Nghỉ ngơi đôi chút, Tiêu Viêm xác định phương hướng, rồi cùng Ly Quắc lên đường đến Hồng Viễn Phủ.
Hồng Viễn Phủ, tọa lạc tại phía Đông Viễn Cổ Đại Lục. Đa số thế lực tại địa vực này gần như đều là các môn phái phụ thuộc Tứ Đại Gia Tộc ở Đấu Vực. Thậm chí, còn có một số thủ lĩnh thế lực dường như vô cùng xa cách với bốn đại thế lực này. Điều duy nhất bọn họ biết đến chính là sự tồn tại của bốn vị Thái Thượng Hoàng với thực lực kinh thiên động địa. Muốn sinh tồn tại Đông Vực bao la vô tận của Viễn Cổ Đại Lục, việc có một thế lực phụ thuộc Tứ Đại Gia Tộc chống lưng, tóm lại, chính là một tấm kim bài miễn tử cực kỳ hữu hiệu.
Tứ Đại Gia Tộc tại Đấu Vực, theo thứ tự là Vương Gia, Lưu Gia, Tuyết Gia và Quản Gia.
Tứ Đại Gia Tộc vô cùng cường đại và thần bí, được truyền thừa từ thời Viễn Cổ cho đến nay. Bọn họ sở hữu thiên phú khiến người thường vô cùng hâm mộ. Với người thường, con đường tu luyện đầy gian truân, nhưng với bọn họ lại bằng phẳng vô cùng. Chỉ cần tu luyện đôi chút, bọn họ đã có thể trở thành cường giả trong mắt người thường, nhanh chóng vượt xa những kẻ cùng thế hệ ngày đêm dốc sức liều mạng tu luyện. Mọi ánh hào quang, mọi cái nhìn ngưỡng mộ đều tập trung lên bọn họ. Bởi vậy có thể thấy được thế lực của Tứ Đại Gia Tộc này hùng mạnh đến nhường nào.
Chính vì vậy, trong mắt người thường, hay thậm chí ở những vực xa xôi, bọn họ đều coi Tứ Đại Gia Tộc như những thần minh tồn tại. Sự cuồng nhiệt ấy đạt đến trình độ người bình thường khó có thể tin nổi, bởi lẽ ai cũng biết thế gian này vốn không có thần linh tồn tại.
Vị trí hiện tại của Tiêu Viêm cách phía Đông Viễn Cổ Đại Lục tương đối xa. Mặc dù tốc độ của hắn rất nhanh, hơn nữa lại sử dụng Không Gian Trùng Động để di chuyển, nhưng muốn đến Đấu Vực vẫn cần phải tốn thêm một tháng.
Đối với tình huống này, Tiêu Viêm chỉ có thể cười khổ. Hắn vừa đi vừa tập luyện Thiên Hồ Mị Hoặc Đại Pháp.
Xùy!
Trên bầu trời xanh thẳm, một bóng đen lướt qua nhanh như tia chớp, mang theo từng trận gió reo vun vút. Từng đợt khí lưu phát tán trên không trung có thể nhìn thấy rõ bằng mắt thường.
"Dựa theo tốc độ hiện tại của chúng ta, hẳn ngày mai có thể đến Đông Vực Viễn Cổ Đại Lục, tiến vào cảnh nội Hồng Viễn Phủ!"
"Hồng Viễn Phủ, Minh Đức Thành?"
Tiêu Viêm khẽ gật đầu, hắn đã từng nghe qua cái tên này. Tại Đông Vực Viễn Cổ Đại Lục, thành phố này rất có tên tuổi, thậm chí thanh danh của nó còn vượt xa Vân Thành của Vân Phủ rất nhiều lần. Bởi vì, nơi đây có Không Gian Trùng Động có thể đi đến Tứ Đại Gia Tộc ở Đấu Vực.
"Hồng Viễn Phủ, Minh Đức Thành là thành thị nghiêm cấm ngoại nhân tiến vào. Trong đó có không ít cường giả của Tứ Đại Gia Tộc trấn thủ. Bất quá, đối với chúng ta mà nói thì chuyện này cũng chẳng có vấn đề gì. Bởi vì trong Đấu Vực cũng có không ít thành phố cỡ lớn đều có Không Gian Trùng Động đi đến Tứ Đại Gia Tộc."
Tiêu Viêm nghe vậy thì gật đầu, nhìn Ly Quắc hỏi: "Không có việc gì sao?"
"Vâng, không có gì!" Ly Quắc thản nhiên đáp, không hề có ý kiến gì với lời Tiêu Viêm nói.
Nghe vậy, Tiêu Viêm cũng cười cười: "Đã thế thì chúng ta nhanh chóng tăng tốc thôi!"
Tiêu Viêm vừa nói xong, con cự mãng do năng lượng trời đất tạo thành quất đuôi lên. Thân thể cao lớn của nó lướt nhanh trên không trung tựa như sao băng, trong chớp mắt đã biến mất nơi cuối chân trời.
Một đường tiến lên, sáng sớm ngày thứ hai, đám người Tiêu Viêm đã tiến vào lãnh địa Đông Vực Viễn Cổ Đại Lục. Khi ở trong Không Gian Trùng Động, đám người Tiêu Viêm thoáng kinh ngạc phát hiện quanh Không Gian Trùng Động này rất náo nhiệt. Thỉnh thoảng lại có nhiều người tiến vào, đôi lúc còn nhìn thấy một số cường giả trực tiếp phi hành. Tại nơi đây, Tiêu Viêm nhìn thấy kẻ thấp nhất cũng có thực lực Đấu Thánh. Hiển nhiên, những người này có lẽ đang đi về phía Tứ Đại Gia Tộc, nhưng lại không biết những người này rốt cuộc thuộc về phe nào hay là những người thuộc thế lực khác. Đám người Tiêu Viêm không hề nói chuyện với những người xung quanh, cứ yên tĩnh di chuyển trong Không Gian Trùng Động suốt năm ngày rồi biến mất.
Xa xa phía trước trùng động xuất hiện ánh sáng, Tiêu Viêm lẩm bẩm: "Hồng Viễn Phủ, ta đến rồi!"
Nơi đây là một mảnh rừng bao la bát ngát dài vô tận, những chiếc lá xanh tươi tràn đầy sinh cơ. Tại nơi này có một quảng trường đá nguy nga đứng sừng sững, bên dưới trăm trượng có vô số cột đá to lớn chống đỡ. Từ xa nhìn lại, khiến người ta cảm thấy như một người khổng lồ, nguy nga đồ sộ.
Trên quảng trường, thỉnh thoảng lại xuất hiện những nơi không gian bị vặn vẹo, ánh sáng lập lòe. Từng đạo thân ảnh từ trong đó nhanh chóng bay ra, hạ xuống quảng trường. Giờ phút này đây, trên quảng trường tràn ngập thân ảnh, huyên náo khắp chốn.
Xùy!
Không gian trên không trung lúc này đột nhiên vặn vẹo kịch liệt. Vài đạo thân ảnh từ trong đó lướt ra, vững vàng hạ xuống bình đài, đưa mắt nhìn chung quanh, trên gương mặt hiện lên vẻ kinh ngạc.
"Ta hiện tại hẳn là đang ở cảnh nội Hồng Viễn Phủ, xem ra ta không có đi nhầm nơi!"
Tiêu Viêm nhìn lướt qua bình đài, với nhãn lực của hắn tự nhiên có thể phát hiện ra vài cổ khí tức tương đương, thậm chí còn hơn hẳn hắn.
"Không biết người tên Tiêu Viễn đó rốt cuộc ở chỗ nào? Tiêu Tộc có hay không tồn tại trên mảnh đại lục này nhỉ? Ở đằng kia có nhiều người như vậy, hẳn có thể hỏi thăm được chút gì đó." Nghĩ vậy, Tiêu Viêm nhanh chóng đi đến nơi tập trung đông người để dò la tin tức.
"Vị huynh đệ này, ngươi có biết người nào tên là Tiêu Viễn không?"
"Tiêu Viễn? Ngươi muốn tìm Đoạt Hồn Đế Giả Tiêu Viễn của Hồng Viễn Phủ chúng ta sao?"
"Hẳn là vậy, ngươi biết hắn ở đâu không?"
"Đương nhiên biết chứ. Đoạt Hồn Đế Giả Tiêu Viễn rất nổi tiếng tại Hồng Viễn Phủ chúng ta, ta làm sao có thể không biết được. Huynh đệ, chẳng lẽ ngươi không biết sao?"
"Ta không biết nên mới hỏi thăm đây này, không biết người đó ở nơi nào?"
"Tại Lâm Thành, nhưng Tiêu Viễn tiền bối đâu phải ai muốn gặp cũng gặp được đâu. Ngươi muốn gặp người sao, đừng có đùa."
"Ai, ta chỉ muốn thử xem thôi! Cảm ơn!"
Lâm Thành cách chỗ Tiêu Viêm hiện tại cũng không xa lắm, chỉ cách một ngày đường mà thôi. Bất quá, trên đường đi đến sẽ đi qua một vài thành khác, Tiêu Viêm có chỗ dừng chân bởi hắn đang cần thu thập một số dược liệu.
Bất quá, không thể không nói Hồng Viễn Phủ không hổ là khu vực trung tâm của Đấu Vực. Tại nơi đây, mọi thứ đều có thể dễ dàng tìm được so với nơi khác, dĩ nhiên điều kiện tiên quyết là ngươi phải có tiền hoặc có vật phẩm phù hợp để trao đổi.
Một đường đi đến Lâm Thành, Tiêu Viêm dừng lại ở năm tòa thành thị, thu hoạch được một số vật phẩm phong phú ngoài dự đoán. Một số dược liệu dùng để luyện chế Đế Phong Thánh Đan hắn cũng tìm được không ít. Mang tâm trạng vui vẻ vì thu hoạch thắng lợi, sắc mặt Tiêu Viêm thoáng tươi tắn lên một chút.
Tiêu Viêm nắm bắt thời gian, đem những thứ dược liệu kia mua hết vào trong Giới Chỉ. Đợi đến khi phân loại hoàn tất các dược liệu, Tiêu Viêm mới đi đến Lâm Thành, một tòa thành nguy nga thuần sắc đen.
"Đến rồi sao!"