Đường Vũ Lân rất rõ ràng, kim loại được ôn dưỡng thường xuyên khi thăng giai trong tương lai, chắc chắn sẽ tốt hơn việc chế tạo lại một bộ mới.
Chỉ là, rèn kim loại hữu linh quá khó, muốn đạt được độ dung hợp trên chín mươi phần trăm lại càng khó hơn. Đây là do vô số tài nguyên đắp lên. Cần một lượng lớn kim loại hiếm mới được.
Gia tộc Thần Thánh Thiên Sứ của người ta có số tiền này, Đường Vũ Lân thì không có a! Bất quá, lợi ích lớn nhất hiện tại nằm ở chỗ, kim loại hiếm do Nhạc Chính Vũ cung cấp đủ để cậu tiến hành luyện tập, không cần phải mua thêm. Hơn nữa, Nhạc Chính Vũ cũng đã đồng ý, Ngọc Ngân đạt trên chín mươi phần trăm bán cho hắn sẽ trả thêm một khoản tiền. Đường Vũ Lân không lấy tiền, thứ cậu muốn đều là các loại kim loại hiếm khác.
Rèn đúc ròng rã cả một buổi chiều, buổi tối lúc đi ăn cơm, thể lực của Đường Vũ Lân đã có chút thấu chi. Kết quả của việc thấu chi chính là, sức ăn lại tăng thêm một thành.
"Vũ Lân, cậu cũng đừng quá liều mạng." Cổ Nguyệt có chút lo lắng nhìn khuôn mặt mệt mỏi của cậu.
Đường Vũ Lân nói: "Cổ Nguyệt, gần đây tớ có một ý tưởng, hay nói đúng hơn là có một số phát hiện. Đợi ăn cơm xong, chúng ta gọi Vũ Ti Đóa và Lạc Quế Tinh đến bàn bạc một chút nhé."
"Được." Cổ Nguyệt gật đầu.
Hồn đạo thông tin là phương thức tiện lợi nhất, sau bữa ăn, Đường Vũ Lân gọi cả Vũ Ti Đóa và Lạc Quế Tinh đến phòng rèn, bốn người tụ tập lại với nhau.
"Lớp trưởng, gọi chúng tôi đến có chuyện gì?" Lạc Quế Tinh đi thẳng vào vấn đề hỏi.
Mặc dù chuyện lần trước cuối cùng đã bị Đường Vũ Lân ứng phó qua, nhưng hắn cũng vậy, Vũ Ti Đóa cũng thế, ít nhiều đều nảy sinh một chút ngăn cách với Đường Vũ Lân. Mọi người đều là thiên chi kiêu tử, bọn họ còn là người trên Bảng Thiếu Niên Thiên Tài, sự kiêu ngạo sâu thẳm trong nội tâm, khiến bọn họ đối với Đường Vũ Lân đều có chút không phục. Ít nhất về mặt thực lực cá nhân, bọn họ đều không cho rằng mình yếu hơn Đường Vũ Lân.
Đường Vũ Lân nói: "Là thế này, gần đây tôi vẫn luôn luyện tập rèn đúc, một vị học trưởng năm hai nhờ tôi giúp anh ấy rèn một lô kim loại. Anh ấy cũng đang chuẩn bị bắt đầu chế tạo Đấu Khải. Phương pháp của anh ấy, tôi cảm thấy chúng ta có thể tham khảo một chút, có thể tạo nền tảng tốt hơn cho tương lai, tương lai tiếp tục thăng giai Đấu Khải, cũng sẽ dễ dàng hơn một chút."
Ngay sau đó, cậu đem phương thức chế tạo Đấu Khải của Nhạc Chính Vũ kể lại một lần. Nhạc Chính Vũ chưa bao giờ có ý định giấu giếm người khác, cách này của hắn cũng không phải ai cũng làm được, điều này cần thợ rèn đủ mạnh và tài nguyên đủ khổng lồ.
"Sao có thể chứ?" Nghe xong lời cậu, Lạc Quế Tinh là người đầu tiên quả quyết nói, "Điều này cần tài nguyên khổng lồ đến mức nào, mới có thể đắp ra đủ kim loại hữu linh để chế tạo Nhất tự Đấu Khải a? Tôi không đồng tình với phương thức này."
Vũ Ti Đóa cũng lắc đầu, nói: "Tỷ lệ thành công của kim loại hữu linh đều rất thấp, muốn đạt tới chín mươi phần trăm, lại càng thấp đến đáng thương. Mặc dù cậu có thể rèn ra Hữu Linh Hợp Kim khiến tôi rất ngạc nhiên, thế nhưng, việc đạt tới chín mươi phần trăm tồn tại thành phần may mắn rất lớn. Đấu Khải một khi bắt đầu chế tạo, thì không có cách nào hối hận được nữa, trừ phi là làm lại toàn bộ từ đầu. Nói cách khác, nếu chúng ta bắt đầu chế tạo Nhất tự Đấu Khải mà dùng Hữu Linh Hợp Kim chín mươi phần trăm, vậy thì, sau này cả bộ Đấu Khải này đều phải làm tiếp như vậy. Vậy thì, cậu đã nghĩ đến một khả năng nào chưa? Nếu tương lai cậu không rèn ra được Hữu Linh Hợp Kim đủ cường độ, Nhất tự Đấu Khải của chúng ta sẽ mãi mãi không thể hoàn thành, cho dù chỉ thiếu một bộ phận, Đấu Khải đều là bán thành phẩm, ngay cả tốt nghiệp cũng không thể làm được. Mà chúng ta càng sớm hoàn thành Nhất tự Đấu Khải, thì mới càng có cơ hội tiến vào nội viện. Chẳng lẽ chúng ta phải đánh cược vào tỷ lệ rèn thành công của cậu sao?"
Đường Vũ Lân nghe hai người bọn họ nói, khẽ gật đầu, chân mày hơi nhíu lại nói: "Là suy nghĩ của tôi có chút quá nóng vội rồi."
Bọn họ nói đều có lý, muốn chế tạo Hữu Linh Hợp Kim, cần một lượng lớn tài nguyên, hơn nữa còn có thành phần may mắn rất lớn trong đó. Nhất tự Đấu Khải sử dụng Hữu Linh Hợp Kim, thì bắt buộc phải đảm bảo độ dung hợp của hợp kim, như vậy mới có tương lai, nếu không, sẽ không có bất kỳ ý nghĩa gì nữa.
Nhạc Chính Vũ người ta có tài nguyên như vậy để dùng, bọn họ có sao?
Lạc Quế Tinh nói: "Vẫn nên tiến hành theo phương án ban đầu đi. Bản thiết kế giáp tay và giáp cẳng tay của Cổ Nguyệt sắp hoàn thành rồi. Tôi đã chuẩn bị bắt đầu chế tạo."
"Tớ cảm thấy Vũ Lân nói có lý." Cổ Nguyệt đột nhiên lên tiếng: "Ban đầu dùng Hữu Linh Hợp Kim chế tạo Đấu Khải quả thực là khó khăn trùng trùng, nhưng một khi thành công, uy lực của Đấu Khải cũng tốt, mức độ dễ dàng khi tiến hóa trong tương lai và sự tiến hóa đều sẽ dễ dàng hơn so với việc chế tạo lại Nhị tự Đấu Khải. Chẳng lẽ lúc các cậu rèn Nhị tự Đấu Khải cũng không dùng Hữu Linh Hợp Kim sao? Không dùng Hữu Linh Hợp Kim, gần như không thể tiến hóa thành Tam tự Đấu Khải trong tương lai. Dù sao đến lúc đó cũng phải làm, tại sao chúng ta không làm sớm hơn một chút? Quá trình này tuy sẽ rất gian nan, nhưng một khi thành công, lợi ích mang lại cho chúng ta cũng vô cùng to lớn. Tớ nguyện ý đánh cược một ván cùng Vũ Lân."
Cổ Nguyệt không chút do dự một lần nữa đứng về phía Đường Vũ Lân.
Vũ Ti Đóa lạnh lùng liếc nhìn cô một cái: "Muốn cược thì cậu cược, tôi không phụng bồi. Bây giờ ý kiến không thống nhất, tính sao đây? Tiểu đội này của chúng ta còn muốn tiếp tục nữa không?"
Lạc Quế Tinh không lên tiếng, nhưng rất rõ ràng, hắn và Vũ Ti Đóa đứng cùng một phe.
Đường Vũ Lân vỗ vỗ vai Cổ Nguyệt: "Bỏ đi, vẫn nên tiến hành theo kế hoạch ban đầu thôi, tớ quả thực là có chút viển vông rồi, tài nguyên cần tiêu hao quá lớn. Hơn nữa, tớ cũng thực sự không nắm chắc có thể rèn ra đủ Hữu Linh Hợp Kim có độ dung hợp đủ cao."
"Không, tớ muốn dùng Hữu Linh Hợp Kim để chế tạo Nhất tự Đấu Khải của tớ." Cổ Nguyệt bướng bỉnh ngẩng đầu lên.
Đường Vũ Lân sửng sốt, ngay sau đó trong lòng dâng lên một cỗ ấm áp, cậu sao có thể không hiểu, cô làm vậy là vì muốn ủng hộ mình a!
Sắc mặt Vũ Ti Đóa tối sầm lại: "Vậy ý của cậu là, chúng ta giải tán?"
Cổ Nguyệt hừ lạnh một tiếng: "Giải tán thì giải tán, dù sao các người vốn dĩ cũng chướng mắt chúng tôi, không phải sao?"
Vũ Ti Đóa cười lạnh một tiếng: "Được thôi! Giải tán thì giải tán, đây là do cậu nói đấy. Cậu đừng có hối hận. Chỉ có hai người các cậu, tôi xem các cậu làm sao chế tạo ra Đấu Khải." Nói xong, cô xoay người bước đi.
Đường Vũ Lân còn muốn gọi cô lại, nhưng đã bị Cổ Nguyệt kéo tay.
Lạc Quế Tinh lại lách mình một cái, chặn đường đi của Vũ Ti Đóa, nói: "Các cậu đều quá kích động rồi. Như vậy đối với mọi người đều không tốt. Chúng ta dù sao cũng là một tiểu đội. Làm thế nào để đoàn kết các thành viên, chế tạo ra Cơ Giáp hoặc là Đấu Khải, đây vốn dĩ là thử thách của học viện dành cho chúng ta, nếu chúng ta cứ như vậy mà tách ra, bên phía học viện, đều sẽ nhận được đánh giá kém. Thậm chí sẽ ảnh hưởng đến việc chúng ta tiến vào nội viện trong tương lai. Mọi người đều bình tĩnh lại đi. Tôi thấy thế này nhé, tôi và Vũ Ti Đóa vẫn sẽ tiến hành theo kế hoạch ban đầu. Các cậu vẫn thiết kế và rèn đúc. Thế nhưng, dùng Hữu Linh Hợp Kim chế tạo Nhất tự Đấu Khải, trình độ này của tôi có lẽ hơi không đủ. Các cậu e rằng phải mời cao minh khác."
Vũ Ti Đóa lạnh mặt, không có ý định rời đi nữa, nhưng cũng không nói thêm gì.
Đường Vũ Lân ánh mắt thâm thúy nhìn Lạc Quế Tinh một cái, gật đầu, nói: "Được thôi, vậy cứ quyết định như vậy. Kim loại hiếm của các cậu tôi vẫn sẽ rèn tinh luyện đến Thiên Đoán Nhất Phẩm cho các cậu, phương diện thiết kế cũng vẫn do Cổ Nguyệt đảm nhận. Đấu Khải của chính chúng tôi, chúng tôi sẽ tìm người khác chế tạo là được."
Lạc Quế Tinh cười cười, nói: "Vậy được, hôm nay cứ như vậy trước đi. Bản thiết kế của Cổ Nguyệt xong thì gọi tôi, chúng ta bắt đầu chế tạo."
Đưa mắt nhìn Vũ Ti Đóa và Lạc Quế Tinh rời đi, Cổ Nguyệt không nhịn được tức giận nói với Đường Vũ Lân: "Tại sao lại đồng ý với bọn họ? Tên mặt cười Lạc Quế Tinh này không phải thứ tốt lành gì. Hắn rõ ràng là muốn chiếm tiện nghi của chúng ta, chúng ta rèn đúc, thiết kế cho bọn họ, bọn họ lại không chế tạo và sửa chữa cho chúng ta, đây không phải là thuần túy chiếm tiện nghi không biết chán sao?"
Đường Vũ Lân cười nhạt: "Tớ không tranh giành không có nghĩa là tớ không hiểu, ngày rộng tháng dài mà. Thiên Đoán Nhất Phẩm đối với tớ mà nói chỉ là cái nhấc tay. Cậu giúp bọn họ thiết kế, cũng là rèn luyện cho bản thân. Lạc Quế Tinh có một điểm nói đúng, chúng ta dù sao cũng ở trong cùng một tiểu đội, mọi người có xung đột về quan điểm, cũng cố gắng đừng thể hiện ra ngoài. Hơn nữa chúng ta đều là cán sự lớp, nếu nội bộ chúng ta lục đục, để các bạn học khác nhìn vào sẽ ra sao."