"Đoàn trưởng, Mạc Vân đã mời vị tiền bối kia đến dong binh đoàn chúng ta rồi!"
Nghe vậy, người trung niên trong tòa nhà thoáng đứng phắt dậy hỏi lại: "Ngươi xác định?"
"Đoàn trưởng, ta xác định. Bọn họ còn cách nơi này một dặm!"
"Còn ngây ra đó làm gì, không mau chuẩn bị theo ta ra ngoài nghênh đón!"
"Vâng, vâng, chúng ta đi chuẩn bị!"
"Tiền bối, khoảnh sân phía trước chính là tổng bộ Hắc Lang dong binh đoàn chúng ta!" Mạc Vân chỉ tay về phía khoảnh sân phía trước, cười ha hả nói.
"Ừm, vậy thì vào trong bái phỏng đoàn trưởng quý đoàn đi!"
"Haha, Mạc Vân, ngươi mời tiền bối đến sao không truyền tin báo trước cho ta? Ta phải chuẩn bị chu đáo một phen nghênh đón tiền bối." Hai người chưa đi vào sân thì đã nghe một âm thanh vội vã vang lên.
"Haha, Đoàn trưởng quá lời rồi, là ta mạo muội đến đây, kính xin Đoàn trưởng chớ trách tội!"
"Đâu dám, đâu dám, tiền bối ngài có thể đến nơi này đã là ban cho ta thể diện lớn lao!"
"Trình Đoàn trưởng quá trịnh trọng rồi, hãy cứ gọi ta là Viêm Kiêu, không cần phải xưng hô tiền bối nữa."
"Haha, cũng tốt. Vậy ta đây xin mạn phép xưng một tiếng lão ca rồi. Viêm huynh đệ, mời vào trong. Đêm nay chúng ta không say không về!"
"Trương Trác, yến hội đã chuẩn bị xong chưa?"
"Vâng, đã xong!"
"Các vị huynh đệ, mời ngồi. Viêm Kiêu huynh, xin mời."
Tiêu Viêm cũng không khách sáo, trực tiếp ngồi xuống.
"Các vị huynh đệ, vị này chính là Viêm Kiêu, là người đã cứu năm thành viên thuộc tiểu đội một của Hắc Lang dong binh đoàn chúng ta. Mọi người cùng nhau kính một chén, được không?"
"Tốt, tốt!"
…
Cùng lúc đó, ở một nơi khác tại Cổ trấn Duyên Đãng, nhiều người đang tiến vào trong viện. Nếu như Trình Lang có ở nơi này nhất định sẽ phải chấn động, vì nơi này chính là tổng bộ của dong binh đoàn có thực lực lớn nhất Cổ trấn Duyên Đãng – Huyết Sát dong binh đoàn.
Huyết Sát dong binh đoàn là dong binh đoàn có thực lực đứng đầu Cổ trấn Duyên Đãng. Trong dong binh đoàn, có mười Đấu Hoàng cường giả, trăm tên Đấu Tông, tám Đấu Tôn cường giả, còn Đoàn trưởng Huyết Sát dong binh đoàn đã đạt đến Ngũ tinh Đấu Tôn.
Bọn chúng chính là ông trùm của giới dong binh khắp Cổ trấn Duyên Đãng. Bọn chúng không cho phép bất kỳ ai có thực lực vượt qua mình. Mà lần này, Tiêu Viêm đến đây khiến cho bọn chúng cảm nhận được uy hiếp.
"Tiểu Phong, tình báo chính xác không?!" Một người ngồi trên ghế chủ tọa cất giọng hỏi nam tử đứng bên cạnh. Và người cất giọng không ai khác, chính là Đoàn trưởng Huyết Sát dong binh đoàn – Huyết Đồ.
"Đoàn trưởng, đã điều tra rõ ràng. Người kia xuất hiện tại ngoại vi Ma Thú Chi Mộ cứu nhóm người Mạc Vân."
"Ừm, thực lực của hắn so với ta thế nào?"
"Ta không biết, nhưng hắn rất mạnh. Hơn nữa hắn cũng đã ra tay một lần. Hắn đã cứu Mạc Vân chỉ bằng một quyền, chỉ một quyền đã đẩy lùi Thiên Độc Hạt Long Thú đỉnh phong Thất giai!"
"Chỉ một quyền đã đánh lui Thiên Độc Hạt Long Thú đỉnh phong Thất giai? Tuy ta cũng có thể đánh lui con ma thú này nhưng tuyệt đối không thể làm được chỉ trong một quyền. Thực lực kẻ kia nếu không phải Bát tinh Đấu Tôn trở lên thì sao có thể làm được điều đó nhẹ nhàng đến vậy."
"Bát tinh Đấu Tôn, thật sự có chút khó nhằn đây. Hắc Phong, ngươi cầm lệnh bài thân tín đi Huyết Sát Tông, thỉnh Huyết Sát trưởng lão đến đây tương trợ."
Huyết Đồ là đệ tử chân truyền của trưởng lão Huyết Sát Tông. Hắn biết Huyết Sát trưởng lão không tầm thường, tu vi đã đến cảnh giới Bán Thánh, chỉ còn cách Đấu Thánh một bước. Nhờ vị này đối phó với một kẻ ước chừng Bát tinh Đấu Tôn thì tuyệt đối là thừa sức.
Mà khoảnh khắc này, Tiêu Viêm còn chưa biết có người đang tính kế hại hắn. Đương nhiên, nếu như Tiêu Viêm mà biết thì cũng chỉ cười khẩy cho qua. Bán Thánh mà đã muốn giết hắn sao? Quả thực là trò cười lớn nhất thiên hạ. Chỉ cần kẻ tới không phải là Đấu Đế thì đến bao nhiêu cũng không ngán.
Bị mọi người chúc rượu đến hơi choáng váng, lúc này Tiêu Viêm đứng trong viện suy nghĩ về bản thân ngày xưa. Khi đó hắn cũng chỉ là một Đấu Giả nhỏ bé, từng gia nhập qua dong binh đoàn. Đoàn trưởng dong binh đoàn đó tựa hồ tên Tạp Cương, cũng ở nơi đó mà hắn gặp Tiểu Y Tiên, hồng nhan tri kỷ đã từng giúp đỡ hắn rất nhiều lần. Bây giờ nghĩ lại, quả như một giấc mộng vậy.
Tiêu Viêm thì thầm lẩm bẩm: "Cũng không biết nàng hiện tại sống có tốt không! Còn có Huân Nhi, Thải Lân, không biết các nàng bây giờ đang ở nơi nào!?"
Bàn tay Tiêu Viêm đã cầm khối linh hồn ngọc từ lúc nào không hay, có thể nhìn thấy ánh sáng từ bốn khối linh hồn ngọc này.
"Than ôi, ta ở lại đây thêm vài ngày, hiểu rõ tình hình Viễn Cổ đại lục xong xuôi rồi sẽ lập tức đi tìm Huân Nhi, Thải Lân." Trong lòng thầm quyết định, Tiêu Viêm bắt đầu tu luyện.
Một đêm trôi qua bình lặng.
Tu luyện một đêm, đấu khí trong cơ thể lại tăng trưởng thêm chút ít.
"Phốc!"
Chậm rãi thở ra một ngụm trọc khí, Tiêu Viêm từ từ đứng dậy.
"Chính là cảm giác này, không ngừng trở nên mạnh mẽ!" Tiêu Viêm thỏa mãn khẽ gật đầu.
Tiêu Viêm khách sáo với dong binh đoàn một lát rồi nhanh chóng ra ngoài nghe ngóng tin tức. Cứ như vậy, liên tiếp mấy ngày, Tiêu Viêm dần có cái nhìn tương đối toàn diện về Viễn Cổ đại lục.
"Đã đến lúc rồi, ta nên xuất phát đi tìm Huân Nhi và Thải Lân thôi!"
"Trình đại ca, Trình đại ca!"
"A, là Viêm Kiêu huynh đệ. Có chuyện gì không?"
"Ta tới là để cáo biệt huynh!"
"Cáo biệt sao?" Trình Lang sững sờ.
"Vì sao vậy? Chẳng lẽ chúng ta chiêu đãi không được chu toàn sao?"
"Không, không phải vậy, Trình đại ca huynh hiểu lầm rồi. Ta có việc trọng yếu phải đi làm, một khi hoàn thành ta sẽ trở về tìm các ngươi."
"Haizz, Viêm Kiêu huynh đệ có chuyện phải làm, ta cũng không thể giữ huynh lại được nữa rồi. Ta còn định mời ngươi làm Phó đoàn trưởng Hắc Lang dong binh đoàn."
"Haha, chức Phó đoàn trưởng này ta không có phúc hưởng rồi!"
Trầm tư một lát, Tiêu Viêm lấy ra một miếng Ngũ Sắc Đan Lôi trong Nạp Giới đưa cho Trình Lang, nói: "Đây là Bát phẩm đan dược, Trình huynh hãy nhận lấy, coi như món quà chia tay."
"Cái này... đan dược đối với huynh có trợ giúp rất lớn, ta sao có thể nhận được?!"
"Ta còn có mấy miếng, Trình huynh, xin hãy nhận lấy!"
Trình Lang run rẩy tiếp nhận miếng đan dược, nghẹn ngào nói: "Đa tạ!"
"Ta đi đây! Trình huynh, bảo trọng!"