Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung Hậu Truyện

Chương 254: CHƯƠNG 254: SƠ BỘ GIAO PHONG

Một giọng nói mang theo ý lạnh lẽo khuếch tán khắp khu chợ đấu giá, khiến không ít người biến sắc. Ngô Hạc ở Dương Thành này cũng là một nhân vật có tiếng tăm, vừa mới bước vào Thất Tinh Đấu Đế, thực lực ấy đủ để hắn trở thành cường giả hàng đầu nơi đây, thậm chí nằm trong số ít người mạnh nhất. Trước mặt hắn, chưa từng có ai dám nói lời ngông cuồng.

Tuy nói lúc trước Tiêu Viêm lại ngoài dự đoán của mọi người tiếp được một chiêu của Ngô Hạc, nhưng dù sao Ngô Hạc vẫn chưa chính thức ra tay. Lúc này mà nói ra những lời ngông cuồng như vậy, thật sự có chút không sáng suốt.

Mạnh Hà, người khoác trường sam đỏ thẫm, hai mắt hơi híp nhìn chằm chằm Tiêu Viêm, trong mắt ngược lại cũng hiện lên vẻ kinh ngạc. Đối với thực lực của Ngô Hạc, hắn hiểu rõ hơn ai hết, cho dù là hắn ra tay, cũng nhiều lắm là chỉ có thể chiến đấu ngang sức, thậm chí không thể địch lại. Vốn dĩ trong mắt hắn, Tiêu Viêm bất quá chỉ có thực lực Ngũ Tinh Đấu Đế trung kỳ, chắc chắn ngay cả một chiêu của Ngô Hạc cũng không thể tiếp được, nhưng lại không ngờ rằng, công thế của Ngô Hạc căn bản không hề tạo thành nửa điểm tổn thương cho Tiêu Viêm.

"Thú vị."

Mạnh Hà mỉm cười, nghiêng người tựa vào ghế đá, đầy hứng thú nhìn cảnh tượng này. Cùng với tin tức về bảo tàng Thiên Hàn Cốc truyền ra, gần đây ngày càng nhiều cường giả đổ về Thiên Hàn Thành, xem ra Tiêu Viêm cũng là một trong số đó. Chẳng qua, nếu hắn cho rằng chỉ với chừng đó mà có thể chống lại cường giả đã gần đạt tới Thất Tinh Đấu Đế như Ngô Hạc, e rằng sẽ có chút ngây thơ rồi.

Là một cường giả sắp trở thành Thất Tinh Đấu Đế, có thể khống chế không gian đóng băng, Mạnh Hà hiểu rõ nhất sự chênh lệch giữa Ngũ Tinh Đấu Đế trung kỳ và cấp bậc này. Khác biệt một trời một vực, hơn nữa Ngô Hạc còn đến từ Ám Hắc Các, lại là một trong những đệ tử của Các chủ, nội tình cũng không hề yếu kém. Các loại đấu kỹ hắn tu luyện cũng vô cùng cường đại. Muốn thắng hắn, ngay cả cường giả cùng cấp đã bước vào ngưỡng Thất Tinh Đấu Đế cũng rất khó làm được, huống hồ Tiêu Viêm trước mắt bất quá chỉ là Ngũ Tinh Đấu Đế trung kỳ mà thôi...

Đại Hán ngăm đen của Vô Lượng Tông, người lúc trước mở miệng hô giá, cũng đầy hứng thú nhìn hai người trong sân đối mặt. Tiêu Viêm khiêu khích Ngô Hạc, trong mắt hắn xem ra cũng chẳng có gì. Dù sao ở đây cũng không có quy củ rườm rà nào, thấy không vừa mắt thì ra tay thôi. Kẻ thắng làm vua, kẻ thua làm giặc, mọi quyền lợi đương nhiên đều thuộc về cường giả. Nếu Tiêu Viêm thất bại, tự nhiên sẽ phải trả giá đắt cho sự khiêu khích ngông cuồng này.

Chợ đấu giá Thiên Hàn Thành từ trước đến nay là nơi có nhân khí tương đối cao trong Thiên Hàn Thành, không ít thế lực cường đại đều quen tới đây. Hôm nay thấy cảnh đối mặt này, lập tức có từng ánh mắt đổ dồn tới, hiển nhiên rất đỗi hiếu kỳ, vì sao Tiêu Viêm, người chỉ có thực lực Ngũ Tinh Đấu Đế trung kỳ, lại có gan khiêu khích Ngô Hạc.

Vô số ánh mắt dõi theo dần dần trở nên mờ nhạt, một thân ảnh chậm rãi bước ra từ trong đó. Tiếp đỡ một quyền của Ngô Hạc, Tiêu Viêm lại ngay cả y phục cũng không hề bị rách nát.

Nhìn thân ảnh chậm rãi bước ra từ trong bụi mù, ánh mắt Ngô Hạc hơi ngưng lại, chợt cười lạnh nói: "Có thể giết nhiều người của Ám Hắc Các ta như vậy, đặc biệt là giết con trai của sư phụ ta, ngươi quả thật có chút năng lực. Bất quá, chưa từng có kẻ nào dám nói lời như vậy trước mặt ta. Xem ra hôm nay, mạng ngươi ta nhất định phải lấy, bằng không ngày sau thật sự không cách nào lập thân tại Thiên Hàn Thành! Cũng không có cách nào ăn nói với sư tôn của ta!"

"Vậy thì xem ngươi có tư cách đó hay không..." Giọng nói nhàn nhạt của Tiêu Viêm cũng vang lên.

Tiêu Viêm khẽ cười, hai tay hơi nắm chặt, trên da thịt một luồng kim quang óng ánh ẩn hiện, mang theo một loại khí tức đặc thù. Đó là một cảm giác cường đại không thể hình dung lặng lẽ lan tràn, khiến hắn dưới khí tức cường đại gần như Thất Tinh Đấu Đế của Ngô Hạc mà không hề cảm thấy nửa điểm áp bách.

"Ngươi sẽ hối hận vì hành động của mình, bất quá đến lúc đó, hết thảy đều đã muộn."

Giọng Ngô Hạc hờ hững, rồi sau đó bước chân đầu tiên lướt ra, bàn tay nắm chặt, một cây trường giáo năng lượng đỏ rực toàn thân liền xuất hiện trong tay hắn. Trên cây trường giáo năng lượng này, phủ đầy vô số đấu khí bị áp súc, ẩn ẩn phát ra một loại chấn động hùng vĩ. Hiển nhiên, cây trường giáo năng lượng tùy ý ngưng tụ ra này, uy lực cũng không hề yếu kém.

"A!"

Cùng với trường giáo năng lượng vừa vào tay, Ngô Hạc đập mạnh xuống đất một tiếng vang dội, lập tức phiến đá cứng rắn dưới chân liền bị chấn thành bụi phấn. Thân hình hắn đột ngột lao ra, trường giáo năng lượng trong tay vung ra từng đạo bóng giáo sắc bén, phô thiên cái địa bao trùm lấy quanh thân Tiêu Viêm.

Ầm ầm ầm!

Bóng giáo tràn ngập khắp nơi, vẫn chưa tiếp xúc đến thân thể Tiêu Viêm, nhưng kình phong vô hình đã xé rách mặt đất tan tành, cuồng phong gào thét vũ động. Thanh thế như vậy, quả thật không hề yếu kém.

Nhưng mà, đối mặt với công thế hung hãn như vậy của Ngô Hạc, bàn tay Tiêu Viêm cũng nắm chặt, Dị Hỏa Tuyên Cổ Xích cũng lóe lên xuất hiện. Cánh tay run lên, từng đạo xích ảnh cũng ngưng hiện.

Keng!

Trường giáo năng lượng cùng Dị Hỏa Tuyên Cổ Xích va chạm, nhất thời có chấn động kình phong hung hãn cuồn cuộn tràn ra, hỏa hoa bắn ra dữ dội. Nhìn thấy Tiêu Viêm lại dám cùng mình cứng đối cứng, trong mắt Ngô Hạc lập tức xẹt qua một tia cười lạnh, bàn tay run lên, chỉ thấy trên trường giáo năng lượng tràn ngập một luồng hắc quang. Những hắc quang này như giòi trong xương, trực tiếp quấn lấy Dị Hỏa Tuyên Cổ Xích, cuồn cuộn lao về phía Tiêu Viêm.

"RO RO RO!"

Loại hắc quang này có chút kỳ lạ, khi dính lên Dị Hỏa Tuyên Cổ Xích do hỏa diễm ngưng tụ mà thành, lại phát ra tiếng RO RO RO. Loại chấn động cuồng bạo đó, phảng phất có thể thiêu đốt đấu khí.

Cảnh tượng này thật ra khiến Lâm Động hơi kinh ngạc, bất quá, cũng chỉ có vậy mà thôi.

"Gầm!"

Bất quá, loại ăn mòn này đối với vũ khí khác có lẽ hiệu quả, nhưng đối với Dị Hỏa Tuyên Cổ Xích do hỏa diễm ngưng tụ thì lại vô dụng. Chỉ thấy thước của Tiêu Viêm chấn động, liền có vô số hỏa diễm phảng phất đến từ các địa vực khác nhau kích động không ngừng bên trong thước, tiếng phần phật vang dội vô cùng. Dưới âm thanh này, luồng hắc quang kia lập tức bị đánh tan, mà tiếng phần phật đó dư lực không hề giảm, lao thẳng về phía Ngô Hạc.

"Hừ!"

Nhìn thấy Tiêu Viêm không chỉ chống cự được công thế của mình, mà còn thừa cơ tiến công, Ngô Hạc cũng hừ lạnh một tiếng. Đấu khí bành trướng trong cơ thể cũng bùng nổ tuôn ra, hắc quang trên trường giáo năng lượng cũng cuồn cuộn tràn ra, sau đó với một tốc độ kinh người, ngưng tụ thành một tòa lầu các khổng lồ màu đen.

Tòa lầu các này không nhìn rõ hình dáng cụ thể, trông như một khối vật chất màu đen cấu thành, đen kịt. Một loại sóng năng lượng quỷ dị và cuồng bạo không ngừng tán phát ra.

"Hắc Ám Chi Các!"

Tiếng quát lạnh đột nhiên truyền ra từ miệng Ngô Hạc, sau đó ánh mắt âm hàn của hắn, không chút lưu tình giáng xuống Tiêu Viêm.

"Ầm!"

Một chiêu này của Ngô Hạc, khiến không ít cường giả Lục Tinh Đấu Đế sơ kỳ đỉnh phong, thậm chí trung kỳ, hậu kỳ đều kịch biến sắc mặt. Bọn hắn biết rằng, đối mặt với một đòn này của Ngô Hạc, bọn hắn căn bản không cách nào chống cự được. Hơn nữa, ngay cả Mạnh Hà cùng những người khác, ánh mắt đều hơi ngưng lại.

Xem ra, Ngô Hạc đã chuẩn bị nhanh chóng kết thúc trận chiến.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!