Kể từ khi Vũ Trường Không thăng cấp Hồn Thánh, cộng thêm thân phận Nhị Tự Đấu Khải Sư, hiện tại thầy đã từ ngoại môn tiến vào nội môn. Nội môn Đường Môn, bất luận tư lịch, bất luận lai lịch, chỉ luận thực lực và cống hiến. Đạt tới chỉ số tương ứng, liền có thể tiến vào nội môn.
Tiến vào nội môn, sẽ được truyền thụ toàn bộ tuyệt học Đường Môn, đồng thời còn có thể sử dụng nhiều tài nguyên của Đường Môn hơn.
"Giao nhiệm vụ." Đường Vũ Lân nói với màn hình một câu. Sau đó nhanh chóng lấy ra vài khối kim loại hiếm lưu quang dật thải. Đây là nhiệm vụ lần này cậu hoàn thành.
Hiện tại cậu nhận nhiệm vụ ở cả hai bên, nhiệm vụ bên Đoán Tạo Sư Hiệp Hội chủ yếu để kiếm tiền, còn nhiệm vụ bên Đường Môn thì để tích lũy công huân, kiếm điểm cống hiến.
Đường Môn có rất nhiều đồ tốt mà bên ngoài không mua được, ngoại trừ công pháp Đường Môn ra, còn có một số thứ khác. Ví dụ như loại mà Đường Vũ Lân hiện tại muốn đổi.
"Ba khối kim loại hiếm Thiên Đoán Nhất Phẩm, tích lũy sáu trăm điểm cống hiến. Điểm cống hiến khả dụng: tám ngàn bốn trăm sáu mươi ba." Âm thanh điện tử báo ra điểm cống hiến hiện tại của cậu.
Trong mắt Đường Vũ Lân lóe lên tia sáng hưng phấn, hai tay bay múa ấn liên tục trên màn hình, rất nhanh, màn hình chuyển sang mục linh vật.
Cậu vô cùng thuần thục trượt màn hình xuống dưới, cuối cùng, ngón tay dừng lại ở một mục linh vật.
Thiên Niên Địa Long Cân, dùng để uống hoặc luyện chế linh dược có thể tăng cường gân cốt chi lực cho Hồn Sư, không có bất kỳ tác dụng phụ hay độc tính nào, phẩm tướng: hoàn mỹ. Giá trị: ba ngàn chín trăm điểm cống hiến.
Đường Vũ Lân không chút do dự ấn vào nút mua phía sau, sau đó lại tiếp tục trượt thanh cuộn trên màn hình, tìm kiếm về phía sau.
Rất nhanh, cậu lại dừng ở một loại linh vật khác.
Thiên Niên Hải Long Tủy, dùng để uống hoặc luyện chế linh dược có thể cố bản bồi nguyên, tăng cường khí huyết chi lực, không có bất kỳ tác dụng phụ hay độc tính nào, phẩm tướng: hoàn mỹ. Giá trị: bốn ngàn năm trăm điểm cống hiến.
Đổi!
Khi Đường Vũ Lân một lần nữa ấn xuống nút đổi, cả người cậu thở phào một hơi thật dài, đôi mắt to trở nên đặc biệt sáng ngời.
Ba năm trước, khi cậu theo Vũ Trường Không đến Thiên Đấu Thành, thông qua hội đấu giá đã mua được Thiên Niên Long Lân Quả. Ba năm nay, cậu lần lượt tìm thấy Thiên Niên Địa Long Cân và Thiên Niên Hải Long Tủy trên danh sách linh vật của phân bộ Đường Môn tại Đông Hải. Hiện tại, linh vật để cậu đột phá đạo phong ấn thứ hai của Kim Long Vương chỉ còn thiếu một loại là Thiên Niên Thanh Cân Đằng nữa thôi.
Mà cậu vẫn chưa tới mười bốn tuổi, còn có dư dả thời gian để đi tìm loại linh vật cuối cùng này, cậu tin rằng, với tài phú mình tích lũy được trong ba năm qua, thông qua đấu giá hoặc các phương thức khác, hẳn là không có vấn đề gì.
Đến lúc đó, nhất định có thể tiến thêm một bậc.
Bất quá, sau khi mua xong hai loại thiên địa linh vật này, điểm cống hiến Đường Môn của cậu cũng chỉ còn lại sáu mươi ba điểm ít ỏi.
Trước khi Đường Vũ Lân thoát khỏi hệ thống, âm thanh điện tử lại vang lên: "Đường Vũ Lân, chúc mừng ngươi, tổng điểm cống hiến vượt qua mười lăm ngàn điểm, chức vụ của ngươi thăng cấp thành ngoại môn chấp sự cấp năm. Có thể hưởng thụ nhiều quyền lợi của Đường Môn hơn, danh sách hối đoái tiến thêm một bước phong phú."
Cấp năm rồi sao?
Bởi vì không có võ hồn song sinh gia thành giống như Tạ Giải, cộng thêm hiện tại vẫn là cảnh giới hai hoàn, Đường Vũ Lân đã rất lâu không thăng cấp rồi, không ngờ trước khi đạt tới ba hoàn, lại thực sự thăng lên chấp sự cấp năm, Đường Vũ Lân biết, tình huống này ở trong Đường Môn cũng là vô cùng hiếm thấy.
Chấp sự cấp năm có thể nắm giữ nhiều quyền hạn hơn, có thể lựa chọn đổi nhiều tuyệt học Đường Môn hơn, cũng có thể nhận thêm nhiều nhiệm vụ Đường Môn tương ứng.
Nhiệm vụ của Đường Môn nói chung rất ít khi có tính nguy hiểm, điểm cống hiến vô cùng khó kiếm, nhưng so với vật phẩm đồng giá trên thị trường thì vẫn rẻ hơn nhiều. Đường Vũ Lân nỗ lực ba năm, ngoại trừ hoàn thành nhiệm vụ bên Đoán Tạo Sư Hiệp Hội tích cóp được rất nhiều tiền ra, ở Đường Môn cũng đổi được hai kiện linh vật hiếm có, cậu đã vô cùng mãn nguyện rồi.
Hiện tại chỉ còn thiếu Thiên Niên Thanh Cân Đằng, cậu liền có thể gom đủ toàn bộ linh vật cần thiết để đột phá tầng phong ấn thứ hai. Đối với cậu mà nói, đây tuyệt đối là chuyện tốt lớn.
Cậu vẫn còn nhớ rõ, lúc trước khi đột phá tầng phong ấn Kim Long Vương thứ nhất, lão Đường từng nói, đợi đến tương lai đột phá tầng thứ hai, cậu sẽ có kinh hỉ.
Hiện tại, đã đến lúc có thể thực sự mong đợi phần kinh hỉ này rồi.
Tạ Giải cũng giao một nhiệm vụ thu thập tài liệu, nhận được hơn một trăm điểm cống hiến ít ỏi.
"Tiểu Ngôn dạo này tu luyện thật sự khắc khổ, ngay cả nhiệm vụ cũng không làm nữa." Đường Vũ Lân nói với Tạ Giải.
Hứa Tiểu Ngôn vào năm thứ hai bọn họ gia nhập Đường Môn, cũng đã thông qua khảo hạch trung cấp, chính thức gia nhập Đường Môn. Sự gia thành đặc thù từ võ hồn Tinh Luân Băng Trượng của cô bé, khiến cô bé hiện tại cũng đã là ngoại môn chấp sự cấp ba rồi.
Đường Môn quản lý tương đối lỏng lẻo, không có bất kỳ nhiệm vụ mang tính bắt buộc nào. Những nhiệm vụ có thể nhận được nhiều điểm cống hiến nhất, mới có độ nguy hiểm nhất định. Nhưng theo quy tắc của Đường Môn, trước mười sáu tuổi, bọn họ không có tư cách nhận những nhiệm vụ nguy hiểm này, đây là một loại bảo vệ của tông môn đối với bọn họ.
Hứa Tiểu Ngôn dạo này tu luyện đặc biệt khắc khổ, là bởi vì cô bé đã đạt tới hồn lực cấp hai mươi chín, đang nỗ lực trùng kích cấp ba mươi. Cấp ba mươi đối với Hồn Sư mà nói, là một ngưỡng cửa quan trọng, không chỉ đơn giản là có thêm một cái hồn hoàn, mà còn có thêm một cái Hồn linh, thực lực tổng thể cũng sẽ có biến hóa nghiêng trời lệch đất.
"Cậu còn nhận nhiệm vụ nữa không?" Tạ Giải hỏi Đường Vũ Lân.
Đường Vũ Lân lắc đầu, nói: "Không phải sắp đi Sử Lai Khắc Thành sao? Hiện tại tạm thời không nhận nữa. Đợi về rồi tính sau."
Tạ Giải nháy mắt ra hiệu nói: "Có lẽ, chúng ta đều không cần về nữa đâu?"
Đường Vũ Lân mỉm cười nói: "Thế thì còn gì bằng."
Hai người ra khỏi Đường Môn, dùng tốc độ chạy bộ trở về Đông Hải Học Viện. Lớp 0 thực ra vẫn luôn tồn tại, chỉ là chuyển từ ngoài sáng vào trong tối mà thôi.
Trải qua trận chiến ba năm trước, danh tiếng của Vũ Trường Không vang dội, bốn học viên lớp 0 dưới ánh hào quang của thầy ngược lại không còn quá chói mắt nữa.
Đấu Khải Sư! Học viện trung cấp lại có Đấu Khải Sư làm lão sư, chuyện này lập tức lan truyền khắp toàn bộ Thiên Hải Liên Minh. Do đó, mặc dù không thể giành được thành tích tốt trong cuộc thi, nhưng tình hình tuyển sinh của Đông Hải Học Viện vẫn tăng lên đáng kể.
Học viện cũng có vài lần muốn nhét người vào lớp 0, nhưng đều bị Vũ Trường Không cự tuyệt. Thân là viện trưởng, Úc Trấn cũng hết cách với thầy. Người ta chính là Nhị Tự Đấu Khải Sư a! Luận thân phận địa vị, đâu phải một viện trưởng học viện trung cấp như ông có thể sánh bằng, chỉ cần thầy chịu ở lại, Úc Trấn đã vô cùng thỏa mãn rồi.
Phòng làm việc viện trưởng Đông Hải Học Viện.
"Vũ lão sư, thầy thực sự quyết định như vậy sao?" Úc Trấn nhíu chặt mày, sắc mặt trầm ngưng, trong ánh mắt lộ ra vẻ do dự không quyết.
Vũ Trường Không lạnh nhạt nói: "Đứng ở góc độ học viện, bồi dưỡng học viên chủ yếu là hy vọng có thể đạt thành tích, từ đó mang lại nguồn sinh viên tốt hơn cho học viện. Lớp 0 đã bồi dưỡng ba năm rưỡi, chẳng lẽ viện trưởng không hy vọng bọn chúng cống hiến cho học viện sao? Thi đỗ vào nơi đó, so với bất kỳ cống hiến nào đều tốt hơn cả. Đến lúc đó, học viện có thể mượn thế tuyên truyền, tình hình tuyển sinh nhất định sẽ tăng lên diện rộng."
Úc Trấn nhíu chặt mày: "Có phải hơi quá gấp gáp không?"
Vũ Trường Không lắc đầu: "Sử Lai Khắc tuyển sinh, ba năm một lần, bọn chúng đã hơn mười ba tuổi rồi, nếu không đi nữa. Khóa sau sẽ bỏ lỡ mất."
Úc Trấn vẫn có chút không cam lòng nói: "Nhưng mà, Vũ lão sư, không phải thầy cũng xuất thân từ Sử Lai Khắc Học Viện sao? Theo tôi thấy, thầy có đủ năng lực dạy dỗ bọn chúng."
Vũ Trường Không híp mắt lại, khẽ lắc đầu: "Trong một chừng mực nhất định thì tôi có thể, nhưng vượt qua mức độ đó, tôi cũng không làm được. Bọn chúng đã đến lúc phải đánh vững nền tảng, chuẩn bị cho tương lai rồi."
Úc Trấn trong lòng khẽ động: "Tương lai? Vũ lão sư, trong mắt thầy, tương lai của bọn chúng có thể đạt tới mức độ nào?"
Vũ Trường Không lạnh nhạt nói: "Tất thành Đấu Khải!"
Cơ thể Úc Trấn không khống chế được mà chấn động, ông đương nhiên hiểu rõ sức nặng của mấy chữ này, hít sâu một hơi, ông đứng dậy, nói: "Được, vậy tôi chỉ có một yêu cầu. Tương lai, sau khi mấy đứa trẻ này trở thành Đấu Khải Sư, hy vọng bọn chúng có thể về thăm một chuyến. Giảng bài một lần cho những đứa trẻ của học viện."