Trong tầm mắt của Lưu Vân, một lão già lưng còng, tay chống trượng, thân hình khô gầy như que củi đang chậm rãi bước ra từ vết nứt không gian vừa được xé toạc.
"Là Cốt U, Huyết Hà triệu hoán quả nhiên là lão ta!" Nhìn thấy bóng người này, Lưu Vân thầm giật mình.
Về phía Cốt U, vừa bước ra khỏi vết nứt không gian, lão liền nhanh chóng quan sát tình hình xung quanh. Lão cũng thấy gã khổng lồ do Lưu Vân hóa thành, nhưng lại chẳng mấy để tâm.
"Thế mà lại bị kẻ khác đánh cho chỉ còn lại một vũng máu!"
Nhìn vũng máu của Huyết Hà trên mặt đất, đôi mắt trũng sâu của Cốt U lóe lên một tia u ám.
"Lại gặp mặt rồi, lão già Cốt U!"
Đúng lúc này, một giọng nói oanh động đất trời từ phía gã khổng lồ vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của Cốt U.
Cốt U ngẩng đầu nhìn gã khổng lồ, hơi nghi hoặc hỏi: "Chúng ta từng gặp nhau sao?"
"Đương nhiên là gặp rồi, các ngươi không phải đang chuẩn bị tiêu diệt Thiên Địa Minh sao? Ta chính là Minh chủ Thiên Địa Minh, cái gai trong mắt các ngươi đây!" Lưu Vân thản nhiên cho biết thân phận của mình.
"Minh chủ Thiên Địa Minh!"
Nghe Lưu Vân nói vậy, nội tâm Cốt U chấn động dữ dội.
Lần trước khi quy mô lớn tấn công Thiên Địa Minh, lão thấy Lưu Vân mới chỉ là Ngũ tinh Đấu Tôn. Vậy mà mới qua hai, ba tháng, hắn đã trưởng thành đến mức có thể đánh bại cả Huyết Hà!
Sau một thoáng kinh ngạc, Cốt U giơ cây trượng đầu lâu trong tay lên. Lập tức, hắc vụ cuồn cuộn tuôn ra, trong nháy mắt đã bao phủ nửa bầu trời. Trong làn hắc vụ này tràn ngập năng lượng âm hàn đến cực độ.
Dưới sự khống chế của Cốt U, hắc vụ nhanh chóng ngưng tụ thành một bộ xương đen khổng lồ. Bộ xương này cao gần ngàn trượng, sừng sững giữa trời như một vị khô lâu tà thần. Hắc vụ cuồn cuộn bốc lên quanh thân nó, một luồng uy áp âm hàn từ trong cơ thể bộ xương quét ra, khiến cả đất trời như chìm trong hầm băng, trở nên lạnh lẽo lạ thường.
Rõ ràng, đối mặt với một gã khổng lồ không rõ thực lực như Lưu Vân, Cốt U vô cùng kiêng kỵ, vừa ra tay đã dùng ngay tuyệt kỹ thành danh của mình, Hắc Ám Khô Lâu Vương.
Chỉ có điều, Khô Lâu Vương mà Cốt U triệu hồi lúc này tuy khổng lồ, nhưng vóc dáng vẫn kém xa Lưu Vân.
Sự chênh lệch này giống như một người trưởng thành so với một đứa trẻ bảy, tám tuổi vậy.
"Ha ha, Cốt U, lão cũng chỉ có mỗi chiêu này thôi à!"
Thấy Cốt U triệu hồi Hắc Ám Khô Lâu Vương, Lưu Vân cười lạnh một tiếng. Sau đó, hắn đột nhiên giơ nắm đấm tay phải lên, đấm thẳng về phía Hắc Ám Khô Lâu Vương chỉ cao bằng nửa người mình.
Nắm đấm xoay tròn vun vút trên không trung, mang theo kình phong cuồng bạo, đồng thời xé nát từng tấc không gian xung quanh.
"Ha ha, sức mạnh không phải cứ to xác là có được đâu!"
Thấy nắm đấm uy thế như vậy lao tới, Cốt U cũng cười lạnh, sau đó giơ trượng lên, chỉ về phía bộ xương đen. Tức thì, trong hốc mắt trống rỗng của bộ xương khổng lồ lóe lên một tia sáng xanh, rồi nó không chút sợ hãi giơ nắm đấm của mình lên, nghênh chiến với cú đấm của Lưu Vân.
ẦM!
Khi hai nắm đấm to như núi cao va chạm trên không trung, một luồng năng lượng cuồng bạo vô song từ điểm tiếp xúc điên cuồng khuếch tán ra ngoài, kèm theo đó là tiếng xương cốt vỡ vụn vang vọng khắp bầu trời.
Ngay sau đó, cánh tay giơ lên của Hắc Ám Khô Lâu Vương liền bị Lưu Vân nghiền nát không chút nương tay. Chỉ bằng một đòn, cánh tay của bộ xương đen đã gãy mất một nửa. Đồng thời, sau khi phá hủy nửa cánh tay của Khô Lâu Vương, Lưu Vân không thu tay về mà thuận thế tung một cú đấm móc, khi Cốt U còn chưa kịp phản ứng, một quyền đã oanh thẳng vào cái đầu khổng lồ của Hắc Ám Khô Lâu Vương.
BÀNH!
Dưới uy lực của cú đấm này, thân thể khổng lồ của bộ xương đen đột nhiên run lên, hắc vụ ngập trời từ trong cơ thể nó tuôn ra, tiếng kêu thảm thiết vang vọng chân trời. Nhìn kỹ lại mới thấy, làn hắc vụ đó lại được tạo thành từ vô số linh hồn.
Bị Lưu Vân một quyền đánh nát thân thể bộ xương, Cốt U tuy kinh ngạc nhưng không hề hoảng loạn. Ngay sau đó, lão lại dùng trượng chỉ về phía làn hắc vụ.
Vô số linh hồn vừa tuôn ra lại một lần nữa hợp thành thân thể bộ xương đen ngay bên ngoài nắm đấm của Lưu Vân. Lần này, thân thể bộ xương đã thu nhỏ lại vô số lần, chỉ còn cao chừng mười trượng. Tuy nhiên, dù vóc dáng nhỏ đi, thân thể khô lâu lại trông càng thêm u tối, một luồng năng lượng âm hàn cường đại từ từ lan tỏa ra từ bên trong.
"Lại đây!"
Bộ xương lại ngẩng đầu, hai hàm răng va vào nhau, phát ra tiếng người. Cùng lúc đó, bản thể của Cốt U đã lùi ra xa mấy ngàn thước lại đứng bất động, hai mắt trống rỗng vô thần, như một cái xác không hồn.
Rất rõ ràng, Cốt U đã dung hợp linh hồn của mình với linh hồn của bộ xương đen này.
"Thú vị đấy!"
Thấy cảnh này, khóe miệng Lưu Vân nhếch lên một đường cong. Hắn cũng đang muốn có một trận chiến thật sảng khoái.
Ngay sau đó, bàn tay khổng lồ của hắn trực tiếp chộp về phía bộ xương đen đã thu nhỏ.
Bộ xương đen sau khi thu nhỏ không chỉ tăng cường độ năng lượng mà tốc độ cũng cao hơn trước rất nhiều. Vì vậy, lần này hành động của Lưu Vân đã không thể chạm tới nó.
Tránh được bàn tay khổng lồ của Lưu Vân, Cốt U điều khiển bộ xương đen, thân hình lóe lên, xuất hiện ngay tại cổ tay của Lưu Vân. Sau đó, đôi cốt chưởng tỏa ra hắc quang nồng đậm hung hăng đập tới.
"Cũng được đấy!"
Thấy Cốt U tự mình điều khiển Hắc Ám Khô Lâu Vương lại có thể né được đòn tấn công của mình, Lưu Vân lộ vẻ hơi kinh ngạc và vui mừng.
Ngay sau đó, khi cốt chưởng màu đen sắp nện xuống cổ tay mình, Lưu Vân lập tức thúc giục đấu khí trong cơ thể. Trong nháy mắt, cánh tay vốn đã cứng rắn vô song của hắn được bao phủ bởi một lớp vật chất tựa như áo giáp.
KENG KENG!
Cốt chưởng màu đen đập vào lớp vật chất cứng rắn, ngoài việc phát ra một trận tiếng kim loại va chạm kịch liệt, cổ tay của Lưu Vân gần như không bị tổn thương gì, còn bộ xương đen thì bị lực phản chấn hất văng ra xa mấy trăm thước.
"Đến lượt ta!"
Sau khi đánh bay bộ xương đen, bàn tay khổng lồ của Lưu Vân lại nắm thành quyền, đồng thời, từ giữa các kẽ tay còn mọc ra ba mũi nhọn sắc bén như lưỡi dao dài chừng mười trượng.
Nhìn thấy luồng năng lượng kinh khủng tỏa ra từ nắm đấm đó, trong hốc mắt trũng sâu của bộ xương đen hiện lên một tia hoảng sợ. Ngay lập tức, một ngụm hắc khí nhanh chóng được phun ra từ miệng nó.
"Vạn Hồn Cốt Giáp!"
Theo một giọng nói già nua khàn khàn phát ra từ miệng bộ xương đen, một làn sương mù đen kịt ngập trời đột nhiên tuôn ra từ cơ thể nó, tiếng kêu thảm thiết vang vọng chân trời. Làn hắc vụ đó, rõ ràng lại được ngưng tụ từ vô số linh hồn.
Những linh hồn này vừa xuất hiện liền bám chặt vào thân thể bộ xương. Cùng với vô số linh hồn bám vào, hắc quang bùng nổ, cuối cùng, một bộ cốt giáp tỏa ra ánh sáng đen kịt xuất hiện trên người bộ xương đen...