Sử Lai Khắc Học Viện có một số khu vực tu luyện được mở ra chuyên biệt, thích hợp cho các Hồn sư có thuộc tính khác nhau, hệ nguyên tố, hệ thực vật, hệ thú võ hồn, hệ khí võ hồn đều có, đại khái có mười mấy loại. Mặc dù không thể bao quát toàn bộ các loại võ hồn, nhưng phần lớn đều nằm trong số đó.
Tại sao Đường Vũ Lân vẫn luôn không nghĩ đến việc sử dụng những nơi này? Chủ yếu là vì, quá đắt.
Lúc đó hắn vẫn luôn rỗng túi, phải dành dụm tiền mua kim loại để rèn, mua linh vật dùng để phá vỡ phong ấn, lấy đâu ra tiền nhàn rỗi để đi thuê loại khu vực tu luyện này chứ!
Nếu hắn nhớ không lầm, loại khu vực tu luyện này, tiền thuê mỗi giờ lên tới một trăm điểm cống hiến. Mỗi giờ đó! Quét dọn Quảng trường Linh Băng cả một ngày, cũng chỉ kiếm được một trăm điểm cống hiến mà thôi.
Nhưng hiện tại và lúc đó rõ ràng là không giống nhau rồi, trình độ rèn đạt tới chuẩn cấp sáu, tỷ lệ rèn thành công hữu linh kim loại tăng lên. Hiện tại hắn đã có đủ nội hàm để thu được thu nhập rồi.
Bất quá, mỗi giờ một trăm điểm cống hiến, quả thực là đắt a!
"Có phải cảm thấy đắt không?" Diệp Tinh Lan liếc mắt một cái liền nhìn ra Đường Vũ Lân đang vướng mắc điều gì.
Đường Vũ Lân ho khan một tiếng: "Chủ yếu là sợ tiêu tiền vô ích!"
Diệp Tinh Lan nói: "Cái này cậu không cần lo lắng, vẫn là đáng đồng tiền bát gạo, có thể thử xem."
Đường Vũ Lân gật đầu: "Được, vậy để tớ đi thử xem sao. Nếu hiệu quả thực sự tốt, đắt một chút tớ cũng chịu."
Hiện tại trong tay hắn vẫn còn một lô hữu linh kim loại chưa bán, bây giờ cũng đã khai giảng rồi, là lúc nên đổi những hữu linh kim loại có độ dung hợp không vượt quá tám mươi phần trăm này thành tài nguyên.
Có kim loại hiếm do Nhạc Chính Vũ cung cấp, vật liệu rèn không thành vấn đề. Hắn hiện tại chỉ cần dành dụm tiền để mua linh vật đột phá tầng phong ấn thứ năm trong tương lai là được, những khoản tiền khác vẫn là nên đổi thành tài nguyên tu luyện thì tốt nhất.
Tối nay đi thử xem sao! Đường Vũ Lân quyết định rồi.
Còn bây giờ, đi ăn sáng trước đã! Đói rồi.
Học kỳ mới khai giảng, nhà ăn tự nhiên cũng mở lại, đối với Đường Vũ Lân mà nói, đây là chuyện hắn mong đợi nhất.
Lễ khai giảng vẫn đơn giản như vậy, sáu khối lớp sáu ban, tổng cộng cũng chỉ có vài trăm người mà thôi, Thái lão nói ngắn gọn vài câu. Đồng thời thông báo biểu dương sáu người Đường Vũ Lân đã chiến thắng Học viện Hồn sư Hoàng gia Nhật Nguyệt. Lễ khai giảng coi như chính thức kết thúc. Sau đó là các lão sư chủ nhiệm đưa học sinh về lớp để tiến hành huấn thị. Đây chính là việc phải làm trong ngày đầu tiên khai giảng học kỳ mới.
"Nghe nói chưa? Bọn Lạc Quế Tinh lại muốn khiêu chiến lớp trưởng bọn họ rồi. Ngay chiều nay, hôm qua tớ nghe một vị lão sư nhắc đến chuyện Lạc Quế Tinh đi thuê sân bãi."
"Thật sao? Bọn họ lại khiêu chiến? Vẫn chưa phục à?"
"Chắc chắn là không phục rồi! Bọn họ đều là những người có tên trên bảng thiếu niên thiên tài, đội của lớp trưởng, một người lọt vào bảng thiếu niên thiên tài cũng không có, phục mới là lạ. Bất quá, như vậy cũng tốt, chiều nay chúng ta có thể đi xem rồi. Cũng không biết bọn họ hiện tại đã mạnh đến mức độ nào."
"Chắc chắn là chúng ta không thể với tới được rồi. Nói đi cũng phải nói lại, lúc đầu tớ vẫn luôn cho rằng bọn Lạc Quế Tinh, Vũ Ti Đóa chắc chắn thắng, nhưng ai ngờ, đội của lớp trưởng lại lợi hại như vậy. Thực ra cũng không cảm thấy đội của bọn họ có chỗ nào đặc biệt cường đại, nhưng chính là có thể thắng. Ngay cả lớp một năm hai cũng bại rồi, tớ thấy bọn Lạc Quế Tinh lần này cơ hội không lớn."
"Ừm, tớ cũng thấy vậy, bất quá, cứ chờ xem sao. Với tính cách của Lạc Quế Tinh, không có chút nắm chắc nào, cậu ta cũng sẽ không đưa ra lời khiêu chiến đâu. Chiều nay cùng đi xem."
Buổi huấn thị do Thẩm Dập tiến hành, đầu tiên là giao nhiệm vụ cho năm học mới. Học kỳ hai, cũng là năm học thứ hai, nhiệm vụ giao cho những học viên này rất đơn giản, bắt đầu thử nghiệm chế tạo Nhất tự Đấu Khải.
Muốn tiến vào nội viện của Sử Lai Khắc Học Viện, quy định cứng rắn quan trọng nhất chính là, trước hai mươi tuổi phải trở thành Nhất tự Đấu Khải sư.
Do đó, mặc dù lúc này học sinh đa số mới mười bốn, mười lăm tuổi, cũng phải bắt đầu thử nghiệm rồi, chế tạo Đấu Khải đâu phải là chuyện đơn giản như vậy. Lại có trường hợp Đường Vũ Lân đã hoàn thành khối đầu tiên của Nhất tự Đấu Khải bằng hữu linh kim loại làm tiền lệ, ngấm ngầm, lớp một thực ra đã có không ít người đang thử nghiệm chế tạo Nhất tự Đấu Khải rồi.
Nhưng chuyện này nói dễ hơn làm. Yêu cầu về kim loại cho Nhất tự Đấu Khải còn có thể đi mua, nhưng thiết kế, chế tạo lại vô cùng gian nan, không có nghề phụ đủ trình độ thì rất khó hoàn thành.
Trải qua một năm học tập, tất cả học sinh lại đều vượt qua kỳ thi cuối kỳ để ở lại, thực lực tổng thể của lớp một năm nhất đều có sự thăng tiến rất lớn.
Lớp tân sinh khóa này kể từ sau khi chiến thắng lớp một năm hai, được mệnh danh là lớp tân sinh mạnh nhất trăm năm qua. Không chỉ có tiểu đội của Đường Vũ Lân, còn có tiểu đội của Lạc Quế Tinh, Vũ Ti Đóa, có mười mấy người này đi đầu, những học viên khác áp lực cũng rất lớn, chỉ có thể liều mạng đuổi theo. Tranh thủ sớm ngày bắt kịp bước chân của bọn họ. Bầu không khí tốt đẹp như vậy khiến cho toàn bộ lớp một năm nhất đều tràn đầy đấu chí.
Mặc dù cuối cùng người có thể tiến vào nội viện chỉ có thể là số rất ít, nhưng không liều một phen, sao biết mình không làm được chứ?
"Chiều nay ta sẽ làm trọng tài cho các em." Vũ Trường Không vừa tan học liền gọi Đường Vũ Lân đến văn phòng.
"Thầy cũng biết rồi ạ?" Đường Vũ Lân cười nói.
Vũ Trường Không lạnh lùng nói: "Đừng chủ quan. Tố chất cơ bản của bọn Lạc Quế Tinh vô cùng xuất sắc, so với các em chỉ mạnh hơn chứ không yếu. Rút kinh nghiệm từ những bài học trước đây, bọn họ không những không nản chí, ngược lại càng có đấu chí hơn. Trong kỳ thi cuối kỳ, bọn họ cũng toàn bộ đều kết thúc năm học đầu tiên với điểm tối đa."
Đường Vũ Lân gật đầu: "Em hiểu. Lần trước chúng em thắng, có liên quan rất lớn đến việc bản thân bọn họ phối hợp không ăn ý. Luận về tu vi, bọn họ vẫn chiếm ưu thế. Trải qua thời gian mài giũa lâu như vậy, sự phối hợp giữa bọn họ nhất định mạnh hơn trước rất nhiều. Hơn nữa thực lực cũng sẽ có tiến bộ. Thế nhưng..."
Vũ Trường Không liếc hắn một cái: "Thế nhưng cái gì?"
Đường Vũ Lân cười, nụ cười của hắn vô cùng rạng rỡ, đôi mắt to sáng ngời: "Chúng em mạnh hơn!"
Bốn chữ đơn giản, đã bộc lộ rõ ràng toàn bộ sự tự tin mãnh liệt trong lòng hắn lúc này.
Ánh mắt Vũ Trường Không khẽ động, nhìn dáng vẻ sục sôi đấu chí của Đường Vũ Lân, hắn bất giác nhớ lại bản thân mình lúc trước, đã từng có lúc, mình chẳng phải cũng như vậy sao?
"Dùng sự thật để nói chuyện!" Vũ Trường Không thản nhiên nói.
"Vâng. Vũ lão sư, em còn một chuyện muốn làm phiền thầy." Đường Vũ Lân nói với Vũ Trường Không.
"Chuyện gì?" Vũ Trường Không nghi hoặc nhìn hắn.
Đường Vũ Lân nói: "Năm nay là năm học thứ hai rồi, đến nửa cuối năm học, em muốn dẫn dắt lớp chúng ta khiêu chiến lớp một năm ba một chút, thầy thấy thế nào?"
Vũ Trường Không sửng sốt: "Em muốn khiêu chiến lớp một năm ba?"
Đường Vũ Lân nói: "Xem thử khoảng cách với các học trưởng, là động lực lớn nhất cho sự nỗ lực tu luyện của chúng em. Nếu không, dạo gần đây cũng được. Bất quá chúng em không nắm chắc lắm."
Vũ Trường Không nhìn Đường Vũ Lân, tiểu tử này, nói hắn trèo cao ngã đau thì tốt hơn? Hay là chí hướng cao xa thì tốt hơn?
Lớp một năm ba?
Ở ngoại viện Sử Lai Khắc Học Viện, đến năm ba có thể nói là một ranh giới.
Xét theo độ tuổi thi tuyển vào Sử Lai Khắc Học Viện, những người thi vào ở độ tuổi bình thường, đến năm ba, cơ bản là sắp chạm ngưỡng hai mươi tuổi hoặc đã đạt hai mươi tuổi rồi. Mỗi khối lớp học ba năm mà.
Lớp một năm ba hiện tại, đã học tập ở học viện được bảy năm. Trong đó một số người đặc biệt xuất sắc, đã có đủ tư cách thi vào nội viện. Nói cách khác, sự khác biệt lớn nhất giữa lớp một năm ba và lớp một năm hai nằm ở chỗ, bọn họ rất có thể đã sở hữu Nhất tự Đấu Khải sư.
Thiên phú của bọn Đường Vũ Lân tuy không tồi, nhưng khiêu chiến Nhất tự Đấu Khải sư? Nhìn trận chiến với Diễm Phượng là rõ. Đạt tới tầng thứ Nhất tự Đấu Khải sư, sự thăng tiến không phải chỉ là một chút.
Nói chung, trước khi kết thúc năm ba ngoại viện mà vẫn chưa thi đỗ vào nội viện, cơ bản là không còn hy vọng gì tiến vào nội viện nữa. Còn về năm tư, năm năm, năm sáu, phần nhiều là để cho một số học viên có thiên phú không tồi có cơ hội nâng cao lên mức Nhất tự Đấu Khải sư trở lên, sau đó mới cho phép tốt nghiệp.
Cho dù là tốt nghiệp ngoại viện, học sinh tốt nghiệp Sử Lai Khắc Học Viện cũng vô cùng được săn đón.
Vũ Trường Không nói: "Em dựa vào đâu mà cho rằng các em có thể khiêu chiến năm ba?"
Đường Vũ Lân nói: "Dựa vào sự nỗ lực của chúng em a! Nửa cuối năm nay, em mười lăm tuổi rồi. Tinh Lan hiện tại đã là Hồn sư bốn hoàn, chúng em có năng lực bắt đầu chế tạo Nhất tự Đấu Khải rồi. Trong tình huống có đủ vật liệu, em cảm thấy, hơn nửa năm thời gian, chúng em có thể trang bị đến một mức độ nhất định. Cho dù không thể hoàn thành toàn bộ Nhất tự Đấu Khải, đối với sự thăng tiến của bản thân cũng sẽ không nhỏ. Mà phần quan trọng nhất để hoàn thành Nhất tự Đấu Khải là phần dung hợp cuối cùng. Thể nghiệm sâu sắc một chút hiệu quả Nhất tự Đấu Khải của các học trưởng năm ba, đối với việc tự mình hoàn thành Nhất tự Đấu Khải rất có ích. Đương nhiên em cũng muốn thắng, nhưng quan trọng hơn là vì tu luyện. Cho nên, thầy xem..."
"Đến lúc đó rồi tính." Vũ Trường Không đưa ra một câu trả lời nước đôi.
Đường Vũ Lân có chút bất đắc dĩ nói: "Vậy cũng được ạ."
Cầu vé tháng, vé đề cử.