"Đừng khóc, Nguyên Ân, đừng khóc. Anh thử xem sao ha." Giọng nói của hắn lại xuất hiện, hơn nữa dường như đã trở nên rõ ràng hơn rất nhiều.
Sau đó, ngay dưới ánh mắt trợn mắt há hốc mồm của Nguyên Ân Dạ Huy, cơ thể hắn dần dần bắt đầu ngưng tụ thành hình, từng chút từng chút trở nên ngưng thực.
Nguyên Ân Dạ Huy che miệng, hai mắt chớp cũng không chớp nhìn hắn, dường như chỉ sợ mình phát ra một tiếng động, cơ thể hắn sẽ lại một lần nữa sụp đổ vậy.
Cuối cùng, cơ thể Tạ Giải một lần nữa trở nên ngưng thực, "Bịch" một tiếng, giống như từ một thế giới khác rơi ra, ngã xuống đất. Lăn một vòng, ngồi dậy.
Sắc mặt hắn vô cùng tái nhợt, thoạt nhìn yếu ớt vô lực, nhưng chủy thủ trước ngực đã biến mất, hơn nữa là tồn tại chân thực.
"A! Đau chết anh rồi. Cuối cùng cũng cướp lại được cơ thể từ không gian kia. Nguyên Ân, là tiếng gọi của em đã giúp anh có thể sống lại, cảm ơn em đã cứu anh."
Vừa nói, Tạ Giải phảng phất như tràn ngập cảm động nhào tới, gắt gao ôm chặt lấy Nguyên Ân Dạ Huy.
Nguyên Ân Dạ Huy ngây ngốc ngồi đó, mặc cho hắn ôm lấy mình. Cảm giác mất đi rồi tìm lại được, kịch liệt đánh sâu vào trái tim nàng.
Tạ Giải nhẹ nhàng vuốt ve lưng nàng, bình phục tâm tình kích động của nàng: "Xin lỗi em, để em phải lo lắng rồi. Nhưng anh thực sự là lần đầu tiên dùng, anh cũng không biết sẽ như vậy. Xin lỗi em, Nguyên Ân, đều tại anh không tốt, làm em đau lòng rồi."
Những lời này của hắn nói ra tình chân ý thiết, gắt gao ôm lấy nàng.
"Đi thôi, chúng ta đi hội họp với mọi người, không biết bên Lạp Trí và Chính Vũ thế nào rồi." Vừa nói, Tạ Giải cứ thế ôm Nguyên Ân Dạ Huy phi thân dựng lên. Hướng không trung bay đi.
Nguyên Ân Dạ Huy lúc này dường như mới khôi phục lại vài phần ý thức, ngây ngốc nhìn Tạ Giải bên cạnh. Tạ Giải bị nàng nhìn đến mức da đầu có chút tê dại, quay đầu quan tâm hỏi nàng: "Sao vậy, Nguyên Ân."
Nguyên Ân Dạ Huy cắn nhẹ môi dưới, ánh mắt sáng rực nhìn hắn: "Vừa rồi anh đều là diễn kịch, đúng không?"
"Hả?" Tạ Giải vội vàng nói: "Không, không, đương nhiên không phải rồi. Sao anh có thể diễn kịch chứ! Anh..."
"Anh đừng nói nữa." Nguyên Ân Dạ Huy đột nhiên ngắt lời hắn.
Tạ Giải lập tức cảm thấy toàn thân một trận ớn lạnh. Hắn tự nhận toàn bộ quá trình lúc trước hẳn là không có sơ hở gì a! Chính hắn cũng không biết đã diễn tập bao nhiêu lần rồi. Hơn nữa, lúc đó thực sự có mức độ nguy hiểm nhất định, rốt cuộc, quá trình cơ thể hắn bị một thời không khác hút đi là chân thực. Chỉ là hắn có thể khống chế được mà thôi.
Hắn quá hiểu tính tình của Nguyên Ân Dạ Huy rồi, chuyện này nếu không cẩn thận, sau cơn đại bi đại hỉ, nếu nàng thực sự tức giận thì phiền toái lớn rồi.
Thế nhưng, điều khiến hắn vạn vạn không ngờ tới là những lời Nguyên Ân Dạ Huy nói tiếp theo.
"Xin lỗi anh, Tạ Giải." Nguyên Ân Dạ Huy cúi đầu, nhẹ giọng nói.
Tạ Giải ngẩn người: "Nguyên Ân, em..."
"Xin lỗi anh, từ trước đến nay, em đều tạo cho anh áp lực quá lớn. Em đã bỏ qua cảm nhận của anh, chính vì áp lực em tạo ra, anh mới phải dùng đến hạ sách này. Em biết ba cũng luôn tạo áp lực cho anh, thực tế, ông ấy cũng công nhận anh rồi. Chỉ là không muốn em gả đi sớm như vậy thôi. Là gia đình em đã tạo cho anh nhiều áp lực như vậy. Sau này em đảm bảo sẽ không thế nữa. Tình cảm là chuyện của hai người, trước nay không nên là sự hy sinh đơn phương từ một phía, sau này em nhất định sẽ đối xử với anh tốt hơn một chút. Tạ Giải, xin lỗi anh."
Vừa nói, nàng ôm chặt lấy cánh tay hắn, giống như một cô vợ nhỏ mắc lỗi, nép vào bên cạnh hắn.
Tạ Giải làm sao cũng không ngờ tới sẽ là tình huống như vậy, lập tức chỉ cảm thấy một cỗ nhiệt huyết xông lên não, vội vàng ôm chặt Nguyên Ân Dạ Huy: "Không sao, không sao đâu. Là anh không tốt. Nguyên Ân, anh cũng là bất đắc dĩ mới làm như vậy, anh thực sự rất sợ, bọn họ đều cầu hôn thành công, chỉ có anh là không được. Như vậy anh sẽ buồn chết mất. Sau này em chính là thê tử của anh rồi, anh nhất định sẽ đối xử tốt với em cả đời."
"Bất đắc dĩ? Vậy nói như thế, vừa rồi thực sự đều là đang diễn kịch rồi?" Nguyên Ân Dạ Huy một lần nữa ngẩng đầu lên, từ trong đôi mắt nàng, Tạ Giải nhìn thấy một cỗ, sát khí!
"Chuyện, chuyện này..." Tạ Giải trợn mắt há hốc mồm nhìn nàng, im lặng trọn vẹn vài giây, mới thất thanh nói: "Nguyên Ân, không ngờ em cũng là một diễn viên a!"
"Diễn viên cái đầu anh!" Nguyên Ân Dạ Huy giơ tay gõ một cái lên đầu hắn, giận dữ nói: "Tạ Giải, anh đợi đó cho em. Anh xem lát nữa em thu thập anh thế nào."
"Anh..." Tạ Giải lập tức dở khóc dở cười, hắn làm sao cũng không ngờ, cư nhiên lại bị Nguyên Ân Dạ Huy diễn một vố.
"Anh, anh..."
"Anh cái gì mà anh. Nhanh lên, bọn họ đang ở đâu, còn không mau đi hội họp. Lẽ nào để người ta đợi sao?" Nguyên Ân Dạ Huy tức giận nói.
Tạ Giải sửng sốt, chuyển sang mừng rỡ, nhìn cặp nhẫn nàng đang đeo trên tay, thăm dò hỏi: "Vậy, vậy là em đồng ý với anh rồi?"
Nguyên Ân Dạ Huy ngửa đầu nhìn trời: "Nể tình hai chiếc nhẫn, em miễn cưỡng chấp nhận vậy..."
"Haha, vạn tuế!" Tạ Giải mãnh liệt ôm lấy Nguyên Ân Dạ Huy, xoay một vòng trên không trung, hai người vút thẳng lên cao.
Bất luận quá trình gian nan thế nào, kết quả luôn là tốt đẹp a! Còn có gì tuyệt vời hơn thế này nữa?
Giữa Hải Thần Hồ, tán cây khổng lồ che khuất bầu trời. Khi Tạ Giải ôm Nguyên Ân Dạ Huy đi tới trên tán cây, lập tức dung nhập vào năng lượng sinh mệnh nồng đậm phả vào mặt.
Mà giờ này khắc này, trên tán cây này, đã sớm đứng đầy người. Hơn nữa cư nhiên còn có một màn hình lớn sừng sững ở đó.
Nhạc Chính Vũ và Hứa Tiểu Ngôn tay trong tay, Từ Lạp Trí nắm tay Diệp Tinh Lan. Ngoài bọn họ ra, tất cả cường giả có tu vi từ Phong Hào Đấu La trở lên của Học viện Sử Lai Khắc và Đường Môn cư nhiên đều có mặt.
Hãn Hải Đấu La Trần Tân Kiệt, Quang Ám Đấu La Long Dạ Nguyệt, Đa Tình Đấu La Tang Hâm, Vô Tình Đấu La Tào Đức Trí, Lam Mộc Tử, Đường Âm Mộng, A Như Hằng, Tư Mã Kim Trì. Trên mặt mỗi người bọn họ đều tràn ngập vẻ vui mừng.
Còn có Thất Lão Ma cơ thể ngưng thực, thoạt nhìn tựa như người thật cũng ở đó.
Dưới tác dụng của năng lượng sinh mệnh vô cùng nồng đậm của Vĩnh Hằng Chi Thụ, bọn họ mặc dù không thể trọng sinh thành người, nhưng cường độ năng lượng so với trước kia không biết đã cường đại hơn bao nhiêu, cho dù tạm thời rời xa Thất Thánh Uyên cũng sẽ không có vấn đề gì quá lớn.
Tạ Giải liếc mắt một cái liền nhìn thấy nhạc phụ đại nhân Nguyên Ân Thiên Đãng của mình đang đứng đó, bất quá, sắc mặt lại không được đẹp cho lắm.
Nguyên Ân Thiên Đãng là sau khi bị Nguyên Ân Chấn Thiên gọi tới, mới biết hôm nay là nghi thức cầu hôn như vậy. Khi ông nhìn thấy con gái bị Tạ Giải kéo bay tới, hơn nữa trên tay con gái cư nhiên đã đeo nhẫn, không khỏi hừ lạnh một tiếng.
Tạ Giải cũng không khỏi có chút xấu hổ. Lén nhìn Nguyên Ân Dạ Huy bên cạnh, Nguyên Ân lại không có biểu hiện gì, giống như căn bản không chú ý tới tâm trạng không tốt của phụ thân mình vậy.
"Haha, xem ra cậu cư nhiên cũng thành công rồi." Nhạc Chính Vũ cười nói với Tạ Giải.
"Cái gì gọi là cư nhiên!" Tạ Giải tức giận nói.
Long Dạ Nguyệt ho khan một tiếng, nói: "Được rồi, hôm nay mời chư vị tới đây, là để làm chứng cho mấy đứa nhỏ này."
Bà vừa mở miệng, ánh mắt mọi người tự nhiên đều đổ dồn vào khuôn mặt của vị Long lão "trẻ tuổi" này.
Ánh mắt Long Dạ Nguyệt lần lượt quét qua sáu người: "Xem ra, các ngươi đều đã cầu hôn thành công rồi. Thân là sư trưởng, ta rất mừng cho các ngươi. Khi Học viện Sử Lai Khắc hứng chịu đại nạn trước nay chưa từng có, là các ngươi đã đứng ra, dẫn dắt Học viện Sử Lai Khắc tái hiện huy hoàng. Tất cả những gì các ngươi đã cống hiến cho học viện, tất sẽ được ghi vào sử sách. Trong toàn bộ lịch sử của Học viện Sử Lai Khắc, cũng chỉ có hai thế hệ của Hải Thần miện hạ và Linh Băng Đấu La miện hạ mới có thể sánh bằng. Hôm nay là ngày vui của các ngươi, ta đại diện cho học viện, chúc mừng các ngươi."
Sáu người đứng thành một hàng, cung kính bái lạy Long lão: "Cảm ơn Long lão."
Long Dạ Nguyệt mỉm cười nói: "Người nên nói lời cảm ơn là những lão gia hỏa chúng ta. Chính vì có những người trẻ tuổi ưu tú như các ngươi đứng ra, mới giúp chúng ta có thể vinh quang nghỉ hưu a! Haha! Bây giờ chỉ đợi Vũ Lân cầu hôn thành công, chúng ta có thể định ra ngày cưới, đến lúc đó sẽ tổ chức cho các ngươi một hôn lễ long trọng nhất. Ta cùng Đa Tình, Vô Tình hai vị miện hạ đã bàn bạc xong rồi. Đây sẽ là thịnh thế của Học viện Sử Lai Khắc và Đường Môn, đến lúc đó, chúng ta sẽ mời rộng rãi đồng đạo, bày tiệc lớn."