"Bạo!"
Hỏa diễm cuồng bạo khổng lồ ngàn trượng trên không trung lan tỏa khắp bốn phía, biến mọi thứ quanh Minh U Cốc thành biển lửa. Một số ma thú cấp độ thấp đều bị ngọn lửa thiêu rụi đến bốc hơi.
Uy lực của Diệt Thế Hỏa Liên quả nhiên khủng bố đến vậy. Toàn bộ ma thú trong Minh U Cốc đều hoảng sợ gào thét, bỏ chạy tứ tán vì sợ hỏa diễm quỷ dị này chạm vào.
Sóng xung kích hủy diệt cùng nhiệt độ kinh hoàng từ ngọn lửa điên cuồng khiến ngay cả người thi triển như Tiêu Viêm cũng bất ngờ, hắn không ngờ nó lại khủng bố đến vậy.
Dung hợp dị hỏa là đấu kỹ năm đó Tiêu Viêm dùng để đối phó với cường giả Phủ Thiên Xà – Bát Dực Hắc Xà Hoàng trên Băng Hoàng Hải. Theo thời gian, thực lực Tiêu Viêm càng tăng tiến cùng với số lượng dị hỏa mà hắn sở hữu ngày càng nhiều, khiến cho uy lực từ đấu kỹ dung hợp dị hỏa này cũng mạnh hơn gấp bội phần.
Lúc trước, dung hợp dị hỏa chỉ có thể uy hiếp một số Đấu Hoàng, Đấu Tông cường giả, thì hiện tại, nó đã có thể uy hiếp được Đấu Đế cường giả rồi.
"Diệt Thế Hỏa Liên được xưng là 'diệt thế' thì hiển nhiên dùng nó để đánh chết Đấu Đế vẫn chưa đủ, trừ phi ta có thể hoàn toàn dung hợp 23 loại dị hỏa, tạo thành Phần Thiên Liên Hỏa thì mới có thể một kích đánh chết Tiêu Ứng được. Thân thể phòng ngự của Viễn Cổ Thiên Giao dù gì cũng không hề tầm thường, hơn nữa thực lực Tiêu Ứng cũng đã đạt đến Đấu Đế Nhất Tinh đỉnh phong giai đoạn hậu kỳ rồi. Một kích này của ta ước chừng chỉ có thể khiến hắn trọng thương mà thôi." Nhìn đoàn hỏa diễm lập lòe trước mặt, Tiêu Viêm thầm nghĩ.
"Ngang! Ngang…"
Đang lúc Tiêu Viêm suy nghĩ thì hỏa diễm cuồng bạo chợt run lên rồi nhanh chóng tiêu tán. Một đầu giao long màu nâu khổng lồ hơn trăm trượng từ trong hỏa diễm hiện ra, đó chính là Tiêu Ứng.
"Quả nhiên không chết!" Nghe tiếng long ngâm, Tiêu Viêm khẽ chau mày. "Quả nhiên ta đoán không sai, muốn dùng một kích Diệt Thế Hỏa Liên để đánh chết hắn thì không được, Đấu Đế cường giả quả nhiên khủng bố."
Tiếng long ngâm vang vọng trong hư không, chợt dị hỏa từ trong thân thể Tiêu Ứng bị đẩy bật ra. Giờ phút này, Tiêu Ứng có thể nói là chật vật vô cùng. Máu tươi đầm đìa trên gương mặt hắn, từng khối long lân rơi xuống hơn phân nửa, khắp thân thể đều bị dị hỏa thiêu đốt đến cháy khét. Không chỉ vậy, miệng vết thương còn rất sâu, mơ hồ có thể nhìn thấy xương trắng bên trong. Tất cả cũng đủ biết để sống sót sau đợt công kích của Diệt Thế Hỏa Liên này, hắn đã phải trả cái giá đắt đến nhường nào.
"Khục khục khục!" Tiêu Ứng ho lên sặc sụa, máu tươi lại trào ra từ miệng.
"Giao ra đan phương! Nói ra phương pháp phục sinh linh hồn chủng, ta sẽ tha cho ngươi. Nếu ngươi dám qua loa hoặc lừa gạt ta, hôm nay ta tất biến ngươi thành tro bụi." Giọng nói lạnh lẽo của Tiêu Viêm vang lên bên tai Tiêu Ứng.
Nghe thấy Tiêu Viêm nói vậy, Tiêu Ứng ít nhiều cũng có chút sợ hãi. Thế nhưng hắn cố gượng nói: "Hừ, giao ra đan phương sao? Ha ha, ngươi cho rằng có khả năng đó sao?"
"Rượu mời không uống muốn uống rượu phạt, ta sẽ giết ngươi rồi chậm rãi tìm kiếm sau!" Giọng nói lạnh lẽo của Tiêu Viêm một lần nữa vang lên.
"Ha ha, giết ta sao? Ngươi dám hả?" Nghe thấy Tiêu Viêm nói thế, hắn vốn đang sợ hãi lập tức chuyển sang thái độ càn quấy, bất cần.
"Ha ha, không dám giết ngươi sao? Ngươi cho rằng ngươi là ai? Nực cười, trên đời này còn chưa có thứ gì có thể khiến cho Viêm Kiêu này không dám giết. Ngươi đã dám nói vậy, ta sẽ giết ngươi cho xem!" Vừa dứt lời, Tiêu Viêm khẽ phất tay, mười loại dị hỏa trong tay Tiểu Y lại một lần nữa ngưng tụ thành Diệt Thế Hỏa Liên.
Hai mắt Tiêu Ứng co rút lại, nhìn thấy Diệt Thế Hỏa Liên sắp sửa phóng tới, không nhịn được kêu lớn: "Ngừng, ngừng... dừng lại. Ta cho ngươi đan phương, phương pháp phục sinh linh hồn chủng ta cũng sẽ nói cho ngươi biết!"
Diệt Thế Hỏa Liên còn cách Tiêu Ứng chưa đầy một mét liền chậm rãi tiêu tán.
Nhìn thấy hỏa liên khủng bố kia tiêu tán, Tiêu Ứng mới thở dài một hơi, nội tâm cũng dần buông lỏng.
"Nói đi, ngươi tốt nhất là không nên lừa gạt ta. Nếu không…"
"Biết rồi, biết rồi!"
"Nói!"
"Linh hồn chủng hoàn toàn có thể phục sinh, nhưng mà…"
"Nhưng cái gì? Nói mau!"
"Nhưng cần có những thứ cực kỳ khó có được!"
"Cần tài liệu gì?"
"Đầu tiên là một thân thể Đấu Đế cường giả, tiếp theo là phải có Thất Thải Dưỡng Hồn Đản. Thất Thải Dưỡng Hồn Đản này có thể khiến cho linh hồn chủng thoải mái nương tựa, để linh hồn chủng bùng phát sinh cơ, loại vật này trên đại lục cũng cực kỳ hiếm có. Theo ta được biết thì có một đóa Thất Thải Dưỡng Hồn Đản tại Dược Vực. Nơi đó có siêu cấp Đấu Tổ cường giả thủ hộ, muốn có nó quả thực là chuyện người si nói mộng. Về loại cuối cùng chính là cần Phục Linh Đan. Tên như ý nghĩa, nó dùng để khôi phục linh hồn cực nhanh. Nhưng mà loại đan dược này cần phải có Thánh cấp Luyện Dược Sư mới có thể luyện chế được. Muốn luyện chế ra nó còn khó hơn cả việc có được Thất Thải Dưỡng Hồn Đản, cho nên…"
Tiêu Viêm nghe vậy thì lâm vào trầm tư. Lúc này Tiêu Ứng không biết từ đâu lấy ra một cái ngọc giản màu xanh, đập nát khiến Tiêu Viêm bừng tỉnh khỏi suy tư.
"Ngươi đã làm gì?"
"Ha ha, Viêm Kiêu, Tiêu Ứng này đường đường là thành viên Hoàng tộc của tộc Viễn Cổ Thiên Giao, bình thường muốn gì được nấy, chứ nào phải bị ngươi đánh đến trọng thương như hôm nay."
"Vừa rồi ta đã truyền tin tức vào ngọc giản, cường giả trong tộc của ta đang trên đường đến đây. Lúc đó ngươi chắc chắn phải chết không thể nghi ngờ."
"Ngươi muốn chết!"
Dứt lời, Tiêu Viêm đấm ra một quyền giáng xuống người Tiêu Ứng.
"Phốc!" Tiêu Ứng phun ra một ngụm máu tươi.
"Đem đan phương giao ra đây!"
"Ha ha, vọng tưởng!"
Lại một quyền nữa giáng xuống thân Tiêu Ứng.
"Bành! Bành! Bành!"
Máu tươi từ miệng Tiêu Ứng không ngừng tuôn trào.
Đột nhiên, một đạo khí thế kinh thiên xuất hiện cách Minh U Cốc vạn dặm.
"Dừng tay!" Một giọng nói từ xa vọng đến.
"Cạc cạc, Viêm Kiêu, Trưởng lão Hắc Thành đến rồi. Hắn chính là Tứ Tinh Đấu Đế đấy, hôm nay ngươi chết chắc!" Tiêu Ứng không hề để ý những cú đấm của Tiêu Viêm, cất tiếng cười lớn.