Virtus's Reader
Đấu Phá Thương Khung Hậu Truyện

Chương 77: CHƯƠNG 77: LINH HỒN THĂNG HOA, PHÁ KÉN THÀNH THÁNH

Trên Viễn Cổ đại lục lưu truyền một câu nói: "Chỉ có những cường giả từ Ngũ tinh Đấu Đế trở lên mới có khả năng ngự không!"

Vì sao lại có câu nói này?

Bởi vì không gian trên Viễn Cổ đại lục cực kỳ vững chắc, cường giả Đấu Đế bình thường hoàn toàn không thể phá vỡ không gian. Chỉ những cường giả từ Ngũ tinh Đấu Đế trở lên mới có khả năng xé rách không gian, và chỉ khi xé rách không gian, họ mới có thể tu luyện trong hư không, tìm kiếm nguyên tinh.

Mà những ai có tu vi từ Ngũ tinh Đấu Đế trở lên, ai nấy đều có danh tiếng lẫy lừng. Ngoài những người dựa vào đấu khí tu luyện đạt tới Ngũ tinh Đấu Đế, còn có một phương pháp khác cũng có thể đạt được cảnh giới này, đó chính là Luyện dược sư.

Phải nói rằng, Luyện dược sư là một nghề nghiệp vô cùng được tôn sùng. Ở Đấu Khí đại lục là vậy, tại Viễn Cổ đại lục cũng không ngoại lệ. Theo một góc độ nào đó mà nói, một Thánh cảnh Luyện dược sư đôi khi còn được mọi người hoan nghênh hơn cả một cường giả Ngũ tinh Đấu Đế.

Tĩnh tọa trầm mặc, Tiêu Viêm chờ đợi cơ hội để linh hồn lực tiến vào Thánh cảnh. Tuy nói hiện tại có thể xung kích Thánh cảnh, nhưng không thể thuận lợi như việc tấn cấp đấu khí, nó còn ảnh hưởng đến việc tu luyện linh hồn lực về sau, đây mới là chuyện quan trọng nhất.

...

Thoáng chốc, đã ba ngày trôi qua. Tiêu Viêm lúc này đã vững vàng tiến vào Nhị tinh trung kỳ Đấu Đế. Cơ hội để hắn tấn cấp linh hồn lực cũng dần đến.

Tuy nói linh hồn lực Đế cảnh có thể tự mình ngưng tụ thành thực thể, nhưng so với lực phòng ngự và công kích của bản thể vẫn có chút chênh lệch. Nếu như Tiêu Viêm tiến vào Thánh cảnh thành công, sự chênh lệch này cũng sẽ hoàn toàn biến mất.

Vào lúc này, linh hồn hải của Tiêu Viêm ngày càng sôi trào mãnh liệt, không ngừng xoáy lên từng đợt sóng lớn. Mỗi một lần sóng linh hồn nhấp nhô lên xuống, gương mặt Tiêu Viêm lại tái nhợt đi một chút.

Hóa rồng hay thành rắn? Nếu lúc này đột phá thành công thì sẽ hóa rồng, nếu thất bại thì kết quả không cần nói cũng rõ.

Từng đợt sóng mạnh mẽ vỗ vào, không ngừng quay cuồng trong linh hồn hải của Tiêu Viêm, mỗi lần sóng vỗ, linh hồn lực của Tiêu Viêm sẽ tăng cường thêm một phần.

Đột phá linh hồn lực có thể nói là khó khăn nhất, không cẩn thận một chút liền hồn phi phách tán như chơi.

Trước đây, lúc linh hồn Tiêu Viêm đột phá, hắn ít nhiều đều từng trải qua kỳ ngộ hoặc đạt được một bảo vật nào đó. Nhớ lúc trước tại Đại Đan hội ở Đan giới gặp được Tử Nghiên, Tiêu Viêm nhận được Thiên Ma Phỉ Thạch Tinh mới có thể thành công luyện chế ra Địa Tâm Hồn Tủy, nhờ đó linh hồn hắn mới bước vào cảnh giới Bát phẩm. Sau này, hắn tắm máu Nhân Điện – một trong Ba mươi sáu Thiên Cương Điện, Bảy mươi sáu Địa Sát Điện của Hồn Điện, nhận được một trăm vạn linh hồn quang điểm mới giúp linh hồn hắn tấn cấp Thiên phẩm. Mà lúc linh hồn Tiêu Viêm tấn cấp Đế phẩm cũng chính là lúc Tiêu Huyền liều mạng thiêu đốt linh hồn lực của bản thân để chế ngự linh hồn Thiên Mộ, ban cho Tiêu Viêm một hồi thiên đại tạo hóa.

Xem xét kỹ lưỡng, chỉ có lần này là Tiêu Viêm không dựa vào ngoại lực hay sự trợ giúp của người khác, mà dựa vào chính bản thân không ngừng tu luyện linh hồn mấy chục năm để tấn cấp. Cho nên có thể nói, đây là lần đầu tiên Tiêu Viêm dựa vào sự mạnh mẽ của bản thân để xung kích. Nếu như là người khác thì hẳn đã không thể kiên trì nổi sự đau đớn, bị tàn phá nặng nề trong linh hồn chỉ trong vài giờ. Còn với Tiêu Viêm, hắn lại có thể chịu đựng được tình trạng như vậy suốt tám ngày. Để làm được như vậy, hắn cần phải có nghị lực lớn đến nhường nào?

"Ầm!" Một luồng linh hồn xung kích mạnh mẽ hơn bao giờ hết xảy ra trong linh hồn hải của Tiêu Viêm.

Trong căn phòng tại Ngạo Tiên Cư, sắc mặt Tiêu Viêm đang tĩnh tọa trên đất đột nhiên đỏ bừng, thân thể lắc lư dữ dội. Nhanh chóng sau đó "Ong" một tiếng, toàn bộ linh hồn hải đạt đến trạng thái đỉnh phong. Ở bên ngoài, một vầng sáng nhu hòa bao phủ lấy thân thể Tiêu Viêm.

Linh hồn Tiêu Viêm rốt cuộc từ Đế cảnh đỉnh phong chậm rãi thăng hoa. Sắc mặt tái nhợt của Tiêu Viêm dưới vầng sáng nhu hòa cũng dần khôi phục bình thường trở lại. Nếu như Thánh cảnh Luyện dược sư trông thấy vầng sáng này hẳn sẽ không hề xa lạ, bởi vầng sáng này chính là điểm mấu chốt để linh hồn Đế cảnh lột xác lên Thánh cảnh.

Vầng sáng lúc này dần nhạt đi, thân thể vốn căng cứng của Tiêu Viêm cũng dần dần trở lại bình thường, cơ thể dần trở nên thoải mái, dễ chịu và ấm áp.

Linh hồn hải vốn bành trướng mãnh liệt dưới sự bao phủ của vầng sáng nhu hòa kia liền tăng trưởng tốc độ gấp mấy lần. Linh hồn Đế cảnh vốn trong suốt, nhưng vầng sáng đang bao phủ kia lại dùng một phương thức kỳ lạ chuyển đổi linh hồn từ trạng thái trong suốt sang màu ngà sữa. Mỗi lần linh hồn lột xác, chuyển đổi mang lại cho Tiêu Viêm cảm giác thoải mái đến mức xúc động muốn hô lên thành tiếng.

Tình trạng này xảy ra không biết trong bao lâu. Một ngày? Hai ngày? Không ai có thể biết được. Linh hồn lực của Tiêu Viêm như được mẹ che chở tăng lên một cách chóng mặt.

Ở bên ngoài, Huân Nhi và Thải Lân đang vô cùng sốt ruột. Tiêu Viêm đã bế quan ba mươi ba ngày rồi, dựa theo lẽ thường mà tính thì đợt bế quan này rất nhanh sẽ kết thúc. Nhưng Tiêu Viêm lại khác. Hắn từng nói, nhất định sẽ kết thúc bế quan khi Dược hội bắt đầu.

"Thải Lân tỷ tỷ, Tiêu Viêm đại ca đã bế quan ba mươi ba ngày rồi mà nửa điểm động tĩnh cũng không có? Có thể xảy ra vấn đề gì không? Tiêu Viêm đại ca nói muốn tham gia Dược hội, hôm nay đã là ngày cuối cùng để báo danh rồi, nếu đến khi mặt trời lặn mà hắn còn chưa kết thúc bế quan thì e rằng sẽ bỏ lỡ Dược hội lần này mất." Huân Nhi nhìn lên trời lo lắng nói.

Nhìn thấy dáng vẻ Huân Nhi như vậy, Thải Lân trêu chọc: "Muội muội, đừng lo lắng quá, hắn sao có thể gặp chuyện gì được chứ. Chỉ là, hắn lúc nào cũng khiến người ta kinh ngạc."

Trong linh hồn hải, linh hồn của Tiêu Viêm đã hoàn toàn chuyển sang màu ngà sữa, chính thức tiến vào Thánh cảnh. Tuy chỉ là sơ kỳ nhưng không phải Đế cảnh có thể sánh bằng.

"Cuối cùng cũng kết thúc tu luyện, đợt bế quan lần này có vẻ hơi ngắn nhỉ? Không biết có kịp tham gia Dược hội không đây!" Tiêu Viêm nói thầm một câu. Thoáng chốc, hắn đã xuất hiện trước mặt Huân Nhi và Thải Lân.

Huân Nhi nhìn thấy Tiêu Viêm đột ngột xuất hiện trước mặt mình, gương mặt vui mừng hớn hở, nhưng rồi nhanh chóng chuyển sang vẻ u oán nói: "Đại ca lúc này mới chịu xuất quan sao? Chỉ còn mấy tiếng nữa là hết thời gian báo danh tham gia Dược hội rồi đó!"

"Báo danh tham gia Dược hội còn chưa kết thúc ư!" Nghe thấy Huân Nhi nói vậy, Tiêu Viêm mừng rỡ khôn xiết.

Dược hội đối với Tiêu Viêm mà nói chính là một hoạt động không thể bỏ lỡ. Nhân tài trong Dược hội nhiều như mây, không thiếu những kẻ kiệt xuất. Tiêu Viêm muốn đạt được một vị trí thật cao ở Dược hội lần này, qua đó chứng minh thuật luyện dược của hắn trên Viễn Cổ đại lục này sẽ rất có danh tiếng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!