Virtus's Reader
Đấu La Đại Lục IV: Chung Cực Đấu La

Chương 1678: LÀM CHUYỆN NÊN LÀM

“Xin lỗi, đều tại anh không tốt.” Đường Vũ Lân nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc dài của nàng.

Cổ Nguyệt Na lắc đầu, nói: “Hơn nữa, chúng ta cũng không còn thời gian nữa rồi. Sự đột phá cuối cùng của con trai, sẽ là tình huống như thế nào, thực ra chúng ta đều không biết. Bởi vì chưa từng có kinh nghiệm.”

Đường Vũ Lân nói: “Cổ Nguyệt, Hiên Vũ hẳn là rất nhanh sẽ phải đi rồi. Trước khi nó đi, anh muốn làm một chuyện.”

“Hửm?” Cổ Nguyệt Na nghi hoặc nhìn anh, “Chuyện gì?”

“Ngay ngày mai đi.” Đường Vũ Lân hôn lên trán nàng.

Cổ Nguyệt Na đột nhiên phảng phất như hiểu ra điều gì, trong hốc mắt, lập tức có chút ươn ướt. Nàng đột nhiên dùng sức ôm chặt lấy người đàn ông trước mặt, nước mắt không khống chế được mà chảy xuôi xuống.

Đường Vũ Lân nhẹ giọng nói: “Xin lỗi, anh không thể có nhiều thời gian hơn để theo đuổi em. Nhưng anh hướng em bảo đảm, bất luận tương lai ra sao, là sống hay chết, anh đều vĩnh viễn sẽ không rời khỏi bên cạnh em. Vĩnh viễn đều sẽ làm bạn bên em.”

“Ừm.” Cổ Nguyệt Na dùng sức gật đầu.

Trở lại nhà khách Học Viện Sử Lai Khắc, Lam Hiên Vũ liền nhanh chóng bắt đầu minh tưởng tu luyện. Cậu cần cẩn thận cảm nhận sự biến hóa đến từ Không Không mang lại cho mình. Xét từ tu vi mà nói, bất luận là thần lực hay là thần thức, cậu đều coi như là một bước bước vào tầng thứ Siêu Thần, nhưng muốn chân chính trở thành cường giả Siêu Thần Cấp, cậu còn cần đem không gian áo nghĩa mà Không Không mang đến toàn bộ lĩnh ngộ mới được.

Theo kế hoạch, ngày mai bọn họ sẽ rời khỏi Đấu La Tinh, quay về Thiên Long Tinh. Nhân lúc chưa đi, cậu muốn cảm ngộ thêm một chút.

Bạch Tú Tú đi theo cậu cùng nhau tu luyện, nàng cũng có thể cảm nhận rõ ràng được sự khác biệt của Lam Hiên Vũ. Bởi vì nguyên nhân của Thăng Long Quyết, khi tu vi của Lam Hiên Vũ nâng cao, đối với nàng đều sẽ có sự phản bộ. Giống như hiện tại, sự cảm ứng của nàng đối với thế giới không gian rõ ràng trở nên mạnh hơn rồi. Đương nhiên, nàng muốn đột phá cũng không dễ dàng như vậy.

Hai người cứ như vậy lặng lẽ tu luyện một đêm.

Sáng sớm, khi tia nắng đầu tiên chiếu vào trong phòng, Lam Hiên Vũ chậm rãi từ trong minh tưởng tỉnh táo lại.

Ánh nắng chiếu đến trước mặt cậu, hơi vặn vẹo một chút, tản mát ra vầng sáng ba động kỳ diệu.

Lợi dụng không gian, hòa nhập không gian, ngự giá không gian, khống chế không gian, Không Gian Chi Chủ! Đây là các tầng thứ áo nghĩa khác nhau của thế giới không gian.

Một đêm này, Lam Hiên Vũ giống như là trải qua một chuyến du lịch không gian, khiến cậu rõ ràng đi cảm nhận sự biến hóa đa dạng của toàn bộ thế giới không gian.

Nụ cười nhàn nhạt nổi lên trên khuôn mặt, hai tay Lam Hiên Vũ khép lại trước ngực, mỗi một lần quang mang trong mắt biến hóa, không khí đều sẽ hơi vặn vẹo vài phần.

Ngân quang lóe lên, Bạch Tú Tú vốn dĩ ngồi bên cạnh cậu, vừa mới từ trong minh tưởng tỉnh táo lại đột nhiên lăng không biến mất, khi xuất hiện lần nữa, lại đã là ở trong vòng tay của Lam Hiên Vũ.

Đột nhiên rơi vào một vòng tay ấm áp, khiến cơ thể Bạch Tú Tú gần như là nháy mắt liền xuất hiện phản ứng ứng kích. Nhưng từng vòng vầng sáng màu bạc xung quanh lại đang lặng lẽ lấp lánh, đem hàn ý và long cương bộc phát trong cơ thể nàng lặng lẽ mang đi. Khiến nàng cứ như vậy mềm nhũn ở trong lòng cậu.

“Làm em giật cả mình, anh làm gì em vậy?” Bạch Tú Tú phản ứng lại tự nhiên liền ngừng giãy giụa, vẻ mặt kinh ngạc nhìn Lam Hiên Vũ. Mình sao lại đột nhiên chạy vào trong lòng anh ấy rồi?

Lam Hiên Vũ cười thần bí: “Muốn biết không?”

“Ừm nè.” Bạch Tú Tú vội vàng gật đầu.

Sát na tiếp theo, trên má Lam Hiên Vũ, một đường vân hoa sen bạc bắt đầu nổi lên, ngay sau đó, một đạo thân ảnh mập mạp liền xuất hiện trên cánh tay phải của cậu.

“Chúng ta có con gái rồi nha.” Lam Hiên Vũ ôm Đường Không Không đến trước mặt Bạch Tú Tú.

Đường Không Không lúc này đang ngủ say sưa, trên thực tế, cô bé kể từ khi ra đời, tuyệt đại đa số thời gian cũng đều là trải qua trong giấc ngủ.

Khuôn mặt nhỏ nhắn tròn trịa trong giấc mộng còn khẽ run run, một cái bong bóng mũi theo đó mà thổi ra từ trong mũi. Bong bóng mũi này đều là màu bạc nhạt, bên trong phảng phất như uẩn hàm một tiểu thế giới vậy.

“Đây là... con gái? Chuyện gì vậy?” Bạch Tú Tú vẻ mặt kinh ngạc nhìn cậu.

Lam Hiên Vũ cười nói: “Con bé tên là Không Không, Đường Không Không. Ba anh đặt tên cho đó.”

“Anh lấy đâu ra con gái vậy?” Nhìn cô bé đáng yêu như vậy, Bạch Tú Tú vội vàng cẩn thận ôm cô bé qua. Nàng không hề nghi ngờ Lam Hiên Vũ đây là sinh con với người khác. Bởi vì điều đó căn bản là không thể nào, mấy năm nay bọn họ gần như đều ở cùng nhau. Liền chưa từng xa nhau, nàng cũng tin rằng Lam Hiên Vũ sẽ không ở cùng người khác.

Lam Hiên Vũ cười nói: “Không Chi Trùng lột xác.” Hôm qua sau khi trở về cậu liền tiến vào minh tưởng, chưa kịp kể cho Bạch Tú Tú nghe chuyện của Đường Không Không này, lúc này mới kể lại đơn giản một lần.

“Thật sự là kỳ diệu a! Thật đẹp nha.” Bạch Tú Tú nhịn không được hôn một cái lên khuôn mặt nhỏ nhắn thổi qua là rách của cô bé.

“Oa, thật mềm nha.” Bạch Tú Tú vẻ mặt hưng phấn. Trẻ con đối với nàng và Lam Hiên Vũ mà nói, đều là xa vời. Bọn họ cũng luôn chưa từng nghĩ tới những chuyện này, đột nhiên có một cô con gái, điều này thật sự là quá thú vị rồi.

Đặc biệt là mấy năm nay, bọn họ luôn nỗ lực tu luyện, càng là tuyệt đại đa số đều ở trong hoàn cảnh nguy hiểm. Ngay cả thân mật một chút cũng phải cẩn thận từng li từng tí, càng đừng nói là có con rồi.

Lam Hiên Vũ nói: “Vậy sao? Vậy anh cũng hôn một cái thử xem.” Nói rồi cậu liền sáp tới. Lại bị Bạch Tú Tú một tát đẩy sang một bên.

“Nam nữ thụ thụ bất thân, con gái cũng không được. Anh tránh ra một bên đi.” Vừa nói, nàng ôm Đường Không Không, trong đôi mắt đẹp tràn đầy ánh sáng của tình mẫu tử.

“Em thích trẻ con như vậy, khi nào sinh cho anh một đứa đi?” Lam Hiên Vũ mặt dày sáp tới.

Bạch Tú Tú lườm cậu một cái: “Ai thèm sinh cho anh. Anh còn chưa cưới em đâu.”

Lam Hiên Vũ vừa định mở miệng nữa, đột nhiên, một giọng nói xuất hiện trong đầu cậu.

“Con trai, hôm nay các con đi muộn một chút, buổi trưa có một chuyện, con và Tú Tú đến tham gia một chút.” Giọng nói là của Đường Vũ Lân.

Tham gia một chuyện? Là chuyện gì? Lam Hiên Vũ mặc dù trong lòng kinh ngạc, nhưng vẫn gật đầu.

Lần này bọn họ đến mời viện quân, dưới sự giúp đỡ đắc lực của Học Viện Sử Lai Khắc, Đường Môn có thể nói là vô cùng thuận lợi. Mục tiêu đã hoàn thành, quay về cũng không quá gấp gáp.

Bất quá, là chuyện gì muốn để mình và Tú Tú cũng tham gia chứ? Bọn họ hiện tại chính là thân phận sứ giả đại diện cho Long Mã Tinh Hệ. Vậy hẳn không phải là sự vụ nội bộ của Đấu La Liên Bang đi?

Hiện tại lão cha nhà mình đã trở thành Bộ trưởng Đấu Thiên Bộ đại lý, càng là Các chủ Hải Thần Các Học Viện Sử Lai Khắc, thêm vào đó lão mẹ là Tháp chủ Truyền Linh Tháp, bất luận là tu vi hay là quyền lực, đều đứng ở trên đỉnh kim tự tháp.

Trải qua quá trình ở Minh Đô trước đó, ít nhất trước mắt mà xem, quyền uy mà chính phủ Liên Bang sở hữu đã bị hạ thấp đi rất nhiều, mà các đại tổ chức lấy Học Viện Sử Lai Khắc và Đường Môn làm chủ đã chiếm thế thượng phong tuyệt đối. Đặc biệt là Bạch Lăng Đại Tướng thống lĩnh Quân bộ, khiến Bộ trưởng Quân bộ ban đầu ảm đạm xuống đài, đem quân quyền nắm giữ trong tay, quả thực là cách làm tương đương cường thế, mà nhất mạch của Nghị trưởng căn bản không có phản kháng. Đây chính là Sử Lai Khắc, Sử Lai Khắc âm thầm bồi dưỡng nhân tài cho Liên Bang mấy vạn năm. Sử Lai Khắc đăng cao nhất hô lại là không ai địch nổi. Lúc này rất nhiều người mới thật sự hiểu được, tại sao Học Viện Sử Lai Khắc phải luôn giữ ở vị trí trung lập. Bọn họ cũng không muốn thống trị Liên Bang, thế nhưng, khi Liên Bang thật sự có khả năng gặp phải nguy hiểm, lại bắt buộc phải đứng ra.

“Hôm nay chúng ta phải đi muộn một chút rồi, ba vừa truyền âm cho anh, bảo chúng ta tham gia một chuyện, chỉ là còn chưa biết là chuyện gì.” Lam Hiên Vũ nói với Bạch Tú Tú.

Bạch Tú Tú tò mò hỏi: “Sẽ là chuyện gì?”

“Không biết a! Lát nữa xem thử liền hẳn là hiểu thôi. Hẳn là ở bên phía học viện này đi.” Lam Hiên Vũ cười nói.

Đường Vũ Lân lúc này đang ở trong Vĩnh Hằng Thiên Không Thành, nhưng trái tim anh lại đã sớm bay bổng.

Từng màn của vạn năm trước, không ngừng chảy xuôi qua trong lòng anh, tất cả những điều này đối với anh mà nói, ký ức thật sự là quá mức sâu sắc. Cũng từng mang đến cho anh quá nhiều, quá nhiều đau khổ.

Vạn năm trước, nàng gánh vác sứ mệnh nặng nề hơn cả mình, lại vì tình yêu đối với mình, cuối cùng từ bỏ tất cả, không tiếc từ bỏ sinh mệnh của mình. Vạn năm sau của ngày hôm nay, bọn họ lại sắp phải đi đối mặt với cường địch rồi, bọn họ cũng đã có con trai. Đây là thứ anh nên cho nàng, giống như lời nàng đã nói, nàng đều chưa phải là người vợ chân chính của anh đâu.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!