Virtus's Reader

"Cái gì cũng không cần nói nữa. Lúc trước chúng ta nói như thế nào, hiện tại liền làm như thế đó. Các cậu tin tưởng tôi không?" Lam Hiên Vũ nghiêm túc nói.

Tiền Lỗi nói: "Đương nhiên tin tưởng. Không có cậu, hai người bọn mình phỏng chừng đã sớm bị đào thải ở Lớp Thiếu niên Năng khiếu rồi."

Lưu Phong cũng gật đầu một cái. Lúc trước, cậu và Tiền Lỗi chính là tổ hai người đội sổ của Lớp Thiếu niên Năng khiếu.

Lam Hiên Vũ nói: "Các cậu tin tưởng tôi, tôi liền nhất định sẽ dốc hết mọi khả năng đưa các cậu cùng nhau vượt qua vòng loại. Anh em chúng ta không tách rời. Các cậu cũng nói rồi, lúc trước ở Lớp Thiếu niên Năng khiếu chính là đứng cuối cùng, nhưng hiện tại thì sao, chúng ta vượt qua vòng loại với thành tích hạng nhất. Kỳ tích là phải dựa vào chính chúng ta đi sáng tạo. Tôi chỉ hy vọng, sau này các cậu cũng có thể nỗ lực hơn nữa. Chúng ta đã đi đến bước này rồi, không thể có nửa điểm lơi lỏng, càng đừng quay đầu lại nhìn, chúng ta chỉ nhìn về phía trước. Các cậu đi tới nơi này cũng hẳn là cảm giác được rồi, hoàn cảnh của Mẫu Tinh thích hợp để tu luyện biết bao. Nhưng chúng ta muốn ở lại, liền bắt buộc phải thi đỗ Học Viện Sử Lai Khắc mới được. Không có đường lui."

Vừa nói, cậu vừa dùng sức vỗ vỗ bả vai Lưu Phong.

"Đúng vậy, không có đường lui." Hai nắm đấm của Lưu Phong theo bản năng nắm chặt. Ngay trong khoảnh khắc này, nội tâm của cậu bắt đầu xuất hiện sự lột xác. Người khác có thể làm được, tại sao chúng ta lại không làm được?

Tiền Lỗi nhìn Lam Hiên Vũ và Lưu Phong, "Các cậu yên tâm, mình sau này không bao giờ lười biếng nữa. Mình không bao giờ muốn trở thành gánh nặng của các cậu nữa. Bất luận có đau đớn đến mức nào, sau khi lần này kết thúc, mình đều nhất định khổ tu tinh thần lực, rèn luyện cơ thể. Tận khả năng nâng cao thực lực của mình." Cậu ở phương diện tinh thần lực có ưu thế trời ban, nhưng mãi cho đến hiện tại, lại vẫn chưa thể tiến vào Linh Hải Cảnh, phải tụt hậu so với Lam Hiên Vũ. Từ dẫn trước đến tụt hậu, đây không phải là khoảng cách về thiên phú, mà là về sự cần cù.

Lam Hiên Vũ nỗ lực đến mức nào, bọn họ là rõ ràng nhất. Mỗi ngày từ chỗ Ngân Thiên Phàm hoặc là Quý Hồng Bân trở về, muốn bò lên giường đều khó khăn. Lưu Phong còn đỡ một chút, tu luyện cũng rất nỗ lực, nhưng Tiền Lỗi thật sự có chút lười biếng, so với hai người, sự nỗ lực cậu bỏ ra liền ít hơn nhiều rồi.

Lam Hiên Vũ dùng sức ôm lấy hai người đồng đội, đi tới Sử Lai Khắc, thứ bọn họ cảm nhận được ngoài sự tốt đẹp của nơi này ra, còn có áp lực vô hình xuất hiện trong nội tâm. Lưu Phong và Tiền Lỗi là như vậy, bản thân Lam Hiên Vũ lại làm sao không phải là như vậy chứ?

Mặc dù mới là lần đầu tiên đi tới Mẫu Tinh, nhưng cậu phát hiện, mình thật sự thích nơi này, đặc biệt là thích Học Viện Sử Lai Khắc. Cậu thậm chí có một loại cảm giác, mình vốn dĩ liền hẳn là thuộc về nơi này.

Kiểm tra sức khỏe kết thúc, Lăng Y Y dẫn bọn họ quay về khách sạn.

Vừa mới trở về, Lưu Phong và Tiền Lỗi liền lập tức về phòng, minh tưởng đi rồi. Ngược lại là Lam Hiên Vũ không lập tức tu luyện.

Về đến phòng, Quý Hồng Bân vẫn luôn đang đợi cậu.

"Tình hình kiểm tra sức khỏe thế nào?"

Lam Hiên Vũ đem toàn bộ quá trình kiểm tra sức khỏe hôm nay kể lại chi tiết một lần.

Nghe xong lời kể của cậu, Quý Hồng Bân gật đầu một cái, nói: "Hợp lý và tinh vi hơn so với trước kia. Kiểm tra sức khỏe chỉ là kiểm tra cơ bản, chủ yếu là để lưu giữ làm hồ sơ. Không đại biểu cho thành tích phục khảo. Các em cũng không cần quá để ý. Khảo hạch tiếp theo, mới là trọng điểm trong trọng điểm. Ngày mai thi đoàn đội."

Lam Hiên Vũ nói: "Quý lão sư, sau khi huyết mạch của em biến dị, dường như cơ thể sinh ra biến hóa rất lớn, em muốn nhân thời gian chiều nay kiểm tra năng lực của mình một chút. Như vậy cũng để em có thể nắm chắc trong lòng trong khảo hạch phía sau. Thầy có thể giúp em không ạ?"

Quý Hồng Bân gật đầu một cái, nói: "Đương nhiên. Em không nói thầy cũng hy vọng em làm như vậy đấy. Bản thân bất luận năng lực có bao nhiêu sự tăng lên, phải tự mình hoàn toàn nắm giữ rồi mới có ý nghĩa. Nếu không chỉ là sự tăng lên đơn thuần, không khống chế được, ngược lại có tác dụng phụ. Sử Lai Khắc không thể đi lung tung, chúng ta không ra khỏi khách sạn được. Ngay tại đây đi. Em tới tấn công, thầy tới phòng ngự."

Vừa nói, Quý Hồng Bân vung hai tay lên, hồn lực nhu hòa đem đồ nội thất không nhiều trong phòng nâng sang một bên, nhường ra một khoảng không gian riêng biệt.

"Vâng."

Mỗi người đều đang nỗ lực chuẩn bị. Không chỉ là mọi người đến từ Thiên La Tinh, còn có thí sinh đến từ các hành tinh khác.

Thi đoàn đội, sắp sửa đến.

Lam Hiên Vũ vẫn luôn cùng Quý Hồng Bân luyện tập đến khi màn đêm buông xuống, mới bắt đầu minh tưởng tu luyện. Hoàn cảnh tu luyện ở đây có tốt hơn nữa, một chốc một lát hồn lực của cậu cũng không đến được cấp 30. Ngược lại là một buổi chiều thử nghiệm, khiến cậu được ích lợi không nhỏ.

Sáng sớm hôm sau. Thông báo đến từ Học Viện Sử Lai Khắc tới rồi. Thi đoàn đội sẽ tiến hành vào buổi trưa, xin tất cả mọi người chuẩn bị sẵn sàng.

Đến từ các hành tinh hành chính, toàn bộ 100 đội ngũ, 300 người sẽ cùng nhau tham gia khảo hạch đoàn đội. Cụ thể khảo hạch cái gì, chỉ có sau khi bắt đầu mới có thể biết được.

"Lam Hiên Vũ!" Đại sảnh khách sạn Học Viện Sử Lai Khắc, Lam Hiên Vũ rốt cuộc cũng gặp được người mà cậu vẫn luôn muốn gặp kia.

Đống Thiên Thu mặc một bộ đồng phục học sinh màu trắng, xinh xắn đứng trước mặt cậu.

Con gái so với con trai luôn luôn phát triển nhanh hơn một chút, Đống Thiên Thu 12 tuổi thoạt nhìn chiều cao đã vượt qua 1m65, còn cao hơn Lam Hiên Vũ một chút. Đồng phục học sinh vừa vặn phác họa ra đường cong thanh xuân chớm nở, trong đôi mắt màu xanh lam đậm mang theo vài phần vui mừng và ngượng ngùng. Khi gọi tên Lam Hiên Vũ, rõ ràng nhu hòa hơn vài phần so với lúc trước, ít nhất bản thân Lam Hiên Vũ là cho rằng như vậy.

"Cậu đến lúc nào vậy?" Lam Hiên Vũ cười híp mắt hỏi.

Đống Thiên Thu nói: "Hôm kia đi. Hôm qua đi kiểm tra sức khỏe."

Ánh mắt Lam Hiên Vũ lướt qua khuôn mặt cô, nhìn từ trên xuống dưới một chút.

Đống Thiên Thu hờn dỗi nói: "Cậu mắt la mày lém nhìn cái gì vậy?"

Lam Hiên Vũ lập tức có chút xấu hổ, "Cậu kiểm tra sức khỏe thế nào?"

Đống Thiên Thu nói: "Cũng được đi. Bất quá hình như nói kiểm tra sức khỏe chỉ là kiểm nghiệm bước đầu, làm một dữ liệu đối chiếu, chủ yếu vẫn là khảo hạch tiếp theo, cũng không biết hôm nay thi cái gì."

Đúng lúc này, bên cạnh Đống Thiên Thu đột nhiên có một giọng nói truyền đến, giọng nói mang theo chút kinh ngạc và vài phần quái dị, "Thiên Thu, đây chính là bạn trai kia của em?"

Lam Hiên Vũ quay đầu nhìn lại, chỉ thấy người nói chuyện là một thiếu nữ, thoạt nhìn tuổi tác xấp xỉ Đống Thiên Thu, lại có một mái tóc trắng, mái tóc trắng thoạt nhìn vô cùng chói mắt, cô rõ ràng không phải là nhuộm, từ chân tóc đến ngọn tóc, từng sợi trắng nõn như tuyết, trong suốt long lanh, trên tóc còn có một chiếc kẹp tóc hình bông tuyết lấp lánh ánh bạc.

Thiếu nữ này vóc dáng cao ráo, thoạt nhìn cao xấp xỉ Đống Thiên Thu, cô không phải là loại xinh đẹp dung nhan tuyệt sắc kia, lại có một loại khí chất đặc thù, tựa như u lan trong hang vắng, lúc này trong đôi mắt to màu xanh băng, lại tràn ngập sự kinh ngạc và tò mò.

Đống Thiên Thu bị cô nói đến mức khuôn mặt xinh đẹp đỏ bừng, "Cầm tỷ tỷ đừng nói lung tung, bạn trai ở đâu ra. Chỉ là bạn bè bình thường."

Thiếu nữ bị cô gọi là Cầm tỷ lườm một cái, hiển hiện ra vẻ kiều diễm hoàn toàn khác biệt với khí chất không linh kia của cô, "Em coi chị là đồ ngốc sao? Trong trường học đã sớm truyền ra rồi, lúc đó em khoác tay cậu ta, còn để cậu ta hôn một cái, lại liếc mắt đưa tình cùng cậu ta chạy mất. Hai chị em chúng ta một đời, em liền đừng giả vờ nữa. Bất quá, muốn ủn cải trắng nhà chị cũng không phải là chuyện dễ dàng đâu, Lam Hiên Vũ đúng không, đánh không lại chị, đừng hòng chạm vào Thiên Thu nhà chị."

Lam Hiên Vũ bị nói đến mức có chút phát mông, Đống Thiên Thu càng là khuôn mặt xinh đẹp ửng đỏ, hờn dỗi nói: "Cầm tỷ, chị còn nói lung tung em sẽ tức giận đấy. Em sao lại là cải trắng rồi?"

Khóe miệng Lam Hiên Vũ giật giật, phối hợp nói: "Tôi cũng không phải là heo."

Cầm tỷ hì hì cười một tiếng, vuốt lại mái tóc trắng của mình một chút, rất hào phóng hướng Lam Hiên Vũ vươn tay ra nói: "Tôi tên là Lam Mộng Cầm, tôi và Thiên Thu là chị em tốt, cũng là đồng đội tốt. Yên tâm, trên trận đấu đoàn đội, nếu như có thể giúp đỡ, tôi sẽ cùng Thiên Thu giúp các cậu."

Lam Hiên Vũ vươn tay nắm lấy tay cô, lập tức cảm giác được da tay phải của Lam Mộng Cầm như mỡ đông, trong sự mát mẻ thậm chí có một loại cảm giác kỳ dị giống như sắp tan chảy trong lòng bàn tay mình vậy.

"Tỷ tỷ chào chị, em là Tiền Lỗi, là đồng đội của Hiên Vũ." Tiền Lỗi vẫn luôn ở bên cạnh Lam Hiên Vũ lúc này đã nhảy ra, vẻ mặt cười híp mắt hướng Lam Mộng Cầm vươn tay của mình ra.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!