Virtus's Reader
Đấu La Đại Lục IV: Chung Cực Đấu La

Chương 1081: MẶC KHỦNG LONG KỴ SĨ LA LAN

Mặc dù quyết định ở lại mạo hiểm, nhưng cậu cũng đã trải qua sự suy nghĩ cặn kẽ. Nương theo tu vi tăng lên, năng lực sinh tồn của bọn họ cũng đã được tăng cường trên diện rộng. Dưới tình huống có tâm tính vô tâm, cũng không phải là hoàn toàn không có cơ hội.

Bạch Tú Tú gật đầu: “Cứ làm theo lời anh nói đi. Chúng ta chuẩn bị thật kỹ lưỡng, sau đó chính là nghe theo mệnh trời.”

Lam Hiên Vũ nói: “Chúng ta luyện tập hai người cùng nhau tiến vào Thúy Ma Chiến Hạm trước đi. Cơ hội có thể chỉ có trong nháy mắt.”

“Được.”

Chờ đợi có đôi khi mới là sự giày vò nhất, đối với Lam Hiên Vũ và Bạch Tú Tú mà nói cũng là như vậy. Nhưng cũng may bọn họ là hai người, nếu chỉ có một mình, cảm giác này sẽ càng thêm thống khổ.

Hai người sống khép kín, cơ bản toàn bộ thời gian đều ở lại nơi ở để tu luyện. Sinh mệnh năng lượng nồng đậm đối với sự thăng tiến của bọn họ vẫn vô cùng hữu ích.

Lam Hiên Vũ một bên nhớ lại sự biến hóa của Long lực trong quá trình hấp thu, một bên đem ma văn mà cậu ghi nhớ trong Long Lực Sảnh vẽ ra.

Ma văn của Long Lực Sảnh vô cùng phức tạp, chỉ một lần ghi nhớ đó, cậu cũng chỉ nhớ được một phần rất nhỏ. Còn cần phải đi quan sát tỉ mỉ thêm nhiều lần nữa, mới có thể ghi nhớ rõ ràng toàn bộ.

Thông qua việc vẽ lại ma văn, cậu phát hiện, nguyên lý tác dụng của ma văn này tuy vẫn chưa hoàn toàn hiểu rõ, nhưng lại có nét tương đồng với pháp trận hồn đạo. Mà viên tinh thạch khổng lồ trên đỉnh Long Lực Sảnh ngược lại mới là vấn đề. Bây giờ vẫn chưa làm rõ được tác dụng của viên tinh thạch đó là gì. Không còn nghi ngờ gì nữa, một khối tinh thạch lớn như vậy, bản thân nó hẳn đã là chí bảo rồi. Rất có thể sẽ có tác dụng lọc năng lượng. Hoặc là hiệu quả ngưng tụ, hấp thu năng lượng.

Muốn tìm được một khối ma thạch như vậy, đối với bọn họ mà nói cũng không phải là chuyện dễ dàng.

Chuyển dời sự chú ý sang việc nghiên cứu pháp trận của Long Lực Sảnh, tâm trạng của bọn họ mới bình tĩnh lại được vài phần.

Thời gian chờ đợi dài hơn so với dự kiến, trọn vẹn 3 ngày sau. Hoàng Nguyên Lãng mới gọi điện tới, mời bọn họ đến phủ Thành chủ.

Lam Hiên Vũ và Bạch Tú Tú cẩn thận thu dọn xong, lại kiểm tra khí tức của đối phương lẫn nhau, xác nhận không có bất kỳ chỗ nào sơ hở, hai người lúc này mới rời khỏi nơi ở, đi thẳng đến phủ Thành chủ. Lần này bọn họ không bay, mà là đi bộ qua đó.

Trong tình huống không cần thiết, Lam Hiên Vũ phải cố gắng hạn chế tối đa việc bộc lộ trạng thái của mình trước mặt đối phương. Vị Mặc Khủng Long Kỵ Sĩ kia chính là cường giả đỉnh cấp, bất kỳ một sai sót nhỏ nào, đều có khả năng bị đối phương phát hiện ra manh mối.

Khi bọn họ đến phủ Thành chủ, Hoàng Nguyên Lãng đã đứng đợi ở cổng lớn, nhìn thấy hai người, nhịn không được có chút oán trách nói: “Sao hai vị không bay qua đây? Ta ở đây đợi lâu lắm rồi đó.”

Bạch Tú Tú nói: “Là Mặc Khủng Long Kỵ Sĩ đại nhân đến rồi phải không. Chúng tôi sợ bay qua sẽ bất kính với ngài ấy.”

Hoàng Nguyên Lãng mỉm cười, nói: “Sẽ không đâu, La Lan đại nhân vô cùng dễ gần. Đối với hậu bối lại càng rất thích nâng đỡ. Mau đi theo ta đi.”

Vừa nói, hắn vừa xoay người đi vào trong.

Lam Hiên Vũ và Bạch Tú Tú liếc nhìn nhau, đi theo sau hắn. Không còn nghi ngờ gì nữa, lời nói của Hoàng Nguyên Lãng đã chứng minh, quả thực là vị Mặc Khủng Long Kỵ Sĩ kia đã đến.

Ba người cùng nhau bước vào phòng khách chính của phủ Thành chủ. Trong phòng khách chính, có hai người đang ngồi. Hoàng Đạo Kỳ ngồi ở vị trí thứ hai, vị trí chủ tọa lại nhường cho một người khác.

Người này thoạt nhìn còn trẻ hơn trong bức họa một chút, trên bức họa, khuôn mặt của hắn chỉ lộ ra một chút dưới lớp mặt nạ, không rõ ràng lắm, hơn nữa lại mặc áo giáp, cưỡi trên lưng cự long, trông vô cùng hung uy hiển hách.

Mà vị trước mắt này, thoạt nhìn lại chỉ như một người đàn ông trung niên khoảng 30 tuổi, dáng người thon dài, thẳng tắp, tướng mạo anh tuấn. Nhưng ánh mắt lại dị thường thâm thúy, từ vẻ bề ngoài căn bản không thể nhìn ra tuổi tác thực sự của hắn là bao nhiêu.

Một đôi mắt màu xanh lục đậm vô cùng đặc biệt, đồng tử thỉnh thoảng sẽ hơi dựng đứng lên, hiển hiện thân phận Long tộc của hắn. Nhưng từ trên người hắn, Lam Hiên Vũ và Bạch Tú Tú lại đều không cảm nhận được nửa điểm chấn động năng lượng. Cứ như là người bình thường vậy.

Đứng trước mặt hắn, Hoàng Đạo Kỳ tỏ ra vô cùng cung kính, ngồi ở đó, ngay cả lưng cũng thẳng tắp.

“La Lan đại nhân, Tú Tú và Lam đến rồi.” Hoàng Nguyên Lãng cung kính hành lễ với người đàn ông trung niên kia. Không còn nghi ngờ gì nữa, vị này chính là Mặc Khủng Long Kỵ Sĩ La Lan.

La Lan ánh mắt ôn hòa nhìn về phía Lam Hiên Vũ và Bạch Tú Tú, trong khoảnh khắc, hai người đều có cảm giác toàn thân bị nhìn thấu. Huyết mạch trong cơ thể lập tức trở nên xao động.

Lam Hiên Vũ đã sớm chuẩn bị sẵn sàng, trong vòng xoáy huyết mạch, huyết mạch Ngân Long Vương dưới sự áp chế toàn lực của cậu đang ở trạng thái tĩnh lặng, huyết mạch Kim Long Vương phóng thích đến mức tối đa, bao bọc bên ngoài. Huyết mạch Long Thần thất thải đóng vai trò là vách ngăn ở giữa, chắn giữa hai loại huyết mạch, huyết mạch Kim Long Vương ở ngoài, huyết mạch Ngân Long Vương ở trong. Giống như ba vòng tròn đồng tâm vậy.

Tầm Bảo Thú nói với Lam Hiên Vũ, cho dù là cường giả Siêu Thần Cấp, chỉ dựa vào Thần Thức dò xét, cũng không thể đâm xuyên vào bên trong huyết mạch Kim Long Vương được.

Tiếng long ngâm trầm thấp, gần như đồng thời phát ra từ trên người hai người. Đôi mắt của hai người cũng trong nháy mắt biến thành dựng thẳng. Tiếng long ngâm trên người Lam Hiên Vũ đột nhiên trở nên vang dội, những chiếc vảy màu vàng từ trong cơ thể nổi lên, bao phủ toàn thân. Một cỗ khí tức hung lệ vô cùng cường thế từ trong cơ thể cậu phun trào ra.

Hoàng Nguyên Lãng đứng cách cậu không xa đều bị dọa cho lùi lại vài bước, rõ ràng cảm giác được huyết mạch của bản thân dường như bị ảnh hưởng.

“Ồ. Thú vị đấy.” Ánh mắt La Lan rơi vào trên người Lam Hiên Vũ, ánh sáng nơi đáy mắt đột nhiên trở nên sáng rực. Giây tiếp theo, hắn đột nhiên giơ tay lên, làm ra một động tác vồ lấy Lam Hiên Vũ.

Lập tức, Lam Hiên Vũ cảm giác được không khí xung quanh đột nhiên ngưng trệ, sức mạnh khủng bố dường như từ bốn phương tám hướng áp bức về phía mình.

Bạch Tú Tú đứng bên cạnh cậu đã căng thẳng đến mức chuẩn bị kích phát Long Chi Nộ rồi. Bởi vì bọn họ đều không rõ, đây là thăm dò, hay là vị Mặc Khủng Long Kỵ Sĩ này đã phát hiện ra điều gì.

Trong mắt Lam Hiên Vũ kim quang nở rộ, tay phải giơ lên, lập tức vồ ra, Kim Long Trảo đột nhiên phóng to, từng đạo vết nứt đen kịt xuất hiện trong hư không, phát ra âm thanh xé rách chói tai. Cỗ sức mạnh giam cầm cậu lập tức bị xé toạc ra từng đạo khe hở. Lập tức, luồng không khí trong toàn bộ phòng khách đột nhiên trở nên kịch liệt.

La Lan vung tay lớn lên, tất cả mọi thứ đều một lần nữa trở về sự bình yên, vết nứt không gian bị Lam Hiên Vũ cào ra cũng trong khoảnh khắc khép lại.

Hắn nhìn Lam Hiên Vũ, có chút hài lòng gật đầu: “Không tồi, không uổng công ta chạy một chuyến. Đạo Kỳ a, ngươi đúng là phát hiện ra một bảo bối rồi! Sức mạnh huyết mạch của đứa trẻ này cường thịnh đến vậy, chính là điều ta bình sinh mới thấy. Thứ ẩn chứa trong đó tuy chỉ là sức mạnh, nhưng lại là cực hạn của sức mạnh, càng mang theo một loại khí tức hung lệ không sợ hãi bất cứ điều gì. Rất có tiềm năng.”

Vảy vàng trên người Lam Hiên Vũ rút đi, trong mắt toát ra vẻ kinh nghi bất định. Cậu biết, đòn tấn công vừa rồi là thăm dò, nếu không sẽ không kết thúc dễ dàng như vậy, vị Mặc Khủng Long Kỵ Sĩ này tuy chỉ ra tay rất đơn giản, nhưng uy năng phóng thích ra lại vẫn khiến trong lòng cậu chấn động. Bởi vì cậu vẫn không thể cảm nhận được đối phương rốt cuộc là tồn tại cấp bậc nào.

Ngay khoảnh khắc hắn ra tay vừa rồi, cậu có thể cảm nhận rõ ràng, Thần Thức của đối phương đã quét qua toàn bộ cơ thể mình một lượt.

Sự áp chế mà huyết mạch Kim Long Vương của bản thân tạo ra đối với những hồn thú loại rồng cũng như những người sở hữu võ hồn loại rồng mà cậu từng gặp, đối với vị này căn bản không có bất kỳ tác dụng nào. Đối phương giống như một vực sâu không đáy, căn bản không thể dò xét ra thực lực thực sự.

Thứ chưa biết mới là thứ đáng sợ nhất. Sau khi đột phá lục hoàn, sự tự tin của Lam Hiên Vũ đối với bản thân đã tăng lên rất nhiều. Nhưng đối mặt với vị trước mắt này, cậu lại có thể cảm nhận rõ ràng sự khủng bố của đối phương. Xa xa không phải là thứ mà bản thân có thể chống lại. Mà vị này trong số các Long Kỵ Sĩ, chỉ xếp hạng thứ bảy, hơn nữa còn là trong tình huống chưa sử dụng Tọa Long đã khiến cậu có cảm giác như vậy rồi.

Hoàng Đạo Kỳ lúc này mỉm cười nói: “Xem ra, ngài phán đoán không sai. Không ngờ, huyết mạch của Lam lại thuần khiết đến vậy.”

La Lan gật đầu: “Huyết mạch Long tộc vô cùng thuần khiết, nàng ta đã không chỉ đơn giản là Thượng vị Long tộc nữa rồi. Từ trên người nàng ta, ta đã không còn cảm nhận được bất kỳ khí tức nào thuộc về chủng tộc ban đầu nữa, chỉ có khí tức Long tộc thuần túy nhất. Tình huống như vậy cực kỳ hiếm thấy. Ta chỉ từng thấy trên người huynh trưởng. Không ngờ còn có thể nhìn thấy người thứ hai. Rất không tồi. Tương lai, có lẽ sẽ có một chỗ đứng cho nàng ta. Còn cô bé kia cũng rất tốt, song thuộc tính. Băng và ám kết hợp vô cùng hoàn hảo. Nhưng tiềm năng còn cần phải khai phá thêm một bước nữa, mới có thể nhìn rõ được.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!