Đúng vậy, từ khoảnh khắc này bắt đầu, tinh thần lực của Lam Hiên Vũ, đã chính thức bước vào tầng thứ Linh Uyên Cảnh.
Na Na hơi thở phào một hơi, nhẹ nhàng gật gật đầu. Trong sự chăm chú của nàng, có thể nhìn thấy chính là, huyết mạch tuyền qua trong ngực Lam Hiên Vũ và tinh thần chi hải tuyền qua trong đầu, giữa hai bên có một cây cầu thải sắc. Cây cầu không rộng, lại đem hai cái hoàn mỹ kết nối lại với nhau, để chúng câu thông lẫn nhau. Kim ngân song sắc huyết mạch cùng kim ngân song sắc tinh thần song long, hoàn thành câu thông. Sự dung hợp giữa bản thân Lam Hiên Vũ và huyết mạch tiến thêm một bước, đạt tới tầng thứ hoàn toàn mới.
Đây là cơ sở, cơ sở chân chính bước hướng tầng thứ cao hơn.
Lần đột phá này của Lam Hiên Vũ đến rất đột ngột, nhưng cũng coi như là hữu kinh vô hiểm. Hắn cũng không biết chính là, nếu như không có Na Na để hắn thả lỏng trong bảy ngày qua, thật sự đến khoảnh khắc đột phá Linh Uyên Cảnh kia, hắn rất có thể sẽ gặp phải vấn đề. Sự mệt mỏi của linh thức sẽ khiến độ chưởng khống của hắn đối với tinh thần lực không đủ. Như vậy mà nói, liền thật sự có phong hiểm nhất định rồi.
Đương nhiên, nếu thật sự đến lúc đe dọa sinh mệnh, Đế Thiên nhất định sẽ xuất thủ, giúp hắn hoàn thành đột phá. Nhưng như vậy mà nói, không phải dựa vào bản thân hắn, tất định sẽ lưu lại tai họa ngầm rất lớn, đối với tiềm năng cũng sẽ có ảnh hưởng ở mức độ tương đương.
Tinh thần chi hải bình ổn lại khiến Lam Hiên Vũ cũng thả lỏng theo, dần dần lại một lần nữa trở về trạng thái minh tưởng. Tinh thần chi hải cùng huyết mạch tuyền qua trước ngực hoàn thành câu thông, khiến tinh thần lực của hắn đối với sự chưởng khống huyết mạch chi lực, thậm chí là đối với sự chưởng khống hồn lực đều sẽ tăng lên một bậc.
Không biết qua bao lâu thời gian, khi Lam Hiên Vũ tự nhiên từ trong minh tưởng tỉnh táo lại, còn chưa mở đôi mắt ra, hắn lại có thể rõ ràng cảm giác được Bạch Tú Tú đã không còn trong phòng nữa.
Trong phòng chỉ có một mình hắn, ánh nắng rực rỡ ngoài cửa sổ hắt lên người, ấm áp nói không nên lời sự thoải mái.
Quang nguyên tố trong khoảnh khắc này dường như là nồng đậm nhất. Trong tinh thần cảm tri của hắn, bên ngoài hình như đã biến thành một thế giới thải sắc. Các loại nguyên tố thuộc tính khác nhau tự nhiên xoay quanh trong không khí. Mà xung quanh thân thể hắn lại chỉ có thủy nguyên tố, hỏa nguyên tố và phong nguyên tố đang tuần hoàn qua lại, nương theo nhịp điệu hô hấp của hắn chui vào trong cơ thể hắn, bị hồn lực lặng lẽ hấp thu, thổ nạp.
Loại cảm giác này rất kỳ diệu, dường như toàn bộ thế giới bên ngoài đã trở nên khác biệt rồi, trở nên càng thêm đa sắc, cũng trở nên càng thêm tinh tế. Tất cả mọi thứ trong cảm tri đều đang được chi tiết hóa. Quan trọng hơn là, không cần dùng mắt đi nhìn, hắn cũng có thể cảm nhận được tất cả những thứ này.
Tinh thần lực hướng ra ngoài lan tràn, hắn cảm nhận được sự tồn tại của Bạch Tú Tú. Bạch Tú Tú đang ăn trái cây, trong tay bưng một đĩa nho, từng quả từng quả nhét vào cái miệng nhỏ nhắn.
Cảm tri trở nên càng thêm tinh vi, khiến Lam Hiên Vũ cũng càng thêm cảm nhận được vẻ đẹp của Bạch Tú Tú, đó là một loại cảm giác không chỗ nào không đẹp.
Mà đúng lúc này, trong đầu hắn lại hiện lên thanh âm của Na Na: “Tỉnh rồi. Đói không?”
Lam Hiên Vũ sửng sốt, bởi vì trong tinh thần cảm tri của hắn, cũng không có sự tồn tại của Na Na. Cho đến khoảnh khắc thanh âm của Na Na vang lên trong tinh thần thế giới của hắn, hắn mới cảm giác được Na Na đang ở ngay bên cạnh Bạch Tú Tú.
Na Na lão sư, thật sự là quá cường đại a!
Lam Hiên Vũ mở hai mắt ra, theo bản năng sờ sờ bụng mình, thật sự là đói rồi nha. Từ trên mặt đất nhảy dựng lên, hết thảy bên ngoài dường như đều đã trở nên bình thường, cùng trước kia dường như cũng không có gì khác biệt. Thế giới trong mắt thịt vẫn giống như cũ. Nhưng Lam Hiên Vũ biết, thế giới trong tâm nhãn đã khác rồi.
Bước ra khỏi phòng, Bạch Tú Tú nhìn hắn một cái: “Anh thật đúng là biết minh tưởng, một cái chính là hai ngày hai đêm đấy.”
Lam Hiên Vũ sửng sốt: “Lâu như vậy rồi sao?”
Na Na mỉm cười nói: “Con vừa mới đột phá, củng cố cảnh giới là cần thời gian. Thâm độ minh tưởng cũng là cơ hội tốt hiếm có.”
Lam Hiên Vũ đột nhiên cười, hắn đương nhiên biết mình đột phá là cái gì: “Na Na lão sư, sau này hay là con cứ ngày ngày cùng cô ra ngoài chơi đùa đi. Ngày ngày chơi đùa đều có thể đột phá, con còn tốn sức tu luyện làm gì?”
Na Na cười nói: “Con nghĩ hay thật. Đây là kết quả của việc con hậu tích bạc phát, là tinh thần lực của con thả lỏng xuống, triệt để phóng thích mới sinh ra. Nếu con tiếp tục không tu luyện mà nói, không những sẽ không có lột xác nữa, e rằng còn phải thụt lùi rồi.”
Lam Hiên Vũ thở dài một tiếng, nói: “Vậy thật sự là đáng tiếc nha.”
Bạch Tú Tú hướng hắn thè lưỡi: “Anh cái này gọi là được tiện nghi còn khoe mẽ.”
Lam Hiên Vũ hắc hắc cười, đi đến bên cạnh nàng ngồi xuống: “Vũ trụ vô địch mỹ thiếu nữ Tú Tú, có thể làm chút cơm ăn không?”
Bạch Tú Tú “phụt” cười một tiếng: “Lúc cầu xin em miệng liền ngọt như vậy?”
Lam Hiên Vũ thâm trầm nói: “Anh chỉ là đang trần thuật một sự thật.”
Bạch Tú Tú nhịn không được đánh hắn một cái: “Tha cho anh đó, hôm qua vừa hầm một nồi gân trâu rừng, em đi hâm nóng lại cho anh.”
Nhìn bọn họ, Na Na thật sự rất thỏa mãn với cuộc sống như hiện tại. Bạch Tú Tú rất chăm chỉ, từ sau khi bọn họ tới, nhiệm vụ dọn dẹp phòng ốc trong nhà Bạch Tú Tú đều chủ động gánh vác. Cũng không để Lam Hiên Vũ giúp nàng. Cho dù lúc Lam Hiên Vũ muốn giúp nàng, nàng còn chê hắn lóng ngóng vụng về. Đây thật đúng là một cô nương chăm chỉ tốt bụng a!
Một lát công phu, gân trâu hầm thơm phức đã được bưng lên, còn có một nồi cơm, một bát canh lớn.
“Cảm ơn, Tú Tú đẹp nhất.” Lam Hiên Vũ mừng rỡ như điên, không chút khách khí bắt đầu ăn ngấu nghiến.
Vừa nhìn hắn ăn cơm, Na Na nói: “Trận thi đấu lúc trước các con tới nói vẫn là phải hoàn thành. Một là cho Học viện Hồn Đạo Sư Hoàng Gia Nhật Nguyệt một cái công đạo, hai là cũng để các con trước khi khai giảng, tìm lại trạng thái.”
“Ngày nào ạ?” Lam Hiên Vũ vừa ăn vừa hỏi.
Na Na mỉm cười nói: “Ngày mai đi. Cô đã nói với học viện rồi. Vẫn là mười đối thủ.”
“Vâng.” Lam Hiên Vũ không hề để ý, sau khi tinh thần lực đột phá, hắn cũng muốn xem xem, mình rốt cuộc có biến hóa lớn đến mức nào. Dùng học sinh của Học viện Hồn Đạo Sư Hoàng Gia Nhật Nguyệt luyện tay một chút, cũng là không tồi.
Tỷ thí không có gì, nhưng ăn ăn, trong lòng Lam Hiên Vũ liền bắt đầu có loại cảm giác lưu luyến rồi.
Từ sau khi hắn bắt đầu tiến vào Hồn Sư học viện bắt đầu tu luyện, từ Học viện Thiên La đến Học viện Sử Lai Khắc, liền rất ít có cuộc sống gia đình. Hơn một tuần thời gian này, hắn cùng Bạch Tú Tú, Na Na ở cùng một chỗ, thật sự có loại cảm giác về nhà rồi. Nói không nên lời sự ấm áp thoải mái. Sắp cùng học sinh của Học viện Hồn Đạo Sư Hoàng Gia Nhật Nguyệt tỷ thí, cũng có nghĩa là, bọn họ đã đến lúc phải rời đi rồi. Học viện Sử Lai Khắc sắp khai giảng rồi.
Cảm xúc ba động của Lam Hiên Vũ tự nhiên sẽ bộc lộ ra một chút, với tu vi của Na Na tự nhiên có thể cảm giác được.
“Lão sư sẽ thường xuyên đi thăm các con. Đến lúc đó còn xin Tú Tú làm cơm cho chúng ta ăn, có được không?” Na Na nhu thanh nói. Nàng lại làm sao nỡ xa hai đứa trẻ này?
“Thật ạ?” Mắt Lam Hiên Vũ sáng lên.
Na Na mỉm cười nói: “Vốn dĩ cô cũng không có việc gì a! Một tháng một lần đi. Cũng thuận tiện chỉ điểm các con tu luyện.”
“Được a được a! Con làm đồ ăn ngon cho cô ăn. Con về sẽ nghiên cứu thêm nhiều món ăn.” Bạch Tú Tú hưng phấn ôm lấy cánh tay Na Na, vẻ mặt tràn đầy tình cảm nhụ mộ.
Nàng đã sớm coi Na Na như mẹ mà đối đãi rồi, không thể thân cận hơn.
Na Na vuốt ve mái tóc đuôi ngựa dài được buộc gọn gàng của nàng: “Tú Tú ngoan nhất rồi.”
Lam Hiên Vũ không khỏi có chút ủy khuất nói: “Con chỗ nào không ngoan rồi?”
Bạch Tú Tú đắc ý nói: “Dù sao cũng không ngoan bằng em.” Vừa nói, nàng ôm lấy Na Na, ánh mắt nhìn Lam Hiên Vũ tràn đầy thị uy.
Vì sau này còn có thể ăn được mỹ thực nàng làm, Lam Hiên Vũ cũng đành phải nhịn...
Học viện Hồn Đạo Sư Hoàng Gia Nhật Nguyệt.
Lúc này trong học viện đã không còn sự náo nhiệt của ngày thường, bởi vì nơi này cũng nghỉ lễ rồi. Thế nhưng, lại không phải tất cả học viên đều nghỉ lễ.
Phòng Giáo vụ học viện.
Chủ nhiệm Giáo vụ Ngô Hân Huy đang đứng trước mặt mười danh học viên, sắc mặt nghiêm túc huấn thoại.
“Các em đại diện chính là vinh quang của Học viện Hồn Đạo Sư Hoàng Gia Nhật Nguyệt. Mười người đối phó hai người, hơn nữa còn là đối phó hai danh học viên năm nhất, nếu còn thua. Những ngày tháng học kỳ sau của các em tự mình nghĩ xem làm sao mà qua.”