Đường Vũ Lân và các đồng bạn của hắn dựa vào sự nỗ lực của bản thân, cuối cùng đã mang Học viện Sử Lai Khắc từ trong sự hủy diệt đến với tân sinh.
Khí tức sinh mệnh nồng đậm của Vĩnh Hằng Chi Thụ, đang âm thầm tẩm bổ toàn bộ tinh cầu. Với tu vi tinh thần Thần Nguyên Cảnh của Cổ Nguyệt Na, thậm chí có thể thấp thoáng cảm nhận được toàn bộ tinh cầu đều đang bắt đầu tỏa sáng sinh cơ.
Tinh cầu vốn đã suy tàn đang phát triển theo hướng phồn vinh hưng thịnh.
Tiếng gõ cửa vang lên. Tiếng bước chân có chút lộn xộn cũng theo đó im bặt ngoài cửa.
Ánh mắt Cổ Nguyệt Na bình hòa, nàng dường như đã sớm dự liệu được tất cả những điều này, trầm giọng nói: "Vào đi."
Cửa mở, một nhóm người từ bên ngoài bước vào.
Đi ở phía trước nhất, là Đế Thiên mặc một thân hắc y, mái tóc dài rẽ ngôi giữa, có một lọn tóc màu vàng kim. Mà phía sau hắn, mỗi một vị đều có thân hình khác nhau, nhưng lại không ai không tản mát ra khí tức cực kỳ cường đại.
Trong ánh mắt của Đế Thiên, lấp lóe sự quyết tuyệt. Hắn bước chậm đến phía sau Cổ Nguyệt Na, một gối quỳ xuống đất, "Chủ thượng."
Những người khác cũng đồng dạng ở phía sau hắn, một gối quỳ xuống.
Cổ Nguyệt Na không quay người lại, ánh mắt vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ.
Đế Thiên cắn cắn răng, trầm giọng nói: "Chủ thượng, chúng thuộc hạ đến để từ biệt ngài."
"Từ biệt? Các ngươi muốn làm gì?" Cổ Nguyệt Na chậm rãi xoay người lại, nhìn Đế Thiên, nhạt nhẽo hỏi.
Trong mắt Thú Thần Đế Thiên quang mang lấp lóe, "Chủ thượng, mặc dù thuộc hạ không hiểu là tại sao, thế nhưng, những năm qua, ngài vẫn luôn không ra tay với Đường Vũ Lân. Có lẽ, ngài thực sự đã có tình cảm của nhân loại. Thế nhưng, chúng ta thì không thể. Nhân loại đã hủy hoại gia viên của chúng ta, tàn sát tộc nhân của chúng ta. Khiến chúng ta đã đến bờ vực sắp sửa tuyệt diệt. Chúng ta không cách nào khiến Chủ thượng đưa ra quyết định, lúc này Đường Vũ Lân kia đã đạt tới mức độ không thể địch nổi. Chỉ có lấy thân mình tuẫn táng."
Cổ Nguyệt Na đạm nhiên nói: "Nói như vậy, các ngươi là muốn lên Học viện Sử Lai Khắc, đi khiêu chiến hắn sao?"
Đế Thiên trầm giọng nói: "Đúng vậy. Chủ thượng, thuộc hạ thực sự không ngờ, ngài cư nhiên lại nảy sinh tình cảm với một nhân loại. Thế nhưng, ngài quên rồi sao? Hàng ngàn hàng vạn tộc nhân của chúng ta lúc trước đã chết đi như thế nào. Không chỉ là Long tộc chúng ta, tất cả Hồn thú, đều là thần dân của ngài. Bao nhiêu năm nay, chúng ta vẫn luôn mong mỏi, ngài có thể dẫn dắt chúng ta, một lần nữa trở về, một lần nữa trở thành người thống trị của thế giới này. Thế nhưng, ngài lại cuối cùng đưa ra lựa chọn như vậy. Mặc dù không nên mạo phạm, nhưng thuộc hạ thực sự không cách nào chấp nhận. Chủ thượng, hoặc là ngài ban cho thuộc hạ một cái chết, hoặc là, xin cho phép thuộc hạ, vì Hồn thú mà làm ra nỗ lực cuối cùng đi. Cho dù là thiêu thân lao đầu vào lửa, cũng không tiếc."
"Bái biệt Chủ thượng!" Đế Thiên đột nhiên lệ thanh quát. Sau đó đổi thành hai gối quỳ xuống, hướng Cổ Nguyệt Na bái lạy.
Không chỉ là hắn, chúng vị hung thú phía sau hắn cũng đồng dạng bái lạy.
Cổ Nguyệt Na nhìn bọn họ, không mở miệng.
Đế Thiên không nghe thấy sự hồi đáp của nàng, mãnh liệt đứng dậy, xoay người liền đi ra ngoài, tràn ngập hương vị quyết tuyệt.
Các hung thú khác cũng là như vậy, nhao nhao đứng dậy, chuẩn bị rời đi.
Thú Thần Đế Thiên hối thúc Cổ Nguyệt Na đã rất nhiều lần rồi, thậm chí cũng từng đích thân động thủ, ý đồ đánh chết Đường Vũ Lân, lại đều bị Cổ Nguyệt Na cản lại.
Bọn họ vẫn luôn còn ôm ấp hy vọng, Cổ Nguyệt Na cũng vẫn luôn nói với bọn họ, tất cả những điều này đều nằm trong kế hoạch.
Thế nhưng, thời gian từng ngày trôi qua. Khi bọn họ trơ mắt nhìn Đường Vũ Lân cũng đã đột phá đến tầng thứ Thần cấp, cùng Cổ Nguyệt Na tay trong tay chiến đấu, bọn họ cuối cùng đã bắt đầu tuyệt vọng rồi.
Trơ mắt nhìn Cổ Nguyệt Na và Đường Vũ Lân thân mật khăng khít, bọn họ đã không còn nhìn thấy hy vọng nữa.
Thế nhưng, bọn họ lại có thể làm thế nào đây? Dưới sự tuyệt vọng, bọn họ cũng không có bất kỳ biện pháp nào.
"Đứng lại." Thanh âm lạnh lẽo vang lên trong khoảnh khắc Thú Thần Đế Thiên sắp bước ra khỏi cửa lớn.
Đế Thiên dừng bước, xoay người lại, nhìn về phía Cổ Nguyệt Na, có chút lạnh nhạt nói: "Chủ thượng còn có gì phân phó?"
Cổ Nguyệt Na vẫn đứng tại chỗ, nhạt nhẽo nói: "Từ khoảnh khắc ta thức tỉnh ở hạch tâm quyển của Tinh Đấu Đại Sâm Lâm, đã định sẵn sẽ là kẻ thù của nhân loại. Không sai, ta thừa nhận, ta đã yêu Đường Vũ Lân. Ta cảm nhận được tình yêu thuộc về nhân loại, thậm chí có chút không thể tự kiềm chế. Thế nhưng, ta chưa từng quên, ta là một phần của Long Thần, ta là Chủ thượng của các ngươi, là lãnh tụ của hàng ngàn hàng vạn Hồn thú."
"Ta yêu Đường Vũ Lân, nhưng chúng ta đã sớm định trước là không thể ở bên nhau. Trong huyết mạch của ta, chảy xuôi chính là máu của Long tộc, chứ không phải của nhân loại. Trên người ta, gánh vác chính là sứ mệnh và trách nhiệm của Long tộc."
"Khoảnh khắc ta lấy được Long Thần Hạch Tâm, ta cũng đã cảm nhận được, trong cõi u minh, trên thế giới này có một cỗ áp lực vô hình tồn tại. Nó khống chế toàn bộ thế giới, ta chỉ có thể từ từ trở nên mạnh mẽ, ta thậm chí không dám thực sự đột phá. Bởi vì ta có thể cảm nhận được sự nghiền ép của cỗ sức mạnh vô hình đó."
"Trên thực tế, các ngươi cũng đều đã nhìn thấy rồi. Khi Thâm Uyên Vị Diện kia giáng lâm, Thâm Uyên Thánh Quân sở hữu sức mạnh cường đại hơn ta lại chung quy bị Đường Tam tựa như bóp chết con kiến mà diệt vong. Ngay cả toàn bộ Thâm Uyên Vị Diện cũng theo đó bị thôn phệ. Như vậy, các ngươi nói cho ta biết, nếu trước đó, người đứng ở phía đối lập với Đường Vũ Lân là ta, các ngươi cảm thấy, ta có thể thực sự giết chết hắn sao?"
Chúng vị hung thú không khỏi có chút ngây dại.
Cổ Nguyệt Na tiếp tục nói: "Vị Diện Chi Chủ là ông nội hắn, Sinh Mệnh Hạch Tâm là bà nội hắn, phụ thân hắn càng là Thần Vương lúc trước. Có lẽ, cũng chính bởi vì hắn có những đặc chất này, cho nên, hắn mới thu hút ta. Thế nhưng, giống như ta vừa mới nói, chúng ta là định sẵn không thể nào ở bên nhau. Giữa chúng ta, có một rãnh sâu không thể vượt qua. Trong cơ thể hắn có chính là huyết mạch Kim Long Vương, thế nhưng, hắn chung quy là nhân loại. Mà ta là thú. Giữa người và thú, lạch trời đó, trên Đấu La Đại Lục, là không có cách nào vượt qua."
"Ta vẫn luôn đợi, đợi một thời cơ tốt nhất giáng lâm. Đợi cỗ áp bức lực trong cõi u minh kia biến mất. Thâm Uyên Thánh Quân đã hoàn thành việc dò đường cho chúng ta, gánh chịu mọi sự bố trí mà Thần Vương lưu lại. Cũng để chúng ta cuối cùng nhìn rõ bộ mặt thật của thế giới này. Hiện tại, Thần Vương đã đi, không biết tung tích. Vị Diện Chi Chủ ngủ say khôi phục, Sinh Mệnh Hạch Tâm ngủ say tẩm bổ. Như vậy, thời cơ ta đợi đã đến rồi. Mọi kế hoạch, cũng đã đến thời khắc nên chấp hành."
Thú Thần ngây dại, Hùng Quân sững sờ, Vạn Yêu Vương há hốc mồm. Phỉ Thúy Thiên Nga vẻ mặt không dám tin, còn có đồng tử của Ám Hắc Ma Long co rút lại.
Chúng vị hung thú không ai không chấn hãi.
Đế Thiên là người đầu tiên tỉnh ngộ lại, hắn sải bước đi tới trước mặt Cổ Nguyệt Na, "Phịch" một tiếng hai gối quỳ xuống đất, lấy trán chạm đất, "Chủ thượng, chúng thuộc hạ sai rồi, chúng thuộc hạ không nên nghi ngờ ngài."
Các hung thú khác cũng vội vàng quỳ xuống phía sau hắn, bái phục trên mặt đất.
Ánh mắt Cổ Nguyệt Na vẫn bình tĩnh, chỉ có trong ánh mắt, tản mát ra sự đắng chát nhàn nhạt, nàng nhẹ nhàng thở dài một tiếng, "Thứ nên đến, chung quy vẫn sẽ đến. Các ngươi sai rồi sao? Có lẽ các ngươi không sai. Đây là trách nhiệm của ta, ta luôn phải cho phần trách nhiệm này một lời công đạo. Kế hoạch của ta, cuối cùng cũng sắp bắt đầu rồi."
"Tít, tít, tít." Thanh âm lanh lảnh vang lên, phá vỡ sự bình tĩnh trong chốc lát.
Cổ Nguyệt Na cúi đầu nhìn thiết bị thông tin Hồn Đạo trên cổ tay mình. Khuôn mặt xinh đẹp cuối cùng không còn bình tĩnh nữa, mà toát lên một nét dịu dàng.
Nàng xua xua tay. Đế Thiên cùng chúng vị hung thú vội vàng đứng dậy, lui ra ngoài.
Kết nối thông tin, Cổ Nguyệt Na xoay người nhìn về hướng Vĩnh Hằng Chi Thụ phương xa.
"Làm gì vậy?" Nàng nhẹ giọng hỏi.
"Không làm gì a! Chính là nhớ em rồi." Đầu dây bên kia truyền đến thanh âm rõ ràng tràn ngập sự vui sướng.
"Hôm qua không phải mới gặp sao?" Cổ Nguyệt Na mang theo chút hờn dỗi nói.
"Cổ Nguyệt, anh yêu em." Thanh âm đầu dây bên kia đột nhiên tràn ngập sự chân thành.
Đôi mắt Cổ Nguyệt Na trong nháy mắt ướt át, thanh âm của nàng lại vẫn bình thường, "Làm gì mà ngày nào cũng phải nói?"
Rất nhiều thư hữu vẫn luôn hỏi ta, Đấu Bốn khi nào thì có. Ta ở đây lại nói kỹ với mọi người một chút về an bài phía sau nhé. Long Vương cơ bản là sẽ kết thúc trong tháng này, sau khi kết thúc, ta sẽ đăng dài kỳ Đại Quy Giáp Sư. Đại Quy Giáp Sư ta đã viết xong rồi, đại khái có thể đăng dài kỳ khoảng bốn tháng. Bốn tháng này, cũng coi như là cho bản thân một khoảng thời gian thư giãn. Nếu muốn xem trước toàn bộ nội dung của Đại Quy Giáp Sư, mọi người có thể đến cửa hàng trực tuyến của Đường Môn chúng ta để mua sách giấy. Hoặc từ từ đợi cập nhật cũng được. Tốc độ cập nhật không đổi. Sau đó đến khoảng cuối năm, Đấu La Bốn sẽ ra mắt mọi người, ta dự kiến là khoảng trước sau lễ Giáng Sinh, coi như là quà Giáng Sinh tặng cho mọi người. Ta sẽ chuẩn bị thật kỹ lưỡng. Đấu Bốn cũng sẽ là bộ cuối cùng trong toàn bộ tiểu thuyết dài kỳ của series Đấu La, độ dài sẽ xấp xỉ Long Vương. Hy vọng mọi người thích. Ngoài series Đấu La ra, ta ở iQiyi còn có Thần Lan Kỳ Vực Vô Song Châu đang đăng dài kỳ nha, sau này series Đấu La kết thúc, đều sẽ là series Thần Lan Kỳ Vực, đây là một thế giới quan hoàn toàn mới do ta sáng tạo ra, tuyệt đối hay!