Hoàng Nguyên Lãng đi theo Hoàng Đạo Kỳ đến thư phòng. Vừa đóng cửa phòng lại, hắn đã không nhịn được mà vội vã lên tiếng: “Phụ thân, trước đó đâu có sắp xếp như vậy a! Chẳng phải người đã nói, nếu xác nhận nàng ta có ích cho gia tộc, sẽ thay con cầu hôn nàng ta sao? Vì sao lại đột nhiên thay đổi?”
Hoàng Đạo Kỳ liếc hắn một cái, “Vì sao lại thay đổi, con nên tự hỏi chính mình. Gia tộc đã đầu tư bao nhiêu tài nguyên lên người con, con rõ hơn ai hết. Nhưng tu vi hiện tại của con ra sao, con lại càng rõ hơn. Hiệu quả hấp thu Long lực của con, e rằng ngay cả một phần mười của Tú Tú cũng không bằng. Hơn nữa còn ngày càng sa sút. Với trạng thái hiện tại của con, tương lai có thể đạt đến trình độ của ta đã là rất không dễ dàng rồi. Thẳng thắn mà nói, đối với việc con trở thành Long Kỵ Sĩ, ta đã sớm không còn ôm hy vọng. Vốn dĩ ta định để con và Tú Tú liên kết với nhau, thử trùng kích một phen. Nhưng tình hình ở Long Lực Sảnh hôm nay con cũng thấy rồi đó. Thiên phú của nàng ta, còn tốt hơn chúng ta tưởng tượng, thậm chí là tốt hơn rất nhiều. Ta có thể nói cho con biết, cho dù là ở bên Thiên Long Thành, ta cũng chưa từng nghe nói có hậu duệ của gia tộc nào trong lần đầu tiên hấp thu Long lực, lại có thể hấp thu một trăm phần trăm Long lực để bổ sung cho bản thân.”
“Điều này có nghĩa là, Tú Tú tương lai có khả năng cực lớn có thể trở thành Long Kỵ Sĩ, hơn nữa một khi trưởng thành, rất có thể sẽ là một Long Kỵ Sĩ vô cùng cường đại.”
Hoàng Nguyên Lãng khó hiểu nói: “Vậy chẳng phải càng nên nhân lúc nàng ta chưa cường đại, để nàng ta ở bên con sao? Như vậy chẳng phải càng trói buộc được nàng ta hơn ư?”
“Con thì biết cái gì. Thân là Tộc trưởng, tầm nhìn phải đặt ở nơi xa. Sự ủng hộ của một vị Long Kỵ Sĩ, chỉ có thể giúp gia tộc vững vàng. Nhưng nếu có thể có ba vị Long Kỵ Sĩ ủng hộ thì sao? Con muốn Hoàng gia chúng ta mãi mãi đội sổ trong mười đại gia tộc sao? Với dung mạo và phẩm chất của Tú Tú, tương lai thu hút những Long Kỵ Sĩ cường đại khác là điều không cần bàn cãi. Nếu bản thân nàng ta cũng là Long Kỵ Sĩ. Cộng thêm Mặc Khủng Long Kỵ Sĩ, sẽ có ba vị ủng hộ Hoàng gia chúng ta. Đến lúc đó, mọi thứ sẽ trở nên hoàn toàn khác biệt. So với việc con cưới nàng ta, sự trợ giúp đối với gia tộc còn lớn hơn nhiều. Cho nên, ta mới nhận nàng ta làm con gái. Chỉ cần ta tuyên bố với bên ngoài nàng ta là con gái ruột của ta, trên người nàng ta sẽ bị đóng dấu ấn của Hoàng gia chúng ta, tương lai chỉ có thể để chúng ta sử dụng. Con còn thiếu phụ nữ sao? Nhưng Hoàng gia lại thiếu sự ủng hộ cường đại.”
Hoàng Nguyên Lãng trầm mặc, “Phụ thân, nếu tương lai nàng ta không bị chúng ta khống chế thì sao?”
Hoàng Đạo Kỳ thản nhiên nói: “Làm gì có chuyện dễ dàng như vậy? Long Lực Sảnh của Hoàng gia ta, cũng có sự tồn tại của Long Lực Gia Tỏa. Nếu nàng ta không nghe lời, ta có thể bồi dưỡng nàng ta trưởng thành, cũng có thể bóp chết nàng ta.”
Hoàng Nguyên Lãng giật mình kinh hãi, “Người đã gieo Long Lực Gia Tỏa vào trong cơ thể nàng ta rồi sao?”
“Nếu không thì sao? Con tưởng ta thực sự sẽ trực tiếp tin tưởng một kẻ ngoại lai ư? Nàng ta nghe lời, mọi chuyện vẫn như cũ. Không nghe lời, Long Lực Gia Tỏa sẽ nháy mắt khóa chặt Long lực của nàng ta.”
Trong lúc hai cha con Hoàng gia đang trò chuyện, bốn người Lam Hiên Vũ cũng đã được Long Xa đưa về đến chỗ ở của Bạch Tú Tú.
Y Lai Hi Ân một mực tiễn bọn họ vào tận cổng lớn chỗ ở, rồi mới đi theo Long Xa rời đi. Bởi vì xung quanh có người hầu, Bạch Tú Tú từ đầu đến cuối không hề mở miệng, dẫn theo ba người Lam Hiên Vũ đi thẳng về căn phòng tràn ngập sinh mệnh năng lượng của mình.
Đóng cửa phòng lại, Lam Hiên Vũ giăng ra nguyên tố bình phong.
“Phù...” Bạch Tú Tú thở hắt ra một hơi, tâm trạng căng thẳng mãi đến lúc này mới được thả lỏng. Nàng nhìn về phía Lam Hiên Vũ, bật cười nói: “Có cảm giác nhận giặc làm cha không?”
Nguyên Ân Huy Huy nhịn không được bật cười, nhưng Lam Hiên Vũ lại không cười, trầm giọng nói: “Tú Tú, cậu ngồi xuống trước đi, tôi giúp cậu kiểm tra cơ thể một chút.”
Gương mặt xinh đẹp của Bạch Tú Tú ửng đỏ, dường như nghĩ tới điều gì đó, nhịn không được lườm cậu một cái. Nhưng thấy dáng vẻ trịnh trọng của cậu, cộng thêm bên cạnh còn có Nguyên Ân Huy Huy và Đường Vũ Cách, nàng cũng biết là mình đã nghĩ lệch lạc rồi.
Nàng ngoan ngoãn ngồi xuống, Lam Hiên Vũ ngồi phía sau nàng, hai tay đặt lên lưng nàng, ngưng thần cảm nhận.
Điều đầu tiên Lam Hiên Vũ cảm nhận được chính là hồn lực và huyết mạch chi lực đang cuộn trào mãnh liệt trong cơ thể Bạch Tú Tú lúc này. Chỉ với lần hấp thu Long lực này, đã khiến Bạch Tú Tú tiến sát đến cảnh giới Bát hoàn Hồn Đấu La rồi. Chỉ thiếu một bước nữa là có thể hoàn thành đột phá. Hồn Thánh đỉnh phong.
Hơn nữa nàng còn có sự dung hợp của Thâm Uyên Ma Long Ma Hậu, chỉ cần tiếp tục truyền thừa năng lực của Ma Hậu, căn bản không cần hồn linh hay hồn thú khác cũng có thể tiếp tục nâng cao cảnh giới của bản thân.
Đối với sự thăm dò của Lam Hiên Vũ, Bạch Tú Tú tự nhiên là thả lỏng bản thân, mặc cho hồn lực của Lam Hiên Vũ truyền vào trong cơ thể mình. Nàng kinh ngạc phát hiện ra, hồn lực của Lam Hiên Vũ tựa như Trường Giang đại hà, cuồn cuộn không dứt, lại cường đại hơn hồn lực của nàng không biết bao nhiêu lần.
Mặc dù nàng cũng biết Lam Hiên Vũ đã đột phá, nhưng cũng không ngờ cậu chỉ mới Lục hoàn, hồn lực lại có thể cường đại đến mức độ này.
Hồn lực không có vấn đề gì, mọi thứ vận hành bình thường. Đây là cảm nhận đầu tiên của Lam Hiên Vũ đối với Bạch Tú Tú. Cậu lúc này mới thông qua huyết mạch chi lực cẩn thận tiếp xúc với khí tức huyết mạch của Bạch Tú Tú.
Khí tức huyết mạch của Bạch Tú Tú lạnh lẽo và thâm thúy, đây là đặc điểm của Thâm Uyên Băng Ma Long. Năng lượng huyết mạch lượn lờ quanh hồn hạch, mặc dù khác xa so với vòng xoáy huyết mạch cường đại của cậu, nhưng sau khi được Long lực kích phát, dường như đã trở nên ngưng thực hơn trước rất nhiều. Tựa như một dải ánh sáng thực chất, xoay quanh hồn hạch tuần hoàn qua lại.
Lam Hiên Vũ cẩn thận truyền huyết mạch chi lực của mình vào trong đó, lặng lẽ cảm nhận những biến hóa trong huyết mạch của Bạch Tú Tú.
Hồi lâu sau, cậu đã dần dần phát hiện ra vấn đề.
Khí tức huyết mạch của Bạch Tú Tú cuồng táo hơn bình thường, rõ ràng là cuồng táo hơn không ít. Điều này hẳn là có liên quan đến việc vừa mới hấp thu Long lực, vẫn chưa hoàn toàn tiêu hóa. Nhưng vấn đề là, bên trong huyết mạch chi lực cuồng táo này, dường như có một cảm giác bị trói buộc. Phảng phất như có một luồng sức mạnh vô hình đang giúp nàng ước thúc phần huyết mạch chi lực này, không để nó khuếch tán ra ngoài. Điều này đối với việc tiêu hóa hấp thu của Bạch Tú Tú là chuyện tốt. Nếu Lam Hiên Vũ không đủ quen thuộc với tình trạng của Bạch Tú Tú, nhất định sẽ bỏ qua cảnh tượng trước mắt, sẽ cho rằng đây là do tự nàng khống chế huyết mạch chi lực của mình.
Thế nhưng, bọn họ thường xuyên cùng nhau tu luyện, Bạch Tú Tú thông qua khí tức huyết mạch của Lam Hiên Vũ để nâng cao bản thân, cho nên, Lam Hiên Vũ đối với tình trạng huyết mạch chi lực của nàng quen thuộc hơn ai hết. Cậu lập tức hiểu ra, lực trói buộc này là do ngoại lai. Thậm chí có khả năng là đi kèm với Long lực mà đến.
Từ từ thu hồi hồn lực và tinh thần ý niệm của bản thân, Lam Hiên Vũ mở hai mắt ra, vỗ vỗ lên vai Bạch Tú Tú, “Tú Tú, cậu thử triệu hoán Ma Hậu tiền bối ra xem sao.”
Bạch Tú Tú lắc đầu, nói: “Ma Hậu tiền bối trải qua quá trình dung hợp Long lực vừa rồi, dường như đã chìm vào giấc ngủ. Tôi có thể cảm nhận được, sức mạnh của bà ấy kết hợp với tôi hoàn mỹ hơn. Nếu không phải tôi cố ý áp chế, vừa rồi đã hoàn thành đột phá. Tôi bây giờ bất cứ lúc nào cũng có thể đột phá đến Bát hoàn. Chỉ là tôi sợ lúc đột phá sẽ xuất hiện dị tượng, nên đã cố ý áp chế. Dù sao, nếu trên người tôi xuất hiện hồn hoàn, vậy thì phiền toái rồi.”
Lam Hiên Vũ đứng dậy, cũng kéo nàng từ dưới đất lên.
“Có vấn đề gì không?” Bạch Tú Tú hỏi cậu.
Lam Hiên Vũ gật đầu, nói: “Mặc dù ẩn giấu rất sâu, nhưng vẫn có chút vấn đề. Tên Hoàng Đạo Kỳ kia hẳn là đã lưu lại thứ gì đó trong cơ thể cậu.”
“Hả? Hắn nghi ngờ tôi sao?” Trong lòng Bạch Tú Tú rùng mình.
Lam Hiên Vũ nói: “Chưa chắc đã là nghi ngờ cậu. Trên thực tế, tình hình hôm nay còn tốt hơn tôi dự đoán một chút. Đầu tiên là tu vi của Hoàng Đạo Kỳ, hắn chỉ có thực lực Thần Cấp, Chân Thần cũng không phải. Điều này đối với chúng ta là vô cùng có lợi. Mặc dù chỉ chênh lệch một cảnh giới, nhưng năng lực cảm ứng, cường độ thần thức của Thần Cấp đều sẽ không quá mạnh. Ít nhất hắn chắc chắn không cách nào phân biệt được huyễn hóa của A Bảo.”
“Long Lực Sảnh đối với chúng ta có thể coi là niềm vui ngoài ý muốn. Nếu tôi đoán không lầm, cái gọi là vị diện Long lực của bọn họ, còn có cả Long lực từ bên ngoài truyền đến kia. Hẳn chính là thứ lần trước tôi cảm nhận được ở Thiên Long Thành. Nếu là như vậy, mọi chuyện đều có thể giải thích thông suốt rồi. Vị diện kia ẩn chứa khí tức Long tộc khổng lồ, cho nên mới có cảm giác vẫy gọi tôi. Dung hợp Long lực giúp cậu thăng cấp, chắc chắn là chuyện tốt. Sở dĩ tôi phán đoán có khả năng có vấn đề, là bởi vì Hoàng Đạo Kỳ quá tin tưởng cậu.”