Virtus's Reader

Đường Vũ Lân thầm kêu một tiếng không ổn trong lòng, lập tức tựa như mũi tên, hướng về phía Cổ Nguyệt bay vút đi.

Mất đi ký ức, Cổ Nguyệt tựa như đứa trẻ bây giờ là yếu ớt đến thế, Đường Vũ Lân lúc này toàn thân lông tơ dựng đứng, tốc độ nháy mắt đã tăng lên tới đỉnh điểm, đồng thời, một sợi Lam Ngân Hoàng đã lấy tốc độ còn nhanh hơn hắn bạo xạ mà ra. Lao thẳng về phía Cổ Nguyệt.

Kẻ nhào về hướng Đường Vũ Lân, thình lình chính là Xích Hỏa Hầu Vương, mà đạo thân ảnh nhào về phía Cổ Nguyệt kia, lại là một con hồn thú loài chim toàn thân hiện ra màu xanh biếc, tốc độ của nó thực sự là quá nhanh, giống như là một mũi tên màu xanh biếc vậy, ngay lúc Lam Ngân Hoàng của Đường Vũ Lân vừa mới quấn lên eo Cổ Nguyệt, nó đã đến trước mặt Cổ Nguyệt, chiếc mỏ dài sắc bén, lao thẳng tới trán Cổ Nguyệt điểm tới.

Thúy Ma Điểu! Đường Vũ Lân trong chớp mắt liền nhận ra tên của loại hồn thú này. Cũng chính vì nhận ra rồi, sự sợ hãi trong lòng hắn mới càng tăng lên tới cực trí.

Thúy Ma Điểu là một trong những loại tàn nhẫn nhất trong hồn thú loài chim, sự trưởng thành của chúng, hoàn toàn dựa vào việc hút não tủy của các loại sinh vật để tiến hành. Bất luận là hồn thú hay là nhân loại, đều là mục tiêu của chúng, Thúy Ma Điểu đặc biệt thích não tủy của nhân loại. Loại hồn thú này động như thiểm điện, tốc độ cực nhanh, trong toàn bộ giới hồn thú đều danh liệt hàng đầu. Chỉ là số lượng tồn tại không nhiều.

Thúy Ma Điểu từng gây ra một hồi tai nạn to lớn vào thời thượng cổ, lúc đó chúng vẫn là hồn thú sống theo bầy đàn, một bầy Thúy Ma Điểu bay qua, tất cả sinh vật đều là trên đầu có lỗ, não tủy không còn, lúc đó là cảnh tượng khủng bố nhường nào a!

Sau này thế giới hồn thú tự hành xuất hiện một lần hành động tiễu trừ Thúy Ma Điểu, dưới sự dẫn dắt của mấy vị Hồn thú chi vương, đem loại hồn thú này giết đến bảy tám phần, kẻ có thể may mắn thoát khỏi lác đác không có mấy. Lúc này mới khiến cho sự uy hiếp của Thúy Ma Điểu đối với sinh vật đại lục giảm đi rất nhiều, cho dù là xuất hiện, cũng chỉ là ngẫu nhiên, hơn nữa vô cùng cẩn thận dè dặt.

Tương đối mà nói, sự hiểu biết của nhân loại đối với Thúy Ma Điểu cũng không tính là đặc biệt nhiều, chỉ là trong một số cổ tịch mới có ghi chép. Bởi vì lúc Thúy Ma Điểu nguy hại đại lục, vẫn là vào niên đại hồn thú thống trị đại lục.

Năm xưa, nghe nói có một con Thúy Ma Điểu Vương từng hút qua não tủy của chân long, không ngừng tiến hóa, trở thành kẻ giết chóc khủng bố nhất của niên đại đó.

Cũng chính vì chân long bị giết, Long tộc thống trị đại lục niên đại đó, mới tập trung lực lượng, triển khai sự giết chóc trả thù điên cuồng đối với nhất tộc Thúy Ma Điểu, từ đó đem chúng triệt để hủy diệt.

Giờ này khắc này, khi Đường Vũ Lân nhìn thấy Thúy Ma Điểu xuất hiện, hô hấp của cả người phảng phất như muốn ngừng lại.

Một khi bị tên này đâm thủng trán Cổ Nguyệt, cho dù là mười Cổ Nguyệt cũng không sống nổi nữa. Hơn nữa tốc độ của nó lại còn nhanh như thế.

Đường Vũ Lân gần như là dốc hết toàn lực kéo ngược Lam Ngân Hoàng của mình về phía sau, đồng thời không chút do dự tung ra một trảo, Kim Long Tịch Diệt Trảo bộc phát, vỗ về phía trước người Cổ Nguyệt.

Thân thể con Thúy Ma Điểu kia cũng không tính là quá lớn, hai cánh dang ra chỉ hơn nửa mét mà thôi, chiều dài cơ thể bất quá hơn một thước. Toàn thân màu xanh biếc, chiếc mỏ dài càng giống như ống tiêm trong suốt vậy. Tốc độ của nó cực nhanh, căn bản khiến người ta hoa mắt không kịp nhìn.

Kim Long Tịch Diệt Trảo của Đường Vũ Lân đã phi thường kịp thời rồi, Cổ Nguyệt cũng bị hắn kéo lùi lại, nhưng Thúy Ma Điểu kia lại mãnh liệt tiến hành gia tốc lần hai trên không trung, phảng phất như có đuôi lửa màu xanh biếc từ sau lưng nó phun ra, thúc đẩy thân thể nó gần như tựa như thiểm điện, trực tiếp liền đến trước mặt Cổ Nguyệt, chiếc mỏ dài trực tiếp liền điểm lên mi tâm của Cổ Nguyệt.

"Không" Đường Vũ Lân kêu thảm một tiếng, trong chớp mắt, máu tươi của cả người hắn phảng phất như đều bị thiêu đốt.

Hai mắt Cổ Nguyệt mờ mịt, thân thể bị kéo về phía sau đồng thời, còn hoàn toàn không hiểu đã xảy ra chuyện gì, chỉ trơ mắt nhìn chiếc mỏ dài của Thúy Ma Điểu kia đã đến trước mắt nàng.

Tiếng gầm thét đau khổ của Đường Vũ Lân, ánh mắt lạnh lẽo của Thúy Ma Điểu, còn có Xích Hỏa Hầu Vương đã ập tới phía sau. Trong chớp mắt, phảng phất như toàn bộ thế giới đều định dạng, mà khoảnh khắc tiếp theo, vận mệnh của Đường Vũ Lân và Cổ Nguyệt dường như đã được định sẵn.

Đường Vũ Lân lúc này chỉ cảm thấy tâm can câu liệt, nếu như Cổ Nguyệt cứ như vậy chết dưới mỏ dài của Thúy Ma Điểu, hắn vĩnh viễn cũng sẽ không tha thứ cho mình. Hắn thà rằng người bị hút não tủy là mình, cũng tuyệt không nguyện ý Cổ Nguyệt chịu chút tổn thương nào.

Mà cũng đúng lúc này, một màn kỳ dị xuất hiện, huyết mạch chi lực lao nhanh sục sôi trên người Đường Vũ Lân khiến cho xung quanh thân thể hắn đều hình thành một tầng sương sáng màu vàng đỏ, mà tầng sương sáng này đột nhiên bị mảnh vảy màu bạc mà Cổ Nguyệt đưa cho hắn trên cổ kịch liệt hấp thu.

Không gian xung quanh dường như thực sự ngưng trệ, cho dù tốc độ nhanh như thế, chiếc mỏ dài càng là đã đến mi tâm Cổ Nguyệt của Thúy Ma Điểu, cũng xuất hiện sự đình trệ ngắn ngủi.

Mà khoảnh khắc tiếp theo, thân thể Cổ Nguyệt và Đường Vũ Lân lại đều hư ảo một chút.

Trên người Đường Vũ Lân bộc phát ra kim quang chói mắt, mà trên người Cổ Nguyệt thì bộc phát ra ngân quang chói mắt, hai màu vàng bạc hô ứng lẫn nhau. Viên thủy tinh rực rỡ trên cổ tay Đường Vũ Lân cũng sáng lên hào quang chói lọi. Khoảnh khắc tiếp theo, màu vàng và màu bạc, chợt khép lại, nháy mắt dung hợp.

Quang trạch bảy màu chói lọi chợt nở rộ. Thân thể Thúy Ma Điểu và Xích Hỏa Hầu Vương đồng thời có thể hành động rồi. Thúy Ma Điểu tựa như một ngôi sao băng màu xanh biếc, nháy mắt đâm vào trong hào quang bảy màu kia.

Thế nhưng, nương theo một tiếng "Đinh" lanh lảnh, thân thể không lớn của nó lập tức bị bắn ngược lên. Mà Xích Hỏa Hầu Vương ở bên kia thì cưỡng ép chuyển biến phương hướng trên không trung, rơi xuống một thân cây lớn bên cạnh, kinh nghi bất định nhìn hào quang bảy màu chợt bộc phát trước mặt.

Nó không chỉ là thực lực mạnh, quan trọng hơn là có trí tuệ mà rất nhiều hồn thú không có được, am hiểu nhất là xu lợi tị hại (tìm cát tránh hung). Lần này tìm Thúy Ma Điểu đến làm trợ thủ, vốn tưởng rằng vạn vô nhất thất. Lại không ngờ tới đột nhiên xuất hiện biến hóa như vậy.

Mà Đường Vũ Lân lúc này chỉ cảm thấy huyết mạch năng lượng vòng xoáy trước ngực mình đột nhiên xoay tròn đến tốc độ khủng bố chưa từng có, toàn thân huyết mạch của mình cũng đều đang xuất hiện biến hóa kỳ lạ.

Năng lượng khổng lồ tựa như giang hà đảo quán tràn vào trong cơ thể, hắn chỉ cảm thấy cả người mình đều đang bành trướng, năng lượng khủng bố khiến hắn nhịn không được ngửa mặt lên trời phát ra một tiếng long ngâm lanh lảnh.

Thần Long Biến, trong ý thức của hắn rất rõ ràng mình đang cùng Cổ Nguyệt hoàn thành Thần Long Biến. Đây đã không phải là lần đầu tiên rồi, nhưng trong quá trình Thần Long Biến trước kia, đều là Cổ Nguyệt làm chủ đạo tiến hành, hắn cùng lắm chính là thôi động năng lượng của Thần Long Biến tiến hành chiến đấu.

Mà lần này lại không giống, Thần Long Biến dường như là do hắn dẫn động, năng lượng vô cùng khổng lồ kia, với tố chất thân thể cường hoành như vậy của hắn hiện tại dĩ nhiên đều có chút không chống đỡ nổi, năng lượng truyền đến từ chỗ Cổ Nguyệt, giống như là thổi hắn lên như thổi bong bóng vậy. Kinh mạch trong cơ thể Đường Vũ Lân đều bắt đầu có chút không chịu nổi nữa, mà chuyện này dường như mới chỉ là vừa mới bắt đầu vậy.

"A" Long ngâm biến thành tiếng kêu thảm thiết. Cho dù là lúc gánh chịu Kim Long Vương Phong Ấn vỡ vụn, Đường Vũ Lân cũng chưa từng cảm giác được cái chết cách mình gần như thế, hắn cũng vạn vạn không ngờ tới, dĩ nhiên sẽ xuất hiện tình huống như vậy.

Nhưng cũng ngay lúc tiếng kêu thảm thiết này của hắn vang lên, Đường Vũ Lân rõ ràng cảm giác được năng lượng tràn vào trong cơ thể mình mãnh liệt dừng lại, ý thức của hắn cũng theo đó khôi phục bình thường.

Vảy bảy màu bao phủ toàn thân, thân thể của hắn cũng đã bành trướng cao tới năm mét, có sự khác biệt nhất định so với lúc Thần Long Biến cùng Cổ Nguyệt trước kia, dường như võ hồn dung hợp kỹ này của bọn họ đã hoàn thành tiến hóa vậy.

Đường Vũ Lân nhớ rõ, Cổ Nguyệt từng nói, Thần Long Biến của bọn họ lúc trước là tiến hành đệ nhất biến, Thần Long Sơ Tỉnh. Như vậy, lúc này chẳng lẽ chính là đệ nhị biến rồi sao?

Sau lưng, Long dực bảy màu khổng lồ dang ra, Đường Vũ Lân chỉ cảm thấy tất cả thuộc tính năng lượng phân tử trong toàn bộ khu rừng đều đang điên cuồng hướng về phía mình tuôn tới, không chỉ là tràn vào thân thể mình, còn hình thành mảng lớn năng lượng vân xung quanh thân thể mình, tùy thời đều có thể bị mình điều động.

Cảm giác tràn đầy sức mạnh chưa từng có, còn có trong đầu đột nhiên nhiều thêm thứ gì đó, dường như lực lượng thuộc về Cổ Nguyệt cũng có thể bị hắn điều động rồi.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!