Virtus's Reader
Đấu La Đại Lục IV: Chung Cực Đấu La

Chương 269: LAM DƯƠNG PHỤ TRỢ?

Đúng vậy, Nguyên Ân Huy Huy thực sự quá mạnh. Chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi này, đám quái thú vây công hắn lúc trước gần như đã chết sạch. Đòn tấn công phạm vi Vũ Linh Triều Tịch vừa rồi không chỉ có thể đồng thời tấn công nhiều mục tiêu, mà lực công kích còn cực kỳ cường hãn.

Trên người rất nhiều quái thú cũng xuất hiện quang mang phòng ngự, nhưng ngoại trừ con Thiểm Điện Lam Báo kia ra, gần như tất cả đều bị xuyên thủng trong nháy mắt.

Hơn trăm con quái thú vây công hắn lúc trước, hiện tại đã chết bảy tám phần.

Đúng lúc này, con Thiểm Điện Lam Báo kia lại ngửa mặt lên trời phát ra một tiếng gầm thét phẫn nộ. Ngay khoảnh khắc tiếp theo, một màn quỷ dị xuất hiện. Trên bầu trời vẫn luôn treo hai mặt trời Tử Dương và Lam Dương. Lúc này, Lam Dương kia dường như chịu ảnh hưởng từ tiếng gầm của Thiểm Điện Lam Báo, quang mang vậy mà lại lóe lên một cái.

Ngay sau đó, con Thiểm Điện Lam Báo kia vậy mà cứ thế biến mất giữa không trung. Tiếp theo, một tia chớp màu lam khổng lồ từ trên trời giáng xuống, lao thẳng về phía Nguyên Ân Huy Huy oanh kích.

Cảnh tượng này không chỉ khiến Nguyên Ân Huy Huy giật mình kinh hãi, mà ngay cả mọi người trên sườn đồi cũng không khỏi há hốc mồm kinh ngạc.

Tình huống gì thế này? Con Thiểm Điện Lam Báo kia vậy mà có thể mượn sức mạnh của Lam Dương trên không trung sao?

Lam Dương kia rốt cuộc là thứ gì?

Bọn họ chỉ có thể kinh ngạc, còn Nguyên Ân Huy Huy trong lúc kinh ngạc, lại phải đối mặt với đòn tấn công bất ngờ này. Vào lúc này, Nguyên Ân Huy Huy đã thể hiện ra thực lực cường đại chân chính của mình.

Trong đôi mắt mang hai màu khác biệt của hắn, con ngươi màu đỏ tía đột nhiên tỏa sáng rực rỡ. Mà thân thể của chính hắn thì trong nháy mắt trở nên hư ảo. Phía sau lưng hắn, một hư ảnh cao hơn hắn một cái đầu, nhưng lại giống hệt hắn, nháy mắt nổi lên.

“Oanh!” Trong tiếng nổ vang kịch liệt, tia chớp màu lam khổng lồ kia giáng xuống mặt đất, nổ tung khiến đại địa rung chuyển, vô số điện quang màu lam bay tán loạn khắp nơi.

Tất cả những biến hóa này đều diễn ra quá nhanh, đến mức cho dù mọi người trên sườn đồi muốn đi cứu viện Nguyên Ân Huy Huy cũng đã không còn kịp nữa.

Thế nhưng, khi tia chớp màu lam kia thực sự giáng xuống người Nguyên Ân Huy Huy, vậy mà lại xuyên thấu qua người hắn. Trong khoảnh khắc này, Nguyên Ân Huy Huy và quang ảnh phía sau hắn dường như đều trở nên hư ảo, hư ảo đến mức không thể bị công kích đánh trúng. Tia chớp màu lam trực tiếp xuyên thấu qua chỉ oanh kích trên mặt đất. Mà trong sức nổ khổng lồ kia, hai đạo thân ảnh do Nguyên Ân Huy Huy hóa thành bay bổng lên, trực tiếp bay ra ngoài mấy chục mét, giống như bị sức nổ kia thổi bay đi vậy.

Hai đạo thân ảnh một lần nữa hợp hai làm một. Khuôn mặt xinh đẹp của Nguyên Ân Huy Huy lộ ra vẻ tái nhợt, không dám lưu lại nữa, quay đầu bỏ chạy.

Mà trong cái hố to do tia chớp oanh kích tạo ra, Thiểm Điện Lam Báo lao ra. Nó thoạt nhìn cũng có chút uể oải, nhưng vẫn tiếp tục đuổi theo Nguyên Ân Huy Huy.

Tất cả những chuyện vừa rồi xảy ra quá nhanh, cũng quá mức kịch liệt, đến mức tám người bên phía Lam Hiên Vũ phần lớn đều nín thở. Cho đến tận lúc này, mọi người mới hơi thở phào nhẹ nhõm.

“Dọn dẹp chiến trường.” Lam Hiên Vũ quát khẽ một tiếng, là người đầu tiên lao ra. Những người khác vội vàng bám theo.

Lúc này, ngay cả Lam Mộng Cầm cũng không còn nửa điểm nghi ngờ nào đối với Lam Hiên Vũ nữa. Trận chiến vừa rồi đã chứng minh đầy đủ rằng, sự cẩn thận của Lam Hiên Vũ là có ý nghĩa.

Bọn họ không chỉ nhìn thấy thực lực cường đại và thủ đoạn bảo mệnh mà Nguyên Ân Huy Huy thể hiện ra, đồng thời cũng nhìn thấy phương thức tấn công kỳ lạ của quái thú trên hành tinh này.

Nếu không phải vừa rồi tận mắt chứng kiến, đổi lại là bọn họ, đột nhiên phải đối mặt với đòn tấn công kết hợp với Lam Dương của Thiểm Điện Lam Báo, e rằng ai cũng sẽ luống cuống tay chân. Từ những dấu vết tàn phá trên mặt đất có thể thấy, đòn đánh vừa rồi e rằng đủ sức sánh ngang với lực công kích của hồn thú vạn năm.

Chờ đợi và quan sát là có ý nghĩa. Nhìn thấy năng lực của Nguyên Ân Huy Huy, cũng nhìn thấy phương thức tấn công khác biệt của những quái thú trên hành tinh này. Điều đó giúp ích quá lớn cho hành động tiếp theo của bọn họ.

Nguyên Ân Huy Huy bị Thiểm Điện Lam Báo truy đuổi đã chạy đi rất xa, mà hơn một trăm cỗ thi thể quái thú trên mặt đất này tuyệt đại đa số đều còn nguyên vẹn.

“Phong tử, cậu tiếp tục theo dõi. Lưu lại ký hiệu cho chúng tôi. Vũ Thiên, cậu dùng Mạch Đao chém vỡ đầu những con quái thú bị độc chết, lấy tinh hạch ra. Những người khác tuyệt đối đừng dùng tay chạm vào những con quái thú bị độc chết kia, để tránh trúng độc.” Lam Hiên Vũ vừa nói, đã một lần nữa thôi động huyết mạch chi lực phóng thích ra Kim Long Trảo của mình, thu thập tinh hạch.

Lần này đối với bọn họ mà nói không nghi ngờ gì nữa là một vụ bội thu. Dưới tình huống Nguyên Ân Huy Huy phát uy, hơn trăm con quái thú a, đó chính là hơn trăm viên tinh hạch.

Nguyên Ân Huy Huy không biết lát nữa có quay lại hay không, nhưng cho dù có quay lại, e rằng cũng sẽ tức hộc máu. Hắn vất vả chém giết nửa ngày, lại bị đám người bọ ngựa bắt ve chim sẻ chực sẵn phía sau nhặt nhạnh chỗ tốt.

Đống Thiên Thu thấp giọng cười hỏi Lam Mộng Cầm bên cạnh: “Phục chưa?”

Lam Mộng Cầm hừ một tiếng, nói: “Vận khí tốt mà thôi. Bất quá cũng có chút ý nghĩa.”

Đống Thiên Thu mỉm cười: “Cậu ấy rất cẩn thận. Không bao giờ mù quáng bốc đồng. Đây cũng là có trách nhiệm với tất cả chúng ta.”

Lam Mộng Cầm khẽ cười một tiếng: “Cậu trúng độc của cậu ta rồi sao, thật đúng là luôn nói đỡ cho cậu ta a!”

Khuôn mặt xinh đẹp của Đống Thiên Thu hơi ửng đỏ: “Tôi chỉ luận sự mà thôi.”

Đúng lúc này, Lam Hiên Vũ ôm một đống tinh hạch mang tới, đưa cho Lam Mộng Cầm. Tay phải Lam Mộng Cầm vuốt nhẹ, trên chiếc vòng ngọc màu trắng sữa ở cổ tay lóe lên một đạo quang mang, những viên tinh hạch kia liền biến mất.

Lam Hiên Vũ sửng sốt một chút, trong lòng thầm kêu một tiếng thổ hào. Đây rõ ràng là hồn đạo khí trữ vật loại không gian a! Cậu tuy tiếp xúc không nhiều với hồn đạo khí, nhưng cũng biết, giá cả của loại hồn đạo khí không gian này là đắt nhất. Xuất thân của Lam Mộng Cầm hẳn là rất không tầm thường. Mười hai tuổi đã có hồn đạo khí trữ vật, về phương diện này e rằng trong số tất cả các thí sinh cũng không có mấy người có thể sánh bằng.

Nguyên Ân Huy Huy vất vả chém giết nửa ngày, bọn họ dọn dẹp chiến trường thực ra chỉ mất chưa đến mười phút là hoàn thành. Nếu nói lúc trước mọi người đối với thu hoạch vẫn còn chút lo lắng, thì lần này đã hoàn toàn quét sạch sành sanh. Cho dù bản thân Lam Hiên Vũ muốn lấy ba thành, mỗi người bọn họ cũng đều có thu nhập trên mười viên tinh hạch rồi. Không tính là nhiều, nhưng cũng không tính là quá ít. Quan trọng là, mọi người cũng đâu có làm gì a!

“Đi, tiếp tục theo hắn.” Lam Hiên Vũ vung tay lên, đi về hướng Lưu Phong rời đi lúc trước. Men theo ký hiệu đi tìm Nguyên Ân Huy Huy.

Không bao lâu, bọn họ đã nhìn thấy Lưu Phong. Lưu Phong nằm sấp trên một tảng đá lớn, thấy bọn họ đi tới, liền ra hiệu cho bọn họ. Nhóm người Lam Hiên Vũ vội vàng ngồi xổm xuống, Lưu Phong lúc này mới lặng lẽ đi tới bên cạnh bọn họ.

“Người đâu?” Lam Hiên Vũ thấp giọng hỏi.

Lưu Phong nói: “Hình như là tiêu hao quá lớn, cậu ta đang nghỉ ngơi trong một khe đá cách đây không xa phía trước.”

Lam Hiên Vũ hỏi: “Vậy con Thiểm Điện Lam Báo kia thì sao?”

Lưu Phong đáp: “Bị cậu ta giết rồi. Tinh hạch cũng lấy rồi. Tinh hạch của con Thiểm Điện Lam Báo kia lớn hơn ít nhất gấp ba lần so với những con quái thú khác, hơn nữa còn có màu lam. Hẳn là giá trị không nhỏ.”

Những viên tinh hạch quái thú mà nhóm Lam Hiên Vũ thu được lúc trước, đại đa số đều trong suốt, sau đó bên trong có một chút tạp sắc vẩn đục.

“Giết rồi? Cậu ta giết thế nào?” Lam Mộng Cầm kinh ngạc hỏi.

Trong mắt Lưu Phong lộ ra vài phần khâm phục: “Thực sự rất mạnh. Cậu ta đã động dụng đệ ngũ hồn kỹ, bắn lên không trung hơn trăm đạo lôi đình. Sau đó những đạo lôi đình này dưới sự dẫn dắt của cậu ta dung hợp làm một giữa không trung, tập trung lại oanh kích lên người con Thiểm Điện Lam Báo kia, trực tiếp xuyên thủng thân thể con Thiểm Điện Lam Báo đó, miểu sát. Bất quá, đòn đó đối với sự tiêu hao của cậu ta hẳn là tương đương không nhỏ.”

Miểu sát...

Mọi người đưa mắt nhìn nhau, trong lòng đều có cảm giác chấn động.

Tổng thể thực lực của Thiểm Điện Lam Báo, đại khái ở mức độ hồn thú mới bước vào vạn năm. Nói cách khác, Nguyên Ân Huy Huy dựa vào sức mạnh của một người, vậy mà có thể giết chết hồn thú vạn năm. Thực lực này thực sự là không còn ai sánh bằng. Cho dù là Lam Mộng Cầm cũng lần đầu tiên cảm thấy bản thân có chỗ không bằng.

“Tinh hạch màu lam, tinh hạch màu lam...” Lam Hiên Vũ lẩm bẩm hai lần, hai mắt có chút phát sáng.

Lam Mộng Cầm liếc cậu một cái: “Cậu không phải là muốn cướp của cậu ta chứ?”

Lam Hiên Vũ bĩu môi: “Sao có thể. Ước chừng cậu ta sẽ nghỉ ngơi ở đây một lát, chúng ta không thể lãng phí thời gian. Thế này đi, chúng ta chia làm ba nhóm, lấy nơi Nguyên Ân Huy Huy nghỉ ngơi làm trung tâm, săn giết một số quái thú ở xung quanh. Mọi người đối chiếu đồng hồ đi, một giờ sau, quay lại tập hợp.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!