Virtus's Reader

Lần này, trọn vẹn dâng lên tám con kim long, dưới sự vây quanh của một đám Lam Ngân Hoàng, chúng tinh phủng nguyệt mà dâng lên. Mãi cho đến giờ phút này, Kim Long Thăng Thiên lúc trước mới ầm ầm nổ tung, hóa thành luồng khí, năng lượng cuồng bạo khuấy động dấy lên một trận cuồng phong trong sân thi đấu.

Tám con kim long bay tán loạn bốn phía. Dưới sự hưng phấn, Đường Vũ Lân mãnh liệt gầm thét, chính là Hoàng Kim Long Hống.

Một cái đầu kim long khổng lồ còn lớn hơn gấp ba lần so với Kim Long Thăng Thiên trước đó hãn nhiên xuất hiện, cái đầu kim long này độ cao lúc mới bắt đầu chỉ có hai mét, nhưng nương theo sự mô phỏng rót vào của hàng vạn Lam Ngân Hoàng, thể tích của nó mãnh liệt tăng lên đến mức cao chừng bốn mét.

Sóng âm khủng bố khiến toàn bộ sân thi đấu kịch liệt chấn động, mà lần này, Đường Vũ Lân không chú ý tới Long Vũ Tuyết ở phía xa, hướng phát ra Hoàng Kim Long Hống, chính là bên kia.

Cách nhau trăm mét, thứ Long Vũ Tuyết cảm giác được, lại là một cỗ khí tức nóng rực không gì sánh kịp điên cuồng nhào về phía mình. Sóng âm khủng bố, tinh thần trùng kích khủng bố, còn có điện mang màu tím phóng thích ra trong mắt cái đầu rồng khổng lồ kia. Khiến trong đầu cô nháy mắt trống rỗng.

Cơ thể run lên, suýt chút nữa ngã nhào xuống đất.

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, cơ thể ảo hóa này của cô ầm ầm vỡ nát, trực tiếp biến mất trên đài thi đấu.

Hoàng Kim Long Hống, coi trọng nhất là khí thế, Đường Vũ Lân trước đó vẫn luôn không ngừng luyện thương ở trung tâm đài thi đấu, cộng thêm sự tích lũy phía trước, lần đầu tiên đem khí tức cường đại sinh ra sau khi võ hồn và khí huyết chi lực dung hợp, toàn bộ đều trở thành sự tăng ích của Hoàng Kim Long Hống.

Toàn bộ không gian đều bị một tiếng gầm vừa nãy chấn vỡ rồi, Long Vũ Tuyết trong tình huống không có phòng bị, căn bản ngay cả thời gian phản ứng cũng không có. Liền rời khỏi sân thi đấu này.

Nếu như là ở bên ngoài, Đấu Khải của cô còn có phản ứng ứng kích hộ thể, nhưng đây dù sao cũng là thế giới mô phỏng, không có sự chủ động phóng thích của cô, Đấu Khải sẽ không xuất hiện.

"Tiểu Đường, thắng lợi!"

Đường Vũ Lân vẫn còn đang hưng phấn, ngay khoảnh khắc tiếp theo đã bị truyền tống ra ngoài.

Tôi, tôi thắng rồi?

Cậu có chút ngây ngốc nhìn Hoàng Kim Long Thương trong tay mình, trong đầu nhanh chóng nhớ lại, lúc này mới nhớ lại một màn cơ thể Long Vũ Tuyết nổ tung ở phía xa mà Hoàng Kim Long Hống của mình đối mặt vào thời khắc cuối cùng vừa nãy.

Không ổn...

Nhanh chóng ngắt kết nối chiến võng, Đường Vũ Lân vừa chui ra khỏi Tinh Đấu Khoang, liền lập tức thay quần áo chạy ra bên ngoài.

Trong chiến võng mô phỏng, cậu vẫn chưa chết bao giờ, cho nên không biết thứ này chết ở bên trong cảm giác có giống như Thăng Linh Đài loại đó không, cũng có cảm nhận liên đới.

Giống như loại bị trực tiếp chấn vỡ vừa nãy, không nghi ngờ gì nữa là một loại thống khổ nhất, thứ này nếu như không có sự suy giảm, cậu rất lo lắng cơ thể Long Vũ Tuyết sẽ xảy ra vấn đề.

Cho nên, cậu ra khỏi ký túc xá, liền chạy như điên về hướng khu nghỉ ngơi của quân đoàn.

Nơi đi qua, băng tuyết bay lả tả. Khiến những người khác không khỏi ghé mắt nhìn.

Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, cậu đã xông đến nơi chuyên dùng để đặt Tinh Đấu Khoang ở khu vực giải trí của quân đoàn, nơi này có thể nói là chật ních người, bên ngoài đều đã xếp hàng đầy người.

Đường Vũ Lân xông tới liền muốn chen vào trong, lập tức bị cản lại.

"Làm gì vậy, chen ngang a! Có chút công đức tâm nào không?" Một gã nam tử vóc dáng cao lớn chắn ngang người, liền cản đường đi của Đường Vũ Lân.

Đường Vũ Lân lúc này nóng lòng như lửa đốt, theo bản năng liền có loại cảm giác phảng phất như trở lại Học viện Sử Lai Khắc, một tay chộp lấy bả vai đối phương, liền ném người đó ra ngoài.

Người đó ít nhất cũng phải hơn hai trăm cân, nhưng trong tay cậu, lại giống như là một cọng cỏ vậy.

Khu vực giải trí vốn dĩ còn rất náo nhiệt nháy mắt liền yên tĩnh lại, thậm chí ngay cả Đường Vũ Lân chen vào trong cũng không có người nào cản cậu nữa, ba chân bốn cẳng, liền để cậu chen vào bên trong. Sau đó cậu liền liếc mắt một cái nhìn thấy Long Vũ Tuyết.

Sắc mặt Long Vũ Tuyết có chút tái nhợt, vừa mới từ bên trong đi ra. Bởi vì Tinh Đấu Khoang là không thể mặc quần áo, cho nên mỗi một đài máy móc đều có một căn phòng nhỏ chuyên dụng. Mỗi lần trước khi sử dụng, đều sẽ tiến hành khử trùng trước, sau đó mới tiến vào.

"Cô không sao chứ?" Đường Vũ Lân bước lên một bước, chộp lấy bả vai cô, cảm nhận xem khí huyết ba động trong cơ thể cô có hỗn loạn hay không.

Long Vũ Tuyết bị cậu đột nhiên chộp lấy bả vai, lập tức giật nảy mình, ngẩng đầu nhìn thấy là cậu, trong lòng kinh ngạc đồng thời, cũng không khỏi dâng lên một cỗ noãn ý, sự phẫn khái vốn có trong lòng lập tức biến mất.

Nhẹ nhàng lắc lắc đầu: "Tôi không sao."

Đường Vũ Lân thở phào nhẹ nhõm: "Bị thương trong khoang mô phỏng, sẽ không đau sao? Nếu như chết ở bên trong, có giống như Thăng Linh Đài của Truyền Linh Tháp, phải chịu đựng sự thống khổ tương tự không?"

Long Vũ Tuyết lắc đầu: "Ban tổ chức làm sao có thể làm đến mức cực hạn như Truyền Linh Tháp chứ? Cảm giác đau đớn đã được điều chỉnh giảm xuống còn hai mươi phần trăm, sẽ không có nguy hiểm đâu. Bất quá, cho dù là như vậy, tôi đều rất đau. Tên khốn nhà cậu, cậu có nhân tính hay không, vậy mà lại đối xử với tôi như vậy!"

Nói đến đây, Long Vũ Tuyết đột nhiên cảm giác được bầu không khí xung quanh có chút không đúng, theo bản năng ngẩng đầu nhìn xung quanh. Sau đó liền nhìn thấy một đám người đang trố mắt ngoác mồm.

Xếp hàng ở đây có tới hơn trăm người. Lúc này lại không có một ai lên tiếng, ánh mắt toàn bộ đều tập trung trên người bọn họ. Có người trố mắt ngoác mồm, có người há hốc mồm, còn có người biểu cảm kỳ dị.

"Đây là sao vậy? Mọi người đang nhìn cái gì a?" Long Vũ Tuyết đỏ bừng khuôn mặt xinh đẹp, hờn dỗi nói.

Tâm trạng của Trương Huyễn Vân lúc này không tốt, vô cùng không tốt.

Vốn dĩ, tâm trạng của ông ta là vô cùng vui vẻ. Tinh Đấu Chiến Võng do liên bang làm ra ông ta đã đích thân thử nghiệm rồi, trước đó ông ta chính là đi đến thủ đô Minh Đô của liên bang họp, nghe bộ phận nghiên cứu khoa học báo cáo, đồng thời cũng đích thân thử nghiệm, hiệu quả vô cùng tốt. So với những máy mô phỏng trước kia, liên bang không chỉ nghiên cứu ra trí tuệ nhân tạo thêm vào trong đó, quan trọng hơn là, thích hợp với gần như tất cả mọi người, cho dù là người bình thường tiến vào, cũng là có thể sử dụng. Điều này tuyệt đối có ích cho việc nâng cao tố chất của toàn quân.

Thân là thượng tướng liên bang, quân đoàn trưởng đương nhiệm của Huyết Thần Quân Đoàn, ông ta ở trong quân phương vẫn luôn có địa vị vô cùng siêu nhiên. Sức ảnh hưởng của Huyết Thần Quân Đoàn có chút giống với sức ảnh hưởng của Học viện Sử Lai Khắc trong giới Hồn Sư. Trong quân phương, có một bộ phận sĩ quan là trụ cột vững vàng đều là sau khi phục vụ ở Huyết Thần Quân Đoàn hơn mười năm mới được thăng cấp. Cho nên, với tư cách là quân đoàn trưởng Huyết Thần Quân Đoàn, trong số các đại lão quân phương, ông ta tuyệt đối có địa vị siêu nhiên.

Ba mươi đài Tinh Đấu Khoang, bất luận quân hàm, đều phải xếp hàng mới có thể sử dụng. Người dự thi căn cứ vào thời gian thi đấu được ưu tiên sử dụng. Chế độ này chính là do ông ta chế định.

Mà với tư cách là người chế định quy tắc, ông ta rất rõ nên cổ vũ tinh thần cho cấp dưới như thế nào, cho nên, hôm nay ông ta cũng đi tới nơi này, tham gia sử dụng Tinh Đấu Khoang. Trên thực tế, trong phòng làm việc của bản thân ông ta cũng có trang bị.

Vừa xếp hàng, vừa trò chuyện với các tướng sĩ Huyết Thần Quân Đoàn bên cạnh, bình dị gần gũi hỏi han cảm nhận của bọn họ trong Thâm Uyên triều tịch trước đó. Ông ta cảm thấy thu hoạch không nhỏ, tự nhiên cũng là tâm trạng cực tốt.

Thế nhưng, ngay lúc tâm trạng ông ta đang không tồi, một gã thiếu úy đột nhiên giống như thanh niên lỗ mãng xông vào, vừa đến phía sau hàng ngũ, liền bắt đầu chen vào trong. Sức lực còn không nhỏ, chen văng không ít người. Những người khác đều không kịp cản cậu ta lại.

Thân là quân đoàn trưởng, ông ta vốn dĩ là có chút tính chất nói đùa, chắn ngang người, cản đường đi của vị thiếu úy này.

Thế nhưng, ông ta đang muốn hỏi thử, tiểu tử này có chuyện gì gấp gáp, vậy mà lại không tuân thủ quy tắc. Lại vạn vạn không ngờ tới, tiểu tử thối kia vậy mà ngay cả một câu cũng không nói, một tay chộp lấy bả vai ông ta, liền đem ông ta ném ra ngoài.

Thân là một vị Phong Hào Đấu La cấp chín mươi tám, Tứ tự Đấu Khải Sư, đương thế tuyệt đối là một trong số ít người đứng ở vị trí đỉnh cao nhất, Trương Huyễn Vân vốn không đến mức như vậy. Thế nhưng, tiểu tử kia ra tay quá nhanh, cộng thêm ông ta bất luận thế nào cũng không ngờ tới, ở bên trong Huyết Thần Quân Đoàn, một gã thiếu úy sẽ ra tay với mình. Lúc này mới chịu thiệt thòi, trực tiếp liền bị ném ra ngoài.

Mặc dù tiểu tử kia ra tay rất có chừng mực, trên tay mang theo lực thu về, cho dù là ngã xuống đất cũng sẽ không có bất kỳ tổn thương nào. Thế nhưng, với tư cách là thủ trưởng quân đoàn, người chỉ huy tối cao của toàn quân, dưới con mắt nhìn chằm chằm của bao người, bị một gã thiếu úy ném ra ngoài như vậy, tâm trạng của Trương Huyễn Vân có thể tốt mới là lạ.

Lúc này đây, vị thượng tướng trên vai mang ba ngôi sao tướng này, đang hai tay chống nạnh, nhìn một đôi nam nữ trẻ tuổi đang "khoác vai bá cổ", ân cần hỏi han ở đằng kia. Cô bé kia ông ta còn biết, đây không phải là con gái của phó quân đoàn trưởng Long Thiên Vũ của ông ta sao?

Lúc này, Long Vũ Tuyết cũng chú ý tới sự tồn tại của vị quân đoàn trưởng đại nhân này, không khỏi đưa tay che miệng. Lúc cô đến, Trương Huyễn Vân còn chưa đến đâu, cô vạn vạn không ngờ tới, sẽ ở đây nhìn thấy vị này.

"Chào thủ trưởng!" Đứng nghiêm, hành lễ.

Đường Vũ Lân bị động tác đột ngột của Long Vũ Tuyết làm cho giật nảy mình, vội vàng buông bàn tay đang nắm trên vai cô ra, cũng quay người nhìn lại.

Oa, thượng tướng ba sao. Giống như Huyết Nhất a! Cho dù là đoán, cậu cũng đoán ra được thân phận của vị này rồi. Theo bản năng cũng giống như Long Vũ Tuyết, đứng nghiêm hành quân lễ.

Thế nhưng, trong lúc hành quân lễ, một loại dự cảm chẳng lành lại đột nhiên dâng lên trong lòng Đường Vũ Lân. Bởi vì, lúc này cậu đã nhớ ra điều gì đó, còn có, vóc dáng của vị này, dường như có chút quen mắt.

Lông mày hơi nhướng lên, ánh mắt Trương Huyễn Vân tập trung trên người Đường Vũ Lân: "Họ tên!"

Cầu vé tháng, vé đề cử.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!