Cảnh tượng này giống như triều bái, hơn nữa còn là vạn vạn ma thú cao cấp triều bái. Giữa đám ma thú đang triều bái, một con giao long bất chợt xuất hiện tự lúc nào không hay.
Tiêu Viêm vừa nhìn thấy con giao long kia, nội tâm rung động còn hơn cả khi chứng kiến vô số ma thú cao cấp đồng loạt gào rú, khiếp sợ hơn gấp bội.
Con giao long này chính là một đầu Đế cấp ma thú. Hơn nữa, thực lực của nó dường như còn mạnh hơn Tiêu Viêm một chút. Hắn cảm nhận được uy hiếp mãnh liệt từ trên thân con giao long này. Đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy một Đế cấp ma thú kể từ khi bước chân vào Đấu Đế đến nay.
Đà Xá Cổ Đế tuy là Đấu Đế, nhưng lúc Tiêu Viêm tiếp nhận truyền thừa thì Đà Xá Cổ Đế chân thân kia chẳng biết đã đi đâu, chỉ lưu lại một đạo tàn hồn. Ngoài ra, lúc Dược tộc bị diệt, Đấu Đế của Dược tộc kia cũng chỉ là một đạo tàn hồn mà thôi. Tuy cũng là Đấu Đế, nhưng dù sao cũng không còn nguyên vẹn. Mà hiện tại, lại có một đầu Đế cấp ma thú hoàn chỉnh xuất hiện trước mặt Tiêu Viêm.
Hít một hơi thật sâu... Tiêu Viêm hít một hơi thật dài nhằm xua tan nỗi khiếp sợ trong lòng.
...
Cách nơi này ức dặm xa xôi, tại Hoa phủ.
"Thải Lân tỷ, tỷ nói rằng Tiêu Viêm đã thoát khỏi không gian phong bạo kinh khủng kia rồi phải không? Chàng hiện tại hẳn là không bị sao chứ? Không biết chàng đang ở nơi nào?!" Thanh y nữ tử nhìn về phía cung trang nữ tử, lo lắng hỏi.
"Ha ha, Huân Nhi! Muội đừng nên sốt ruột, linh hồn quang điểm của Tiêu Viêm vẫn còn thì chứng tỏ hắn không xảy ra chuyện gì rồi. Muội đúng là quá mức lo lắng rồi. Chờ cho Khôn Chúc tiền bối cùng Cổ Nguyên bá phụ sau khi khôi phục thực lực Đấu Đế, chúng ta sẽ đi tìm hắn."
"Ừm!"
"Ha ha, Khôn Chúc tiền bối và Cổ Nguyên bá phụ muốn khôi phục còn cần thêm nửa năm nữa. Trong thời gian này, chúng ta cũng phải tu luyện thật tốt, không nên lơ là."
...
Đại Lục Đấu Khí, Trung Châu, Thiên Phủ Liên Minh.
"Dược lão, phụ thân cùng những người khác đã đi được hơn ba năm rồi, sao vẫn chưa trở lại vậy!? Phụ thân đã từng nói chờ cho Tiêu Tiêu tấn cấp Đấu Đế thì người sẽ quay về. Vậy mà hiện tại, Tiêu Tiêu đã là Cửu tinh Đấu Thánh rồi, chẳng bao lâu nữa sẽ trở thành Đấu Đế, vậy mà phụ thân vẫn chưa quay về." Một nữ hài tử ước chừng hơn mười tuổi, bĩu môi nói.
"Ha ha, Tiêu Tiêu. Ngươi bây giờ không phải còn chưa tới Đấu Đế sao? Chờ khi ngươi tấn cấp Đấu Đế nếu cha ngươi còn chưa trở lại thì chúng ta sẽ đi tìm hắn, được chứ?" Một lão giả áo trắng mỉm cười vuốt ve đầu Tiêu Tiêu nói.
Lão giả áo trắng này chính là sư phụ của Tiêu Viêm – Dược Trần.
Trong ba năm, thực lực của Dược Trần đột nhiên tăng mạnh. Từ Nhị tinh Đấu Thánh đề thăng đến Ngũ tinh Đấu Thánh hậu kỳ đỉnh phong, bất cứ lúc nào cũng có thể bước vào Lục tinh Đấu Thánh.
Đằng sau núi Thiên Phủ Liên Minh, tại Các Tinh Vẫn. Một nữ tử khoảng chừng hai mươi tuổi đang nhìn về phương xa.
"Này…"
"Muội làm ta giật mình đấy, Mạc sư muội!"
"Hì hì, U Tuyền sư tỷ, tỷ lại nhớ Viêm các chủ sao? Người đã đi ba năm rồi, tỷ đúng là si tình đó nha!"
"Ngươi…" U Tuyền xấu hổ, đỏ mặt.
...
Trong Minh U cốc, Tiêu Viêm đang cẩn thận quan sát đám ma thú.
"Chúng ta cung nghênh thú vương!" Đầu Đế cấp ma thú nhanh chóng biến thành một người đàn ông trung niên bốn mươi tuổi.
"Ừm, một chút nữa ta sẽ là Vương của Ma Thú Sâm Lâm!"
"Đế cấp ma thú chiếm núi xưng vua?" Khóe miệng Tiêu Viêm khẽ cong.
Một lúc im lặng trôi qua, Tiêu Viêm nghe thêm một lát liền mất đi hứng thú. Đang lúc hắn chuẩn bị rời đi thì một cỗ uy áp mạnh mẽ đột nhiên bao trùm lấy Tiêu Viêm.
"Không xong, bị con Đế cấp ma thú kia phát hiện mất rồi!"
"Các hạ dù gì cũng là Nhất tinh trung kỳ đỉnh phong Đấu Đế cường giả, là danh nhân ở vùng đất này, sao có thể lén lút nghe trộm người khác nói chuyện được chứ. Đây không giống hành động mà một gã Đấu Đế nên làm chút nào."
Nghe con Đế cấp ma thú kia nói vậy, Tiêu Viêm cũng đành hiện thân.
Người đàn ông trung niên do con Đế cấp ma thú hóa thành kia trầm tư trong chốc lát, "Mình sao lại không biết hắn nhỉ? Chẳng lẽ là huyễn thuật?!"
"Các hạ rốt cuộc là ai? Tại sao lại lẻn vào Minh U cốc ta?"
"Vô danh tiểu tốt Viêm Kiêu, ta thấy vô số ma thú bạo động tại Núi Minh U, lòng mang hiếu kỳ nên mới đến đây dò xét hư thực." Tiêu Viêm trả lời thẳng thắn.
"Cảm giác hiếu kỳ? Ha ha, tốt. Cho dù ngươi cảm thấy hiếu kỳ, với thực lực Nhất tinh trung kỳ đỉnh phong Đấu Đế của ngươi hoàn toàn có thể quang minh chính đại đến đây dò xét, vậy sao ngươi không làm vậy mà lại lén lút trốn ở đây nghe lén?" Người đàn ông trung niên chất vấn liên tiếp khiến cho tâm tình bình tĩnh của Tiêu Viêm dần trở nên tức giận.
"Ha ha, vậy ngươi chính là thừa nhận hành vi nghe lén của mình sao?! Ngươi nói xem nên làm sao bây giờ?"
"Cái gì mà làm sao bây giờ?"
"Ha ha, chỉ cần ngươi giao ra tất cả những thứ trên người ngươi thì ta có thể cân nhắc cho ngươi một con đường sống!"
"Ha ha ha…"
"Ngươi cười cái gì?"
"Ngươi ăn cướp như vậy mà còn dám hỏi ta sao, ha ha!" Thanh âm lạnh nhạt vang lên.
"Ăn cướp của ngươi? Chẳng lẽ không thể sao?!" Nói xong, người đàn ông trung niên kia tỏ vẻ nhún vai.
"Ngươi có thể thử xem!"
Người đàn ông trung niên kia phóng thích khí thế một lần nữa, Tiêu Viêm cũng không cam lòng lùi bước, một cỗ khí thế mạnh mẽ từ trong thân thể hắn tuôn ra giằng co với hắn.
Ngay lập tức, bầu không khí khẩn trương bắt đầu lan tràn khắp nơi.
Chiến đấu hết sức căng thẳng.