Phong Ấn Tầng Thứ Năm
Đường Vũ Lân nhướng mày, đúng lúc này, phía sau cậu truyền đến giọng nói của Nguyên Ân Dạ Huy, "Để tớ."
Một đạo bóng dáng mãnh liệt từ sau lưng Đường Vũ Lân đằng không bay lên, bóng dáng trên không trung nhanh chóng to ra, bốn hồn hoàn leo lên, tỏa sáng là đệ tam, đệ tứ hai cái hồn hoàn.
Thanh niên áo vàng đi đầu kinh hãi nhìn thấy, một quái vật khổng lồ cao hơn năm mét từ trên trời giáng xuống, trực tiếp đập vào vòi rồng của mình, sau đó, vòi rồng của hắn vậy mà cứ thế tan vỡ.
Kim Cương Thái Thản, Cự Ma Thái Thản! Bất luận là công phòng hay sức mạnh, thực lực của Nguyên Ân Dạ Huy, tuyệt đối cường hãn.
Hữu quyền hãn nhiên vung ra, uy áp vô hình trong nháy mắt ập tới.
Khi thanh niên áo vàng đi đầu mới vừa phản ứng lại, chỉ kịp lấy cây quạt chắn trước ngực.
"Oanh"
Cả người lẫn quạt, bay ngược ra sau, đập vào trận doanh phe mình.
Không Khí Pháo được tăng cường bởi Kim Cương Thái Thản cộng thêm Cự Ma Thái Thản, cho dù là Đường Vũ Lân cũng cần dùng Kim Long Thăng Thiên mới có thể chính diện đón đỡ. Huống hồ năng lực của đối thủ không phải là sức mạnh và va chạm chính diện.
Đường Vũ Lân, Tạ Giải, Diệp Tinh Lan ba người tựa như ba thanh lợi nhận, nhân lúc Nguyên Ân Dạ Huy bộc phát, xông vào trong trận doanh đối phương. Tiếp theo, chính là nghiền ép!
Còn chưa chạy được một nửa, ba người Nhạc Chính Vũ, Hứa Tiểu Ngôn và Từ Lạp Trí đã dừng bước. Trận đấu đã kết thúc rồi.
Nếu chỉ là Hồn Vương năm hoàn thuần túy chứ không phải Nhất tự Đấu Khải Sư, thì uy hiếp đối với bọn họ cũng không lớn. Mà trên thực tế, Nhất tự Đấu Khải Sư đâu có dễ dàng xuất hiện như vậy a!
Vòng thứ nhất đoàn chiến, thắng!
Cảm giác chiến thắng luôn luôn tốt đẹp, nhưng Đường Vũ Lân không nhận được quá nhiều khoái cảm từ trong đó. Cậu luôn là một người có ý thức nguy cơ rất cao, hôm nay, áp lực mà Long Dược mang đến cho cậu là khổng lồ.
Thân là đội trưởng, muốn dẫn dắt các đồng bạn chiến thắng cường địch, bản thân cậu trước tiên phải đủ mạnh mới đúng. Cho nên, trong lòng cậu đã có quyết đoán.
Sau khi trận đấu kết thúc, không có nửa điểm chậm trễ, Đường Vũ Lân dùng tốc độ nhanh nhất trở về khách sạn. Bảo mọi người buổi trưa đừng gọi cậu ăn cơm, rồi nhốt mình trong phòng.
Đến lúc rồi!
Tiếng long ngâm trầm thấp lặng lẽ vang vọng, hai mắt Đường Vũ Lân nhắm nghiền, ý niệm dẫn động khí huyết nghịch vận, hồn lực và khí huyết dung hợp, chậm rãi thăng đằng, vững vàng mà kiên quyết, hướng về phía đó thăng đằng lên.
Phong ấn đã sớm đầy rẫy vết nứt, khi lực trùng kích ập đến, Đường Vũ Lân chỉ cảm thấy trong cơ thể "oanh" một tiếng vang lớn, phong ấn trong nháy mắt phá vỡ. Tinh hoa Kim Long Vương bừng bừng tuôn ra, đột nhiên xông vào trong huyết mạch, điên cuồng tàn phá.
Bốn mươi chín ngày khổ luyện ở ranh giới sinh tử, võ hồn tiến hóa lần hai, tu vi đột phá cấp bốn mươi, không gì không khiến cơ thể Đường Vũ Lân có sự thay đổi về chất.
Cho nên, lần đột phá phong ấn Kim Long Vương này, cũng là lần nhẹ nhàng nhất trong lịch sử của cậu. Toàn thân kinh lạc tràn ngập cảm giác căng tức, nhưng không còn loại đau đớn muốn chết như trước đây nữa. Cũng không cần bất kỳ linh vật nào để phụ trợ, cậu có thể cảm nhận rõ ràng từng chút thay đổi trên cơ thể mình.
Tinh hoa Kim Long Vương tuôn trào từ trong phong ấn có màu vàng rực rỡ, đó là một loại màu vàng trong suốt lấp lánh, nó bá đạo và mãnh liệt, thậm chí còn mang theo sự điên cuồng. Nó xông trái đột phải, dường như muốn tìm kiếm điểm đột phá.
Đường Vũ Lân điều động lực lượng khí huyết của mình dẫn dắt tinh hoa Kim Long Vương dung nhập vào trong huyết mạch của mình, tốc độ vận chuyển của Huyền Thiên Công nhanh hơn gấp mấy lần so với tình huống bình thường, trong sự tuần hoàn không ngừng hấp thu năng lượng ẩn chứa trong những tinh hoa Kim Long Vương này.
Cậu phải trở nên mạnh hơn, cậu bắt buộc phải trở nên mạnh hơn, mới có thể dẫn dắt các đồng bạn vượt mọi chông gai, đối kháng cường địch.
Thắng, nhất định phải thắng!
Lòng hiếu thắng mãnh liệt hóa thành chiến ý mãnh liệt nhất thăng đằng trong lòng.
Trong ánh mắt Đường Vũ Lân, tràn ngập sự cuồng nhiệt, đồng tử hai mắt dần hóa thành đồng tử dọc, những đường vân hình lưới màu vàng trong khoảnh khắc lan tràn khắp toàn thân. Từng mảnh vảy màu vàng từ tay phải bắt đầu chui ra, bay tốc độ lan tràn lên trên, qua bả vai, qua ngực, mãi cho đến khi lan đến bả vai trái của cậu, sau đó tốc độ mới bắt đầu chậm lại, chậm rãi chảy xuống dưới.
Sự đau đớn hoàn toàn nằm trong phạm vi có thể khống chế, Đường Vũ Lân càng có thể cảm nhận rõ ràng, dưới sự tẩm bổ của tinh hoa Kim Long Vương đó, màu sắc kinh lạc, xương cốt của mình đều trở nên rực rỡ hơn, thậm chí có thể cảm nhận được sự hoan hô của hồn linh Kim Ngữ và Bá Vương Long. Mỗi lần phong ấn Kim Long Vương đột phá, chúng thân là hồn linh, một phần cơ thể của Đường Vũ Lân, cũng đều sẽ được hưởng lợi.
Đường Vũ Lân hiểu rõ, sở dĩ Bá Vương Long lựa chọn trở thành hồn linh của mình, không phải là vì mình có mị lực nhân cách cao cả đến mức nào, mà chính là vì sức hút từ huyết mạch Kim Long Vương của mình đối với nó mới đúng.
Vầng sáng màu vàng lưu chuyển, vảy trên cánh tay trái đã qua khuỷu tay, vẫn đang chậm rãi hướng xuống, Đường Vũ Lân tận khả năng giữ cho tâm trạng bình tĩnh, nhưng sự hưng phấn vẫn không thể tránh khỏi xuất hiện. Bởi vì cậu đã dự cảm được tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì.
Tốc độ vận hành hồn lực trong cơ thể ngày càng nhanh, dưới sự bù trừ cho nhau, tốc độ hấp thu tinh hoa Kim Long Vương do phong ấn tầng thứ năm mang lại cũng trở nên ngày càng nhanh.
Màu vàng tiếp tục lan tràn xuống dưới, từng mảnh vảy hình thoi màu vàng mang theo cảm giác tê ngứa và đau nhói từ dưới da chui ra. Đây là điều mà khi đột phá mấy lần phong ấn trước Đường Vũ Lân hoàn toàn chưa từng cảm nhận được.
Cuối cùng, vảy đã đến cổ tay, tiếp tục kiên định hướng xuống, Đường Vũ Lân chỉ cảm thấy toàn bộ bàn tay trái đều bắt đầu truyền đến từng đợt đau nhức kịch liệt, xương cốt bắt đầu xuất hiện tiếng kẽo kẹt khiến người ta ghê răng, bàn tay bắt đầu to ra, kinh mạch bắt đầu mở rộng. Xương cốt đâm rách da, hóa thành móng vuốt sắc nhọn. Màu vàng, dẻo dai. Màu ám kim, dung hợp.
Cảm giác sức mạnh cường đại cũng theo đó phản hồi đến sâu trong tinh thần của Đường Vũ Lân, đau quá!
Mười ngón tay liền với tim, sự thay đổi của bàn tay khiến cả người Đường Vũ Lân đều có loại đau đớn dường như sắp bị xé rách. Nhưng cậu bắt buộc phải cắn răng kiên trì.
Sắp thành công rồi!
Kim Long Trảo, luôn luôn là vũ khí sắc bén nhất của cậu, khi một biến thành hai, sức chiến đấu của cậu tăng lên có thể nghĩ được.
Cho dù tay trái không có Kim Long Khủng Trảo, nhưng năng lực công phòng của bản thân Kim Long Trảo, đã đủ để mang đến cho Đường Vũ Lân sự thăng tiến khổng lồ rồi. Huống hồ sự tăng cường của lực lượng huyết mạch, sẽ khiến Đường Vũ Lân có bước tiến dài về mặt sức mạnh, tốc độ cũng như năng lực phòng ngự và sức sinh tồn.
Đường Vũ Lân tin rằng, nếu tương lai cơ thể mình có thể hoàn toàn bị long lân bao phủ, vậy thì, cường độ cơ thể của mình rất có thể sẽ không thua kém Nhất tự Đấu Khải Sư.
Lựa chọn đột phá phong ấn tầng thứ năm dưới áp lực, nâng cao thực lực của mình, đây là điều cậu đã quyết định khi nghe thấy tiếng cười điên cuồng của Long Dược.
Cuối cùng, cơn đau nhức kịch liệt đã dừng lại, tiếp theo là cảm giác tê ngứa càng thêm thống khổ, da đang lành lại, vảy đang sinh trưởng, Đường Vũ Lân lờ mờ cảm giác được, Kim Long Trảo tay trái và Kim Long Trảo tay phải có chút khác biệt.
Hiệu ứng đi kèm của Kim Long Trảo tay phải là phấn toái (nghiền nát), vậy thì, hiệu ứng do Kim Long Trảo tay trái mang lại lẽ nào không phải là phấn toái? Nếu không phải, thì lại là gì đây?
Không biết qua bao lâu, Đường Vũ Lân chỉ cảm thấy toàn thân đầy mồ hôi, năng lượng tinh hoa Kim Long Vương trong cơ thể cuối cùng cũng bình phục xuống.
Đây là lần cậu đột phá phong ấn dùng thời gian ngắn nhất, cũng là lần cảm nhận sâu sắc nhất. Đúng như Lão Đường đã nói, năng lượng ẩn chứa trong phong ấn Kim Long Vương đối với mình mà nói là một thanh gươm hai lưỡi. Nhưng ít nhất nhìn từ hiện tại, nó mang đến cho mình đều là chỗ tốt, chính vì có sự thăng tiến do tinh hoa Kim Long Vương mang lại, mới có mình của ngày hôm nay.
Cho nên, Đường Vũ Lân hiện tại đối với cỗ sức mạnh này không có quá nhiều sợ hãi, mà nhiều hơn là sự cảm tạ. Không có mười tám đạo phong ấn Kim Long Vương trong cơ thể, cũng sẽ không có cậu của ngày hôm nay.
Chỉ cần có thể duy trì tình huống ổn định như vậy từng đạo phong ấn giải trừ xuống, thành tựu tương lai của mình có thể nghĩ được. Giống như Long Dược đã nói, thứ mình cần chỉ là thời gian, chỉ cần cho mình đủ thời gian trưởng thành, mình nhất định có thể biến thành siêu cường giả!
Sắc trời bên ngoài tối sầm, Đường Vũ Lân từ trên giường bật dậy, ba hai cái cởi bỏ quần áo rồi chui vào phòng tắm.
Một trận tắm nước nóng, gột rửa đi những phong ấn bài tiết ra do hấp thu tinh hoa Kim Long Vương, mặc dù tinh thần có chút suy nhược, nhưng cảm giác sảng khoái truyền đến từ cơ thể vẫn khiến Đường Vũ Lân thoải mái không nói nên lời.
Nắm chặt tay trái, cảm giác sức mạnh cường đại tự nhiên sinh ra. Kim Long Trảo một phân thành hai, đây là sự thăng tiến trực tiếp, thuần túy nhất.
Thế nhưng, hiệu ứng do Kim Long Trảo mang lại rốt cuộc là gì?
Đường Vũ Lân đi đến bên tường, khí huyết vận chuyển, vảy bao phủ hai tay, một đôi Kim Long Trảo đồng thời xuất hiện.
Nhìn từ bề ngoài, hai chiếc Kim Long Trảo không có bất kỳ sự khác biệt nào, trên đầu móng vuốt kim mang phun nhả. Chỉ có tay phải khi thôi động Kim Long Khủng Trảo, mới lại một lần nữa to ra, có sự khác biệt so với bên trái.
Đường Vũ Lân theo bản năng đưa Kim Long Trảo tay trái nhẹ nhàng ấn về phía bức tường.
Nếu là Kim Long Trảo tay phải, cậu làm như vậy, chỗ bức tường bị chạm vào sẽ lập tức biến thành bột mịn, đồng thời bay tốc độ lan ra xung quanh.
Thế nhưng, khi Kim Long Trảo tay trái của Đường Vũ Lân mới vừa chạm vào bức tường, một màn chấn động đã xuất hiện. Từng đạo vết nứt, bay nhanh lấy chỗ cậu chạm vào làm trung tâm lan ra xung quanh, chỉ trong thời gian một nhịp thở, trên toàn bộ bức tường đã xuất hiện mảng lớn những đường vân rạn nứt.
Đây là...