Giọng nói nhàn nhạt của Ma Hậu vang lên trong đầu Bạch Tú Tú: “Đau khổ và vui vẻ của chính chúng ta, chỉ chia sẻ với người chúng ta yêu và người yêu chúng ta, bất kỳ sự kích thích nào của ngoại giới, chẳng qua đều chỉ là gió thoảng mây bay mà thôi. Giữ vững bản tâm của con.”
Giúp Bạch Tú Tú hóa giải nguy cơ, tạm thời tiếp quản một thân hồn lực của nàng, tự nhiên chính là Ma Hậu.
Hai đạo thân ảnh bay ngược ra ngoài kia không tiếp tục công kích Bạch Tú Tú nữa, mặc dù bọn họ không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng nữ tử mặc váy dài màu tím kia lại khiến bọn họ cảm nhận được cảm giác nguy cơ mãnh liệt.
Song kiếm phản sát, lần nữa tấn công về phía Lam Hiên Vũ.
Thế nhưng, thứ bọn họ nhìn thấy, lại là một đôi mắt đỏ ngòm.
“Hỉ!” Tiết Vũ Băng bạo quát một tiếng, ý đồ lần nữa dùng cảm xúc để khống chế Lam Hiên Vũ.
Thế nhưng, lần này, ánh mắt của Lam Hiên Vũ lại không vì giọng nói của nàng mà biến hóa, sâu trong đáy mắt ngược lại là ngày càng bộc phát ra quang mang gần như điên cuồng. Một cỗ khí tức bạo ngược không gì sánh kịp cũng theo đó thăng đằng, vảy trên bề mặt Nhất Tự Đấu Khải vốn dĩ đã biến thành bảy màu của cậu, dường như lại có thêm một tầng quang mang màu xích kim.
Khoảnh khắc tiếp theo, tốc độ của Lam Hiên Vũ bạo tăng, đón lấy song kiếm đang bay tới, Thiên Thánh Liệt Uyên Kích trong tay quang mang màu xanh thẳm đại thịnh, đại kích phảng phất như trong khoảnh khắc này đều trở nên trong suốt vậy.
“Đang!”
Trong tiếng nổ chói tai, khoảnh khắc Thiên Thương Kiếm và Thiên Thánh Kiếm va chạm vào Thiên Thánh Liệt Uyên Kích, thân thể Lam Hiên Vũ đã bị hất văng ra ngoài, dù sao, sự chênh lệch về tu vi thật sự là quá lớn. 4 hoàn đối mặt với hai vị 6 hoàn, chính diện ngạnh hám làm sao có thể đỡ được?
Thế nhưng, hai thanh trường kiếm kia vậy mà cũng bị cậu chấn bay ra ngoài. Đáng sợ hơn là, trên Thiên Thương Kiếm và Thiên Thánh Kiếm, toàn bộ đều có thêm một lỗ hổng khổng lồ. Cho dù là ở trên khán đài đều có thể chú ý tới lỗ hổng.
Hai đạo thân ảnh trong nháy mắt hiển hiện ra, trên mặt Mộ Dung Thương và Tiết Vũ Băng đều toát ra vẻ khiếp sợ.
Võ hồn giống như là thân thể của chính hồn sư vậy, võ hồn bị thương, lay động chính là bản thân hồn sư.
Càng khiến bọn họ chấn hãi là, Lam Hiên Vũ bị đánh bay mới chỉ vừa chạm đất, đã lần nữa bật ngược lên, lần nữa hướng về phía bọn họ xông tới.
Một tiếng long ngâm sục sôi cũng theo đó từ trong miệng Lam Hiên Vũ vang lên. Đầu rồng màu xích kim khổng lồ nổi lên, trong tiếng gầm thét gần như điên cuồng, Mộ Dung Thương và Tiết Vũ Băng đồng thời tinh thần kịch chấn, huyết mạch rối loạn. Trong lúc nhất thời hai người chỉ cảm thấy có một ngọn núi lớn từ trên trời giáng xuống, muốn áp chế trong lòng mình vậy. Vậy mà đều không hô nổi hai chữ bi, hỉ.
Mà Ma Hậu lơ lửng bên cạnh Bạch Tú Tú ở đằng xa, chịu sự lây nhiễm của tiếng long ngâm đó, cũng nhịn không được ngửa mặt lên trời phát ra một tiếng long ngâm du dương hòa cùng, xung quanh thân thể Ma Hậu cũng tràn ngập một tầng màu kim hồng.
Thân thể Lam Hiên Vũ tựa như đạn pháo lao về, lao thẳng về phía Mộ Dung Thương và Tiết Vũ Băng. Khí thế hiển hách trong quá trình bay lượn không ngừng tăng cường. Hơn nữa trên người cậu còn xuất hiện một màn quỷ dị, bốn màu ánh sáng lam, đỏ, xanh, vàng hóa thành quang hoàn xoay quanh thân thể cậu.
Người khác có lẽ còn không cảm nhận được, nhưng Anh Lạc Hồng ở cách Lam Hiên Vũ không xa lại cảm nhận được phi thường rõ ràng. Thủy, hỏa, thổ, phong trong không khí, bốn loại nguyên tố bay nhanh ngưng tụ về phía thân thể Lam Hiên Vũ, bị cậu cắn nuốt hấp thu, trở thành một bộ phận năng lượng của bản thân cậu.
Trong tình huống này, tu vi của bản thân Lam Hiên Vũ dường như đang tiếp tục tăng vọt, song sinh võ hồn bản thân hồn lực đã phải mạnh hơn hồn sư cùng cấp bậc. Lúc này trong quá trình Võ hồn dung hợp kỹ này, Lam Hiên Vũ dường như vẫn đang tiếp tục tăng lên. Võ hồn dung hợp kỹ này dường như đã không chỉ là trạng thái của Long Thần Biến, còn có hiệu quả tự mình tăng phúc?
Đúng lúc này, đằng xa bên phía năm sáu, Tư Mã Tiên đột nhiên lớn tiếng quát: “Trận này, chúng ta nhận thua.”
Lời này vừa nói ra, Anh Lạc Hồng lách mình một cái, đã chắn trước người Lam Hiên Vũ, một tồn tại giống như cành cây từ trong tay cô vung ra, điểm lên cán kích của Thiên Thánh Liệt Uyên Kích, lập tức, Lam Hiên Vũ cả người lẫn kích liền bị hất văng ra ngoài.
Nhưng thân thể cậu dường như nặng như núi lớn, chỉ bay ra mười mấy mét sau, liền đình trệ lại, mũi chân điểm trên mặt đất, định lần nữa xông ra.
Đúng lúc này, trong đầu Lam Hiên Vũ vang lên một giọng nói dịu dàng: “Hiên Vũ.”
Đó là giọng nói của Na Na lão sư.
Hai chữ êm ái, lại trong đầu Lam Hiên Vũ khẽ khuấy động, khiến cho tinh thần chi hải của cậu trong nháy mắt liền bình phục lại. Màu đỏ ngòm trong đôi mắt Lam Hiên Vũ nhanh chóng rút đi, thân thể vừa mới xông tới lập tức thả lỏng, Thiên Thánh Liệt Uyên Kích trong tay vỗ xuống mặt đất, khiến thân thể mình từ xông tới biến thành hướng lên trên, bay lên năm sáu mét, ổn định lại thân hình.
Bạch Tú Tú đã chạy tới chi viện ở bên kia cũng dừng lại.
Đây lại là một trận tỷ thí chưa phân thắng bại đã nhận thua. Điểm khác biệt là, trận này biến thành bản sao của vòng trước.
Trận trước là Lưu Phong luôn áp bách Tư Mã Tiên, còn làm tổn thương đến Ám Kim Khô Lâu Vương của Tư Mã Tiên, làm suy yếu thực lực của hắn.
Mà trận này, lại là Mộ Dung Thương và Tiết Vũ Băng áp bách Lam Hiên Vũ dùng ra Long Thần Biến và Thiên Thánh Liệt Uyên Kích, còn ép Bạch Tú Tú động dụng Ma Hậu. Không còn nghi ngờ gì nữa, sự tiêu hao của hai người đều là cực lớn, Thiên Thánh Liệt Uyên Kích của Lam Hiên Vũ trong trận chiến phía sau rất có thể không cách nào sử dụng, Long Thần Biến cũng là như vậy. Bên này giảm bên kia tăng, mặc dù trận này thua rồi, nhưng đối với năm sáu mà nói, không còn nghi ngờ gì nữa là chuyện tốt.
Nhẹ nhàng lắc lắc đầu, Lam Hiên Vũ nhíu chặt mày, ánh mắt nhìn về phía Mộ Dung Thương và Tiết Vũ Băng nhẹ nhàng đáp xuống đất, ánh mắt đã không còn phần nhẹ nhõm như trước trận đấu này nữa.
Thật sự không thể xem thường bất kỳ một vị học trưởng nào a! Thế giới của võ hồn biến hóa khôn lường, trước trận đấu này, cậu căn bản đều chưa từng nghĩ tới sẽ có loại võ hồn như vậy tồn tại. Mà sự khống chế về mặt cảm xúc, là thứ cậu và Bạch Tú Tú đều không giỏi chống đỡ. Nếu không phải thiên phú của bản thân bọn họ quả thực là tốt hơn, mình có Thiên Thánh Liệt Uyên Kích và Long Thần Biến, Tú Tú có Ma Hậu tương trợ, e rằng trận này bọn họ đã thua rồi.
Ma Hậu tung hoành thế giới hồn thú mấy chục vạn năm, tâm thái ổn định, tự nhiên không phải là thứ cảm xúc bi hỉ đan xen kia có thể khống chế được. Coi như là có sự khắc chế nhất định đối với đối thủ, nếu không, hồn kỹ do hồn hoàn hung thú của Bạch Tú Tú mang lại có mạnh đến đâu, cũng không thi triển ra được uy năng vốn có tác dụng trên chiến trường.
Trên mặt Bạch Tú Tú vẫn còn vệt nước mắt, bị Lam Hiên Vũ kéo đi về, biểu cảm trên mặt cũng không khỏi có chút ảo não.
Nàng và Lam Hiên Vũ đều giỏi các loại biến hóa nhỏ trong chiến đấu, giỏi chưởng khống năng lực của bản thân, có kinh nghiệm thực chiến phong phú. Nhưng trong trận vừa rồi, biểu hiện của bọn họ chỉ có thể dùng từ tồi tệ để hình dung, từ đầu đến cuối đều bị đối thủ dắt mũi, căn bản không thể phát huy ra ưu thế của bản thân.
“Xem ra, chúng ta có cần thiết phải thời khắc tiến hành tự kiểm điểm mới được rồi.” Lam Hiên Vũ cười khổ nói.
Bạch Tú Tú nhẹ nhàng gật đầu: “Chúng ta quả thực là có rất nhiều thiếu sót.”
“Nghỉ ngơi mười lăm phút, tiến hành trận đoàn chiến cuối cùng.” Giọng nói của Anh Lạc Hồng vang lên, lúc này cô, trên mặt lại mang theo vài phần nụ cười đắc ý.
Từ tình huống ba trận một đấu một phía trước mà xem, năm sáu hoàn toàn bị áp chế, ngay cả Tư Mã Tiên cũng chịu thiệt thòi không nhỏ, đây kỳ thực không phải là điều vị ngoại viện viện trưởng như cô hy vọng nhìn thấy.
Lớp Thực nghiệm Tinh chiến năm bốn là học sinh của cô, năm sáu đồng dạng cũng là học sinh của cô a! Hơn nữa, chiến đấu nghiêng về một phía từ trước đến nay đều sẽ không có hiệu quả tốt. Chỉ có thế lực ngang nhau đối với hai bên mà nói mới đều là tốt nhất.
Trận vừa rồi, có thể nói là khiến cô sáng mắt lên. Năng lực của Lam Hiên Vũ và Bạch Tú Tú cô phần lớn là biết. Nhưng Mộ Dung Thương và Tiết Vũ Băng vậy mà có thể thi triển ra sự phối hợp tinh diệu như thế, còn có bi hỉ song kiếm kỳ lạ kia, lại là khiến cô vô cùng kinh hỉ.
Đây chính là mầm non tốt tuyệt đối a! Không còn nghi ngờ gì nữa, đây là đòn sát thủ ẩn giấu của năm sáu. Sự tồn tại của bọn họ, về mặt ý nghĩa thậm chí còn vượt qua cả hai anh em sở hữu võ hồn Huyền Vũ Thuẫn kia. Có thể công có thể thủ có thể khống chế, phương thức chiến đấu cũng là biến hóa khôn lường, còn có năng lực khống chế cảm xúc cực kỳ hiếm thấy. Nếu có thể nâng cao đến tầng thứ cao hơn, tương lai bọn họ, không còn nghi ngờ gì nữa sẽ trở thành nhân tài ưu tú của Học Viện Sử Lai Khắc.