Lòng bàn tay Vũ Trường Không đẩy ra ngoài, một cỗ cự lực ập tới, cơ thể cậu lập tức như mũi tên lao thẳng vào bức tường phía xa. Mắt thấy sắp va chạm, lại một cỗ lực hút truyền đến, ổn định lại cơ thể cậu, cứ thế men theo bức tường từ từ hạ xuống đất.
Cảm giác thật kỳ diệu.
Đường Vũ Lân vốn rất thông minh, suy một ra ba, lập tức có một vài cảm ngộ kỳ diệu. Lờ mờ đã nghĩ ra một số diệu dụng khi kết hợp Khống Hạc Cầm Long với năng lực của bản thân.
Nếu có thể dùng Khống Hạc Công hút chặt đối thủ, vậy Kim Long Trảo của mình chẳng phải sẽ uy lực tăng mạnh sao?
Diệp Tinh Lan đến từ Học viện Sử Lai Khắc, võ hồn Tinh Thần Kiếm của cô ta đã tương đương cường đại, nhưng trước mặt Kim Long Trảo của mình, vẫn khó lòng chống đỡ.
Cậu chợt hiểu ra sự ảo diệu khi Vũ Trường Không bảo cậu học Khống Hạc Cầm Long, đó chính là trong thời gian có hạn, nâng uy lực của Kim Long Trảo lên mức tối đa.
Thì ra là thế.
"Ta truyền cho em cơ bản công pháp của Khống Hạc Công trước, em phải ghi nhớ kỹ. Khống Hạc Công lấy Huyền Thiên Công làm nền tảng, hồn lực vận chuyển từ đan điền, dọc theo kinh mạch Thủ Thiếu Dương..."
Vũ Trường Không bắt đầu giảng giải chi tiết phương pháp tu luyện Khống Hạc Công cho Đường Vũ Lân, đồng thời, dùng hồn lực của bản thân dẫn dắt hồn lực của Đường Vũ Lân giúp cậu tu luyện.
Đường Vũ Lân phát hiện, lộ tuyến vận hành cơ bản của Khống Hạc Công và Huyền Thiên Công có rất nhiều điểm trùng lặp. Huyền Thiên Công dẫn động, kinh mạch tự nhiên luân chuyển, cuối cùng hội tụ thành vòng xoáy trong lòng bàn tay, sinh ra lực hút. Trong đó diệu dụng vô cùng.
Cả một buổi sáng, Đường Vũ Lân hoàn toàn chìm đắm trong việc tu luyện Khống Hạc Công. Việc nắm giữ môn Đường Môn tuyệt học này không dễ dàng như Tử Cực Ma Đồng. Cho dù có Vũ Trường Không dẫn dắt, cậu cũng chỉ mới nhập môn, còn cần rất nhiều thời gian tu luyện mới có thể từng bước vận dụng.
Đường Môn tuyệt học quả nhiên kỳ diệu.
Đường Vũ Lân càng lúc càng cảm nhận được những lợi ích mà chúng mang lại cho mình. Đối với một Hồn sư nhất hoàn như cậu, việc chỉ có một hồn kỹ là hạn chế lớn nhất đối với thực lực của cậu, mà Đường Môn tuyệt học ở một ý nghĩa nào đó đã giải quyết được vấn đề này. Tử Cực Ma Đồng giúp cậu có thêm một phương thức tấn công tinh thần, Huyền Thiên Công giúp cậu nâng cao khả năng chiến đấu bền bỉ, cộng thêm Khống Hạc Cầm Long. Tương lai cậu còn muốn học Quỷ Ảnh Mê Tung Bộ kỳ diệu kia cùng với nhiều Đường Môn tuyệt học hơn nữa.
"Thế nào, hôm nay cậu có thể thi đấu không?" Sau bữa trưa, Cổ Nguyệt hỏi Đường Vũ Lân.
Đường Vũ Lân gật đầu, nói: "Đương nhiên là được. Đúng rồi, chúng ta chắc là vào vòng đấu bảng rồi nhỉ?"
Theo quy tắc thi đấu, sau hai vòng đấu loại trực tiếp phía trước, tổng cộng sẽ có ba mươi sáu đội lọt vào vòng đấu bảng phía sau. Vòng đấu bảng chia làm bốn bảng, mỗi bảng có chín đội, sau đó diễn ra tám trận đấu, mỗi đội đều phải lần lượt giao đấu với tám đội còn lại. Thắng một trận được hai điểm, thua một trận không điểm, nếu xuất hiện những trận hòa kỳ lạ, thì được một điểm.
Sau vòng tròn một lượt, bốn đội đứng đầu mỗi bảng sẽ lọt vào vòng mười sáu đội mạnh nhất, sau đó lại thông qua đấu loại trực tiếp để quyết định thứ hạng cuối cùng. Chỉ có lọt vào top mười sáu, mới có phần thưởng.
Quy tắc này cũng áp dụng tương tự cho nhóm thanh niên và nhóm trưởng thành.
Vận may của nhóm Đường Vũ Lân ở hai vòng đấu loại trực tiếp phía trước khá tốt, không gặp phải đối thủ nào quá mạnh, thuận lợi thăng cấp. Vậy thì, tiếp theo chính là vòng đấu bảng vòng tròn một lượt.
"Đúng vậy, chúng ta được phân vào bảng ba." Tạ Giải nói.
Đường Vũ Lân nói: "Vậy các cậu có điều tra xem thực lực đối thủ của chúng ta thế nào không?"
Tạ Giải lắc đầu, nói: "Cái này không có cách nào điều tra a! Người quá đông, trước đó chúng ta cho dù có xem họ thi đấu cũng nhìn đến hoa cả mắt. Binh tới tướng đỡ, nước tới đất ngăn thôi. Mà nói đi cũng phải nói lại, bảng của chúng ta cũng không có hai tên kia của Học viện Sử Lai Khắc."
Vòng đấu bảng không gặp cũng tốt.
Đối với trận đấu ngày hôm đó, Diệp Tinh Lan đã tổng kết được mất, Đường Vũ Lân cũng tương tự tổng kết. Một chọi một, cậu quả thực không phải là đối thủ của Diệp Tinh Lan, giống như Vũ Trường Không đã nói, nếu Diệp Tinh Lan cẩn thận hơn một chút, cậu e rằng một chút cơ hội cũng không có. Nhưng tiếp theo bọn họ tham gia là thi đấu đồng đội, không chỉ quyết định bởi thực lực cá nhân. Đường Vũ Lân rất có lòng tin vào đồng đội của mình.
"Vậy thì ba chúng ta tham gia thi đấu, Tiểu Ngôn dự bị?" Đường Vũ Lân đưa ánh mắt dò hỏi về phía Hứa Tiểu Ngôn.
Hứa Tiểu Ngôn mỉm cười gật đầu, cười híp mắt nói: "Đội trưởng, tớ nghe nói, trận chung kết cuối cùng để đảm bảo số lượng người xem, sẽ được tiến hành vào buổi tối đó nha."
Trong lòng Đường Vũ Lân khẽ động, tin tức này rất quan trọng, giúp ích cho bọn họ trong việc sắp xếp chiến thuật từ trước.
Thiên Hải Liên Minh đại tỷ đã diễn ra được vài ngày, cuộc thi Thợ rèn là cuộc thi quyết định thứ hạng sớm nhất. Quán quân cuối cùng của đại tỷ Thợ rèn nhóm thiếu niên thuộc về Mộ Hi do Đoán Tạo Sư Hiệp Hội Đông Hải cử đến, con gái của Bát cấp Thánh Tượng Đoán tạo Đại tông sư Mộ Thần. Thành tích này trước khi thi đấu đã được rất nhiều nhân sĩ trong giới rèn đúc dự đoán. Dù sao, trong toàn bộ giới rèn đúc của Thiên Hải Liên Minh cũng chỉ có Mộ Thần là vị Bát cấp Thánh Tượng duy nhất.
Đông Hải Thành ở các phương diện khác không được, nhưng rèn đúc lại vô cùng cường đại. Mộ Thần ở Thiên Hải Liên Minh luôn có một vị thế vô cùng siêu nhiên.
Tuy nhiên, đại tỷ Thợ rèn luôn không được coi trọng cho lắm, đặc biệt là đại tỷ của những người trẻ tuổi, Thợ rèn có thiên tài đến đâu cũng cần thời gian mài giũa. Những Đoán tạo Đại tông sư thực sự, không ai không phải là tồn tại trên bốn mươi tuổi.
Các cuộc thi chế tạo Cơ Giáp, thiết kế Cơ Giáp và bảo trì Cơ Giáp vẫn đang diễn ra, so với đại tỷ Thợ rèn, quá trình thi đấu của họ phức tạp hơn nhiều.
Được người dân Thiên Hải Thành yêu thích nhất vẫn là thi đấu Hồn sư, bất luận là thi đấu cá nhân hay thi đấu đồng đội, đều là bữa tiệc thị giác vài năm mới có một lần của họ.
Tỷ suất người xem cao nhất không nghi ngờ gì nữa chính là trận thi đấu đồng đội chung cực bảy chọi bảy, ba chọi ba, năm chọi năm, mức độ được chú ý sẽ kém hơn một chút. Các trận đấu của nhóm thiếu niên lại càng kém hơn. Bởi vì phần lớn Hồn sư nhóm thiếu niên tu vi trung bình đều khoảng nhị hoàn. Số lượng hồn kỹ ít.
Cho nên, thi đấu đồng đội ba chọi ba được sắp xếp tiến hành vào buổi chiều. Bảy chọi bảy tự nhiên là buổi tối, thời điểm có số lượng người xem đông nhất. Khán giả có thực lực kinh tế sẽ đến hiện trường, thực lực kinh tế kém hơn, sẽ xem truyền hình trực tiếp Hồn Đạo ở nhà.
Phòng VIP số bảy Sân vận động Thiên Hải.
Phòng VIP trong sân vận động là khu vực dành riêng cho khách quý, hướng ra phía trong sân vận động là một tấm kính khổng lồ, có thể trực tiếp quan sát tình hình thi đấu trong sân. Đồng thời, nó cũng là một màn hình Hồn Đạo, có thể trích xuất bất kỳ trận đấu nào để xem, bất luận là đang diễn ra, hay là đã kết thúc.
Lúc này, trước tấm kính phòng VIP số bảy có hai người đang đứng. Một người bạch y thắng tuyết, mái tóc dài bay bay, chính là Vũ Trường Không.
Bên cạnh Vũ Trường Không là một người phụ nữ, trông khoảng hai mươi sáu, hai mươi bảy tuổi, dung mạo cực kỳ xinh đẹp, một mái tóc dài màu trắng kỳ dị xõa tung sau đầu, mặc bộ đồ thể thao màu xanh lục đậm, trong đôi mắt màu xanh lục đậm liên tục luân phiên lấp lánh khí tức sinh cơ và hủy diệt.
Mái tóc trắng của cô ta và bộ bạch y của Vũ Trường Không đan xen vào nhau, trông vô cùng hài hòa.
"Bởi vì có đệ tử của anh tham gia thi đấu, cho nên tôi mới đồng ý để chúng đi khuấy đục nước, sao thế? Anh một chút cũng không lo lắng à?" Trên mặt người phụ nữ tóc trắng lộ ra một nụ cười trêu tức, nhìn về phía Vũ Trường Không.
Vũ Trường Không nhạt nhẽo nói: "Tại sao ta phải lo lắng?"
Người phụ nữ tóc trắng nhướng mày: "Xem ra, anh rất có lòng tin vào đệ tử của mình a? Lẽ nào, anh cho rằng năng lực giảng dạy của mình đã vượt qua học viện rồi?"
Vũ Trường Không lắc đầu: "Ta đã qua cái tuổi tính toán thắng thua từ lâu rồi. Ta để chúng tham gia thi đấu, cũng không chỉ là nhìn nhận thắng thua mà thôi."
"Tiểu tử ngày hôm qua là chuyện gì vậy? Võ hồn của nó hình như là biến dị?" Người phụ nữ tóc trắng hỏi.
Vũ Trường Không liếc cô ta một cái: "Nếu ta nói cho cô biết, ta cũng không hoàn toàn rõ ràng tình trạng cơ thể của nó là thế nào, cô có tin không?"
Người phụ nữ tóc trắng ngẩn người một chút: "Tôi tin. Thiên Băng Vũ Trường Không từ khi nào lại nói dối chứ? Chỉ là, ngay cả anh cũng không biết? Chuyện này quả thực khiến tôi cảm thấy có chút kỳ lạ."
Mọi người từ từ xem, cũng đừng vội, niềm vui bất ngờ mà Lão Đường nói, còn xa sao? Hắc hắc.