nếu chúng ta nhận nhau với cháu quá sớm, vạn niên đại kế này của ba cháu tất nhiên sẽ có chỗ rò rỉ, nếu dọa chạy những sinh vật Thâm Uyên kia, mọi thứ liền kiếm củi ba năm thiêu một giờ rồi."
Đường Vũ Lân ngẩn người, nhìn chiến trường đầy rẫy vết thương bên dưới, trên mặt lại tràn đầy vẻ đắng chát, "Thế nhưng, vì vạn niên đại kế này, chúng ta thực sự đã trả giá quá nhiều, quá nhiều."
Hãn Hải Đấu La Trần Tân Kiệt chiến tử, Quang Ám Đấu La Long Dạ Nguyệt tuẫn tình, tiếp theo đó, là Việt Thiên Đấu La, Hung Lang Đấu La, Thánh Linh Đấu La, Dương Mộc Đấu La, Thiên Sương Đấu La, Thiên Phượng Đấu La, Đa Tình Đấu La, Vô Tình Đấu La cùng với vô số cường giả của Học viện Sử Lai Khắc, Đường Môn, Truyền Linh Tháp, Chiến Thần Điện, và hàng ngàn hàng vạn chiến sĩ của quân Liên bang da ngựa bọc thây.
Vì vạn niên đại kế này của phụ thân, người chết thực sự là quá nhiều, quá nhiều. Có thể nói, tất cả trưởng bối, đồng bạn quen thuộc của Đường Vũ Lân đều lần lượt vẫn lạc. Hơn hai phần ba cường giả đỉnh cấp của Đấu La Đại Lục lúc này toàn bộ vẫn lạc trong trận đại chiến này, điều này đã không chỉ là tổn thương nguyên khí, càng là làm lung lay căn cơ a!
Lúc này, bầu trời đã dần dần quang đãng, ánh mặt trời rực rỡ treo cao giữa không trung, mà tất cả mọi thứ xung quanh vẫn đang ngưng cố. Nhìn tất cả những điều này, Đường Vũ Lân không hề vì chiến thắng của trận chiến này mà hưng phấn. Mà chỉ có sự bi thương nồng đậm.
A Ngân mỉm cười, "Đứa trẻ ngốc, đừng quên, ông nội cháu chính là Vị Diện Chi Chủ của Đấu La Đại Lục. Những anh hùng vì vị diện mà hy sinh, sao có thể chết vô ích? Huống hồ, còn có bà nội làm Sinh Mệnh Hạch Tâm của vị diện. Chúng ta mặc dù không có Thần Giới, nhưng từ một ý nghĩa nào đó mà nói, chúng ta chính là thủ hộ thần của toàn bộ vị diện."
Đường Vũ Lân sửng sốt một chút, nhìn về phía A Ngân bên cạnh, "Bà nội, ý bà là..."
Đúng lúc này, Đường Hạo vung tay lớn lên, ánh sáng bảy màu mờ ảo lập tức hóa thành từng vòng vầng sáng khuếch tán ra, hòa tan không gian ngưng cố xung quanh.
Sử Lai Khắc Lục Quái có thể hành động rồi, các vị cường giả của Đường Môn, Học viện Sử Lai Khắc, tất cả tướng sĩ có mặt tại hiện trường cũng đều có thể di chuyển rồi.
Trong nhất thời, tất cả mọi người đều có chút ngây dại.
Cho dù là Cổ Nguyệt Na ở cách Đường Vũ Lân không xa, cũng đồng dạng là có chút ngây ngốc nhìn mọi thứ trước mắt.
Mặc dù lúc trước bọn họ thậm chí ngay cả chớp mắt cũng không làm được, nhưng mọi chuyện xảy ra trên không trung, thậm chí là cuộc đối thoại giữa Đường Tam và Thâm Uyên Thánh Quân kia, không sót một chữ lọt vào tai mỗi người.
Thâm Uyên Thánh Quân trọn vẹn chuẩn bị sáu ngàn năm, mới phát động toàn diện, ý đồ thôn phệ vị diện Đấu La Đại Lục. Nhưng ai có thể ngờ tới, từ vạn năm trước, hắn cũng đã bị Hải Thần Đường Tam tính toán vào trong rồi.
Mà tất cả những điều vừa rồi, cũng thông qua video Hồn Đạo truyền khắp mỗi một ngóc ngách của toàn bộ đại lục. Khiến cho dân chúng của toàn bộ Đấu La Đại Lục, toàn bộ nhìn thấy vị Thần tồn tại từ hai vạn năm trước kia.
Thế giới này, là thực sự có Thần. Hơn nữa, vị Thần bảo vệ bọn họ, chưa từng rời đi. Cũng chưa từng có ai có thể thực sự làm tổn thương vị diện này.
Chính là vì sự phá hoại của nhân loại đối với vị diện, mới khiến Đường Tam dụng tâm lương khổ như vậy, đem Thâm Uyên Vị Diện kết nối một cách khéo léo đến vị diện Đấu La Đại Lục, đồng thời vào lúc cuối cùng Thâm Uyên Thánh Quân bất chấp tất cả, đem toàn bộ Thâm Uyên Vị Diện và vị diện Đấu La Đại Lục trùng điệp lại với nhau đã giáng cho hắn một đòn chí mạng a!
Vạn niên đại kế. Đường Tam không hổ là một thế hệ Thần Vương!
Chỉ là, giờ này khắc này, trong lòng mỗi người đều có những cảm giác khác nhau, trong khoảnh khắc buông lỏng xuống, cũng có sự bi thương nồng đậm nổi lên.
Vì sự truyền thừa của toàn bộ vị diện, vì năng lượng sinh mệnh khổng lồ của Thâm Uyên Vị Diện này, người chết thực sự là quá nhiều, quá nhiều rồi.
Ba đại hạm đội của Liên bang bị hủy, đã chết bao nhiêu tướng sĩ? Còn có từng vị cường giả vì thủ hộ Liên bang mà hiến thân kia.
Người thân, đồng bạn của bọn họ, lúc này sao có thể không bi tòng trung lai.
Trong nhất thời, không có tiếng hoan hô, phảng phất chỉ có từng cỗ bi ý nồng đậm lan tràn trong không khí.
"Kẻ làm ác, ắt gặp thiên khiển." Thanh âm hoành đại đúng lúc này vang vọng toàn bộ thế giới.
Căn bản không cần Hồn Đạo Khí truyền bá, ở bất kỳ ngóc ngách nào trên Đấu La Đại Lục, đều có thể nghe thấy thanh âm này vô cùng rõ ràng.
Đường Hạo lẳng lặng đứng ở đó, trên khuôn mặt cương nghị lấp lóe quang huy nhàn nhạt, sau đầu hắn, một vòng quang luân bảy màu chậm rãi dâng lên, tản mát ra thanh âm khiến toàn bộ vị diện vì thế mà cộng minh.
"Kẻ làm việc thiện, ắt có hồi báo."
Thanh âm lại vang lên, thu hút sự chú ý và lắng nghe của toàn đại lục. Ánh mắt của tất cả mọi người cũng bất giác đều chuyển dời đến vị Vị Diện Chi Chủ này.
Thân thể Đường Hạo bắt đầu biến lớn, trong nháy mắt, đã có loại cảm giác như tiếp thiên liên địa.
Hạo Thiên Chùy trong tay hắn cũng theo đó biến lớn, phải biết rằng, chính là Hạo Thiên Chùy này, một chùy định âm, triệt để kết thúc sinh mệnh của Thâm Uyên Thánh Quân.
Từ tầng thứ mà xem, Đường Hạo và Thâm Uyên Thánh Quân kia vốn là tồn tại cùng tầng thứ, nhưng hắn lại là thực sự có Thần Để chi vị. Cộng thêm Vô Tận Phong Ba cuối cùng Đường Tam lưu lại định trụ Thâm Uyên Thánh Quân, cùng với Thâm Uyên Thánh Quân vượt vị diện vốn đã tiêu hao khổng lồ, cho nên mới có thể một kích đánh chết hắn.
Mà giờ này khắc này, khí tức Đường Hạo tản mát ra, khiến mỗi người có mặt đều vì thế mà chấn động. Bọn họ cũng không biết vị Vị Diện Chi Chủ này rốt cuộc muốn làm gì.
Trong số tất cả cường giả có mặt, cảm xúc phấn khích nhất phải kể đến mấy vị đại diện của Hạo Thiên Tông kia. Hạo Thiên Tông truyền thừa hơn hai vạn năm, thậm chí lịch sử còn lâu đời hơn cả Đường Môn, bọn họ đã rất ít khi xuất thế. Mà Võ Hồn của bọn họ, cũng chính là Hạo Thiên Chùy a!
Lúc này Đường Hạo thân ở không trung, Hạo Thiên Chùy khổng lồ nhìn rõ mồn một trong mắt bọn họ, khiến Võ Hồn của chính bọn họ không ngừng sinh ra cộng minh. Sự cộng minh này không nghi ngờ gì nữa khiến trong nội tâm bọn họ tràn ngập cảm thụ kỳ dị. Đây là tổ tiên của bọn họ a! Tổ tiên từ hơn hai vạn năm trước.