Nếu như Lâm Tam chịu động dụng Nhất tự Đấu Khải mà nói, Tạ Giải bại sẽ càng nhanh hơn.
Đường Vũ Lân đem Tạ Giải dìu trở về, dẫn cậu đi thay một bộ quần áo.
Lúc này sắc mặt Tạ Giải có chút tái nhợt, nhưng khiến Đường Vũ Lân ngoài ý muốn chính là, trong ánh mắt của cậu không có sự chán nản, ngược lại nhiều hơn chính là sự hưng phấn.
"Cậu không sao chứ?" Đường Vũ Lân đem cánh tay cậu khoác lên bả vai mình, giúp cậu gánh chịu phần lớn thể trọng.
Tạ Giải nói: "Đương nhiên không sao rồi. Tên gia hỏa đó thật lợi hại. Hóa ra tốc độ hẳn là nên lý giải như vậy, rất nhiều vấn đề khốn hoặc tôi trước đó đều giải quyết dễ dàng rồi. Quá tuyệt vời!"
Đường Vũ Lân ngây ra một lúc, tên gia hỏa này là đem trận đấu lúc trước coi như giảng dạy sao? Bất quá, thấy cậu không có bởi vì thua trận đấu mà nhụt chí, Đường Vũ Lân cũng liền yên tâm rồi.
Tạ Giải trở lại khu chờ thi đấu ngồi xuống, nhắm mắt nghỉ ngơi, nhìn kỹ lại sẽ phát hiện, tròng mắt của cậu vẫn luôn đang nhẹ nhàng chuyển động, hiển nhiên là đang suy tư điều gì.
Đường Vũ Lân liếc nhìn Lâm Tam đồng dạng trở lại chỗ ngồi ngồi xuống, tâm thần khẽ động. Tố chất chiến đấu của Lâm Tam này phải mạnh hơn rất nhiều so với mấy đại thiên vương mà cậu gặp phải trước đó. Đồng dạng là Mẫn công hệ Hồn Sư, đồng dạng là năm hoàn, nhưng Đằng Đằng hiển nhiên phải kém hơn hắn nhiều rồi. Đây không phải là chênh lệch trên thực lực thuần túy, mà đúng như Tạ Giải nói, đây là sự khác biệt trên sự lý giải đối với Mẫn công hệ.
Không nghi ngờ gì nữa, Phong Vương Lâm Tam đã nắm giữ chân đế của Mẫn công hệ, một gã đối thủ như vậy, quả thực là không dễ đối phó a!
Biểu cảm của Lâm Tam lại khôi phục bộ dáng gió nhẹ mây bay lúc trước, nhìn qua hết thảy như thường.
Đường Vũ Lân cảm nhận được một đạo ánh mắt khác đang chăm chú nhìn mình, chính là Đái Nguyệt Viêm. Bốn mắt nhìn nhau, trong ánh mắt của Đái Nguyệt Viêm phảng phất có quang mang đang dâng lên lấp lóe, khóe miệng Đường Vũ Lân thì lưu lộ ra một tia nụ cười.
Chỉ có chiến thắng Đái Nguyệt Viêm, mới có tư cách khiêu chiến tên gia hỏa kia đi!
Ai cũng có thể thua, mình lại không thể thua!
Trận đấu mười sáu cường tiếp tục, Lâm Tam từ đầu đến cuối đối với Tạ Giải giành thắng lợi mang tính áp chế, khiến khán giả vô cùng hưng phấn, cuối cùng cũng có một trận thắng lợi sảng khoái đầm đìa của Học viện Quái Vật đối với Học viện Sử Lai Khắc rồi. Hơn nữa là sự so đấu của Hồn Sư cùng loại hình.
Phong Vương chính là Phong Vương!
Lâm Tam chính thức tiến vào top tám, điều này cũng mang ý nghĩa, hắn đã nhận được ít nhất một tước vị Nam tước.
Tạ Giải bị đào thải xuất cục, top tám vô duyên với cậu.
Trận đấu tiếp tục. Đến giai đoạn mười sáu chọn tám này, mỗi một trận đấu đều đặc biệt đặc sắc, song phương đánh đều vô cùng liều mạng. Hồn đạo khí động dụng cũng không ở số ít. Ngoại trừ định trang hồn đạo khí không thể sử dụng ra, cho dù là tuyển thủ ở trong trận đấu sử dụng Cơ Giáp đều là có thể.
Có một cặp tuyển thủ cuối cùng lưỡng bại câu thương, toàn bộ đều chịu trọng thương, trơ mắt nhìn là không có cách nào tham gia trận đấu vòng tiếp theo rồi. Nương tựa vào sự phán đoán của ban giám khảo, mới chọn ra một người trong đó tiến vào bát cường.
Nguyên Ân Dạ Huy người thứ ba ra sân, vận khí của nàng không tệ, đối thủ mặc dù thực lực rất mạnh, nhưng lại không có mạnh hơn Đằng Đằng, dưới sự áp chế sức mạnh cường đại của võ hồn Thái Thản Cự Viên của Nguyên Ân Dạ Huy, chống đỡ được mười phút liền quỳ rồi.
Bầu không khí của trận đấu càng ngày càng nhiệt liệt, nhưng ánh mắt của rất nhiều khán giả lại không ngừng hướng về phía khu chờ thi đấu mà liếc. Bảng đối trận ngày hôm nay đã sớm công bố ra ngoài rồi.
Đội trưởng chiến đội Học viện Sử Lai Khắc Đường Vũ Lân, đối đầu với Hổ Vương Đái Nguyệt Viêm xếp hạng thứ hai trong Bát Đại Thiên Vương của Học viện Quái Vật, không nghi ngờ gì nữa là một trận được chú ý nhất ngày hôm nay.
Đái Nguyệt Viêm thân là thiên vương thứ hai chỉ đứng sau Long Vương Long Dược, đồng thời lại là Tứ hoàng tử Tinh La Đế Quốc, thân phận kép không gì không khiến hắn nhận được sự chú ý của dân chúng. Hơn nữa, một số người đối với tin tức nội bộ hoàng thất khá rõ ràng càng là biết, vị Tứ hoàng tử này rất nhanh sắp sửa trở thành hoàng trữ tương lai.
Không nghi ngờ gì nữa, Đái Nguyệt Viêm đến tham gia giải đấu khóa này đối với hắn mà nói là vô cùng mạo hiểm, thân là hoàng trữ, nếu như ở trong trận đấu không thể giành được thành tích tốt mà nói, sẽ có đả kích rất lớn đối với nhân vọng của hắn.
Nhưng hắn thân là một trong Bát Đại Thiên Vương của Học viện Quái Vật, đại diện học viện tham gia thi đấu lại là chuyện nghĩa bất dung từ.
Ngay cả Phương Nhi ngồi trên đài chủ tịch, ánh mắt đều không ngừng hướng về phía bên này liếc tới. Nếu như Đái Nguyệt Viêm có thể chiến thắng Đường Vũ Lân, đương nhiên vạn sự giai hưu, đó cũng là tình huống tốt nhất. Đều không dùng Long Vương xuất thủ, Học viện Sử Lai Khắc liền có thể xem như là toàn quân bị diệt rồi. Đồng thời cũng để địa vị của Đái Nguyệt Viêm ở trong lòng dân chúng lần nữa tăng lên, đối với việc hắn kế thừa đại thống trong tương lai có chỗ tốt cực lớn.
Thế nhưng, Đái Nguyệt Viêm nhất định có thể đánh bại Đường Vũ Lân sao? Lời này ai cũng không dám nói khẳng định. Dù sao, Đường Vũ Lân ở lúc trước đã đánh bại qua Tô Mộc rồi, đánh bại qua Hoa Lam Đường và Diệp Chỉ, cũng đánh bại qua Đái Vân Nhi.
Trong Bát Đại Thiên Vương, có bốn vị từng va chạm với cậu, toàn bộ đều thua rồi. Trong đó Tô Mộc càng là thiên vương xếp hạng thứ ba, như vậy, Đái Nguyệt Viêm liền nhất định có thể chiến thắng cậu?
Không có ai có thể khẳng định điểm này. Hết thảy đều phải đợi sau khi trận đấu thực sự bắt đầu, đáp án mới có thể công bố.
Trên đài chủ tịch, Đái Thiên Linh ngồi ngay ngắn ở ghế chủ tọa, ở bên cạnh hắn chính là viện trưởng Học viện Quái Vật Ân Từ. Trận đấu hôm nay rất quan trọng, cho nên hai vị đại lão này cũng là đích thân đến hiện trường.
"Lão sư, ngài xem đứa trẻ Nguyệt Viêm này và Đường Vũ Lân kia ở giữa trận đấu có mấy phần tỷ lệ thắng?" Đái Thiên Linh hướng Ân Từ thấp giọng hỏi.
Ân Từ mỉm cười, "Bệ hạ không cần lo lắng, dưới tình huống bình thường, ít nhất cũng vượt qua bảy phần. Đứa trẻ Nguyệt Viêm này không chỉ thiên phú tốt, hơn nữa tính cách trầm ổn, duệ trí. Hồn Sư bình thường sau khi tu vi đạt tới trình độ nhất định, trên tâm thái ít nhiều đều sẽ xuất hiện một chút biến hóa, nhưng loại tình huống này ở trên người hắn lại gần như không có xuất hiện qua. Không hổ là tử đệ hoàng thất. Cho nên, ở trong trận đối chiến với Đường Vũ Lân, cơ hội hắn phạm sai lầm rất nhỏ. Mà trên sự so sánh thực lực mà xem, năng lực của Đường Vũ Lân mặc dù kỳ lạ, nhưng Nguyệt Viêm ở trên tu vi dù sao cũng chiếm ưu. Tỷ lệ thắng vẫn là rất lớn."
"Vậy thì tốt!" Đái Thiên Linh gật gật đầu. Sau giải đấu khóa này, hoàng thất có hai chuyện phải xử lý, một cái chính là tuyển phò mã cho công chúa, một cái khác chính là tuyên bố vị trí hoàng trữ.
Nữ nhi đã đủ khiến hắn đau đầu rồi, hy vọng vị trí hoàng trữ đừng lại xảy ra sai sót. Nếu như Đái Nguyệt Viêm có thể chiến thắng Đường Vũ Lân mà nói, cho dù hắn không cách nào lấy được quán quân cuối cùng, thuận thế tuyên bố hắn là hoàng trữ cũng nhất định có thể nhận được sự công nhận của các phương, một vị trữ quân văn võ song toàn, các phương luôn là dễ dàng công nhận hơn.
"Trận đấu tiếp theo, cũng là tiết mục đinh của ngày hôm nay. Do tuyển thủ Đường Vũ Lân đến từ Học viện Sử Lai Khắc, đối đầu với tuyển thủ Đái Nguyệt Viêm đến từ Học viện Quái Vật."
Thanh âm của Phương Nhi rõ ràng có chút nhổ cao, hiển thị tâm thái lúc này của nàng không bình tĩnh. Ánh mắt của nàng không khỏi hướng Đái Nguyệt Viêm nhìn lại, hai tay trên đầu gối nắm chặt thành quyền, nhất định phải cố lên chiến thắng hắn a!
"Điện hạ, điện hạ, điện hạ!" Trên khán đài, đột nhiên vang lên tiếng hô hoán như dời non lấp biển.
Đái Nguyệt Viêm vừa mới từ khu chờ thi đấu đứng lên, lập tức có loại cảm giác nhiệt huyết dâng trào. Thân là trữ quân tương lai, cho dù tâm tính hắn có trầm ổn đến đâu, khi hắn nghe thấy dân chúng của mình chúng chí thành thành hô hoán mình như vậy, loại tâm tình đó khó mà dùng ngôn ngữ để hình dung.
"Ha ha, a ha ha ha!" Ngay lúc Đái Nguyệt Viêm tràn ngập ý chí chiến đấu, chuẩn bị đại diện Học viện Quái Vật lực chiến Đường Vũ Lân, đột nhiên, trong khu chờ thi đấu, một tiếng cười to không hài hòa đột nhiên vang lên, thu hút tất cả mọi người đều hướng về phía thanh âm cười to nhìn lại.
Chỉ thấy Tạ Giải đang tay múa chân vui sướng ở nơi đó cười to ra tiếng, người cũng đứng lên rồi, cười đến ngửa tới ngửa lui.
Cơ bắp trên mặt Đái Nguyệt Viêm lập tức co giật một chút, cố ý, hắn nhất định là cố ý!
"Tôi hiểu rồi, tôi rốt cuộc hiểu rồi! A ha ha, ha ha ha ha!" Tiếng cười to của Tạ Giải không dứt bên tai.
Đường Vũ Lân ở ngay bên cạnh cậu, cảm nhận được ánh mắt bất thiện xung quanh, tức giận hỏi: "Cậu hiểu cái gì rồi?"
Tạ Giải cười to nói: "Tôi hiểu rồi, Mẫn công hệ Hồn Sư muốn đại thành, liền không thể quá đứng đắn, tôi chính là quá đứng đắn rồi, cho nên mới không có luyện tốt a!"
Bái cầu vé tháng, vé đề cử ủng hộ. Đêm nay không giờ còn có chương thêm nha, ngày mai ba chương!