Ngày thứ hai.
Đấu Giá Trường Mễ Đặc Nhĩ.
Tiểu viện Lưu Vân.
Trên giường, Nhã Phi ôn nhu quyến rũ nằm trong lòng Lưu Vân, trên mặt còn vương vấn dư vị chưa tan của đêm qua.
Nhớ lại sự điên cuồng của hai người tối hôm qua, khuôn mặt Nhã Phi không khỏi hiện lên một vệt hồng nhuận phơn phớt.
"Thiếu chủ, sau này em là người phụ nữ của anh, anh phải chịu trách nhiệm với em đó." Nằm trong lòng Lưu Vân, Nhã Phi nũng nịu nói.
"Em yên tâm, anh tuyệt đối sẽ chịu trách nhiệm với em." Lưu Vân mặt thề non hẹn biển.
Hắn sớm đã coi cô yêu tinh ấy là của riêng mình, bây giờ đối phương lại trở thành người phụ nữ của hắn, hắn tự nhiên sẽ chịu trách nhiệm tới cùng.
Có điều, tư chất của Nhã Phi đúng là hơi kém một chút.
Tương lai, chính mình thế nào cũng phải phá toái hư không, tiến về Đại Thiên Thế Giới bao la kia.
Với thiên phú hiện tại của Nhã Phi, nhất định là không cách nào đi theo mình.
Trong mắt lóe lên một tia suy tư, Lưu Vân ôm thân hình mềm mại của Nhã Phi trong lòng, dò hỏi: "Chị Nhã Phi, em có muốn trở nên mạnh hơn không?"
Mạnh hơn?
Nghe vậy, Nhã Phi đang nằm trong lòng Lưu Vân hơi sững sờ, chợt trên gương mặt lộ ra một vệt cay đắng.
"Thiếu chủ, em đương nhiên muốn trở nên mạnh hơn, nhưng thiên phú của em..."
Mặc dù đã trở thành người phụ nữ của Lưu Vân, nhưng trong lòng Nhã Phi vẫn còn lo lắng.
Bây giờ, mình dựa vào nhan sắc, trở thành người phụ nữ của thiếu chủ.
Nhưng với tiềm lực phát triển tương lai của thiếu chủ, bên cạnh nhất định không thể thiếu nữ nhân làm bạn.
Mà thực lực của mình thấp kém, tương lai tuổi già sắc suy rồi, lại nên đi nơi nào?
Nghe vậy, Lưu Vân trên mặt lộ ra nụ cười, hai tay không thành thật vuốt ve trên thân hình mềm mại của Nhã Phi, ghé vào tai nàng nói: "Nếu như anh có thể thay đổi thiên phú của em, để em trở thành một thiên tài tu luyện thì sao?"
Dưới sự vuốt ve không an phận của Lưu Vân, khuôn mặt Nhã Phi đỏ bừng, trong đôi mắt đẹp phát ra hết lần này tới lần khác vẻ mơ màng, nhưng khi nghe Lưu Vân nói lời này, trong nháy mắt khôi phục một tia tỉnh táo, trên gương mặt tràn đầy kinh hỉ: "Thiếu chủ, anh nói... là thật sao? Thật sự có phương pháp cải biến tư chất của em?"
"Anh lừa em khi nào?"
Lưu Vân mỉm cười, hai tay vẫn không dừng lại, không ngừng vuốt ve trên người Nhã Phi, trong bụng càng là ẩn ẩn dâng lên một vệt tà hỏa.
"Cái thằng Tiêu Viêm phế vật kia, đàn ông của em còn chữa được, huống hồ gì là em?" Có lẽ đàn ông trước mặt người phụ nữ của mình, đều thích khoác lác, Lưu Vân vừa mới chinh phục Nhã Phi, trong lòng tự nhiên cũng không nhịn được muốn làm màu một chút.
Khiến cho cô yêu tinh ấy nhìn mình với vẻ mặt ngưỡng mộ, cảm giác thật sự rất sướng.
"Cái gì?"
"Chữa khỏi Tiêu Viêm?"
"Thiếu chủ ý của anh là, anh đã giúp Tiêu Viêm..." Nghe vậy, Nhã Phi lập tức nghĩ đến Tiêu Viêm lúc trước chủ động tới tìm Lưu Vân, còn biểu hiện cấp bách như vậy.
Chẳng lẽ...
"Em không đoán sai đâu, bây giờ Tiêu Viêm, đã hoàn toàn khôi phục thiên phú, qua một đoạn thời gian nữa, em sẽ thấy một thiên tài ra đời." Nhìn vẻ mặt kinh ngạc nổi lên trên mặt Nhã Phi, khóe miệng Lưu Vân lộ ra một nụ cười, trong lòng thoáng có chút tự mãn.
"Thiếu chủ vậy... em... có phải cũng có thể..."
Đạt được Lưu Vân xác nhận, trên gương mặt xinh đẹp của Nhã Phi hiện lên vẻ bất ngờ, chợt nghĩ đến tình huống của mình, đôi mắt đẹp nhìn Lưu Vân trước mắt, lộ ra ánh mắt vô cùng nồng nhiệt.
"Có điều, anh đã có thể khiến Tiêu Viêm từ phế vật biến thành thiên tài, tự nhiên cũng có thể để em biến thành một thiên tài." Lưu Vân thẳng thắn nói.
"Bất quá..." Lưu Vân nói đến đây, lại đột nhiên giọng điệu thay đổi, vẻ mặt trêu chọc nhìn Nhã Phi trong lòng: "Cơ hội này, còn tùy xem em có nắm bắt được không đấy?"
Nghe vậy, Nhã Phi trong lòng Lưu Vân hơi sững sờ, sau đó nhìn nụ cười gian trên mặt Lưu Vân, xinh đẹp ửng đỏ nói: "Thiếu chủ, tối qua hành hạ em còn chưa đủ sao, người ta vẫn chưa hồi phục đâu đấy?"
Nghĩ đến sự điên cuồng của Lưu Vân đêm qua, Nhã Phi hiện tại cũng còn cảm giác ẩn ẩn đau.
Cái tên nhóc này, sao mà không biết thương hoa tiếc ngọc gì cả, vậy mà còn muốn nữa.
Nghĩ tới đây, đôi mắt đẹp của Nhã Phi không khỏi lườm Lưu Vân một cái.
"Anh mặc kệ, bây giờ anh một bụng tà hỏa, em nhất định phải dập tắt ngọn lửa này cho anh." Lưu Vân trừng mắt nhìn Nhã Phi trong lòng, khóe miệng lộ ra một nụ cười gian.
"Thiếu chủ, anh đúng là tham lam thật đấy..." Mím môi đỏ mọng, Nhã Phi có chút bất đắc dĩ, do dự một chút, chợt đưa ra một quyết định.
...
"Giờ thì hài lòng rồi chứ, đồ tiểu bại hoại..."
Sau một canh giờ, Nhã Phi rửa mặt một phen rồi lại lần nữa nằm trong lòng Lưu Vân.
"Ừm, hài lòng."
Tà hỏa trong lòng đã được giải tỏa, Lưu Vân lộ ra vẻ mặt thỏa mãn.
"Vậy bây giờ, thiếu chủ có thể nói cho em biết làm thế nào để em biến thành một thiên tài không?" Ngọc tay vuốt ve lồng ngực Lưu Vân, Nhã Phi nũng nịu nói.
Đã Nhã Phi đã thỏa mãn mình, Lưu Vân đương nhiên sẽ không thất hứa.
Tâm niệm vừa động, trong tay Lưu Vân nhất thời xuất hiện một cái bình ngọc.
"Cầm lấy, viên đan dược trong này, đủ để em biến thành một thiên tài."
"Ít nhất, tại toàn bộ Gia Mã Đế Quốc, em có thể tính là thiên tài đỉnh cấp." Lưu Vân nói xong, lại nói thêm một câu.
Viên đan dược hắn cho Nhã Phi, tự nhiên là Tạo Hóa Kim Đan lục phẩm đan dược được hệ thống đấu giá vạn lần trả về lần trước.
Nghe vậy, trên mặt Nhã Phi lộ ra vẻ mặt kinh ngạc, nghi hoặc hỏi: "Thiếu chủ, đây là đan dược gì, lại có thể cải biến thiên phú?"
"Lục phẩm đan dược, Tạo Hóa Kim Đan!" Lưu Vân cười nói.
Lục phẩm đan dược!
Tạo Hóa Kim Đan!
Nghe vậy, trên gương mặt xinh đẹp của Nhã Phi ngập tràn rung động, không thể tin nổi nhìn cái bình ngọc trong tay.
"Lục phẩm... đan dược!"
Đối với một đấu giá sư mà nói, Nhã Phi tự nhiên hiểu rõ lục phẩm đan dược có ý nghĩa gì.
Cho dù là gia tộc Mễ Đặc Nhĩ giàu có vô song, chỉ sợ cũng không cách nào đạt được một viên lục phẩm đan dược.
Hơn nữa, còn là loại đan dược nghịch thiên có thể cải biến thiên phú này.
Mà bây giờ, thiếu chủ thế mà lại đem viên đan dược trân quý như thế đưa cho mình.
"Thiếu chủ, cái này... thật là cho em sao?" Nhã Phi còn có chút không thể tin nhìn Lưu Vân trước mắt.
"Chỉ là một viên lục phẩm đan dược thôi mà, em là người phụ nữ của anh, cho dù là cửu phẩm đan dược, anh cũng sẽ không tiếc nuối đâu." Lưu Vân ôm thân hình mềm mại của Nhã Phi, vẻ mặt ý cười nói.
"Thiếu chủ, anh thật tốt!" Nhã Phi rúc vào lòng Lưu Vân, trên gương mặt xinh đẹp toát ra vẻ ngọt ngào, giờ khắc này, đối với quyết định mình đã đưa ra tối hôm qua, trong lòng không có một chút hối hận.
Cái tên nhóc trước mắt này, thật sự là người có thể gửi gắm cả đời.
Chỉ bằng viên lục phẩm đan dược này, cũng đủ để mình một lòng một dạ đi theo hắn.
"Nhanh ăn vào đi, anh giúp em luyện hóa viên Tạo Hóa Kim Đan này." Lưu Vân vỗ vỗ vai Nhã Phi, nhẹ nhàng nói.
"Ừm." Nghe vậy, Nhã Phi khẽ gật đầu, sau đó mở ra bình ngọc, chầm chậm nghiêng ra.
Sau đó, theo một mùi thuốc nồng nặc tỏa ra, một đan hoàn vàng óng ánh theo trong bình ngọc chậm rãi lăn xuống tại lòng bàn tay Nhã Phi.
"Đây chính là Tạo Hóa Kim Đan..."
Nhìn đan hoàn màu vàng trong tay, trong đôi mắt đẹp của Nhã Phi tràn đầy vẻ nóng bỏng...