Khi 11 cái hồn hoàn 8 màu trên người Lam Hiên Vũ lên xuống theo nhịp điệu, toàn bộ Vĩnh Hằng Chi Thụ, đều đang run rẩy nhè nhẹ. Dường như là có chút không chịu nổi gánh nặng vậy.
Một đạo kim quang từ trong tay Đường Vũ Lân nhộn nhạo mà ra, đem khế ước pháp trận của Lam Hiên Vũ và Không Chi Trùng bao phủ vào trong, lúc này mới ngăn cản được khí tức huyết mạch trên người cậu tiếp tục chảy xuôi ra ngoài. Để bọn họ có thể tiếp tục hoàn thành khế ước.
Từng vòng quang hoàn màu bạc và 11 cái hồn hoàn 8 màu trên người Lam Hiên Vũ dần dần trùng điệp. Trong hồn hoàn 8 màu đó, màu bạc rõ ràng trở nên sáng ngời hơn vài phần.
Lập tức, một số cảm giác kỳ diệu bắt đầu xuất hiện trong thần thức của Lam Hiên Vũ, cậu phảng phất như được mở ra một cánh cửa mang tên không gian, vô số sự huyền diệu của không gian uẩn hàm trong lòng.
Không Chi Trùng bản thân chính là không gian chi lực thuần túy nhất của vũ trụ, thứ mang đến cho cậu, tự nhiên cũng là như vậy. Trong sát na này, Lam Hiên Vũ rõ ràng cảm giác được, hồn hoàn của mình phảng phất như đều đang thăng hoa vậy. Ngay cả thần thức cũng vì thế mà đang không ngừng tiến hóa. Khiến cậu phảng phất như đã chạm tới ngưỡng cửa của Siêu Thần Cấp.
Đường Vũ Lân liền thủ hộ ở bên ngoài, cảm giác của anh càng thêm rõ ràng, Lam Hiên Vũ là con trai anh, huyết mạch tương thông với anh, anh có thể cảm nhận rõ ràng được, long lực trong cơ thể Lam Hiên Vũ đang dưới sự tẩm bổ của năng lượng không gian Không Chi Trùng mà tiến hóa với tốc độ bay nhanh.
Phải biết rằng, Lam Hiên Vũ đây chính là huyết mạch Long Thần, có thể kích thích đến mức ngay cả huyết mạch Long Thần cũng có thể tiến hóa, e rằng chỉ có chí bảo vũ trụ mới có thể làm được.
Mà sau khi gia nhập năng lượng không gian của Không Chi Trùng, hiện tại huyết mạch Long Thần của Lam Hiên Vũ xét từ một ý nghĩa nào đó mà nói, so với Long Thần ban đầu đã là có sự khác biệt rồi. Tương lai nếu như cậu có thể thành tựu Long Thần chân chính, vậy thì, năng lực trên phương diện không gian của cậu, nhất định sẽ siêu việt Long Thần ban đầu.
Trên người Không Chi Trùng cũng đồng dạng xuất hiện sự biến hóa, từng vòng vầng sáng rực rỡ nhu hòa giống như là thể hồ quán đảnh vậy, từ phần đầu của nó bắt đầu, chảy xuôi xuống thân thể. Phải biết rằng, chỗ cường đại nhất của huyết mạch Long Thần chính là nằm ở chỗ, bản thân huyết mạch khống chế 9 loại thuộc tính bản nguyên áo nghĩa trong vũ trụ. Mặc dù 9 loại cũng không phải là toàn bộ, nhưng số 9 là số cực, bản thân 9 loại thuộc tính chính là một sự tuần hoàn kỳ diệu.
Thứ Lam Hiên Vũ hiện tại còn thiếu chỉ là sáng thương chi lực cuối cùng, nhưng mặc dù như vậy, bản thân huyết mạch của cậu là hoàn chỉnh, long thần cốt tủy bên trong huyết mạch đã cơ bản thay thế hoàn thành. Cho nên, lúc này trong quá trình phản bộ Không Chi Trùng, liền tương đương với việc để sinh vật kỳ diệu thuộc tính không gian thuần túy này trải qua một lần tẩy lễ của các thuộc tính khác. Phần tẩy lễ này đối với sự giúp đỡ của nó không nghi ngờ gì là vô cùng lớn. Cơ thể Không Chi Trùng dưới sự chiếu rọi của quang mang 8 màu đó bắt đầu trở nên ngày càng to lớn hơn, năng lượng bên trong dường như là có chút dao động không ổn định.
Đúng như Tầm Bảo Thú đã nói trước đó, nó đã tồn tại nhiều năm như vậy, trưởng thành nhiều năm như vậy, thứ cần thiết để tiến hóa, chính là một cái khế cơ, một loại kích thích, cũng đồng thời cần sự bổ sung đến từ năng lượng.
Giờ này khắc này, huyết mạch Long Thần của Lam Hiên Vũ, không nghi ngờ gì liền hoàn thành loại khế cơ này. Để nó sau khi ký kết khế ước với Lam Hiên Vũ, nhận được sự phản bộ đến từ huyết mạch Long Thần, tiến hành sự tiến hóa kỳ diệu nhất.
Từng cỗ khí tức kỳ diệu bốc lên trong cơ thể nó, các thuộc tính khác phụ đới trong huyết mạch Long Thần, cũng sẽ không ảnh hưởng đến thuộc tính không gian của nó, mà là giống như rèn đúc vậy, thiên chùy bách luyện cơ thể của nó. Mà thuộc tính không gian sở hữu trong huyết mạch Long Thần, thì là cùng thuộc tính không gian của nó dung hợp lẫn nhau, hoàn thành sự biến hóa kỳ diệu. Từ đó khiến hai loại thuộc tính không gian trở thành cầu nối, tăng cường lẫn nhau.
“Phốc” Cơ thể mập mạp của Không Chi Trùng đột nhiên ngưng trệ một chút. Phảng phất như bị thi triển định thân pháp vậy, toàn bộ cơ thể đều biến thành màu bạc cứng rắn, lớp vỏ bọc màu bạc đó run rẩy nhè nhẹ, từng đạo vết nứt bắt đầu lặng lẽ nổi lên trên bề mặt của nó.
Đúng lúc này, trong Vĩnh Hằng Chi Hồ đột nhiên xuất hiện sự biến hóa, một đạo vòi rồng nước phóng lên tận trời, lao thẳng về hướng Không Chi Trùng mà rơi xuống.
Đó là năng lượng sinh mệnh vô cùng nồng đậm, sinh mệnh lực bản nguyên hành tinh thuần túy nhất. Trực tiếp tưới lên trên lớp vỏ bọc màu bạc đó.
Lập tức, ngân quang bắn ra bốn phía, khí tức sinh mệnh nồng đậm vây quanh Không Chi Trùng, từ trong những vết nứt đó thấm vào, bắt đầu bị nó điên cuồng hấp thu. Cơ thể Không Chi Trùng lập tức run rẩy bắt đầu trở nên lợi hại hơn. Dường như là đang thừa nhận một loại biến hóa đặc thù nào đó vậy.
Lam Hiên Vũ lúc này đã tỉnh táo lại, bên trong thần thức, vô số không gian áo nghĩa huyền ảo như ẩn như hiện, khiến sự hiểu biết của cậu đối với thế giới không gian càng thêm sâu sắc rồi. Ánh mắt hướng về phía Không Chi Trùng trước mặt, cậu không đi hấp thu những năng lượng sinh mệnh đó. Đối với cậu mà nói, năng lượng sinh mệnh của Vĩnh Hằng Chi Hồ đương nhiên cũng là vật đại bổ, nhưng đây chính là sinh mệnh bản nguyên của tằng tổ mẫu mình, với lượng nhu cầu đối với năng lượng sinh mệnh của cậu, nếu như buông thả thôn phệ, cho dù là đem Vĩnh Hằng Chi Thụ rút cạn cũng là có khả năng.
Kéo dài ròng rã mười mấy phút, mặt hồ của Vĩnh Hằng Chi Hồ gần như hạ xuống tiếp cận một thước, bên trong lớp vỏ bọc màu bạc kia, mới dần dần không còn lực hút sinh ra nữa.
“Đinh đinh đinh đinh đinh đinh đinh” Trong một chuỗi âm thanh lanh lảnh. Từng mảng vỏ bọc màu bạc kia bắt đầu bong tróc. Những vỏ bọc này sau khi bong tróc, liền tự hành chảy xuôi vào bên trong Vĩnh Hằng Chi Hồ bên cạnh. Lặng lẽ chìm vào trong đó. Mà trên bề mặt nước hồ của Vĩnh Hằng Chi Hồ, lập tức phủ lên một lớp quang hoa màu bạc mịt mờ.
Nhìn thấy một khắc này, trong lòng Lam Hiên Vũ lập tức như có điều ngộ ra.
Không Chi Trùng chính là không gian bản nguyên chi lực của vũ trụ, chí bảo vũ trụ. Thứ nó mang đến cho Vĩnh Hằng Chi Thụ, là sự biến hóa trên tầng thứ sinh mệnh. Hiệu quả của nó thậm chí có thể sánh ngang với Thiên Dưỡng Hạch Tâm. Thậm chí còn tốt hơn cả những năng lượng sinh mệnh tầng thứ cao mà bọn họ mang về từ Thiên Long Tinh. Sẽ khiến toàn bộ Đấu La Tinh trong quá trình tiến hóa, cường độ về phương diện nguyên tố không gian tăng lên diện rộng. Tương đương với chìa khóa tiến hóa của hành tinh.
Cho nên, Vĩnh Hằng Chi Thụ mặc dù đã bỏ ra rất nhiều sinh mệnh bản nguyên chi lực hạch tâm, nhưng vẫn là vô cùng có lời.
Mà nương theo từng mảng vỏ bọc kia bong tróc, một thân hình nhỏ bé liền từ bên trong chui ra. Cô bé là dùng cách bò.
Đó là một cô bé bộ dáng nhìn qua khoảng 4, 5 tuổi, dáng vẻ phấn trang ngọc trác của cô bé quả thực là quá đáng yêu rồi. Quan trọng là cô bé rất mập, khuôn mặt nhỏ nhắn mập mạp phúng phính, cánh tay nhỏ nhắn giống như ngó sen vậy, bên trên còn có từng vòng ngấn thịt. Cô bé lảo đảo, dường như vẫn còn đi chưa vững.
Giơ bàn tay nhỏ bé lên mút mút ngón tay, sau đó liền vươn đôi bàn tay nhỏ bé về phía Lam Hiên Vũ.
Lam Hiên Vũ lúc này đều có chút nhìn đến ngây người rồi, nhưng vẫn theo bản năng ôm cô bé lên.
Khi cậu ôm cô bé này vào trong lòng, lập tức có một loại cảm giác giống như huyết mạch tương liên vậy. Chiếc váy nhỏ màu bạc tự nhiên mà sinh ra trên người cô bé, cô bé ngọt ngào mỉm cười với Lam Hiên Vũ, sau đó “chụt” một tiếng, hôn một cái lên mặt cậu.
“Chủ nhân, chủ nhân. Ta lột xác rồi nè.” Bởi vì nhảy nhót vui mừng, thịt trên khuôn mặt nhỏ nhắn rung rinh, giống như là hai cục thạch vậy.
Lam Hiên Vũ trợn mắt há hốc mồm nhìn cô bé, lại nhìn Tầm Bảo Thú bên cạnh.
Mắt của Tầm Bảo Thú lúc này cũng trợn tròn xoe: “Tại sao, tại sao thế giới này lại không công bằng như vậy. Tại sao nàng lột xác xong lại đẹp như vậy? Tại sao ta lại...” Nhìn lại bản thể của mình, nó có chút không muốn nói chuyện nữa rồi.
Lam Hiên Vũ lúc này mới dùng thần thức quét qua Không Chi Trùng lúc này một chút. Lập tức, một loại không gian ba động kỳ diệu liền lặng lẽ xuất hiện trong lòng cậu. Ngân quang lóe lên, Không Chi Trùng đã ngồi lên vai cậu, hai tay nghịch ngợm tóc của cậu. Vẻ mặt cười hì hì.
Đường Vũ Lân nhìn cô bé đáng yêu này, đều nhịn không được sáp lại gần, Không Chi Trùng chớp chớp mắt với anh: “Gia gia hảo.”
“Gia gia?” Đường Vũ Lân sững sờ. Trong lòng anh vừa rồi đang nghĩ là, nếu như mình và Cổ Nguyệt sinh một cô con gái, hẳn là cũng sẽ rất xinh đẹp đi. Đợi sau khi chuyện của Thâm Hồng Chi Vực kết thúc, chuyện này hẳn là nên được đưa lên lịch trình rồi. Lại bị một tiếng gia gia này của Không Chi Trùng gọi cho có chút ngơ ngác.