CHƯƠNG 45:
Trải qua một ngày càn quét, gần như dạo khắp Đông Thành Khu, Tiểu Y Tiên cùng Nhã Phi đã mua sắm đầy một Nạp Giới. Thấy sắc trời dần tối, hai người mới luyến tiếc trở về. Sau khi dùng xe ngựa đưa Nhã Phi về Mễ Đặc Nhĩ Gia Tộc, Cổ Hà cùng Tiểu Y Tiên mới tiếp tục ngồi xe ngựa trở về nơi ở.
Vừa đi vào trước cửa, một thị nữ liền cung kính tiến tới nói: "Đan Vương đại nhân, Đại Trưởng Lão đã dặn ta chuyển lời đến ngài, Ma Thú của Tiểu Y Tiên đại nhân đã được chuyển đến hậu viện."
"Ha ha, Đằng Sơn lão ca quả nhiên thấu hiểu lòng ta." Nghe thấy sự sắp xếp này, Cổ Hà cười nói.
Hắn muốn rời đi đều trực tiếp rời đi, không thích một đám đông người tiễn đưa, không chỉ phiền phức mà còn phải tiêu hao thời gian cùng tâm trí để khách sáo. Cứ như vậy, đưa Tiểu Lam đến thẳng đây, sáng sớm ngày mai là có thể trực tiếp xuất phát.
"Sư phụ, chúng ta cùng đi nhìn Tiểu Lam đi! Đã nhiều ngày không nhìn thấy nó, con nhớ nó quá." Tiểu Y Tiên lay lay cánh tay Cổ Hà nũng nịu nói.
"Được, cùng đi thôi!" Cổ Hà xoa xoa tóc Tiểu Y Tiên, đồng ý.
Phất tay ra hiệu thị nữ lui xuống, Cổ Hà cùng Tiểu Y Tiên hướng về phía hậu viện đi đến.
‘Li!’
Cảm ứng được khí tức của Tiểu Y Tiên, Tiểu Lam phát ra một tiếng ưng minh vang vọng. Tiểu Y Tiên vội vàng bước nhanh tới vỗ về nó. Mặc dù đã trải qua mấy ngày tiêu hóa, số Đan Dược Tiểu Lam đã dùng đều được tiêu hóa hoàn toàn. Thân thể Tiểu Lam đã lớn hơn một vòng, trông càng thêm thần tuấn.
"Tiểu Lam, ngày mai chúng ta sẽ rời khỏi nơi này, trở về Ma Thú Sơn Mạch." Tiểu Y Tiên vuốt ve lông chim của Tiểu Lam nói.
Cũng không biết Tiểu Lam có nghe hiểu hay không, chỉ dùng đầu cọ cọ Tiểu Y Tiên.
Một ít lông nhô ra trên đầu Tiểu Lam khiến Tiểu Y Tiên cười khúc khích không ngừng.
Cổ Hà đi tới bên cạnh Tiểu Lam, truyền Đấu Khí vào toàn thân nó, tỉ mỉ kiểm tra một hồi cơ thể Tiểu Lam, xác định khả năng thích ứng với Đan Dược, để điều chỉnh số lượng Đan Dược cho ăn lần thứ hai, đạt đến hiệu quả thúc đẩy tối đa, khiến Tiểu Lam mau chóng thăng cấp.
Nhận biết được một vài ám thương trong cơ thể Tiểu Lam, thông qua những vết thương nhỏ bé và khí tức lưu lại, Cổ Hà biết rằng lần đầu tiên cho dùng Đan Dược quá nhiều, tuy rằng khiến tốc độ thăng cấp của Tiểu Lam tăng nhanh, nhưng cũng gieo xuống không ít mầm họa. Cổ Hà quyết định chờ về Tiểu Sơn Cốc, chữa khỏi triệt để ám thương cho Tiểu Lam rồi mới cho nó dùng Đan Dược tiếp.
Thấy Tiểu Y Tiên vẫn đang hưng phấn giao lưu cùng Tiểu Lam, nhưng Tiểu Y Tiên có thể thư giãn, còn hắn là sư phụ của nàng thì nhất định phải tận tâm đôn đốc trách nhiệm.
"Tiên Nhi, ngày mai con có thể ở trên lưng Tiểu Lam mà thỏa thích giao lưu với nó, hiện tại chính là thời khắc vàng ngọc để tu luyện, con phải chuyên tâm tu luyện." Cổ Hà đưa tay từ trên người Tiểu Lam thu về.
"Vâng, sư phụ." Tiểu Y Tiên tuy rằng không muốn, nhưng cũng biết tu luyện không thể lơ là.
Tiểu Y Tiên tạm biệt Tiểu Lam xong, trở lại bên cạnh Cổ Hà, đồng thời hướng về sân đi đến. Gió nhẹ thổi qua, mái tóc của hai người bay lượn theo gió.
Trở về phòng, Cổ Hà tiếp tục lấy ra quyển Đan phương thất phẩm cuối cùng, sau khi ghi nhớ xong, liền chuyên tâm thu nạp Linh Khí, tăng cường Linh Hồn Lực Lượng.
Ngày hôm sau, Cổ Hà không làm phiền người khác, cùng Tiểu Y Tiên ngồi trên lưng Tiểu Lam bay thẳng đến Ma Thú Sơn Mạch.
...
Sau khi xác định Đan Vương đã rời đi, người trong Mễ Đặc Nhĩ Gia Tộc trong sân vội vàng đi báo cáo cho Đằng Sơn biết.
Đằng Sơn chỉ gật đầu, đối với kết quả này cũng không ngoài ý muốn, nói với Khải Nhĩ đang đứng hầu một bên: "Đi thông báo cho mấy gia tộc lớn đã nộp Dược Tài, cứ nói sau ba tháng, Đan Vương sẽ luyện chế xong Đan Dược, tránh cho bọn họ vô cớ nghi ngờ. Còn về địa điểm cụ thể, Đan Vương dặn ba tháng sau mới nói, vậy thì cứ ba tháng sau hãy nói!"
Khải Nhĩ lĩnh mệnh lui xuống, Đằng Sơn đi tới trước cửa sổ, nhìn bên ngoài dưới ánh sáng rực rỡ, vài đóa hoa khoe sắc.
Tin tức Cổ Hà rời đi rất nhanh truyền khắp các gia tộc tầng cao nhất Đế Đô. Đại đa số người chỉ tiếc nuối Đan Vương lưu lại quá ít thời gian, không có cơ hội diện kiến. Giới trẻ thì lại vui mừng khôn xiết, không cần bị cha mẹ hễ chút là cấm túc, sợ đắc tội người không thể chọc giận. Chỉ có mấy gia tộc đã giao Dược Tài cho Cổ Hà hơi có chút nghi ngờ, nhưng sau khi nhận được tin tức thành đan chuẩn xác từ Mễ Đặc Nhĩ Gia Tộc, cũng an tâm xuống. Việc Cổ Hà rời đi Đế Đô chỉ dấy lên một trận sóng gió nhỏ trong tầng lớp cao nhất Đế Đô.
Phần lớn người dân Đế Đô còn không biết Đan Vương đã từng đến Đế Đô.
Sau khi tiêu hóa xong Đan Dược, tốc độ của Tiểu Lam rõ ràng nhanh hơn nhiều, cũng ổn định hơn hẳn. Chỉ hơn tám giờ, nó đã gần như bay ngang nửa Gia Mã Đế Quốc, đến Ma Thú Sơn Mạch.
Trở lại Tiểu Sơn Cốc, bất luận là Cổ Hà hay Tiểu Y Tiên đều thư thái hơn nhiều.
"Hô, tuy rằng Đế Đô rất phồn hoa, nhưng ở đây vẫn thoải mái hơn, không cần nghĩ nhiều chuyện như vậy, cũng không có nhiều người như vậy." Tiểu Y Tiên hạ xuống, xoa xoa vòng eo ê ẩm vì ngồi lâu, đồng thời thuận thế từ từ xoay người nói.
"Ừ, bây giờ trở về rồi, con hãy trân trọng từng khoảnh khắc. Bất quá ta lập tức sẽ đi Hắc Giác Vực, con một mình ở đây ta không an tâm. Trước khi ta rời đi, ta sẽ sắp xếp con đến Mễ Đặc Nhĩ Gia ở Đế Đô, chính là gia tộc của Nhã Phi và Đằng Sơn." Tuy rằng bây giờ nói ra có chút mất hứng, nhưng thà nói ngay bây giờ còn hơn kéo dài đến sau này.
"Con không muốn đi Đế Đô, người đi ra ngoài, con sẽ canh giữ ở trong nhà." Tiểu Y Tiên khá là kiên quyết nói, nói xong liền đi sang một bên nói chuyện với Tiểu Lam, rõ ràng không cho Cổ Hà cơ hội khuyên bảo.
Cổ Hà cười khổ sờ sờ mũi, đối với Tiểu Y Tiên khá là bất đắc dĩ, bất quá bây giờ nàng khẳng định không lọt tai, chỉ có thể chờ mấy ngày nữa tâm tình nàng tốt hơn một chút rồi tiếp tục khuyên vậy!
Sau khi ăn xong bữa tối đơn giản, Cổ Hà trước tiên chỉ đạo Tiểu Y Tiên tu luyện vài lần Thủy Mạn Đà La. Thấy sắc trời đã hoàn toàn đêm đen, một lần nữa bố trí xong ‘Địa Tâm Thối Thể Nhũ’ cho nàng. Cổ Hà liền trở về phòng, trước tiên dùng Đan Dược giải trừ phong ấn trong cơ thể, tiếp theo bắt đầu một vòng tu luyện mới.
Sau khi tu luyện một đêm, khôi phục Đấu Khí và Linh Hồn Lực Lượng đến đỉnh phong trạng thái, Cổ Hà mở mắt ra, thở một hơi thật dài.
Thực lực Đấu Hoàng Nhị Tinh đã nắm giữ, còn có chút tinh tiến, Linh Hồn Chi Lực so với trước khi về Đế Đô mạnh hơn khoảng một thành.
Cũng đã đến lúc đi gặp một con Ma Thú cấp sáu ở Ma Thú Sơn Mạch rồi. Cổ Hà thấp giọng tự nói.
Cổ Hà hiện tại là Đấu Hoàng Nhị Tinh, thêm vào có thể thành thục vận dụng hai loại Địa Giai Đấu Kỹ, thực lực mạnh hơn so với Ma Thú cấp bậc Đấu Hoàng bình thường. Mà thân phận Luyện Dược Sư của hắn, cho phép hắn có đầy đủ Đan Dược để hồi phục Đấu Khí và chữa thương, có thể kéo dài cuộc chiến đến chết với những Ma Thú có thực lực không chênh lệch là bao so với hắn, thậm chí những Ma Thú có thực lực mạnh hơn hắn một chút, chỉ cần kéo dài thời gian cũng có thể giành chiến thắng.
Tuy nhiên, Ma Thú cấp sáu đại thể có lãnh địa riêng của mình, xung quanh đây cũng chỉ có một con. Đây là mấy tháng trước, Cổ Hà khi tìm kiếm Ma Thú cấp năm để khiêu chiến, dựa vào Linh Hồn Lực Lượng của Luyện Dược Sư mạnh hơn xa người thường, ở một sườn núi đã từng cảm nhận được trên đỉnh núi có một luồng khí tức mạnh hơn xa Ma Thú cấp năm, nhưng luồng khí tức đó không đến mức khiến hắn lúc đó kinh hãi. Cổ Hà xác định trên đỉnh núi kia tồn tại Ma Thú cấp sáu.
Còn về những Ma Thú cấp sáu khác, muốn tìm được không nghi ngờ gì cần tiêu hao thời gian dài. Cổ Hà quyết định hay là trước tiên đi gặp con Ma Thú cấp sáu gần nhất này. Đều là Đấu Hoàng, dù cho không địch nổi, dựa vào sự linh hoạt của Nhân Loại và lượng lớn Đan Dược hồi phục Đấu Khí, hoàn toàn có thể thoát thân.
Sau khi dặn dò Tiểu Y Tiên hôm nay không được mang theo Tiểu Lam ra ngoài, an tâm ở lại Tiểu Sơn Cốc. Cổ Hà triệu hồi Đấu Khí Song Dực, hướng về địa điểm trong ký ức bay đi...