Thụ Lão có chút áy náy nói: “Chúng ta lúc trước quả thực cũng không cách nào phán đoán được giống loài của nó, cho dù là ở trong Học Viện Sử Lai Khắc, cũng không có ghi chép về Thực Long Thú này. Cho nên đã thức tỉnh nó. Chúng ta cũng không biết sẽ là tình huống như vậy. Vậy hiện tại nó còn tồn tại nguy hiểm không?”
Hoàng Kim Sư Hổ nhìn về phía Tiền Lỗi, nói: “Bản thân nó là nguy hiểm, nhưng trở thành hồn linh, mức độ nguy hiểm của nó liền cần ngươi phải khống chế. Phải luôn chú ý khống chế cảm xúc của mình, đừng để bị nó ảnh hưởng, giữ vững bản tâm. Ta có thể cảm nhận được, tinh thần lực của ngươi tương đương không yếu. Tiếp tục nỗ lực về phương diện này. Nếu lúc ngươi không khống chế được cảm xúc của mình, nhất định phải lập tức tìm kiếm cường giả trấn áp ngươi. Bất quá ta có thể cảm nhận được, trong huyết mạch của con Thực Long Thú này, dường như có cảm giác sợ hãi. Xem ra là bên cạnh ngươi có huyết mạch cường đại hơn nào đó có sự chấn nhiếp đối với nó. Nếu ngươi định tách nó ra, ta ngược lại có thể giúp ngươi, sau đó lại giúp ngươi chọn một hồn thú đủ mạnh làm hồn linh để thay thế thì thế nào?”
“Không cần đâu.” Tiền Lỗi không chút do dự nói, nhìn Kim Bàn Tử bên cạnh, “Tiền bối, không, tỷ tỷ, đệ nhất định sẽ chưởng khống tốt cảm xúc của mình. Kim Bàn Tử và đệ tình cảm sâu đậm, đệ không thể không có nó.”
Hoàng Kim Sư Hổ nhìn sâu hắn một cái, nói: “Biết ngươi cũng sẽ không đồng ý. Có một hồn linh cường lực như vậy, quả thực là giúp ích rất lớn cho ngươi. Hơn nữa, nó hẳn là với ngươi không chỉ là quan hệ hồn linh, là một loại cảm giác tương tự như bạn sinh. Có chỗ khác biệt với hồn linh, lại có chỗ tương tự. Vẫn là có chút kỳ lạ. Đợi tương lai ngươi đạt đến thất hoàn, phải đến Sâm La Tinh một chuyến, để chúng ta kiểm tra lại một lần, tránh xảy ra nguy hiểm.”
“Sẽ không có nguy hiểm đâu. Chỉ cần hắn luôn đi theo Hiên Vũ.” Thanh âm trầm thấp vang lên, thân thể cao lớn của Nhị Minh đi tới bên cạnh Hoàng Kim Sư Hổ.
Hoàng Kim Sư Hổ ngẩng đầu nhìn hắn, trong mắt lộ vẻ nghi hoặc.
Nhị Minh nói: “Thực Long Thú mặc dù cường đại, nhưng huyết mạch chỉ cần luôn bị áp chế, sẽ không dễ dàng bạo động. Người trẻ tuổi, nhớ kỹ luôn đi theo bên cạnh Hiên Vũ, huyết mạch của hắn đủ để giúp ngươi áp chế lệ khí của Thực Long Thú này. Thời gian dài rồi, khi bản thân ngươi trưởng thành đến mức lực lượng vượt qua Thực Long Thú, liền không có vấn đề gì nữa.”
Tiền Lỗi tò mò hỏi: “Tiền bối, vậy khi nào thực lực của vãn bối mới coi là vượt qua nó?”
Nhị Minh đáp: “Ít nhất phải trên thập giai đi.”
Thập giai? Thần Cấp?
Khóe miệng Tiền Lỗi giật giật, Thần Cấp? Mình đời nào kiếp nào mới có thể tu luyện đến Thần Cấp a!
Hoàng Kim Sư Hổ quay đầu nhìn về phía Nhị Minh, nói: “Nhị ba ba, thật sự có thể sao?”
Nhị Minh nói: “Ta sẽ không cảm nhận sai đâu. Được rồi, sao con cũng chạy tới tham gia cái này rồi. Đừng quên thân phận của mình. Đi đi.”
“Vâng ạ. Nhưng con không thể thua, người trẻ tuổi, coi như hòa đi. Ngươi cũng xuống đi. Ta cũng đi đây.” Hoàng Kim Sư Hổ có chút kiêu ngạo ngẩng đầu lên.
Tiền Lỗi nhìn nó, lại nhìn Nhị Minh, trong lòng thầm tính toán, ba ba của Hoàng Kim Sư Hổ? Vị này là ai vậy? Hoàng Kim Sư Hổ đã cường đại như vậy rồi, ba ba của nó còn phải cường đại đến mức độ nào? Chắc chắn là tồn tại trên mười vạn năm đi.
Lam Hiên Vũ đang nghe cuộc đối thoại bên này ở khu vực nghỉ ngơi cũng trợn mắt há hốc mồm, Nhị Minh tiền bối, hình như là Thái Thản Cự Viên a?
Thái Thản Cự Viên có thể sinh ra Hoàng Kim Sư Hổ? Chuyện này hình như không đúng lắm đi?
Hắn cũng là đầy bụng nghi hoặc, nhưng Tiền Lỗi đã không xảy ra vấn đề gì, hắn lúc này tự nhiên cũng không tiện hỏi nhiều.
Tiền Lỗi có chút tủi thân nhìn Nhị Minh nói: “Tiền bối, thế này không công bằng a! Vãn bối vẫn còn có thể tiếp tục chiến đấu mà. Nếu vị Hổ tỷ tỷ này không ra, vãn bối ước chừng vẫn còn có thể thắng vài trận nữa. Ngài xem...”
Nhị Minh liếc hắn một cái, nói: “Xuống đi, nha đầu này là không thể thua, đây là thể diện của mạch Sâm La chúng ta. Cộng thêm cho ngươi ba trận thắng. Coi như các ngươi đã qua mười một ải rồi.”
Mắt Tiền Lỗi sáng lên, không chút do dự khom người hành lễ: “Đa tạ tiền bối, tiền bối công bằng chính trực, thực sự là tấm gương cho thế hệ chúng ta.”
Nhị Minh tức giận nói: “Tiểu tử ngươi gian xảo, không phải thứ tốt lành gì. Nếu ta không đồng ý, có phải ngươi sẽ chửi thầm ta trong lòng không? Mau cút đi.” Vừa nói, bàn tay lớn vung lên, một luồng khí lãng cuốn Tiền Lỗi lên, trực tiếp thổi về khu vực nghỉ ngơi.
Kết quả mà Nhị Minh đưa ra vẫn rất công bằng, Tiền Lỗi mặc dù có tác dụng khắc chế không nhỏ đối với hồn thú, nhưng lợi dụng lực lượng của Kim Bàn Tử cũng cần hồn lực của bản thân hắn điều động, thời gian dài, hồn lực tiêu hao liền khiến hắn không cách nào tiếp tục động dụng thực lực của Kim Bàn Tử nữa. Cho nên, cộng thêm ba trận thắng, hắn cũng biết đủ rồi.
Suy cho cùng, Lưu Phong là thắng bốn trận, hắn thế này tương đương với thắng bảy trận, vượt mức hoàn thành nhiệm vụ.
Trong sân, Thụ Lão, Nhị Minh và Hoàng Kim Sư Hổ nhao nhao hóa thành quang ảnh rời đi. Tiền Lỗi bên này đã đứng vững trước mặt các đồng đội. Đắc ý dào dạt nói: “Thấy chưa, đây gọi là không đánh mà khuất phục được binh của người khác. Hahaha!”
Lam Hiên Vũ tức giận nói: “Ra một góc ngồi đi. Huy Huy, đến lượt đệ rồi.”
“Vâng, Hiên Vũ ca ca. Đệ đi đây.” Vừa nói, thân hình Nguyên Ân Huy Huy lóe lên, liền tiến vào trong sân.
Lúc này, thầy trò của Liên Bang Trung Ương Học Viện, tâm trạng đều đã xuất hiện một số thay đổi so với lúc vừa mới bắt đầu vòng đấu thú này.
Lưu Phong và Tiền Lỗi đã dùng thực lực của bọn họ chứng minh bản thân, cũng khiến cho những thầy trò này cảm nhận sâu sắc được thực lực đến từ những học viên trẻ tuổi của Sử Lai Khắc này.
Không chỉ là sức chiến đấu, mà còn là ý chí chiến đấu. Đừng thấy Tiền Lỗi cuối cùng giành được nhiều trận thắng hơn, nhưng người thực sự chạm đến bọn họ lại là Lưu Phong.
Cảnh tượng Lưu Phong thiêu đốt Đấu Khải kia, cho đến lúc này vẫn không ngừng bồi hồi trong lòng bọn họ. Đây là sự khao khát đối với thắng lợi đến nhường nào a!
Nguyên Ân Huy Huy lên sân, cuối cùng cũng có một vị hồn sư từng gặp trong trận thi đấu luận bàn ngày hôm qua rồi.
Cung tên của Huy Huy, ngày hôm qua từng áp chế toàn diện Thiên Cổ Du Nhu, khiến cho sức chiến đấu của cô nương chân dài này căn bản không thể phát huy ra hoàn toàn.
Lần này đối mặt với hồn thú, lại có thể mang đến bao nhiêu thắng lợi đây?
Bích quang lóe lên, đối thủ đầu tiên của Nguyên Ân Huy Huy đã tiến vào. Gần như chỉ là trong khoảnh khắc quang mang lóe lên, bích quang kia đã đến trước mặt Nguyên Ân Huy Huy.
Thúy Ma Điểu, lại vẫn là một con Thúy Ma Điểu vạn năm.
Đám người Học Viện Sử Lai Khắc không hẹn mà cùng nghĩ thầm, ở Sâm La Tinh này, loại Thúy Ma Điểu cao giai này nhiều như vậy sao? Lẽ nào bọn chúng bình thường không ăn hồn thú? Lại có thể chung sống hòa bình với hồn thú ở đây?
Không nghi ngờ gì nữa, hồn thú bày binh bố trận ở phía sau kia, chắc chắn là đã xem trận thi đấu luận bàn ngày hôm qua. Cho nên có sự phán đoán đối với năng lực của Nguyên Ân Huy Huy.
Nguyên Ân Huy Huy tương đương với một cung thủ, am hiểu tấn công tầm xa. Hồn sư như vậy đều có một căn bệnh chung, đó chính là lực phòng ngự yếu.
Muốn khắc chế hắn, đầu tiên phải khiến cho năng lực của hắn không phát huy ra được mới được.
Làm sao có thể khiến năng lực của Nguyên Ân Huy Huy không phát huy ra được đây? Vậy thì khiến hắn ngay cả cơ hội bắn tên cũng không có.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc tiếp theo khi Thúy Ma Điểu xuất hiện, đôi mắt của Nguyên Ân Huy Huy đã biến thành một màu trắng bệch. Trong nhãn mâu màu trắng có chút đáng sợ, phảng phất như có vòng xoáy đang xoay tròn bay lượn.
Thúy Ma Điểu đang lao ra nhanh chóng lập tức khựng lại một khoảnh khắc giữa không trung. Mà cũng nhân khoảnh khắc này, một quả cầu ánh sáng màu trắng đột nhiên từ trong cơ thể Nguyên Ân Huy Huy bay lên, lơ lửng phía trên đỉnh đầu hắn.
“Rắc” Một tia chớp bắn mạnh ra, chuẩn xác vô cùng đánh trúng lên người Thúy Ma Điểu.
Không phải bắn ra từ Tử Tinh Linh Cung của Nguyên Ân Huy Huy, mà là từ trong quả cầu ánh sáng màu trắng kia bắn ra. Thúy Ma Điểu bị đánh trúng phát ra một tiếng kêu chói tai, thân thể trực tiếp từ trên trời giáng xuống, rơi xuống dưới.
Nó dường như không bị tổn thương quá lớn, nhưng năng lực phi hành và tốc độ lại giống như biến mất trong nháy mắt.
Nguyên Ân Huy Huy thong dong giương cung lắp tên, khoảnh khắc trường cung của hắn giương lên, quả cầu ánh sáng màu trắng phía trên đỉnh đầu trong nháy mắt phân tách ra một đạo điện quang màu trắng dung nhập vào trong mũi tên của hắn.
Mũi tên bắn ra như điện. Thúy Ma Điểu vừa mới khôi phục năng lực phi hành căn bản ngay cả cơ hội né tránh cũng không có, liền bị bắn trúng đột ngột.
Trong khoảnh khắc này, mọi thứ đều phảng phất như bị làm chậm tốc độ lại, có thể nhìn thấy là, một lớp vầng sáng màu trắng lướt qua người Thúy Ma Điểu, khiến đôi cánh của nó trong nháy mắt mềm nhũn xuống, sau đó mới là một đoàn hỏa quang nổ tung trên người nó, chính là Hỏa Linh Mệnh Khắc.