Cùng lúc đó, tại hậu đường đấu giá hội, Tiêu Viêm vẫn đang trò chuyện vui vẻ với Linh Nhi.
"Ha ha, Linh Nhi tiểu thư nói rất đúng. Nếu đã như vậy, ta liền nói cho tiểu thư biết nguyên nhân!" Đôi đồng tử đen láy của Tiêu Viêm hiện lên một tia sáng khó tả, Linh Nhi ở bên cạnh hắn cũng chưa từng phát giác.
Ngừng một lát, Tiêu Viêm mới nói: "Kỳ thực, chuôi cổ xích này là bảo vật của gia tộc ta!"
"Bảo vật của gia tộc? Nghe nói vật này tìm được từ trong di tích, làm sao có thể là bảo vật trấn tộc của gia tộc ngươi được?" Linh Nhi khẽ chau mày, nhẹ nhàng hỏi vấn đề khó hiểu này Tiêu Viêm.
"Ha ha, gia tộc của ta là Viễn Cổ gia tộc, do một vài nguyên nhân nên mới suy thoái, cuối cùng dần mai một theo dòng thời gian. Mà ta là thành viên của một chi trong gia tộc, nếu không phải thực lực của ta đạt tới Đấu Thánh, có chút quyền lợi trong gia tộc, có lẽ còn không biết chuyện này. Chuôi cổ xích này có ký hiệu của gia tộc chúng ta nên ta mới có thể kết luận đây là bảo vật của gia tộc. Vì thế ta mới phải hành động như vậy, thật xin lỗi đã khiến Linh Nhi tiểu thư hiểu lầm, ha ha."
"Thì ra là thế, điều này cũng khó trách, có thể tại đấu giá hội gặp được bảo vật của gia tộc trước đây, hơn nữa lại có ký hiệu của gia tộc. Nếu vậy, Viêm Kiêu tiền bối hẳn là đã lập được công lao cho gia tộc, chắc chắn sẽ được tăng quyền hạn, cho nên mới biểu hiện ra tư thái như vậy!" Linh Nhi trong lòng phân tích, cùng với ngữ khí sầu não của Tiêu Viêm khiến nàng tin tưởng lời nói của hắn.
"Ha ha, hiện tại Linh Nhi tiểu thư có thể giúp ta hỏi người bán được không?"
"Ha ha!"
Tiếng nói nhẹ nhàng của Linh Nhi vang lên: "Đương nhiên! Tiền bối ở chỗ này chờ một lát, ta sẽ lập tức hỏi thăm người bán."
Nghe được lời Linh Nhi nói, khuôn mặt vốn không chút bận tâm của Tiêu Viêm, giờ mới lộ ra một nụ cười nhẹ, khẽ gật đầu, chậm rãi nói: "Ha ha, vậy thì làm phiền Linh Nhi tiểu thư!"
"Ha ha, không có gì. Tiền bối ở chỗ này ngồi chờ một lát, ta giúp ngài hỏi một chút!" Chợt, Linh Nhi bước nhanh đi ra khỏi hậu đường.
"Linh Nhi, giao dịch của người kia đã hoàn tất chưa?" Một lão giả áo trắng khoảng năm mươi tuổi thấy Linh Nhi đi đến liền hỏi.
Nghe thấy người hỏi mình, bước chân của Linh Nhi ngừng lại nhìn người vừa hỏi: "Ha ha, hóa ra là Ngô quản sự!"
"Ừm, ngươi không đi xử lý những việc thành chủ phân phó hôm nay sao, ở chỗ này vội vàng làm gì? Chẳng lẽ việc thành chủ phân phó đã xong xuôi rồi sao?"
"Vẫn chưa xong. Nhưng mà ta hiện tại đang xử lý!"
"Đang xử lý? Không phải tại hậu đường xử lý sao? Ngươi tới nơi này làm gì? Lẽ nào đã đổi địa điểm?"
"Ngô quản sự, đúng là tiến hành trong hậu đường. Nhưng ta đến đây trước cũng là để làm việc của mình!" Linh Nhi liền đem sự việc Tiêu Viêm nhắn nhủ lúc trước cáo tri Ngô quản sự. Chỉ có điều không nói cho Ngô quản sự biết là cùng người đã gọi hắn đến đây, mà luôn dùng "người kia" để thay thế.
Sau khi nghe Linh Nhi tự thuật xong, cái gọi là Ngô quản sự kia chau mày, mãi lâu sau mới giãn ra! Chợt, phất phất ống tay áo nói: "Chuyện này ta đã biết, ngươi lo việc của ngươi đi!"
"Vâng!" Nghe Ngô quản sự nói thế, Linh Nhi cũng vui vẻ ra mặt.
"Ha ha. Ngô quản sự, ta xin phép đi trước..."
Ngoại trừ vừa mới bị Ngô quản sự hỏi thăm một phen, trên đường đi Linh Nhi liền không gặp thêm ai khác, rất nhanh đi tới bên ngoài gian phòng của người bán kia.
"Rầm rầm rầm!" Một tràng tiếng đập cửa vang lên. Cửa phòng mở ra, một gã đàn ông trung niên khoảng ba mươi tuổi, hình thể vô cùng dũng mãnh xuất hiện.
"Linh Nhi tiểu thư, sao tiểu thư lại tới đây!?"
Đối với việc Linh Nhi đến, gã trung niên hán tử kia lộ vẻ vô cùng ngạc nhiên.
"Ha ha, ta tới nơi này đương nhiên là có chuyện tìm ngươi rồi!" Linh Nhi che miệng khẽ cười nói.
"Có việc?" Gã trung niên rõ ràng sững sờ. Chợt, hắn bỗng nhiên hiểu ra.
"Chẳng lẽ vật phẩm của ta đấu giá bị lưu phách rồi sao?" Rõ ràng, người này đã hiểu sai nguyên nhân Linh Nhi đến tìm mình rồi...!
"Ta tới nơi này thật là bởi vì kiện vật phẩm đấu giá của ngươi." Linh Nhi lần nữa che miệng nhẹ giọng cười nói: "Ha ha, vật phẩm đấu giá của ngươi bán được giá cao, hơn nữa còn chưa kết thúc..." Nghe được Linh Nhi nói cây thước cũng không có lưu phách, trong lòng Hứa Đại Phát cũng không khỏi thở phào một hơi. Hứa Đại Phát hắn thực lực chẳng qua là Nhất tinh Đấu Tôn mà thôi, thấp hơn nữ tử trước mặt này vài bậc. Lần trước hắn gia nhập một dong binh đoàn tạm thời tiến vào Ma Thú Chi Mộ săn giết ma thú Lục, Thất giai. Không ngờ lại gặp phải một đợt thú triều quy mô nhỏ, hắn cùng đồng bạn cũng bị thú triều tách ra. Vì thế hắn mới tại một trong các sơn động phát hiện chuôi cổ thước kia. Cảm thấy có chút bất phàm, liền thu lại. Sau đó mới có quá trình đấu giá này.
"Hứa huynh đệ, ngươi đang suy nghĩ gì?" Hứa Đại Phát bị thanh âm này bỗng chốc kéo về thực tế. Trông thấy Linh Nhi đang nhìn chằm chằm hắn, không khỏi một trận xấu hổ. Vội vàng nói: "Không có gì, không có gì!"
"Hứa huynh đệ, tu vi của ngươi hẳn là Nhất tinh Đấu Tôn sao?"
"Ừm. Hứa mỗ bất tài, tu vi quả thực tại Nhất tinh Đấu Tôn! Không biết Linh Nhi tiểu thư hỏi điều này làm gì?"
"Không có gì!"
Chợt, Linh Nhi cười thần bí nói: "Hứa huynh đệ có muốn thực lực tăng thêm một bậc không?"
Tuy nhiên không biết hàm nghĩa cụ thể lời Linh Nhi nói, nhưng khi nghe thấy thực lực có thể tăng thêm một bậc, hắn vẫn nhịn không được nuốt nước bọt ừng ực, nói: "Đương nhiên!"
"Ha ha, Hứa huynh đệ cơ hội của ngươi đã đến!"
"Cơ hội? Cơ hội gì?" Hứa Đại Phát giờ phút này cực kỳ khó hiểu.
Tựa hồ nhìn ra sự khó hiểu của Hứa Đại Phát, tiếng nói nhẹ nhàng của Linh Nhi lại lần nữa vang lên.
"Hôm qua trên đấu giá hội, một vị cường giả Lục tinh Đấu Thánh nhìn trúng chuôi cổ thước của ngươi, không chỉ đấu giá được, còn muốn cùng ngươi thực hiện một giao dịch!"
"Giao dịch?"
"Ừm. Vị tiền bối kia nói nếu như..."
Cùng lúc đó, trong sảnh sau đấu giá hội, Tiêu Viêm khoanh hai tay thong thả bước đi trong nội đường.
Bên trong phủ Thành chủ Vân Thành.
"Đại nhân, Ám Vệ đã chuẩn bị xong, tùy thời có thể tiến hành tập sát mục tiêu..."
"Ừm."
Phàm là những kẻ ra tay xa xỉ nhất tại đấu giá hội, đặc biệt là những người không có thế lực chống lưng, đều sẽ bị tập sát. Sau đó xử lý tốt hậu quả.
"Đã rõ."
"Hãy để Ám Vệ lên đường đi!"
...
"Hứa huynh đệ, thế nào rồi? Đã suy nghĩ kỹ càng rồi sao?"
"Ừm. Ta nguyện ý!"
Nghe được những lời này của Hứa Đại Phát, nụ cười của Linh Nhi càng thêm rạng rỡ. "Ta mang ngươi đi, ngươi hãy tự mình nói cho vị tiền bối kia!"
"Ừm. Làm phiền Linh Nhi tiểu thư dẫn đường!"
Trên đường đi thông suốt, Linh Nhi mang theo Hứa Đại Phát rất nhanh đi tới phòng khách riêng.
Linh Nhi từ xa thi lễ với Tiêu Viêm, nói: "Viêm Kiêu tiền bối, vị này chính là người bán thanh cổ xích này, Hứa Đại Phát!"
Nói xong còn chỉ vào Hứa Đại Phát đứng một bên.