Virtus's Reader
Đấu La Đại Lục III: Long Vương Truyền Thuyết

Chương 204: TÍNH TIỀN TRƯỚC ĐÃ

Đường Vũ Lân mỉm cười, đi đến vị trí đầu cá, gạt bỏ khối muối ở đó, lộ ra cái đầu cá khổng lồ, dao ăn cắm vào đầu cá, lượn một vòng, một dải, một miếng thịt mềm to cỡ bàn tay nhảy ra, đến chiếc đĩa thứ hai trong tay cậu.

Vẫn là đưa cho Diệp Tinh Lan, "Cô nếm thử cái này đi, đây mới là tinh hoa của con cá này. Cá ngừ vây xanh là cá biển sâu, trong thịt cá chứa một lượng lớn keo cá, trong miếng thịt má cá này chứa phong phú nhất, keo cá và thịt mềm kết hợp với nhau, là ngon nhất."

Nói xong, cậu đặt đĩa xuống, bản thân lại tìm một cái đĩa, lấy một miếng thịt lớn, bắt đầu ăn to, ăn lớn.

Kiểu ăn cá nướng không kiêng nể gì này, cảm giác thực sự quá tuyệt diệu rồi.

Mùi vị thật ngon, Diệp Tinh Lan trong lòng thầm nghĩ, đặc biệt là sau khi ăn thịt má cá, nàng càng là trong lòng tán thán, lén nhìn Đường Vũ Lân, trong lòng thầm nghĩ, tên này, vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo, nhất định phải cẩn thận.

Bất quá, thịt cá này thực sự là quá ngon rồi, dù sao cũng phải ăn xong rồi tiếp tục cẩn thận chứ.

Thế là, một nam một nữ này liền lao vào ra sức ăn lớn. Điều duy nhất khiến Diệp Tinh Lan có chút không hài lòng là, tên kia, vậy mà từ đầu đến cuối đều không ngẩng đầu nhìn mình một cái, cứ ở đó ăn to ăn lớn.

Vừa ăn Diệp Tinh Lan vừa suy nghĩ, tên này về lượng cơm thật đúng là một con quái vật. Bất quá, thịt cá này thật đúng là khá ngon.

Vị mặn của muối biển không hề thấm quá nhiều vào thịt cá, ngược lại là giữ được nước thịt của thịt cá tốt hơn, tươi ngon khác thường. Đặc biệt là miếng thịt má cá Đường Vũ Lân đưa cho nàng, chất thịt mềm mịn cộng thêm chất keo mềm dai đậm đà, tuyệt đối là thứ ngon nhất nàng từng ăn trong đời.

Khi Từ Lạp Trí quay lại, nửa con cá đều không còn nữa, cậu ta hét thảm một tiếng, cũng lập tức gia nhập đại quân ăn mãnh liệt.

Đường Vũ Lân để lại miếng thịt má cá còn lại cho cậu ta, ăn đến mức tiểu mập mạp đầy mỡ miệng, đó gọi là một sự thỏa mãn.

Dưới sự chú ý trợn mắt há hốc mồm của ông chủ nhà hàng, ba tiểu gia hỏa đã ăn hết sạch con cá hơn một trăm cân này, sự lạnh lùng kiêu ngạo vốn có của Diệp Tinh Lan đã hoàn toàn biến mất, rất mất hình tượng tựa vào ghế, nàng cảm thấy, bản thân từ khi sinh ra đến nay chưa bao giờ ăn no như vậy, phảng phất chỉ cần cử động một cái, bụng sẽ bị căng vỡ ra vậy.

"Này, ngươi tên là gì?" Diệp Tinh Lan hỏi Đường Vũ Lân.

"Đường Vũ Lân." Ăn nhiều nhất, cậu ngược lại là người ung dung nhất, cái này cũng tương đương với lượng cơm bình thường của cậu, chỉ có điều hôm nay nạp vào đặc biệt nhiều protein mà thôi.

"Sao ngươi lại ăn khỏe như vậy? Ngươi không thấy căng bụng sao?" Diệp Tinh Lan nghi hoặc hỏi.

Đường Vũ Lân cười híp mắt nói: "Nói cho các người một bí mật, thực ra, trong bụng tôi có một đầu rồng ở, đều là nó ăn đấy."

Lời này nửa thật nửa giả, lại nghe đến mức Diệp Tinh Lan và Từ Lạp Trí ngẩn người.

"Có một đầu rồng ở? Đó là làm sao mà vào ở được?" Từ Lạp Trí vẻ mặt tò mò hỏi.

Đường Vũ Lân nhún vai, "Tôi làm sao biết được, bẩm sinh đi. Cho nên, tôi liền đặc biệt ăn khỏe. Hôm nay xem các người thi đấu rồi, thật là lợi hại a! Căn bản chưa nhìn rõ, các người đã thắng rồi."

Từ Lạp Trí nghe vậy lập tức có chút đắc ý, "Đó là, Sử Lai Khắc chúng ta, luôn luôn là tồn tại vô địch."

Trong mắt Diệp Tinh Lan lóe lên một tia cảnh giác, dưới gầm bàn đá Từ Lạp Trí một cước, hướng Đường Vũ Lân nói: "Chúng ta phải đi rồi. Ngươi thanh toán."

"Đã nói là đệ mời khách mà." Từ Lạp Trí tỏ ra rất trượng nghĩa.

Diệp Tinh Lan lườm cậu ta một cái, "Đệ có tiền không?"

"Á..." Từ Lạp Trí cứng họng, "Sao đệ lại quên mất chuyện này..."

Đường Vũ Lân một trận cạn lời, còn có thể đáng tin cậy một chút được không? Sớm biết vậy, đã không ăn nhiều như thế rồi a!

"Ngươi đây là biểu cảm gì?" Diệp Tinh Lan nhìn biểu cảm của Đường Vũ Lân có chút cứng đờ, lập tức trừng mắt lên, "Có biết không, để ngươi mời chúng ta ăn cơm, là vinh hạnh của ngươi."

Đường Vũ Lân sửng sốt, nhìn Diệp Tinh Lan, cậu gật đầu, nói: "Đúng vậy a! Đặc biệt vinh hạnh. Các người ngồi trước đi, tôi đi thanh toán." Nói xong, cậu đứng dậy liền đi ra ngoài.

Nơi bọn họ ăn cơm là phía trong đại sảnh, đến quầy thu ngân bên kia phải rẽ qua một khúc cua.

Thấy Đường Vũ Lân đi ra ngoài, Diệp Tinh Lan giơ tay lên, hung hăng gõ một cái lên đầu Từ Lạp Trí, "Đệ cứ trốn ra ngoài cho tỷ a! Xem tỷ trở về xử lý đệ thế nào."

Từ Lạp Trí vẻ mặt tủi thân nói: "Tinh Lan tỷ, đệ sai rồi. Bất quá, tỷ xem tỷ không phải cũng ăn rất vui vẻ sao? Vui vui vẻ vẻ không phải tốt sao, làm gì lại đánh đệ."

Diệp Tinh Lan hừ lạnh một tiếng, nói: "Chúng ta xuất thân Sử Lai Khắc, không biết có bao nhiêu người muốn đánh chủ ý lên chúng ta, tỷ thấy Đường Vũ Lân này cũng không phải người tốt lành gì. Không chừng có mục đích gì đó, là cố ý tiếp cận chúng ta."

Từ Lạp Trí chớp chớp mắt, nói: "Không thể nào, lúc mới quen cậu ấy cho đệ cá khô ăn, lúc đó cậu ấy còn chưa biết đệ là của học viện chúng ta a?"

Diệp Tinh Lan bĩu môi, "Sao đệ có thể khẳng định hắn không biết? Tỷ thấy hắn rất có thể là bên phía Thiên Hải Liên Minh cố ý phái tới tiếp cận đệ, liền luôn nhìn chằm chằm đệ đấy. Không tin đệ cứ xem, lát nữa hắn chắc chắn sẽ còn nghĩ cách tiếp cận chúng ta."

Từ Lạp Trí quay đầu nhìn về hướng Đường Vũ Lân rời đi trước đó, "Ồ, sao cậu ấy còn chưa quay lại?"

Diệp Tinh Lan khinh thường nói: "Chắc chắn là ăn no rửng mỡ đi vệ sinh rồi."

"Ồ."

Lại qua một khắc đồng hồ, Đường Vũ Lân lại vẫn chưa quay lại.

"Thời gian đi vệ sinh lâu quá a! Ăn nhiều, đi cũng nhiều sao?" Từ Lạp Trí lẩm bẩm.

"Đệ đi tìm hắn xem." Diệp Tinh Lan cũng có chút bất an trong lòng rồi, nàng ngược lại không phải vì cái gì khác, trước đó cường thế bắt Đường Vũ Lân thanh toán, nguyên nhân quan trọng nhất là, nàng cũng không mang tiền a! Đi theo đoàn đội Học viện Sử Lai Khắc ra ngoài, bình thường căn bản không có cơ hội tiêu tiền.

Từ Lạp Trí đi rồi, lại về.

"Không, không có. Tinh Lan tỷ, cậu ấy hình như đi rồi a! Ước chừng là bởi vì thái độ của tỷ không tốt, người ta thanh toán xong liền đi rồi, đệ đã nói mà, nhìn cậu ấy không giống loại người muốn cố ý tiếp cận chúng ta mà."

Diệp Tinh Lan nói: "Đây gọi là lạt mềm buộc chặt, đệ có hiểu không? Chúng ta cũng đi."

Nói xong, nàng đứng dậy liền cùng Từ Lạp Trí đi ra ngoài.

"Hai vị tiểu bằng hữu, các cháu đợi đã. Có phải là thanh toán trước đã không?" Ông chủ đuổi theo ra, chặn đường đi của hai người...

Đi trên con đường trở về khách sạn, tâm trạng Đường Vũ Lân sảng khoái. Gió biển mát mẻ thổi vào mặt, nói không nên lời sự thoải mái.

Thanh toán? Từ Lạp Trí trước đó nói muốn mời khách, cậu mới gọi như vậy, hơn nữa bọn họ cũng không phản đối. Bữa cơm này không hề rẻ a! Người của Học viện Sử Lai Khắc bọn họ còn có thể thiếu tiền sao?

Điều khiến Đường Vũ Lân khó chịu nhất là, Diệp Tinh Lan kia luôn là một bộ dạng bản thân chiếm tiện nghi của bọn họ. Giống như bọn họ ăn cơm với mình, còn là bố thí vậy. Đã như vậy, thì các người tự mình thanh toán là được rồi, đỡ để bản thân tiêu tiền, còn phải nhìn sắc mặt của người ta.

Cho nên, lúc đó cậu không chút do dự liền đi luôn, cao tài sinh Học viện Sử Lai Khắc người ta coi thường mình, cớ sao còn phải lấy mặt nóng đi dán mông lạnh a! Đã không muốn kết giao, thì mọi người dứt khoát giữ khoảng cách là được rồi. Đương nhiên, cậu vẫn là có giới hạn, thanh toán một phần ba hóa đơn, coi như là thanh toán cho mình.

Hôm nay quả thực là ăn quá sướng, trở về khách sạn, Đường Vũ Lân liền bắt đầu minh tưởng rồi, trên thiết bị liên lạc hồn đạo của cậu, số của Từ Lạp Trí vốn có, cũng thiết lập từ chối nhận. Đỡ phiền phức, cứ coi như chưa từng quen biết đi.

Thực ra, bản thân cậu không hề cảm thấy, ánh mắt khinh bỉ của Diệp Tinh Lan đã kích phát sự kiêu ngạo trong nội tâm cậu.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!