Virtus's Reader
Đấu La Đại Lục IV: Chung Cực Đấu La

Chương 290: ĐỔI LẤY HUY CHƯƠNG

Trong chớp mắt, ánh sáng rực rỡ lưu chuyển, ngay cả Lam Dương và Tử Dương trên bầu trời dường như cũng vì sự xuất hiện của nó mà ánh sáng có chút biến hóa.

“Tinh hạch cấp Lĩnh Chủ. Trời ạ!” Một viên sĩ quan cấp Đại Tá kinh hô thành tiếng. Ánh mắt nhìn Lam Mộng Cầm hoàn toàn thay đổi.

Thực lực của quái thú cấp Lĩnh Chủ mạnh đến mức nào bọn họ đã nếm đủ mùi đau khổ rồi.

Nhìn những thu hoạch này, mọi người trong đội ngũ của Lam Hiên Vũ không ai không tươi cười rạng rỡ. Nhưng Lam Hiên Vũ lại chú ý tới, không biết tại sao, sắc mặt của Tiêu Khải trông có vẻ hơi đen lại, dường như không hề vì bọn họ thu hoạch khổng lồ mà vui mừng. Đây lại là vì sao chứ?

“Kiểm đếm số lượng.” Tiêu Khải ra hiệu cho vài vị lão sư bên cạnh.

Phải mất trọn 10 phút sau, toàn bộ số lượng mới được kiểm đếm xong.

“Có thể đổi được bao nhiêu?” Tiêu Khải hỏi mấy vị lão sư kia.

Một vị lão sư trong đó nhìn hắn với sắc mặt kỳ quái nói: “Theo tỷ lệ hối đoái, những tinh hạch này có thể đổi được 1 huy chương màu tím, 18 huy chương màu vàng, 23 huy chương màu trắng.”

Một vị lão sư khác lẩm bẩm một câu: “Thế này đã bằng tổng thu hoạch 3 năm đầu sau khi tôi nhập học rồi.”

Lam Hiên Vũ sửng sốt một chút, nhưng cậu không hề vì số lượng hối đoái ít ỏi ngoài dự liệu mà thất vọng, ngược lại còn có cảm giác kinh hỉ. Bởi vì tỷ lệ hối đoái thấp đồng nghĩa với giá trị của huy chương, mà cậu lại còn được thưởng thêm 3 huy chương màu vàng nữa cơ mà!

Từ tình hình hối đoái cuối cùng mà xem, viên tinh hạch cấp Lĩnh Chủ kia hẳn là có thể đổi được 1 huy chương Sử Lai Khắc cấp Tử, cấp đầu lĩnh đổi được màu vàng, đây đều là hối đoái tỷ lệ 1:1. Còn quái thú bình thường, e rằng phải gần 10 con mới có thể đổi được 1 huy chương màu trắng. Điều này thật đáng sợ. Những tinh hạch này hẳn là có thể dùng để nâng cao tinh thần lực!

Trong lòng Lam Hiên Vũ khẽ động, đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, nói với Tiêu Khải: “Thầy Tiêu, trong đội ngũ của chúng em có vài người bạn cũng am hiểu về tinh thần lực. Đã nói những tinh hạch này có thể nâng cao tinh thần lực, chúng em có thể không đổi cho học viện, giữ lại để tự mình tu luyện sử dụng được không ạ?”

Tiêu Khải không chút do dự nói: “Không được, lần này là kỳ khảo hạch tổng hợp của các cô cậu, bắt buộc đều phải đổi cho học viện. Học viện cũng có mấy loại tinh hạch này, các cô cậu nếu muốn sử dụng, sau này đến học viện dùng huy chương tự mình đi đổi.”

Lam Hiên Vũ nói: “Vậy tỷ lệ hối đoái của học viện cũng giống như tỷ lệ chúng em đổi cho học viện bây giờ sao ạ?”

Tiêu Khải có chút kinh ngạc nhìn cậu, thầm nghĩ trong lòng, tiểu tử này đúng là tinh ranh như quỷ!

“Cái này tôi cũng không rõ lắm, cậu quay về tự mình đi xem đi.” Hắn nhạt nhẽo nói một câu.

Lam Hiên Vũ nói: “Thầy Tiêu, chuyện này chúng ta có phải vẫn nên xác nhận lại một chút không. Nếu lúc học viện đổi cho chúng em tỷ lệ còn thấp hơn thế này, vậy chẳng phải chúng em chịu thiệt sao? Mặc dù đây chỉ là khảo hạch, nhưng học viện cũng không thể để chúng em đổ máu lại còn rơi lệ chứ. Suy cho cùng, chúng em cũng đã góp phần giúp Liên Bang đánh chiếm hành tinh này mà.”

“Đúng vậy! Hiên Vũ ca ca nói đúng.” Nguyên Ân Huy Huy không chút do dự hùa theo. Cậu hiện tại cơ bản chính là nhất nhất nghe theo Lam Hiên Vũ.

Thực tế, thu hoạch lớn nhất của Lam Hiên Vũ trong kỳ khảo hạch tổng hợp lần này rất có thể không phải là những huy chương kia, mà là tên ngốc nghếch ngọt ngào này.

Lam Mộng Cầm cũng nói: “Đúng vậy! Chúng em có thể không đổi nữa được không. Cái tên to xác hai màu này em rất có hứng thú đấy. Năng lượng ẩn chứa bên trong thực sự đặc biệt mãnh liệt dồi dào. Nhất là ở phương diện tinh thần. Sử dụng nó em cảm thấy nâng cao 500 điểm tinh thần lực đều là có khả năng. Nếu đổi qua đổi lại một vòng, chẳng phải là chịu thiệt sao. Vậy chúng em chỉ đổi cho học viện một phần có được không? Có một số chúng em sẽ tự giữ lại.”

Khóe miệng Tiêu Khải giật giật: “Được rồi, đừng vướng bận vấn đề này nữa. Các cô cậu trước tiên đều đổi thành huy chương đi. Đợi sau khi trở về học viện, tôi sẽ báo cáo với Viện trưởng, chắc chắn sẽ không để mọi người chịu thiệt là được. Học viện còn tham lam chút lợi ích nhỏ nhoi này của các cô cậu sao?”

Lam Hiên Vũ cười híp mắt nói: “Vậy thì tốt.”

Rất nhanh, một túi vải đựng huy chương đã được đưa cho Lam Hiên Vũ, còn có một chiếc hộp nhỏ chuyên dụng.

Những người khác tiếp tục hối đoái, Lam Hiên Vũ thì dẫn theo các đồng đội của mình sang một bên chia chác.

Trong túi đựng huy chương màu trắng và màu vàng. Không chỉ Lam Hiên Vũ, mọi người đều là lần đầu tiên nhìn thấy huy chương Sử Lai Khắc, lập tức lấy ra quan sát tỉ mỉ.

Trên huy chương có cùng một hình vẽ quái vật, chỉ là màu sắc bản thân khác nhau, dường như được đúc bằng kim loại hiếm đặc thù. Quan trọng nhất là, Lam Hiên Vũ có thể cảm nhận rõ ràng, trên huy chương này, dường như còn có một tia dao động tinh thần. Không tính là rất mạnh, nhưng lại vô cùng dẻo dai. Khi cậu dùng tinh thần lực đạt tới Linh Hải Cảnh của mình tiến vào thăm dò, lập tức bị tinh thần lực trong đó bật ra.

Trên bề mặt huy chương màu trắng hiện lên một đồ án như ẩn như hiện, đó dường như là hình dáng một con người, có chút nhìn không rõ diện mạo, nhưng toét miệng cười một cái, lập tức khiến tinh thần của Lam Hiên Vũ xuất hiện chút hoảng hốt.

Tình trạng của huy chương màu vàng cũng giống như vậy, cũng có thể hiện ra ảo ảnh tinh thần, nhưng tư thái lại có chút khác biệt, rõ ràng không phải cùng một người với huy chương màu trắng.

Đây chỉ là huy chương sử dụng nội bộ của Học Viện Sử Lai Khắc thôi sao! Thứ này rõ ràng là không thể sao chép được. Dấu ấn tinh thần này thực sự quá kỳ diệu. E rằng chỉ có bản thân Sử Lai Khắc mới biết được ý nghĩa ẩn chứa trong đó.

“Chia chác thôi.” Tiền Lỗi đã có chút không chờ đợi được nữa. Bản thân cậu ta cũng không ngờ, thứ hạng khảo hạch tổng hợp của mình lại cao như vậy, ngoài sức tưởng tượng. Lúc này lập tức có chút không khống chế được mà đắc ý dạt dào.

“1 huy chương màu tím, 18 huy chương màu vàng, 23 huy chương màu trắng. Chúng ta tổng cộng có 9 người. Chúng ta phân chia thế này đi, tương đối dễ dàng hơn một chút.” Lam Hiên Vũ nói: “Huy chương của Học Viện Sử Lai Khắc đều là hệ thập phân. Nói cách khác, 1 huy chương màu tím tương đương với 10 huy chương màu vàng lại tương đương với 100 huy chương màu trắng. Vậy thì, chúng ta cứ thống nhất tính theo huy chương màu trắng đi. Nếu toàn bộ quy đổi thành huy chương màu trắng, thì tương đương với 303 huy chương. Chúng ta tổng cộng có 9 người. Theo như đã nói trước đó, tôi lấy 2 phần trước, những người khác chia đều phần còn lại. Tôi lấy 60 huy chương màu trắng. Cũng tương đương với 6 huy chương màu vàng. 243 huy chương còn lại 8 người mọi người chia đều. Mỗi người có thể chia được tương đương với 30 huy chương màu vàng. Dư ra 3 huy chương. Tôi chia như vậy, không có vấn đề gì chứ.”

Mọi người nhao nhao gật đầu.

Nguyên Ân Huy Huy mang vẻ mặt không mấy quan tâm, cậu là người duy nhất không có khái niệm gì về những thu hoạch này.

Lam Hiên Vũ nói: “Bởi vì có 1 huy chương cấp Tử, nên không dễ chia lắm. Chúng ta có thể cân nhắc đổi thành huy chương màu vàng.”

“Đợi đã.” Nguyên Ân Huy Huy đột nhiên nói: “Tuyệt đối đừng dùng cấp cao đổi xuống cấp thấp. Sử Lai Khắc có một quy định, huy chương cấp cao có thể đổi thành huy chương cấp thấp, nhưng huy chương cấp thấp không thể đổi thành huy chương cấp cao. Nói cách khác, huy chương màu tím của cậu có thể đổi thành màu vàng không vấn đề gì, nhưng 10 huy chương màu vàng lại không đổi được 1 huy chương màu tím. Điều này có nghĩa là, nếu có một số thứ bắt buộc phải dùng huy chương màu tím để đổi, cậu có bao nhiêu huy chương màu vàng cũng không đổi được. Cho nên, tuyệt đối đừng đổi xuống.”

Lam Hiên Vũ kinh ngạc nói: “Lại là như vậy sao?” Tin tức mà Nguyên Ân Huy Huy mang đến này không nghi ngờ gì là vô cùng quan trọng.

Thế nhưng, nếu không quy đổi thành huy chương cấp thấp, lúc này sẽ không có cách nào chia đều tất cả được.

Lam Hiên Vũ hơi suy nghĩ một chút, nói: “Vậy thế này đi, tôi đưa ra một đề nghị. Tôi và Tiền Lỗi, Lưu Phong, cộng lại, hẳn là lấy 120 huy chương màu trắng. Tức là tương đương với 1 huy chương màu tím và 2 huy chương màu vàng. Vậy chúng ta cứ thống nhất đổi như vậy đi. Bởi vì chỉ có tổng thu hoạch của đội ngũ chúng tôi là vượt quá 100 huy chương màu trắng. Những người khác đều lấy huy chương màu trắng và huy chương màu vàng phối hợp với nhau. 3 huy chương màu trắng dư ra, tôi làm chủ đưa cho Băng Thiên Lương. Tôi và Huy Huy, Mộng Cầm đều có phần thưởng thêm của top 3, Băng Thiên Lương trong trận chiến lần này cũng đóng vai trò rất lớn, hơn nữa bọn họ cũng có 3 người, cái này cứ đưa cho các cậu đi.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!