Ngay lúc bọn họ đang nói chuyện, ngoài cửa lờ mờ có dao động năng lượng rung lên một cái, khoảnh khắc tiếp theo, ba người từ bên ngoài bước vào.
Lam Hiên Vũ nhìn ba vị này, đừng nói, cậu đều quen biết. Đi đầu tiên, chính là Phó các chủ Hải Thần Các của Học Viện Sử Lai Khắc, Uông Thiên Vũ. Theo sau Uông Thiên Vũ là hai người, một vị là cường giả Thần Cấp của Đường Môn từng gặp trên Tinh Linh Tinh, Phó điện chủ Đấu La Điện Đường Miểu, vị còn lại tự nhiên chính là khổ chủ trong bài thi cuối kỳ trước đó của bọn họ, tổ trưởng dẫn đội Đặng Bác.
Vừa nhìn thấy bảy người Lam Hiên Vũ, Đặng Bác không khỏi có chút nghiến răng nghiến lợi, mấy tiểu tử này, thật sự là hại chết hắn rồi.
Chiến hạm mất rồi a! Lại bị cướp mất chiến hạm. Hắn làm sao dám giấu giếm, vừa về đến Đường Môn lập tức nhận ngay một án kỷ luật.
Hơn nữa chuyện này liên quan đến quan hệ giữa Học Viện Sử Lai Khắc và Đường Môn, Sử Lai Khắc bên này căng thẳng, Đường Môn lẽ nào lại không căng thẳng sao?
Cho nên Đường Miểu mới đích thân đến đây, cùng Uông Thiên Vũ thương lượng cách xử lý chuyện này.
Uông Thiên Vũ cũng rất đau đầu, tiểu tử Lam Hiên Vũ này sau khi làm chuyện xấu liền trực tiếp bỏ chạy, ngay cả người cũng không biết đi đâu. Ông cũng không thực sự đi truy xét. Chuyện này ông cũng đã nói chuyện với Đường Miểu vài lần rồi. Và nhiều lần bày tỏ sự áy náy.
Mắt thấy sắp khai giảng, ước chừng bọn Lam Hiên Vũ cũng sắp về rồi, Đường Miểu hai ngày nay liền làm khách ở Vĩnh Hằng Thiên Không Thành. Đợi bọn họ về để xử lý dứt điểm sự việc.
Vừa vào cửa, Đường Miểu đã nhìn thấy Lam Hiên Vũ, trên mặt lập tức nở một nụ cười, đây đúng là một tiểu tử to gan lớn mật a!
Uông Thiên Vũ tự nhiên cũng nhìn thấy Lam Hiên Vũ, hừ lạnh một tiếng.
Lam Hiên Vũ lại dùng ánh mắt thản nhiên nhìn ông, không hề có chút né tránh nào.
Trong lòng Uông Thiên Vũ khẽ động, nhìn sâu vào mắt Lam Hiên Vũ một cái, trong lòng lập tức lóe lên một tia kinh ngạc, Linh Uyên Cảnh? Tinh thần lực của tiểu tử này đã đạt Linh Uyên Cảnh rồi?
Mới có mấy ngày? Tình huống gì đây? Vừa phát hiện ra điểm này, ngọn lửa giận trong lòng Uông Thiên Vũ đã tắt đi vài phần.
“Lão sư. Đường tiền bối.” Anh Lạc Hồng và Đường Chấn Hoa tiến lên hành lễ.
“Ừm.” Uông Thiên Vũ đáp một tiếng, sau đó làm động tác mời với Đường Miểu: “Đường huynh, mời.”
Đường Miểu và Uông Thiên Vũ ngồi xuống sô pha, những người khác đều đứng.
Uông Thiên Vũ nhìn Lam Hiên Vũ, nói: “Chiến hạm đâu?”
Lam Hiên Vũ giơ tay lên, để lộ Vận Mệnh Chi Hoàn của mình: “Đang ở đây, đang ở đây.”
“Lát nữa giao chiến hạm ra. Sau đó viết một bản kiểm điểm sâu sắc. Đến Đường Môn nhận lỗi. Bảy đứa các ngươi đều phải viết. Trong nội bộ học viện, sẽ cho các ngươi hình thức kỷ luật lưu ban xem xét, nếu còn có lần sau, các ngươi đều phải rời khỏi học viện.” Uông Thiên Vũ lạnh lùng nói.
Hình phạt này thoạt nhìn quả thực không nhẹ, lưu ban xem xét và bị đuổi học cũng chỉ cách nhau một đường ranh giới. Nhưng thực tế lại có chút tránh nặng tìm nhẹ. Ý đồ bao che khuyết điểm vô cùng rõ ràng.
Đường Miểu cũng không nói gì. Đường Môn và Học Viện Sử Lai Khắc quan hệ mật thiết, là chiến hữu thân thiết nhất, lẽ nào lại thực sự bắt Học Viện Sử Lai Khắc đuổi học Lam Hiên Vũ?
Lúc ở Tinh Linh Tinh, bọn họ đều nhìn ra được, Học Viện Sử Lai Khắc coi trọng đám thiếu niên này đến mức nào.
Cho nên, ông cũng chuẩn bị mượn gió bẻ măng, cứ như vậy cho qua.
Đặng Bác trừng mắt nhìn mấy tiểu gia hỏa này, thật sự hận không thể đánh cho bọn chúng một trận, nhưng hắn cũng chẳng có cách nào. Ai bảo mọi người là quân đồng minh chứ.
Đường Chấn Hoa và Anh Lạc Hồng cũng thở phào nhẹ nhõm. Học viện vẫn là bảo vệ bọn Lam Hiên Vũ.
Mắt thấy chuyện này sắp sửa bị xóa nhòa như vậy, Lam Hiên Vũ lại đột nhiên lên tiếng: “Các chủ, chiến hạm con không thể giao. Ít nhất không thể giao ra một cách không rõ ràng như vậy. Chuyện này, chúng con đâu có làm sai a.”
“Hả?” Đường Chấn Hoa và Anh Lạc Hồng đồng thời trợn mắt há hốc mồm, mặc dù lúc trước khi đối mặt với Lam Hiên Vũ bọn họ đều mang dáng vẻ tức giận bại hoại, nhưng những ngày qua bọn họ luôn nghĩ cách làm thế nào để biến chuyện lớn thành chuyện nhỏ, chuyện nhỏ coi như không có để xóa nhòa chuyện này.
Không ngờ trong tình huống đã được tầng lớp cao nhất chấp thuận, và định cứ thế mà cho qua, Lam Hiên Vũ lại thốt ra một câu như vậy.
“Con có biết mình đang nói gì không?” Đường Chấn Hoa túm lấy Lam Hiên Vũ, giận dữ nói, sau đó liều mạng nháy mắt ra hiệu cho cậu.
Cảm nhận được ánh mắt có chút bất thiện của Uông Thiên Vũ, sự chú ý tò mò của Đường Miểu, cùng với dáng vẻ nghiến răng nghiến lợi của Đặng Bác, Lam Hiên Vũ tủi thân nói: “Lão sư, cho dù muốn kết tội phạm nhân, cũng phải cho phạm nhân một cơ hội giải thích chứ. Con có thể tự biện hộ cho mình một chút không.”
“Ngậm miệng.” Đường Chấn Hoa thật sự có chút nổi giận rồi, đệ tử này của mình bình thường rất thông minh a! Sao lúc này lại không biết phân biệt nặng nhẹ thế này. Bây giờ là tình huống gì? Đây chính là chuyện liên quan đến quan hệ giữa hai thế lực lớn là Học Viện Sử Lai Khắc và Đường Môn a! Một chiếc chiến hạm đối với hai thế lực lớn không tính là gì, nhưng nếu trở thành ngòi nổ phá hoại mối quan hệ thân thiết giữa đôi bên thì đó là vấn đề lớn rồi.
“Để nó nói.” Giọng nói có chút lạnh lẽo của Uông Thiên Vũ vang lên: “Ta ngược lại muốn nghe xem, nó có ngụy biện gì. Một học sinh, bất luận thiên phú xuất sắc đến đâu, nếu tâm thuật bất chính, thiên phú có xuất sắc hơn nữa cũng chẳng có ý nghĩa gì.”
Đây đã là một lời cảnh cáo vô cùng nghiêm khắc.
Lam Hiên Vũ nhìn Đường Chấn Hoa lúc này đã tức giận đến mức mặt đỏ bừng, vội vàng dùng tay vuốt ngực cho ông, sau đó trao cho ông một ánh mắt yên tâm. Lúc này mới tiến lên một bước, chủ động đi đến trước mặt Uông Thiên Vũ, Đường Miểu và Đặng Bác.
“Ồ.” Lúc trước Đường Miểu còn chưa chú ý quan sát, lúc này cũng phát hiện ra điểm bất thường. Phải biết rằng, ông và Uông Thiên Vũ đều là cường giả Thần Cấp, cho dù bọn họ không bộc lộ uy thế gì ra bên ngoài, thần thức của bản thân cũng sẽ tự nhiên tồn tại một tia uy áp. Đứa trẻ này ở trước mặt hai người bọn họ lại có thể mặt không biến sắc mà đối mặt, đây không phải là vấn đề tu vi, mà là tinh thần lực đủ để chống đỡ nó chống lại uy áp.
Đây là... Linh Uyên Cảnh?
Một tia khiếp sợ xẹt qua đáy mắt Đường Miểu, đứa trẻ này mới tốt nghiệp năm nhất thôi nhỉ, tính toán chi li cũng chỉ mười ba tuổi. Tinh thần lực Linh Uyên Cảnh ở tuổi mười ba, e rằng ngay cả những vị đại năng trong lịch sử của Học Viện Sử Lai Khắc và Đường Môn dường như cũng chưa đạt đến mức độ này?
Thảo nào Uông Thiên Vũ trong lời nói lúc trước luôn bảo vệ tiểu tử này, cũng thảo nào tiểu tử này lại ngông cuồng dám cướp cả chiến hạm của Đường Môn.
Sau khi Lam Hiên Vũ tiến lên vài bước, trước tiên là khom người hành lễ với Uông Thiên Vũ và Đường Miểu, sau đó lại khom người chào Đặng Bác: “Tổ trưởng, về chuyện trước đây, con đại diện cho đoàn đội của chúng con xin lỗi ngài.”
Nhìn dáng vẻ thành khẩn của cậu, sắc mặt Uông Thiên Vũ hơi dịu đi vài phần. Dù sao tiểu tử này cũng không tính là quá ngông cuồng.
Lam Hiên Vũ đứng thẳng người, nói: “Uông Các chủ, Đường tiền bối. Quá trình của sự việc lần này có lẽ hai vị đã nắm được, nhưng đều không phải tìm hiểu từ bảy người trong cuộc chúng con. Về tình hình liên quan, con muốn giải thích lại một lần nữa.”
“Ừm, con nói đi.” Đường Miểu mỉm cười nói.
Lam Hiên Vũ gật đầu, nói: “Tình hình là thế này. Lúc đó chúng con nhận được thông báo của viện trưởng, phải tiến hành một bài thi cuối kỳ khác với các bạn học khác, chúng con đều hiểu, đây là sự ưu ái đặc biệt của học viện dành cho chúng con, cho nên, đối với bài thi cuối kỳ lần này, chúng con cực kỳ coi trọng, bằng mọi giá cũng phải hoàn thành tốt bài thi này.”
“Sau đó chúng con lên chiến hạm, gặp Đặng tổ trưởng. Lúc đó Đặng tổ trưởng vẫn luôn không cho chúng con biết nội dung bài thi. Đúng không, tổ trưởng.”
Đặng Bác hừ một tiếng, nhưng vẫn gật đầu, đây là sự thật.
Lam Hiên Vũ nói: “Chúng con phải đặc biệt cảm ơn tổ trưởng, trong suốt quá trình đi đến Thiên Đường Tinh, đã dạy cho chúng con những kiến thức liên quan đến việc lái chiến hạm, cũng cho chúng con học cách lái chiến hạm. Nếu không có chuyện đó, bài thi cuối kỳ lần này của chúng con thật sự chưa chắc đã có thể hoàn thành.”
“Một thời gian rất ngắn trước khi đến Thiên Đường Tinh, chúng con mới biết được điểm đến của chuyến đi này. Nơi đó là Tội Ác Tinh Cầu hung danh hiển hách a! Sau khi biết được tin này, trong lòng chúng con đều hoảng sợ. Đương nhiên, cũng có chút mong đợi và phấn khích, đều muốn xem xem, Tội Ác Tinh Cầu trông như thế nào.”
“Chúng con đều là lần đầu tiên đến đó, hoàn toàn mờ mịt không biết gì về mọi thứ của thế giới đó. Chiến hạm hạ cánh, trải qua vài ngày lặn lội, chúng con đã đến Hắc Giác Thành. Bước vào thành phố của Tội Ác Tinh Cầu này. Tổ trưởng lúc đó đã nói với chúng con, nhiệm vụ là phối hợp với ngài ấy giải cứu đồng đội của Đường Môn. Chúng con tự nhiên đặc biệt sẵn lòng, nhất định sẽ dốc toàn lực. Thế nhưng, ngay sau đó không lâu, chúng con lại phát hiện ra, mọi thứ đều không giống như trong tưởng tượng.”
“Tổ trưởng đi rồi, rời đi trong tình cảnh chúng con không một xu dính túi. Sau đó để lại một tờ giấy, cho chúng con biết nhiệm vụ thực sự của bài thi cuối kỳ. Yêu cầu chúng con trong vòng 10 ngày, phải trở về Mẫu Tinh. Trở về học viện, mới được coi là vượt qua bài thi cuối kỳ.”
“Uông Các chủ, Đường tiền bối. Đây là một bài thi cuối kỳ có thể hoàn thành sao? Thời gian 10 ngày, ít nhất có 5 ngày phải ở trong quá trình bay, còn có 3 ngày là thời gian chúng con đi từ Hắc Giác Thành đến chỗ chiến hạm. Nói cách khác, thời gian để chúng con tìm kiếm chiến hạm có thể trở về, chỉ có 2 ngày. Thời gian 2 ngày, đám chúng con bơ vơ không nơi nương tựa, bị người dẫn đội của Đường Môn mà chúng con hoàn toàn có thể tin tưởng, có thể giao phó tấm lưng trong lòng chúng con vứt bỏ, không một xu dính túi, ngay cả một đồng tiền Thiên Đường cũng không có, chúng con mờ mịt bất lực, căn bản không biết phải làm sao cho phải.”