Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung Hậu Truyện

Chương 33: CHƯƠNG 33: XUẤT QUAN: MINH U CỐC

Bên trong Vân Thành, Tiêu Viêm ở lại mấy ngày. Trong lúc thu mua rất nhiều tài liệu luyện chế Đế đan Đế Phong Thánh cấp ba, quá trình thu mua gần như đã hoàn tất. Chỉ còn thiếu mấy chục loại dược liệu vô cùng trân quý mà thôi.

Trong quá trình thu thập dược liệu này, Tiêu Viêm có thể nói là tiến hành vô cùng thuận lợi. Nhưng về việc tìm kiếm tin tức Huân Nhi, Thải Lân và Tiêu tộc thì hắn lại chẳng thu được bất kỳ tin tức nào.

Đang lúc Tiêu Viêm chuẩn bị rời khỏi Bắc Vân Phủ, tiến về Hồng Viễn Phủ để tìm vị cường giả họ Tiêu nọ thì đột nhiên nghe được một vài tin tức: Hội đấu giá mười năm một lần của Vân Thành sẽ được tổ chức sau một tháng tại quảng trường Vân Thành, nghe nói trong đó có Khô Mộc Xà Đằng – một trong những tài liệu Tiêu Viêm cần để luyện chế Đế Phong Thánh đan. Bởi vậy, Tiêu Viêm đành phải nán lại vài ngày để chờ hội đấu giá.

Sáng sớm ngày thứ hai, Tiêu Viêm liền hướng phường thị mà đi, nghe ngóng tin tức.

Mục tiêu của hắn là muốn xem thử trong phường thị có tài liệu luyện chế đan dược gì không, tranh thủ luyện chế đan dược trong khoảng thời gian chờ hội đấu giá.

Tiêu Viêm tới rất sớm nhưng lúc đến phường thị lại phát hiện tại đây đã sớm huyên náo, khách bộ hành tấp nập không ngừng. Tiêu Viêm hòa mình vào dòng người tìm kiếm tài liệu mình cần.

Toàn bộ phường thị vô cùng rộng lớn, có hơn mười cửa hàng nhỏ san sát nhau. Tiêu Viêm kiên nhẫn từng bước tiến vào các quầy hàng để tìm kiếm tài liệu. Thời gian trôi qua vô cùng nhanh, chớp mắt đã đến giữa trưa nhưng Tiêu Viêm lại chẳng tìm được món nào hữu dụng cho mình.

Lập tức, Tiêu Viêm hỏi han những người đi đường liền được biết thông tin và hướng thẳng đến Vạn Dược Các.

Vạn Dược Các là nơi Tiêu Viêm hỏi thăm được từ người khác. Nơi này là địa phương có dược liệu đầy đủ nhất phường thị, nhưng giá cả dược liệu tại Vạn Dược Các lại...

Qua hai con đường, cuối cùng Tiêu Viêm đã xuất hiện trước cửa Vạn Dược Các.

"Nộp 100 kim tệ phí vào cửa!" Một tên hộ vệ thản nhiên nói.

Tiêu Viêm sững sờ. Khó trách những người trong phường thị nói nơi này là hắc RO, quả đúng là như vậy! Tiêu Viêm cũng không chậm trễ, nộp 100 kim tệ phí vào cửa. Ngay sau đó, tên hộ vệ canh cửa mới cho Tiêu Viêm bước vào.

Sau khi bước vào Vạn Dược Các, Tiêu Viêm thầm đánh giá xung quanh. Diện tích tầng thứ nhất rất lớn, bài trí cũng vô cùng thuận tiện, tựa như một thư viện, các loại dược liệu được phân loại chỉnh tề, giúp mọi người dễ dàng tìm kiếm.

Sáu hàng giá đỡ bốn tầng, trên mỗi tầng lại chia làm nhiều ngăn nhỏ. Trên mỗi ngăn nhỏ đều có một cái hộp trong suốt, bên trong đều chứa một ít dược liệu. Xung quanh các kệ chỉ đặt một vài vật trang trí thanh nhã, khiến người xem cảm thấy thư thái hơn. Cách đó không xa, cạnh những vật phẩm trang sức, có một cầu thang dẫn lên lầu trên, bên cạnh có người canh gác.

Tại lầu một dạo quanh một vòng, đồ vật bên trong hộp mặc dù không tệ, nhưng cũng chỉ có thể luyện chế ra đan dược cấp Tám mà thôi. Xoay người, Tiêu Viêm hướng lên tầng hai.

"Lầu hai không phải ai cũng có thể vào!" Người đàn ông trung niên canh giữ lầu hai thản nhiên nói.

"Muốn lên lầu hai cần điều kiện gì?"

"Luyện Dược Sư, đẳng cấp Đại Sư mới có thể đi vào!" Người đàn ông trung niên khinh thường nhìn Tiêu Viêm nói.

Nghe người đàn ông nói như vậy, Tiêu Viêm sửng sốt một lát, rồi tiếp tục bước đi.

"Ngươi không nghe ta nói sao? Luyện Dược Sư, Luyện Dược Đại Sư mới có thể vào." Người đàn ông trung niên nói lại một lần nữa.

"Ha ha, ta chính là Luyện Dược Đại Sư!" Dứt lời, Tiêu Viêm lại một lần nữa hướng lên trên mà đi.

"Các hạ, xin dừng bước. Chúng ta cần kiểm tra lời nói của các hạ."

Tiêu Viêm nhíu mày, nói: "Khảo thí thế nào?"

"Khảo thí rất đơn giản, chỉ cần đọ linh hồn lực với một vị Luyện Dược Đại Sư, trong thời gian quy định mà không bại thì coi như đạt yêu cầu."

Cùng lúc đó, cách Vân Thành ức vạn dặm, bên ngoài Bích Dĩnh Phủ.

"Thải Lân tỷ tỷ, phụ thân và Khôn Chúc tiền bối, đáng lẽ hôm nay cũng nên xuất quan rồi chứ?" Một thanh y nữ tử, ba búi tóc đen buông lơi trên vai, vuốt nhẹ mái tóc trên trán, mở miệng nói. Nhìn dáng vẻ của nàng, hẳn là Huân Nhi mà Tiêu Viêm ngày đêm mong nhớ.

"Ha ha, hôm nay quả thật là ngày Khôn Chúc tiền bối và phụ thân xuất quan! Huân Nhi, nhìn muội vội vã như vậy không phải là muốn gặp tên kia đến phát điên rồi sao..."

"Thải Lân tỷ, tỷ..." Huân Nhi xấu hổ đỏ mặt, khiến ai nhìn cũng phải thương yêu.

"Thải Lân tỷ, tỷ cũng đừng có nói là không nhớ hắn nhé?"

Thải Lân vẫn không trả lời liền bị một tràng cười dài ngắt quãng. Chợt, hai nhân ảnh xuất hiện trước mặt Huân Nhi và Thải Lân. Hai nhân ảnh đó chính là Cổ Nguyên và Chúc Khôn.

"Phụ thân, người xuất quan rồi, đã khôi phục hết chưa?"

"Hai cha, xuất quan? Khôi phục như thế nào?" Một bên Thải Lân cũng vô cùng mừng rỡ mà hỏi.

Cổ Nguyên và Chúc Khôn liếc nhìn nhau, đồng thời cười nói: "Tổn thương đã khôi phục cả rồi, hơn nữa, ta và lão Long thực lực còn tinh tiến hơn!"

"Thật sự sao?"

Khôn Chúc ở bên cạnh gật đầu cười.

"Phụ thân, chúng ta bây giờ xuất phát đi tìm Tiêu Viêm ca ca, được không?"

"Biết con rất lo lắng cho Tiêu Viêm ca ca của con mà, ha ha! Bất quá, chúng ta đi đâu tìm hắn đây?"

"Chúng ta đến Dược vực tìm Tiêu Viêm ca ca. Nghe nói một năm sau Dược vực sẽ tổ chức Dược hội. Với tính tình của Tiêu Viêm ca ca, nếu biết chuyện này huynh ấy nhất định sẽ đến, chúng ta sẽ tìm hắn ở đó!"

"Ừm!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!