Tại Nham Nguyệt Lâu.
Chờ Lưu Vân kiểm kê xong xuôi thu hoạch lần này, sắc trời cũng đã tối sầm lại.
Đúng lúc này, một bóng đen đột ngột xuất hiện trong phòng.
"Chủ nhân!" Vô Danh hiện thân trước giường Lưu Vân, khom người nói.
Lưu Vân mở mắt, trong ánh mắt ánh lên ý cười: "Đột phá rồi à?"
"May mắn nhờ có chủ nhân, thuộc hạ mới có thể đột phá cảnh giới Đấu Tông nhanh đến vậy." Vô Danh cảm kích nói.
"Giữa ngươi và ta, không cần phải khách sáo như thế." Lưu Vân mỉm cười.
Ngay lúc đó, một bóng tím từ cửa sổ bay vào phòng, chính là Tử Tinh Dực Sư Vương vừa trở về.
Tử Tinh Dực Sư Vương chỉ thờ ơ liếc mắt nhìn Lưu Vân một cái rồi im lặng tìm một góc khuất nằm xuống, bắt đầu hấp thụ Bạn Sinh Tử Tinh Nguyên.
"Ngươi về đúng lúc lắm, đi theo ta đến Lý gia một chuyến." Lưu Vân nhìn Vô Danh, nói.
Ngày mai hắn định rời khỏi Thành Hắc Nham, nên cần phải sắp xếp lại cứ điểm Lý gia một phen.
"Vâng, thưa chủ nhân."
Vừa dứt lời, cả hai nhanh chóng biến mất khỏi căn phòng.
...
Đại sảnh Lý gia.
Toàn bộ dàn cao tầng của Lý gia đều đã tụ tập đông đủ tại đây.
"Gia chủ, ngài nói xem, Thành Chủ Phủ liệu có cam tâm bỏ qua như vậy không?" Đại trưởng lão Lý Nham có chút lo âu nhìn về phía Lý Nguyên.
"Với tính cách của Dư Quang, hắn chắc chắn sẽ không dễ dàng bỏ qua như vậy." Lý Nguyên nghiêm mặt nói.
"Có điều, trong thời gian ngắn, hắn sẽ không dám động đến Lý gia chúng ta đâu."
Nghe vậy, Lý Nham cũng thấy an tâm hơn một chút, nhưng vẫn không giấu được vẻ lo lắng.
Cả ba đại gia tộc đều biết, sau lưng Thành Chủ Phủ chính là người của hoàng thất chống lưng.
"Mọi người không cần phải lo lắng quá, chúng ta đã quy thuận chủ nhân thì ngài ấy nhất định sẽ bảo vệ Lý gia." Thấy mọi người vẫn còn canh cánh trong lòng, Lý Nguyên lên tiếng trấn an.
Sự đã đến nước này, Lý Nguyên chỉ có thể đặt hết hy vọng vào Lưu Vân.
"Gia chủ, tối nay chủ nhân có đến không ạ?" Lý Nham nghi hoặc hỏi.
"Ta cũng không chắc, chắc là sẽ đến thôi." Nghĩ đến những món đồ thu được trong buổi đấu giá lần này, Lý Nguyên không dám chắc chắn.
Buổi đấu giá đã kết thúc, chủ nhân hẳn là sẽ đến để nhận lại lô bảo vật này mới phải.
"Gia chủ, vạn nhất chủ nhân bắt chúng ta rời khỏi Thành Hắc Nham thì phải làm sao?" Lý Nham lo lắng hỏi.
Lưu Vân chỉ mới đến Lý gia một lần, và cho đến giờ vẫn chưa hề tiết lộ thân phận.
Vì vậy, các cao tầng Lý gia cũng không biết vị chủ nhân mà mình thần phục rốt cuộc có lai lịch thế nào, trong lòng không khỏi có mấy phần mờ mịt về tương lai của gia tộc.
Nghe vậy, Lý Nguyên ngẩn người.
Vấn đề này, hắn đúng là chưa từng nghĩ tới.
Bây giờ ngẫm lại, dường như mình hoàn toàn không biết gì về vị chủ nhân này.
Khóe miệng hắn nở một nụ cười khổ, nghĩ đến thực lực của vị cường giả bên cạnh chủ nhân, hắn chỉ có thể bất đắc dĩ nói: "Chúng ta còn lựa chọn nào khác sao?"
Nghe Lý Nguyên nói vậy, đám cao tầng Lý gia đều chìm vào im lặng, một nỗi lo âu bao trùm lấy lòng họ.
"Mọi người không cần phải bi quan như thế..."
Đúng lúc này, một giọng nói vang lên từ cửa đại sảnh Lý gia.
Mọi người giật mình, đồng loạt nhìn ra, chỉ thấy hai bóng người đã xuất hiện ở cửa từ lúc nào.
"Ra mắt chủ nhân!"
Lý Nguyên phản ứng cực nhanh, lập tức bước lên cúi chào.
Các cao tầng còn lại của Lý gia thấy thế cũng không chút do dự mà quỳ xuống hành lễ.
"Đứng lên đi."
Lưu Vân đeo mặt nạ, theo sau là Vô Danh, đi thẳng đến ghế chủ vị trong đại sảnh Lý gia rồi ngồi xuống.
"Các ngươi đã thần phục bản tọa, bản tọa tự nhiên sẽ không bạc đãi các ngươi."
"Về điểm này, các ngươi không cần phải nghi ngờ."
Lưu Vân nhìn đám người bên dưới, giọng điệu lạnh nhạt.
Nghe vậy, Lý Nguyên lộ ra vẻ mặt xấu hổ, vội vàng nói: "Thuộc hạ không dám."
Hắn biết, cuộc bàn tán vừa rồi của bọn họ đã bị Lưu Vân nghe thấy hết.
Nghĩ đến đây, Lý Nguyên không khỏi toát mồ hôi lạnh, may mà vừa rồi bọn họ không nói lời nào quá trớn, nếu không thì toi mạng rồi.
"Thu hoạch của buổi đấu giá lần này thế nào?" Dưới lớp mặt nạ, ánh mắt Lưu Vân hướng về phía Lý Nguyên.
Nghe vậy, Lý Nguyên vội vàng lấy ra một chiếc nạp giới đưa cho Lưu Vân, cung kính nói: "Chủ nhân, tất cả đều ở trong này."
Lưu Vân nhận lấy nạp giới, thần thức quét qua một lượt rồi lại ném trả cho Lý Nguyên.
"Đồ trong này, các ngươi cứ giữ lấy trước đi, sau này ta có nhiệm vụ giao cho các ngươi."
Lý Nguyên sững sờ nhìn chiếc nạp giới trong tay, không thể tin nổi.
Ý của chủ nhân là, toàn bộ đồ trong này đều cho Lý gia sao?
Tâm niệm vừa động, Lưu Vân lấy ra một tấm lệnh bài từ trong nạp giới ném cho Lý Nguyên.
Lý Nguyên nhận lấy lệnh bài, thấy trên đó khắc ba chữ lớn "Lưu Vân Các".
"Sau này, các ngươi chính là một phần của Lưu Vân Các." Lưu Vân nhìn Lý Nguyên đang ngây người, lạnh lùng nói.
Lưu Vân Các, đây chính là thế lực mà Lưu Vân quyết định thành lập.
Mình đã thu phục được Lý gia, tự nhiên cũng nên cho họ một cái "danh phận" đàng hoàng.
Nếu không, sẽ khiến những người này lòng dạ không yên.
"Lưu Vân Các?"
Lý Nguyên lẩm bẩm cái tên này, ánh mắt lộ vẻ nghi hoặc, sao mình chưa từng nghe nói qua bao giờ?
"Tổng bộ của Lưu Vân Các không ở Đế quốc Gia Mã."
Thấy mọi người đều lộ vẻ khó hiểu, Lưu Vân mỉm cười, lúc đến đây hắn đã nghĩ sẵn cớ rồi.
"Các ngươi đã từng nghe nói về Trung Châu chưa?"
Trung Châu!
Nghe vậy, sắc mặt Lý Nguyên đại biến, lòng kinh hãi tột độ, run giọng nói: "Chủ nhân đến từ Trung Châu?"
Tuy hắn chưa từng đến Trung Châu, nhưng những ghi chép về nơi đó, hắn đã từng đọc được trong sách cổ.
Nghe nói ở nơi đó, Đấu Tông đầy đất, Đấu Tôn không bằng chó.
Chỉ có cường giả Đấu Thánh mới có thể chiếm được một chỗ cắm dùi.
Lưu Vân có chút bất ngờ liếc nhìn Lý Nguyên, gã này vậy mà cũng biết đến Trung Châu, xem ra có thể đỡ cho hắn khối nước bọt.
"Không sai, bản tọa chính là đến từ Trung Châu."
Lưu Vân giữ giọng điệu lạnh nhạt, bắt đầu chém gió: "Kể cả ở Trung Châu, Lưu Vân Các của bản tọa cũng thừa sức được xếp vào hàng thế lực đỉnh cao."
"Chủ nhân thật sự đến từ Trung Châu!" Nhận được lời khẳng định của Lưu Vân, Lý Nguyên nhất thời phấn khích vô cùng.
Lưu Vân Các lại còn là thế lực đỉnh cao ở Trung Châu!
Tin tức này khiến nội tâm Lý Nguyên càng thêm chấn động.
Nói như vậy, trong Lưu Vân Các chẳng phải là có cường giả Đấu Thánh tồn tại sao?
Nếu không thì làm sao có thể trở thành thế lực đỉnh cao ở Trung Châu được?
Không ngờ Lý gia chúng ta lại có thể gia nhập vào một thế lực hùng mạnh đến thế!
Giờ khắc này, Lý Nguyên tràn đầy tự tin vào tương lai của Lý gia.
"Lý gia nguyện thề chết đi theo chủ nhân!"
Nghĩ đến đây, Lý Nguyên trực tiếp quỳ rạp xuống trước mặt Lưu Vân, giọng điệu kiên định nói.
"..."
Thấy Lý Nguyên đột nhiên quỳ rạp xuống đất, khóe miệng Lưu Vân giật giật. Mớ lời thoại đã chuẩn bị sẵn trong đầu bỗng không biết phải nói ra thế nào.
Mẹ nó, ta còn chưa chém gió xong cơ mà? Sao ngươi đã quỳ rồi?
"Tốt!"
Im lặng một lát, Lưu Vân đột nhiên lên tiếng.
"Từ hôm nay trở đi, Lý gia các ngươi chính là một phân bộ của Lưu Vân Các tại Đế quốc Gia Mã."
"Nhiệm vụ chủ yếu là thu thập bảo vật từ khắp nơi, sau đó tiến hành đấu giá."
"Yêu cầu của bản tọa là, mỗi tháng ít nhất phải tổ chức một buổi đấu giá."
Nghe vậy, Lý Nguyên không chút do dự, cao giọng đáp: "Thuộc hạ nhất định sẽ hoàn thành!"