Trên thân con rắn cỏ nhỏ cũng xuất hiện biến hóa tương tự, màu vàng đất trên thân nó dần dần biến thành màu vàng, lớp vảy hơi lồi ra ngoài, rõ ràng đã có thêm chút ánh sáng. Từng sợi chỉ vàng từ đuôi nó lan tràn lên trên, cơ thể vốn dĩ tám centimet, lại tăng thêm một centimet, tất cả chỉ vàng hội tụ tại phần đầu của nó, cuối cùng ngưng tụ tại một điểm trên trán, chiếc vảy to bằng hạt gạo kia cũng theo đó biến thành màu vàng.
Đôi mắt vốn dĩ mờ đục của nó dường như cũng trở nên trong trẻo hơn vài phần.
Nóng quá, nóng quá đi mất!
Đường Vũ Lân hoàn toàn không biết những gì đang xảy ra trên cơ thể mình, cậu hiện tại, chỉ có thể cảm nhận được sự nóng rực mãnh liệt, phảng phất như bản thân đang ở trong lò rèn bị thiêu đốt, đau đớn không sao tả xiết.
Không biết đã qua bao lâu, sự nóng rực dần dần hạ xuống, nhưng cảm giác tê ngứa lại theo đó xuất hiện trong tứ chi bách hài, giống như có hàng vạn con bọ nhỏ đang bò ra từ mọi ngóc ngách của cơ thể. Đường Vũ Lân đau đớn muốn hét lớn thành tiếng, thế nhưng, lại cố tình không phát ra được một chút âm thanh nào, cậu hiện tại đã bắt đầu hoài niệm sự nóng rực lúc trước rồi.
Sự đau đớn kịch liệt hành hạ khiến cậu sống không bằng chết, nhưng đại não lại tỉnh táo dị thường, mỗi một chỗ đau đớn trên cơ thể, cậu đều có thể cảm nhận được rõ ràng.
Nếu như vị Truyền Linh Sư của Truyền Linh Tháp từng giúp cậu kiểm tra trước đây có mặt ở đây để kiểm tra lại tinh thần lực cho cậu, sẽ phát hiện ra, tinh thần lực của cậu trong sự đau đớn kịch liệt, đang từng chút từng chút leo thang...
Khi thần trí bắt đầu mơ hồ, sự đau đớn trên cơ thể cũng theo đó dần dần rút đi, tất cả ý thức của Đường Vũ Lân cũng theo đó tan biến không còn tăm tích, quần áo trên người cậu, đã hoàn toàn bị mồ hôi thấm đẫm. Đường vân dạng lưới màu vàng lần này không hề mờ đi, mà lặng lẽ thấm vào trong da thịt cậu.
Lam Ngân Thảo rút đi như thủy triều, con rắn cỏ nhỏ cũng bò vào trong lòng bàn tay Đường Vũ Lân rồi chui vào, chiếc vảy màu vàng trên trán nó cũng khôi phục lại bình thường, ngay cả cơ thể cũng một lần nữa trở nên ảm đạm không ánh sáng.
Khi Đường Tư Nhiên hưng phấn chạy về nhà, lại bị Na Nhi chặn ở ngoài cửa.
"Ca ca đang dung hợp Hồn Linh, không thể vào." Na Nhi kiên định nhìn Đường Tư Nhiên.
Đường Tư Nhiên ngẩn người, thất thanh nói: "Con nói cái gì? Thằng bé đã dung hợp rồi?"
Na Nhi gật gật đầu: "Ca ca nói, không muốn để ba mẹ khó xử."
Đường Tư Nhiên lảo đảo lùi lại vài bước, ngồi phịch xuống ghế, trong khoảnh khắc, sắc mặt liên tục biến đổi, vẻ đau đớn mãnh liệt theo đó trào dâng.
Ông dùng sức đấm thùm thụp vào đầu mình: "Đường Tư Nhiên, tại sao mày không dám đối mặt với hiện thực, tại sao mày lại hèn nhát như vậy. Là sự hèn nhát của mày, đã hại đứa trẻ này rồi!"
Một xấp tiền Liên bang mệnh giá lớn nắm trong tay theo đó rơi lả tả trên bàn ăn, muộn rồi, muộn mất rồi!
Đột nhiên, ông mãnh liệt ngẩng đầu lên: "Na Nhi, Lân Lân dung hợp Hồn Linh bao lâu rồi?"
Na Nhi nói: "Ba đi chưa được bao lâu thì bắt đầu ạ."
Đường Tư Nhiên cả kinh: "Vẫn chưa có động tĩnh gì sao? Theo lý thuyết, dung hợp thời gian dài như vậy, đáng lẽ phải hoàn thành rồi chứ, chúng ta mau vào xem thử."
Na Nhi do dự một chút, sau đó mới gật gật đầu.
Lặng lẽ mở cửa, Đường Tư Nhiên liếc mắt liền nhìn thấy, Đường Vũ Lân nằm ngang trên giường.
"Lân Lân!" Ông hét lớn một tiếng, lao vào như bay, đến bên cạnh Đường Vũ Lân.
Quả cầu Hồn Linh rơi bên mép giường, Hồn Linh rắn cỏ bên trong đã biến mất không thấy đâu, Đường Vũ Lân nằm trên giường hai mày nhíu chặt, quần áo trên người hoàn toàn bị mồ hôi thấm ướt.
Trong lòng Đường Tư Nhiên tràn đầy sự tự trách, ông rất rõ ràng, dung hợp Hồn Linh không nên xuất hiện tình huống này, rất có thể là con trai trong lúc dung hợp đã xảy ra sai sót gì đó.
Đường Vũ Lân ngủ mê man rất sâu, may mắn thay, các dấu hiệu sinh tồn vẫn coi như bình thường.
Hai hàng nước mắt không khống chế được chảy dài trên má, Đường Tư Nhiên ôm chặt lấy con trai, đứa trẻ mới chín tuổi, rốt cuộc đã phải chịu đựng bao nhiêu thứ chứ! Xin lỗi, con trai, ba, xin lỗi con! Đều là do ba vô dụng.
Na Nhi đứng bên cạnh, lặng lẽ nhìn Đường Tư Nhiên đang rơi lệ, trong đôi mắt to màu tím xinh đẹp, lại một lần nữa xuất hiện sự mờ mịt và hoang mang.
Khi Đường Vũ Lân tỉnh lại thì trời đã tối, mở hai mắt ra, thần trí dần dần khôi phục.
Cậu bật dậy, theo bản năng cảm nhận sự biến hóa của cơ thể mình.
Cái gì mà nóng rực, tê ngứa, đều đã hoàn toàn biến mất, toàn thân có một loại cảm giác nhẹ bẫng. Quần áo trên người đã được thay, khô ráo thoải mái.
Hít thở dường như đều biến thành một loại hưởng thụ, toàn thân sảng khoái không nói nên lời.
Hồn lực trong cơ thể rõ ràng đã lớn mạnh hơn rất nhiều, cậu chỉ cần ý niệm hơi động, trên người liền tỏa ra một tầng hồn lực dao động. Cấp mười một, mình chắc chắn đã hoàn thành đột phá, tiến vào cảnh giới hồn lực cấp mười một, chính thức trở thành Hồn Sư rồi.
Con rắn cỏ nhỏ tuy là một phế Hồn Linh, nhưng dù sao cũng đã hoàn thành sứ mệnh của nó, sự bi thương trong lòng bị sự sảng khoái của cơ thể dần dần hóa giải, Đường Vũ Lân thầm nghĩ trong lòng, cho dù không thể trở thành một Hồn Sư cường đại, mình có hồn lực làm hậu thuẫn, ít nhất cũng có thể trở thành một Đoán Tạo Sư không tồi chứ.
Nghĩ tới đây, cậu dùng sức vung vẩy cánh tay của mình một cái.
"Bốp!" Trong không khí vang lên một tiếng nổ nhẹ. Đường Vũ Lân kinh ngạc phát hiện, trong khoảnh khắc mình vừa vung tay kia, dường như có một loại cảm giác xuyên thủng không khí.
Đây là tình huống gì?
Chưa đợi cậu thử lại lần nữa, cửa phòng đã bị đẩy ra, ba lớn một nhỏ, bốn người từ bên ngoài xông vào.
"Con trai, con trai con không sao chứ?" Xông lên phía trước nhất là Lang Nguyệt, bà ôm chầm lấy Đường Vũ Lân, đã không nhịn được mà khóc rống lên.
Sắc trời ngoài cửa sổ đã hoàn toàn tối đen, vậy mà đã là buổi tối rồi.
Đường Vũ Lân vẫn còn nhớ, lúc mình bắt đầu dung hợp Hồn Linh là buổi sáng cơ mà, vậy mà đã qua lâu như vậy rồi sao?
Ngoại trừ Lang Nguyệt, Đường Tư Nhiên và Na Nhi ra, người xuất hiện thêm trong nhà, chính là lão sư dạy rèn của Đường Vũ Lân, Mang Thiên.
Hôm nay Đường Vũ Lân không đi làm, Mang Thiên gọi hồn đạo thông tin hỏi thăm, mới biết đã xảy ra chuyện này, ông lập tức chạy tới.
"Mẹ, con không sao." Đường Vũ Lân khẽ nói.
Lang Nguyệt cúi đầu nhìn con trai, kiên quyết nói: "Con trai, chúng ta không làm Hồn Sư nữa, chúng ta cứ làm một người bình thường thôi."
Đường Vũ Lân mỉm cười: "Mẹ, con thật sự không sao mà! Hơn nữa, con đã là Hồn Sư chân chính rồi đấy, con cấp mười một rồi. Dung hợp rất thuận lợi. Hồn Linh rắn cỏ kia rất thích hợp với võ hồn của con. Nếu là Hồn Linh cường đại, nói không chừng còn không thể dung hợp được ấy chứ."
Nghe những lời rõ ràng là đang an ủi mình của con trai, nước mắt Lang Nguyệt lại không kìm được mà rơi xuống.
Đường Tư Nhiên thở dài một tiếng, sự việc đã đến nước này, nói thêm gì nữa cũng vô dụng, Hồn Linh đã dung hợp thì không thể giải trừ, nói cho con trai biết mình đã kiếm được tiền, sẽ chỉ là một sự đả kích lớn hơn đối với thằng bé.
"Cấp mười một rồi? Phóng thích võ hồn của con ra cho ta xem." Giọng nói trầm thấp hùng hậu của Mang Thiên vang lên.