Đến rìa thung lũng, trong mắt mỗi người bọn họ đều không khỏi lộ ra vẻ chấn động.
Phía trước đằng xa, địa thế đột nhiên thấp xuống, cho nên bọn họ có thể nhìn thấy không gian rộng lớn hơn.
Từng mảng, từng mảng thực vật màu lam và màu xanh lục bao phủ bình nguyên, kéo dài mãi về phía xa, vậy mà lại liếc mắt không thấy bờ bến. Trong quần thể thực vật khổng lồ này, còn có từng mảng tồn tại tương tự như hồ nước. Những hồ nước này đại đa số đều có màu lam và màu tím, cũng có loại hai màu đan xen vào nhau.
Từ những hiểu biết trước đó, bọn họ hiểu rằng, sinh vật trên hành tinh này có mối liên hệ mật thiết với Lam Dương, Tử Dương trên không trung. Đây thực sự là hai mặt trời sao? Nhưng tại sao mặt trời ở đây lại có thể mang đến đủ năng lượng cho sinh vật nơi này? Bất luận là thực vật hay là đám quái thú kia, dường như đều được chúng nuôi dưỡng mà sinh trưởng.
Sau buổi trưa, bọn họ lại giết thêm hai đợt quái thú, ba con cấp đầu lĩnh. Thu hoạch lại một lần nữa tăng vọt rất nhiều.
Lam Hiên Vũ tập hợp tất cả mọi người đến trước mặt, nói: “Bây giờ chúng ta có hai sự lựa chọn, tôi muốn nghe ý kiến của mọi người. Tôi phân tích tình hình hiện tại của chúng ta trước, nếu có chỗ nào nói không đúng, mọi người cứ chỉ ra. Hiện tại, trạng thái tổng thể của đội ngũ chúng ta, hẳn là duy trì ở mức trên tám thành so với trạng thái mạnh nhất. Thu hoạch hiện tại của chúng ta tổng cộng có bao nhiêu?”
Câu sau tự nhiên là hỏi Lam Mộng Cầm.
Lam Mộng Cầm đáp: “Tinh hạch cấp đầu lĩnh mười sáu viên, tinh hạch bình thường ba ngàn sáu trăm bốn mươi ba viên.”
Lam Hiên Vũ cười nói: “Cậu nhớ rõ ràng đấy, là một nhân viên tài vụ hợp tư cách.”
Lam Mộng Cầm trợn trắng mắt, không thèm để ý đến cậu nữa.
Lam Hiên Vũ nói: “Với thu hoạch hiện tại của chúng ta, tôi cho rằng đã đủ để mọi người thi đỗ Học Viện Sử Lai Khắc rồi. Cho nên, tôi xin chúc mừng mọi người trước.”
Nghe cậu nói câu này, mọi người đều không khỏi lộ ra nụ cười, đặc biệt là Lưu Phong và Tiền Lỗi. Hai người bọn họ lúc trước là lo lắng nhất sẽ xảy ra vấn đề trong khảo hạch tổng hợp. Mà Lam Hiên Vũ dựa vào năng lực chỉ huy của mình cùng sự gia nhập của hai nhóm kia và Nguyên Ân Huy Huy, hiện tại có thể coi là đã giải quyết thuận lợi vấn đề này.
Đối với việc Lam Hiên Vũ nói công huân bọn họ tích lũy hiện tại có thể thi đỗ Học Viện Sử Lai Khắc, mọi người đều không nghi ngờ. Bọn họ hoàn toàn tin tưởng, không có thí sinh nào khác có thể chém giết quái thú với hiệu suất cao như bọn họ.
Đại đa số thí sinh đều lựa chọn rút lui, cũng có nghĩa là giữa bọn họ sẽ có sự cạnh tranh, đồng thời cũng phải chia sẻ công huân. Hơn nữa, dọc đường đi tới, bọn họ cảm nhận vô cùng rõ ràng, càng đi sâu vào trong, thực lực của quái thú càng mạnh. Mà quái thú có thực lực càng mạnh, phẩm chất của tinh hạch sẽ càng cao.
Bọn họ trong tình huống gần như không có sự cạnh tranh của các thí sinh khác, lại thu được thu hoạch lớn như vậy, nếu còn không thi đỗ, vậy thì không bình thường rồi.
Không chỉ bọn họ phải đối mặt với vấn đề thức ăn và nước uống, các thí sinh khác cũng tương tự phải đối mặt a!
“Sự lựa chọn thứ nhất của chúng ta là rút lui, bảo tồn thực lực và thể lực, tìm kiếm nơi an toàn nghỉ ngơi, cho đến khi khảo hạch kết thúc.” Lam Hiên Vũ nói.
Sau khi nói xong câu này, cậu nhìn tất cả các đồng đội. Mọi người nghe xong lời cậu rõ ràng đều có cảm giác chưa thỏa mãn.
Lam Hiên Vũ nói: “Sự lựa chọn thứ hai, chính là đi xuống, tiến vào rừng rậm tiếp tục chiến đấu. Bây giờ khoảng cách đến khi màn đêm buông xuống còn ba đến bốn giờ nữa, chúng ta có thể chiến đấu ở rìa rừng rậm, mở rộng chiến quả. Đợi đến khi trời tối, quay lại đây, rút lui, nghỉ ngơi. Ngày mai phòng thủ. Chờ đợi kết thúc.”
“Bây giờ mọi người giơ tay biểu quyết đi. Ai đồng ý cách thứ nhất thì giơ tay. Được rồi, biểu quyết kết thúc...”
Không ai giơ tay, không nghi ngờ gì nữa, có nghĩa là mọi người đều hy vọng tiếp tục chiến đấu. Dù sao, thu hoạch quá phong phú rồi. Tiêu Khải lúc trước từng nói, thu hoạch ở đây có thể đổi lấy Huy chương Sử Lai Khắc.
Huy chương Sử Lai Khắc có thể đổi được đồ tốt gì bọn họ không hoàn toàn rõ ràng, nhưng có thể khẳng định là, Sử Lai Khắc có mấy vạn năm tích lũy, tuyệt đối không thiếu đồ tốt.
“Chỗ thức ăn nén này mọi người chia nhau ăn đi, ngoại trừ tôi ra, phân chia đồng đều. Sau đó nghỉ ngơi nửa giờ, khôi phục đến trạng thái tốt nhất rồi, chúng ta đi xuống.” Lam Hiên Vũ lấy toàn bộ thức ăn mình chưa từng động đến trong ba lô ra, chia cho những người khác.
“Hiên Vũ, cậu không ăn sao?” Tiền Lỗi nhịn không được hỏi.
Lam Hiên Vũ đáp: “Tôi không đói.”
Tiền Lỗi nói: “Bình thường cậu ăn nhiều nhất mà!”
Lam Hiên Vũ mỉm cười: “Cậu cứ coi như tôi có dự trữ đi, tôi thực sự không đói. Các cậu xem, gần hai ngày rồi, trạng thái của tôi cũng không hề sụt giảm đi. Mọi người mau ăn đi, tranh thủ thời gian. Chúng ta phải quay lại trước khi trời tối.”
Ánh mắt mọi người nhìn cậu bất giác lại có thêm một chút biến hóa vi diệu. Đối với người chỉ huy này, sự công nhận của mọi người quả thực ngày càng cao. Cậu luôn có thể chỉ huy nhược định, luôn có thể mưu cầu lợi ích lớn nhất cho mọi người.
Lúc mới bắt đầu, mọi người cảm thấy là chiếm tiện nghi của Nguyên Ân Huy Huy. Thế nhưng, một ngày trôi qua, tổng thể thu nhập của bọn họ thực sự là quá nhiều, Nguyên Ân Huy Huy có thể làm được sao? Huống hồ, bọn họ lúc trước cũng là thực sự cứu mạng Nguyên Ân Huy Huy. Tính ra như vậy, Nguyên Ân Huy Huy trên thực tế cũng không chịu thiệt thòi gì đi.
Chia đều ra, mỗi người đều có thể nhận được ít nhất một viên tinh hạch cấp đầu lĩnh. Mà tinh hạch thu được về sau phẩm chất rõ ràng cao hơn, phẩm chất của quái thú bình thường đều tương đương không yếu. Đợt quái thú cuối cùng lúc trước, Nguyên Ân Huy Huy đã dùng hai lần Vũ Linh Triều Tịch, hơn nữa còn dưới sự tăng cường của Lam Hiên Vũ, mới có thể đánh chết toàn bộ quái thú.
Nửa giờ sau, tất cả mọi người nghỉ ngơi xong, men theo vách núi lặng lẽ đi xuống, rơi xuống rìa rừng rậm.
Lam Hiên Vũ lại khôi phục phương thức chỉ huy cẩn thận, lần này thậm chí không để Lưu Phong đi sâu vào trong, mà để Tiền Lỗi triệu hoán ra hồn thú, tiến hành trinh sát.
Cuối cùng cũng có chút tác dụng rồi a mình. Tiền Lỗi chỉ huy một con Vô Lân Tốc Long do mình triệu hoán ra chui vào trong rừng rậm.
Lúc này, đội hình của mọi người duy trì vô cùng chặt chẽ. Ba người nhóm Băng Thiên Lương đi trước, Lam Hiên Vũ, Nguyên Ân Huy Huy và Tiền Lỗi ở giữa. Lưu Phong, Đống Thiên Thu, Lam Mộng Cầm đi sau.
“Phát hiện có quái thú rồi, nhưng dường như có chút khác biệt so với bên trên.” Trong mắt Tiền Lỗi lóe lên ngân quang, đây là sự biến hóa sinh ra khi cậu dùng tinh thần lực duy trì liên hệ với quái thú do mình triệu hoán ra.
“Khác biệt chỗ nào?” Lam Hiên Vũ trầm giọng hỏi.
Tiền Lỗi đáp: “Thể hình lớn hơn, chủng loại cũng có chút khác biệt. Nhưng vẫn là sống bầy đàn, phát hiện một bầy sáu con quái thú. Có muốn dẫn dụ qua đây không?”
“Dẫn dụ qua đây. Chuẩn bị chiến đấu. Huy Huy, cậu đừng vội xuất thủ, đợi lệnh của tôi.”
“Được.”
Rất nhanh, âm thanh Vô Lân Tốc Long chạy như điên liền truyền đến, từng tiếng gầm thét phẫn nộ bám sát phía sau.
Lực chiến đấu của Vô Lân Tốc Long trong số Địa Long thuộc loại đặc biệt yếu, nhưng thắng ở tốc độ đủ nhanh, hơn nữa tuyệt đại đa số địa hình đều không thể ảnh hưởng đến việc chạy trốn của nó.
Khi nó một lần nữa xuất hiện trong tầm nhìn của mọi người, thời gian triệu hoán của nó cũng gần hết, trực tiếp chui về Triệu Hoán Chi Môn.
Mà theo sát phía sau nó, một con quái thú trực tiếp xông ra.
Đây là một con quái thú toàn thân tựa như vượn khỉ, điểm khác biệt là, nó có hai cái đầu, đều nhe nanh múa vuốt. Hơn nữa, hai cái đầu một cái màu lam, một cái màu tím.
Vừa nhìn thấy con người trước mặt, lập tức hét lên một tiếng chói tai, nhào tới.
Hai đầu!
Không cần Lam Hiên Vũ nói, Băng Thiên Lương lóe người một cái đã xông lên, toàn thân điện quang lượn lờ, đệ nhất hồn kỹ Dung Điện xuất phát. Từng đạo điện quang lao thẳng về phía con quái thú kia oanh kích.
Con quái thú kia trong miệng phát ra tiếng kêu quái dị "oa oa", cái đầu màu tím bên trái đột nhiên há mỏ, phun ra một đoàn tử quang. Tử quang nổ tung trước người, chặn đứng toàn bộ dòng điện. Cái đầu màu lam bên phải lại đột ngột hít khí, bụng nó nhanh chóng bành trướng lên. Há mỏ một cái, một đạo lam quang phun ra, bạo xạ về phía Băng Thiên Lương.
Thân hình Băng Thiên Lương lóe lên, ý đồ né tránh đạo lam quang kia. Nhưng đạo lam quang kia lại giống như có mắt, vạch ra một đường vòng cung giữa không trung, chuẩn xác vô cùng đến trước mặt hắn.
Đệ nhị hồn kỹ phóng thích, Ma Khôi thấu thể mà ra, ngạnh kháng lam quang. Băng Thiên Lương thì mượn cơ hội né tránh, nhảy vọt sang một bên. Đặc điểm lớn nhất của Ma Khôi này của hắn, chính là có thể thu hút cừu hận, dẫn dắt khóa chặt.